Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 478: Cần Có Can Đảm



Lần này, Mẫn phủ và Nhiễm phủ không có thu hoạch gì cả. Nương tử của Nhiễm đại nhân - Tề thị, vốn còn tức giận bởi vì Bạch gia hãm hại bọn họ, nghe chuyện ở Mẫn phủ xong, Tề thị hừ lạnh một tiếng, trước giờ Mẫn phủ vẫn luôn làm mấy trò dơ bẩn.

****

Mẫn phủ, Lưu thị chỉ thấy đầu mình đau nhức. Thị tính toán hết tất cả những không lường được tính cách của Ngũ công tử Chu gia, chờ thị lấy lại tinh thần thì người ta đã ra khỏi phủ rồi. Giờ thì chẳng cần hôn sự gì nữa, Mẫn phủ hoàn toàn làm phật lòng Chu phủ. Nếu kế hoạch thành công, Chu phủ chỉ có thể thuận theo bọn họ mà thôi. Thế nhưng bây giờ kế hoạch đâu có thành công, không biết Chu phủ sẽ đáp trả như thế nào. Lưu thị không cho rằng Chu gia cho qua chuyện này, Chu phủ muốn ổn định địa vị ở Tân Châu này và không để ai khinh thường thì bọn họ không thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Lưu thị hối hận, hôm nay đã quá nóng vội.

*****

Uông phủ, Tô Huyên mới vừa hoàn hồn sau những lời Chu tiểu thư nói. Nàng ta nghe thấy Xương Trí bị người ta gài vào tròng, vốn dĩ tức giận tới mức muốn chửi ầm lên, nhưng sau khi nghe được kết cục thì không nhịn được cười phá lên. Cái tên ngốc này!

Ban đầu Đào thị tương đối buồn bực bởi vì suýt chút nữa Mẫn phủ đã phá hư một mối nhân duyên tốt đẹp. Bây giờ nhìn thấy Tô Huyên cười to, thị lại hơi rầu:

- Con có chắc là Chu ngũ công tử chưa?

Mấy vị công tử Chu gia có tính cách không giống nhau: Chu lão đại thành thật, Chu lão nhị lù khù vác cái lu chạy, Chu lão tứ có sư phụ giỏi dạy dỗ, không tới nỗi nào. Còn vị Chu ngũ công tử này… cho dù có thầy nổi tiếng dìu dắt, tính cách vẫn thật sự khiến người ta đau cái đầu. Đào thị dám chắc, Tô Huyên mà thật sự thành đôi với Chu ngũ công tử thì cả đời này nàng ta buộc phải lo toan.

Tô Huyên cong cong đôi mắt, đáp:

- Dạ, biểu di, biểu di không cảm thấy chàng ấy rất tốt sao?

Đào thị: “...”

Không, thị không thấy vậy chút nào. Thị chỉ cảm thấy, nếu đây là con rể của thị, thì chắc thị sẽ bớt đi vài năm tuổi thọ.

Tô Huyên cảm thấy rất được, trong lòng hết sức sung sướng. Bây giờ mọi người đều biết tính tình của tên ngốc đó rồi, còn muốn chọn tên ngốc đó làm con rể thì cần phải có can đảm. Tô Huyên không khỏi đỏ mặt, tên ngốc đó vẫn nhớ rõ nàng ta.

Đào thị nhắm mắt, chán chẳng buồn xem dáng vẻ thẹn thùng của Tô Huyên nữa.

*****

Chu phủ, Trúc Lan cho Xương Trí lấy sách, chỉ cần có sách, Xương Trí hoàn toàn có thể nhiệt tình giả bệnh. Đừng nói là nằm mấy ngày, nằm liệt trên giường lâu hơn cũng không thành vấn đề. Tuyết Hàm cạn lời, nàng phớt lờ Ngũ ca, rồi đi gặp mẹ:

- Mẹ, sao Mẫn phủ không tới xin lỗi chúng ta?

Trúc Lan: - Người của Mẫn phủ không dám tới đâu.

Hành động không chút nề mặt của Xương Trí đã đánh vỡ sự cân bằng ngoài mặt rồi, trong lòng Mẫn đại nhân và Lưu thị hiểu rõ, đã trở mặt thì đi xin lỗi chỉ có thể tự rước lấy nhục mà thôi. Vốn dĩ đã không đứng cùng một chiến tuyến, sau này sẽ không lui tới nữa. Mẫn đại nhân là chính tam phẩm, nền tảng thâm sâu. Mẫn gia có sự kiêu ngạo của mình, trước kia muốn lợi dụng hôn sự, cộng thêm Chu Thư Nhân được Hoàng thượng coi trọng cho nên mới hạ thấp mình. Bây giờ có chuyện Xương Trí, phản ứng đầu tiên của Trúc Lan là đổ thêm dầu vào lửa, chứng thức bị Mẫn phủ âm mưu gài hàng. Vì sao Xương Trí hoảng sợ, Mẫn phủ phải hứng hết trách nhiệm. Cô đẩy Mẫn phủ lên đầu sóng ngọn gió, ngại quá, cô không phải là người có tính tình tốt lắm đâu.

Tuyết Hàm rất thông minh, giọng điệu nhẹ nhàng:

- Sau này con không cần phải đến Mẫn gia nữa.

Trúc Lan: - Sau này muốn từ chối thì cứ từ chối thôi, chắc là bọn họ cũng không chủ động mời con đâu.

Tuyết Hàm: - … Dạ.

Mẫn gia lo lắng nàng cũng sẽ không ra bài theo lẽ thường.

*****

Bữa trưa, Trúc Lan ăn cơm cùng con gái. Đồ ăn dọn lên, Trúc Lan thấy có món cá chua ngọt. Nếu cô nhớ không nhầm thì đã ăn liên tục hai ngày rồi, đến cả món canh cũng chua chua k*ch th*ch vị giác.

- Sau mỗi bữa cơm trong hai ngày nay toàn là thức ăn thiên về vị chua thế này?

Không phải là cô không thích, mà là bữa nào cũng có, cô thật sự không có khẩu vị lắm.

Tuyết Hàm quán xuyến nội bộ Chu phủ, cho nên là người nắm rõ nhất:

- Còn không phải là hậu quả Ngũ ca gây ra hay sao! Tứ tẩu một lòng muốn có con trai, Tứ ca cũng luôn khao khát con trai, Ngũ ca độc miệng làm hại Tứ tẩu khẳng định chắc nịch thèm chua là con trai và thèm cay là con gái. Mấy ngày vừa qua, Tứ tẩu ăn không ít món chua lè, hôm qua con ăn cơm cùng Tứ tẩu, rõ ràng Tứ tẩu ăn không vô nhưng cứ phải đòi ăn cho bằng được.

Tuyết Hàm ngừng lại một chút, nói tiếp:

- Tứ tẩu còn bị ốm nghén, lần nào ăn xong cũng nôn ra hết, con nhìn mà khó chịu lắm.

Ngũ ca hoặc là không nói, hoặc là vừa nói sẽ làm người ta tức chết. Nàng sợ Ngũ ca khủng khiếp!

Trúc Lan day day giữa trán, Xương Liêm nói không suy nghĩ, Xương Trí độc miệng, khổ nhất chính là Đổng thị.

- Ăn cơm trước đi, lát nữa mẹ qua đó xem.

- Dạ.

Cơm nước xong xuôi, Trúc Lan lập tức đến viện của Tứ phòng. Vừa mới vào sân đã nghe có tiếng nôn mửa, cô bước vào phòng, thấy thức ăn còn chưa ăn hết, Đổng thị súc miệng rồi nói:

- Mẹ, sao mẹ lại tự mình tới đây? Có chuyện gì quan trọng hay sao?

Trúc Lan ra hiệu cho Đổng thị ngồi, nói:

- Mấy ngày vừa qua đầu óc của mẹ chỉ tập trung vào chuyện hôn sự của Xương Trí, cũng mấy ngày rồi không có gặp con, cho nên tới đây thăm con.

Trúc Lan không có quy định con dâu phải đi thỉnh an sớm tối hai lần, trước giờ sống như thế nào thì bây giờ vẫn cứ sống như vậy. Đổng thị gầy đi rất nhiều, Trúc Lan nhìn mấy món ăn trên bàn, dạ dày sôi trào. Trên bàn ăn của Trúc Lan chỉ có một hai món hơi chua chua thôi, còn của Đổng thị thì tất cả đều là thức ăn vị chua. Ngồi thôi mà cũng có thể ngửi được mùi giấm nồng nặc, nhìn chẳng có hứng cầm đũa lên gắp. Trong lòng Trúc Lan tự nhủ, Xương Trí quá sức hại người.

- Không thích ăn thì đừng có cố quá, con trai hay con gái đều như nhau cả mà. Người ta hay nói đâm hoa rồi mới kết quả, trước giờ con ăn thế nào thì cứ ăn như thế thôi.

Dạ dày Đổng thị chua lòm. rất nhiều ngày rồi, nàng ta không ăn được gì, buồn nôn dữ lắm, trong đầu nàng ta chỉ toàn là “món cay”.

- Dạ mẹ.

Trúc Lan nói với bà tử:

- Còn đứng đực ra đó làm gì? Dọn bàn đi chứ, đổi thành mấy món mà chủ tử các người thích ăn đi.

Bà tử vâng lời: -Dạ.

Đổng thị im bặt không dám hé răng, nàng ta thật sự đói đến lả người, nhịn không được mà xoa bụng của mình:

- Mẹ, là bản thân con để tâm mấy chuyện vụn vặt.

Nàng ta khao khát sinh được con trai ngay từ lần mang thai đầu.

Trúc Lan vỗ về mu bàn tay Đổng thị, nói:

- Xương Liêm cũng không phải là người tinh tế gì cho cam, con phải gánh vác một chút. Chờ lát nữa mẹ ra mắng nó một trận, ngoài miệng bô lô ba la “con trai” “con trai” mãi làm gì. Phải rồi, cả Xương Trí nữa, tên tiểu tử này nói chuyện không biết giữ mồm. Còn đừng cảm thấy áp lực, con cái là duyên trời cho, gượng ép không được. Cái gì nên tới thì sớm muộn gì cũng tới, cái gì không tới cho dù có cầu khấn cũng vô ích.

Trúc Lan ngừng lại một nhịp, rồi mới nói tiếp:

- Tuổi tác của con không lớn, lại là thai đầu cho nên cần phải cẩn thận. Dinh dưỡng trong lúc mang thai cực kỳ quan trọng. Chuyện con cần làm trước mắt chính là bồi bổ sức khỏe, sức khỏe có tốt thì đứa trẻ trong bụng mới khỏe mạnh được. Có nhớ kỹ chưa?

Đổng thị thấy lòng mình thật ấm áp, mẹ chồng nhà ai không ham cháu trai, mẹ ruột nàng ta cũng có thể nói là một mẹ chồng không tệ nhưng cũng thúc giục có cháu trai mãi. Nàng ta thật sự có phước, có một người chồng tuyệt vời, còn có mẹ chồng thương mình.

- Dạ mẹ, con hứa sẽ không suy nghĩ nhiều nữa. Mẹ nói rất đúng, con cái là cái duyên trời cho ạ.

Suốt mấy ngày qua, nàng ta thật sự tự mình hành mình đến thảm.