Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 477: Có Lực Sát Thương



Trúc Lan nói:

- Để tỷ tỷ chê cười rồi, ta vừa đến Tân Châu chưa bao lâu, không có nhiều hiểu biết về quan môi, còn cần làm phiền tỷ tỷ giúp đỡ.

Tiết thị khá có kinh nghiệm giao thiệp với quan môi, một tay Tiết thị xử lý hôn sự cho hai đứa con trai còn gì.

- Được, để ta giúp muội tìm luôn.

Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Cảm ơn tỷ tỷ.

Xương Trí thành thân phức tạp và phiền phức hơn Xương Liêm nhiều, Trúc Lan cũng không nán lại quá lâu, cô còn phải về chuẩn bị danh mục quà đi hỏi cưới. Trúc Lan vừa về đến phủ, Liễu Nha vội vàng bẩm báo:

- Hôm nay Nhiễm phủ mời tiểu thư tới đó ngắm hoa, Mẫn phủ cũng mời Ngũ công tử.

Trúc Lan: - Hai đứa đều đi rồi sao?

Liễu Nha trả lời: - Đi hết rồi ạ.

Trúc Lan lại hỏi:

- Mẫn phủ chỉ mời một mình Lão Ngũ à?

Liễu Nha cúi đầu, đáp:

- Dạ phải.

Trúc Lan có chút lo lắng, cô bên này vừa mời bà mối xong, tuyệt đối đừng để xảy ra chuyện gì chệch hướng. Cô day day giữa trán, giờ chỉ có thể hy vọng thuộc tính thẳng như ruột ngựa của Xương Trí thôi.

Tuyết Hàm trở về rất sớm, Trúc Lan sửng sốt:

- Sao mới đó mà đã về rồi?

Tuyết Hàm cười phụt, nói:

- Mẹ, con gái của mẹ được huyện chúa đưa về đó.

Trúc Lan cau mày: - Xảy ra chuyện gì?

Nhiễm phủ sẽ không hãm hại Tuyết Hàm, cho nên cô khá yên tâm bên chỗ Tuyết Hàm, không ngờ Tuyết Hàm lại xảy ra chuyện.

Tuyết Hàm hờ hững trả lời:

- Có người muốn lợi dụng con, để Chu gia có bất mãn với Nhiễm phủ. Trùng hợp thế nào mà huyện chúa cũng ở đó. Bạch tiểu thư hất nước trà nóng lên người con không thành, bị Lưu Cẩn cản lại, huyện chúa lập tức ném chung trà mới rót lên người Bạch tiểu thư, sau đó kéo con về luôn.

Nói xong, trong mắt Tuyết Hàm tràn ngập ý cười. Nàng đã tham gia không ít tiệc chiêu đãi ở Tân Châu, nhìn thấy rất nhiều âm mưu, lần nào cũng là tự mình cẩn thận ứng biến. Hôm nay đúng là hả giận, vả lại đây là lần đầu nàng được người ta che chở đấy.

Tuyết Hàm nói tiếp:

- Mẹ, mẹ không biết đấy thôi, lúc ra khỏi cửa Nhiễm phủ, sắc mặt Huyện chúa đỏ bừng, hoàn toàn không còn dáng vẻ phơi phới khí phách nữa.

Trúc Lan vui vẻ, nói:

- Nàng ấy mới chợt nhận ra, con và nàng ấy còn chưa có quan hệ gì hết đấy. Nàng ấy vội vàng che chở, làm lộ hết thảy tâm tư của mình.

Tuyết Hàm mỉm cười giảo hoạt như con cáo nhỏ:

- Cho nên trước lúc lên xe ngựa, con có thì thầm bên tai Huyện chúa: Huyện chúa là cô nương táo bạo trong lòng Ngũ ca phải không?

Trúc Lan: “...”

Cô đã có thể tưởng tượng ra, chắc chắn Huyện chúa cảm thấy như vừa bị sét đánh trúng. Cô chọc nhẹ lên trán Tuyết Hàm, con nhóc này cũng là một đứa ma lanh.

Tuyết Hàm nhớ lại dáng vẻ cứng đờ của Huyện chúa, lại không nhịn được cười. Không chỉ mẹ thích người tẩu tẩu này, mà nàng cũng thích lắm chứ. Nhất là hồi nãy Huyện chúa đứng ở trước mặt nàng, nhận hết cơn giận của Bạch tiểu thư, đúng là làm cho lòng người ấm áp.

Trong lòng Trúc Lan khoan khoái không ít, có điều kế tiếp Xương Trí trở về trong trạng thái người ướt chèm nhẹp, sắc mặt Trúc Lan lập tức không tốt:

- Về viện tắm rửa thay quần áo trước.

Sắc mặt Xương Trí cũng không khá khẩm cho lắm, phải nói là cực kỳ tệ, thậm chí còn hơi ấm ức:

- Mẹ, con bị người ta đẩy xuống hồ nước.

Trúc Lan lo lắng hỏi lại:

- Trong hồ nước có cô nương nào không?

Xương Trí sửng sốt:

- Mẹ, mẹ nói gì vậy?

Trúc Lan nghe Xương Trí nói xong, trong lòng yên tâm một chút. Trong hồ nước không có cô nương thì tốt rồi, nhìn Xương Trí nổi giận đùng đùng, Trúc Lan bỗng bật cười thành tiếng. Xương Trí đơ ra, hắn không biết vì sao mẹ lại muốn cười. hắn cúi đầu nhìn cả người mình toàn là nước, rõ ràng hết sức chật vật.

- Mẹ!

Trúc Lan tằng hắng một tiếng, nói:

- Được, được, mẹ không cười nữa. Con và Kỳ Mặc trở về tắm rửa rồi thay quần áo trước đi.

Xương Trí mím môi, hắn cố nhẫn nhịn cả đường, thật sự rất không thoải mái: - Dạ.

Tuyết Hàm cũng lo lắng cho Ngũ ca, Ngũ ca vừa về đã nghiêm trọng như vậy rồi. Nàng muốn đi theo, nhưng thấy mẹ cười ch** n**c mắt, nàng bèn dừng bước và hỏi:

- Mẹ, mẹ không lo cho Ngũ ca sao?

Trúc Lan chấm chấm nước mắt ở nơi khóe mắt, nói:

- Không lo, không lo! Trái lại mẹ lo lắng cho Mẫn phủ hơn, hại ai không hại, một mức cứ phải hãm hại Ngũ ca của con. Xương Trí sẽ không suy nghĩ cho người khác đâu.

Tuyết Hàm nghĩ thông suốt điểm mấu chốt, cũng nhịn không được bật cười. Bây giờ ai ai cũng biết Ngũ ca chạy ra khỏi Mẫn phủ trong trạng thái cả người ướt đẫm, không cần biết vì lý do gì, dù sao Ngũ ca nổi giận đùng đùng, thì người sai chính là Mẫn phủ.

Trúc Lan cười đủ, bây giờ ai nấy đều đã đoán ra Mẫn phủ tính gài Chu ngũ công tử vào tròng thế nào. Thủ đoạn này khá đơn giản, nhưng rất hiệu quả. Tiếc là gặp phải Xương Trí không chơi bài theo lẽ thường, chắc là Mẫn phủ cũng bất lực lắm, không ngờ Xương Trí sẽ tức giận chạy đi.

Xương Trí thay quần áo xong và nhanh chóng trở lại, tóc vẫn còn hơi ướt. Trúc Lan hỏi:

- Có uống canh gừng chưa?

Xương Trí giận dỗi trong lòng, gật đầu nói:

- Con uống rồi ạ.

Trúc Lan nói với Liễu Nha:

- Bảo quản gia đi mời đại phu đến.

Xương Trí: - Mẹ, con uống canh gừng xong là không sao rồi.

Trúc Lan không mong Xương Trí hiểu ra ẩn ý trong đó, trực tiếp giải thích:

- Đúng lúc lợi dụng cơ hội này, mấy ngày gần đây con ngoan ngoãn ở trong nhà đi.

Cô mà không góp thêm chút củi lửa, thì quá có lỗi với âm mưu mà Mẫn phủ dàn dựng rồi.

Xương Trí “dạ” một tiếng, nói:

- Mẹ, con bị đẩy rớt vào nước, tập thơ con mang theo cũng bị rớt theo, hư rồi.

Tập thơ của sư phụ hắn, mặc dù không phải bản gốc, nhưng rất quý trọng. Làm hắn tức chết!

Trúc Lan: “...”

Nghĩa là, thằng nhóc này tức giận không phải bởi vì bản thân bị người ta gài, mà là bởi vì tập thơ bị hư.

Xương Trí mím môi: - Mẹ!

Trúc Lan day day màng hai bên thái dương, nói:

- Con té xuống nước, có người tới mời con đi thay quần áo không?

Xương Trí: - Có ạ, bởi vậy mới khiến người ta tức giận đó. Không bồi thường tập thơ thì thôi đi, trái lại còn lôi lôi kéo kéo không chịu buông ra.

Hắn nổi giận nên đẩy hết bọn họ ra, kéo theo Kỳ Mặc rồi nhanh chóng rời đi. Mặc dù sân viện khá rộng, nhưng hắn có ưu điểm là rất nhớ đường, lúc hắn và sư phụ ra ngoài học hỏi đều do một mình hắn nhớ đường đấy.

Trúc Lan lại nhịn không được mà muốn cười ra tiếng. Chắc chắn Mẫn phủ sẽ không ngờ tới Xương Trí hoàn toàn không quan tâm đến hình tượng hay mặt mũi mà lao ra ngoài. Chờ bọn họ kịp phản ứng thì đã muộn rồi, tất nhiên nếu như bọn họ có gan cản đường, làm thằng nhóc này tức giận lên tiếng là có thể mắng chết người. May mà không cản, bằng không chẳng biết thằng nhóc này còn nói tới cái gì nữa. Nghĩ đến đây, Trúc Lan thấy hơi tiếc.

Xương Trí thực sự buồn bực, mẹ lại cười nữa, đến cả muội muội cũng che miệng cười.

- Mẹ!

Mẹ có thể nào không cười được không?

Trúc Lan: - Được, được, không cười, không cười. Đừng giận, phồng mang trợn má lên hết. Mẹ nói cho con cái này, cha con vừa được cho mấy quyển sách mới không tệ, bây giờ đang nằm ở trên kệ sách trong thư phòng đấy. Mẹ cho phép con vào lấy.

Xương Trí không buồn bực nữa, nói:

- Mẹ là tốt nhất. Mẹ, con đến thư phòng đây.

Lúc đi tới cửa, vẫn không quên nói:

- Mẹ, cái này là mẹ cho phép, nên mẹ nhớ nói với cha đó nha.

Trúc Lan: - Mẹ nói, con cứ yên tâm đi đi.

Xương Trí vui vẻ chạy đi, từ lúc trở về hắn đã muốn tới thư phòng của cha, tiếc là cha liếc mắt một cái đủ làm hắn hiểu. Hắn bứt rứt lắm, nhưng chỉ có thể âm thầm khao khát. Bây giờ có thể đi vào thư phòng, cảm thấy bị đẩy xuống nước cũng không tới nỗi nào. Về phần tập thơ của sư phụ, dù sao sư phụ cũng còn bản gốc.

Tuyết Hàm trông kiểu ước gì có thể chạy nhanh hơn của Ngũ ca, ý nhị nói:

- Huyện chúa coi trọng Ngũ ca ở chỗ nào nhỉ?

Trúc Lan mỉm cười, coi trọng Xương Trí ở chỗ tâm tư đơn thuần. An Hòa đã trải qua quá nhiều chuyện, nhìn thấu âm mưu và lòng người, cho nên thứ nàng ấy cần là đơn thuần, con hàng Xương Trí đơn thuần hiếm có khó tìm.

Tuyết Hàm không nhận được câu trả lời từ mẹ, có điều, hình tượng huyện chúa ở trong lòng nàng đã được nâng lên một tầm cao nhất định rồi.

*****

Tin tức Chu ngũ công tử lao ra khỏi Mẫn phủ trong trạng thái cả người ướt đẫm nhanh chóng được truyền đi, sau đó Chu phủ mời đại phu đến, nói là Chu ngũ công tử vừa bị dọa sợ vừa bị cảm lạnh. Các đại nhân trong nha môn đều nghe được tin, lúc Chu Thư Nhân biết chuyện thì cười càng thêm xán lạn. Anh thật sự không tức giận, mà là thấy thương Mẫn phủ. Âm mưu thất bại, trái lại còn bị Xương Trí bôi đen Mẫn phủ.

Uông đại nhân lẳng lặng lùi ra phía sau vài bước, ông ấy rất sợ Chu đại nhân cười:

- Chu đại nhân, đừng có cười nữa.

Chu Thư Nhân: - Cứ muốn cười đấy.

Uông đại nhân: “...”