Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 479: Ngẫm Lại Liền Thấy Đáng Sợ



Trúc Lan thở phào nhẹ nhõm, Đổng thị là người thông minh, nghe thấm những lời cô nói thì tốt.

- Được rồi, con cũng nghỉ ngơi cho tốt, có việc gì cứ nói với mẹ. Mẹ về trước đây.

Đổng thị: - Dạ.

Buổi chiều, Xương Liêm vừa từ viện của Mạnh cử nhân về, Trúc Lan đã gọi tới và nói:

- Đừng có hễ một chút là nhi tử, nhi tử. Nhi tử hay nữ nhi đều như nhau cả. Ngươi là một kẻ vô tâm, không thấy Đổng thị gầy đi hay sao?

Xương Liêm xoa xoa cánh mũi, nói:

- Mẹ, con đã không nhắc tới chuyện nhi tử lâu rồi, nhưng mà con nói Đổng thị có chịu nghe đâu.

Suốt mấy ngày qua, bởi vì an ủi Đổng thị, một người không thích ăn chua như hắn cũng phải ăn theo. Đến cả việc bảo nhà bếp làm thêm món phụ mà cũng không dám, hắn sợ Đổng thị biết chuyện rồi trong lòng lại không thoải mái. Hắn cảm thấy mình thật sự đã hết lòng hết dạ làm tướng công rồi.

Trúc Lan tin lời Xương Liêm, bèn xua tay bảo:

- Được rồi, con cũng trở về ở cạnh Đổng thị nhiều hơn chút đi.

Xương Liêm liếc mắt nhìn thấy danh mục quà tặng trong tay mẹ, bèn hỏi:

- Mẹ, mẹ đi hỏi vợ cho Xương Trí sao?

Trúc Lan: - Ừm, hôm sau bà mai sẽ tới Uông phủ.

Buổi trưa Xương Liêm có qua hỏi thăm Xương Trí, biết được chuyện xảy ra ở Mẫn phủ, hắn cười chảy cả nước mắt. Xương Trí lại chẳng hiểu mô tê gì, hắn không khỏi thấy thương cho Huyện chúa.

*****

Kinh Thành

Hoàng thượng bận bịu cả ngày mới có thời gian xem tin tức từ Tân Châu. Ngài lấy tấu chương qua rồi xem sơ bộ, tự nhiên ngây người, sau đó khẽ cười thành tiếng và ném cho Thái tử:

- Con cũng xem đi.

Ngài có biết Chu ngũ công tử, tú tài trẻ tuổi, rất có năng khiếu học hành. Bây giờ đã tới tuổi thành thân, tạm thời là con rể sáng giá mà bao người đang ngấp nghé. Ban đầu ngài tính lợi dụng triệt để, sau đó ngẫm lại vừa mới xử lý vài người cho nên đành thôi, ngài cũng không muốn o ép quá chặt. Sau đó, nghe tin Chu ngũ công tử đã về, An Hòa cũng đi theo về. Ngài bèn điều tra, phát hiện hai người bọn họ có chút duyên phận. Hoàng thượng vẫn niệm tình xưa nghĩa cũ, định bụng thuận thế tứ hôn. Không ngờ, nương tử của Chu Thư Nhân rất thích An Hòa, nhanh chóng đi tìm bà mối, không cần ngài phải làm thêm điều thừa. Ngài biết sẽ có những kẻ nhịn không được mà lên kế hoạch hãm hại đấy, thế nhưng thật sự không ngờ lại diễn một tuồng như vậy, Chu ngũ công tử cũng khá thú vị.

Hiếm khi thấy Thái tử không kiếm chế được mà giật giật khóe môi, Chu gia thật sự toàn là nhân tài. Sau đó hai mắt Thái tử sáng rực, nếu như sử dụng người này đúng chỗ thì sức sát thương sẽ rất lớn.

*****

Thành Tân Châu, Chu phủ

Từ lúc Chu Thư Nhân trở về vẫn luôn mỉm cười, Trúc Lan hết biết nói gì:

- Vừa vừa phải phải thôi anh.

Người đàn ông này thật sự không thể ngừng cười.

Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng, nói:

- Em không nhìn thấy sắc mặt của Mẫn đại nhân đấy thôi, lúc trắng lúc xanh, đúng là cực kỳ xuất sắc. Hôm nay anh mới biết được, tài ăn nói của mấy vị đại nhân không phải dạng vừa, châm chọc Mẫn đại nhân mà không trùng một câu nào.

Hôm nay anh thật sự rất hả hê, không uổng công anh lượn tới lượn lui một vòng.

Trúc Lan: - Con trai của anh bị người ta hãm hại đấy, anh là cha mà không có động thái gì sao? Em đổ thêm dầu rồi, còn chờ anh quạt gió nữa thôi.

Chu Thư Nhân vuốt cằm, nói:

- Ban đầu còn định chờ tới cuối năm mới dâng tấu chương lên, đành phải dâng sớm hơn thôi. Nếu như tất cả đang chờ xem động thái của nhà chúng ta, thì anh đây sẽ tặng cho một phần quá lớn.

Ánh mắt Chu Thư Nhân tối đi, Mẫn phủ có gan gài hàng trắng trợn là vì cảm thấy Chu phủ rất dễ bắt nạt hay sao? Thế thì không được, Chu gia nên mài nhiều dao hơn.

Trúc Lan biết dạo này Chu Thư Nhân rất chăm chỉ nghiên cứu tình hình Tân Châu, bèn hỏi:

- Anh nghiên cứu ra được gì chưa?

Chu Thư Nhân cười tủm tỉm, đáp:

- Hoàng thượng thả cái khóa lên đầu Hải Vụ Ti, anh cùng lắm chỉ là mấy cái còng số tám khống chế tay chân phụ thêm mà thôi.

Trúc Lan tò mò, thời gian gần đây sự chú ý của cô hoặc là trên người con trai út hoặc là trên người Xương Trí, chỉ biết Chu Thư Nhân rất bận chứ không để ý nhiều nữa:

- Nói rõ hơn coi.

Chu Thư Nhân nhấp một miếng trà, nói:

- Nhân khẩu Bình Cảng quá phức tạp, lại có thương nhân từ các quốc gia, ai biết trong đó có bao nhiêu mật thám. Vì sự an toàn của toàn bộ Tân Châu này, cần phải tăng cường phòng ngự nhiều hơn, càng mạnh càng tốt.

Trúc Lan: “...”

Cho nên chọc ai chứ đừng chọc Chu Thư Nhân, người này có thù tất báo. Ngay từ đầu đã liệt kê ra hết nợ nần, anh đang kìm nén chờ thời cơ để đâm thêm hai nhát. Bây giờ chỉ mới là bước khởi đầu, Hoàng thượng sẽ rất thích tấu chương của Chu Thư Nhân đây.

Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:

- Tối nay anh muốn viết tấu chương với Mạnh tiên sinh, ngày mai sẽ gửi đi luôn. Có lẽ buổi tối anh không về phòng, em cứ đi ngủ trước đi, không cần chờ anh.

Trúc Lan nghĩ đến những kẻ đang chờ được thấy Chu gia trả đũa, đợi thánh chỉ xuống, chắc chắn sẽ đặc sắc lắm. Ái chà, sao cô cảm thấy hưng phấn thế này!

*****

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân đến nha môn với đôi mắt thâm quầng. Anh vừa đi vừa ngáp, đi ba bước ngáp một cái cứ như có thể ngủ gật bất cứ lúc nào. Uông đại nhân rất tò mò, bọn họ từng có kinh nghiệm bị gài nên biết Chu đại nhân không phải là người vô hại. Hôm qua Mẫn gia gài hàng Chu gia, mà còn vô cùng lộ liễu. Ông ấy cứ chờ Chu đại nhân đáp trả, khó khăn lắm mới không chạy đến nha môn từ sớm, chờ đợi nửa ngày, ấy vậy mà chờ được Chu đại nhân ngủ gà ngủ gật.

Chu Thư Nhân uống một miếng trà đặc cho tỉnh hồn, trong lòng cảm thán, cơ thể hơn 40 tuổi đúng là chẳng ra làm sao. Anh cảm nhận được ánh mắt của đám người Uông đại nhân, anh cũng không biết nói gì hơn ngoài:

- Mấy người nhìn ta làm gì?

Vừa nói dứt lời, ừa, ai nên làm gì thì đi làm đó. Kinh nghiệm nói cho những người này biết, Chu đại nhân điên lên không phải chuyện tốt.

Uông đại nhân không đi, hôm nay Chu phủ đã truyền tin tới, chỉ còn chờ bà mối tới cửa nữa thôi. Sau này hai nhà cũng có một chút quan hệ thân thích, Mẫn phủ dám tác oai tác quái, ông ấy cảm thấy cần phải trút giận. Có điều, cho dù không có Tô Huyên, ông cụ trong nhà vẫn luôn hy vọng Uông đại nhân có thể thiết lập mối quan hệ tốt với Chu đại nhân. Uông đại nhân lựa lời nói nhỏ:

- Đại nhân, đại nhân có cần gì cứ việc nói.

Trong đầu Chu Thư Nhân nghĩ tới một câu chuyện cười, nếu anh thật sự chỉ đáp lại bằng một chữ, có khi làm Uông đại nhân tức chết cũng nên.

Uông đại nhân trầm mặc, Chu đại nhân cười cái quái gì thế?

Chu Thư Nhân thả chén trà xuống, không cười nữa. Uông đại nhân cũng không phải người không có việc gì mò tới gần anh, rõ ràng là muốn giao thiệp. Đây gọi là “có quen biết”, Uông gia thật sự rất đáng qua lại. Có điều, Chu Thư Nhân không có kế hoạch dùng. Bây giờ phe cánh của anh quá mỏng, mối quan hệ không bình đẳng, bây giờ nhờ vả thì ngày sau trả lại gấp bội.

- Cảm ơn.

Uông đại nhân giật giật lỗ tai, thật sự nghe thấy Chu đại nhân nói tiếng cảm ơn đúng là không dễ. Có điều trong lòng nảy sinh rất nhiều ý nghĩ, ông ấy nhìn lại dáng vẻ ngủ không ngon giấc của Chu đại nhân, khóe môi run rẩy. Chẳng lẽ người này suy nghĩ làm sao gài hàng người ta cả đêm? Trước kia có gài bọn họ thì cũng nghỉ ngơi đầy đủ, đêm qua không ngủ, nghĩ lại liền thấy đáng sợ!