Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 480: Hắn Muốn Truyền Tin



Chu Thư Nhân dâng tấu chương, tin tức nhanh chóng lan truyền rộng khắp. Dâng tấu chương có nghĩa là muốn chơi một vố hú hồn.

Chu Thư Nhân uống một bụng trà đặc mà vẫn mơ mơ màng màng muốn ngủ, mí mắt sắp dính vào nhau không có tinh thần gì cả. Ai tới thử anh, anh cũng ngáp ngắn ngáp dài. Uông đại nhân lo lắng không yên, ông ấy luôn không bắt kịp suy nghĩ của Chu đại nhân. Ông ấy còn đang suy nghĩ làm mấy trò vụn vặt để Mẫn gia tức chơi, mà Chu đại nhân đã gửi tấu chương luôn rồi. Nể, nể á!

*****

Mẫn phủ, Lưu thị tiễn Tề thị về, rồi hất đổ chung trà. Hôm qua có nghĩ Chu gia chắc chắn sẽ rất tức giận, nhưng thị không ngờ Dương thị vung tay một cái là chứng thực chuyện Mẫn gia gài bọn họ vào tròng luôn. Bị dọa choáng váng gì chứ, thị mới là người phải sợ đây này!

Tối qua lão gia trở về, rõ ràng đã bàn bạc trước, thế mà đổ hết trách nhiệm cho một mình thị. Lão gia mắng mỏ thị quá vội vàng, còn nổi trận lôi đình với thị. Thêm mụ Tề thị chết tiệt nữa, sáng sớm mò tới châm chọc thị, mà thị còn phải cố nhịn cơn giận mới ghê.

Lưu thị nuốt không trôi cục tức này. Cả Huyện chúa kia, hôm qua kế hoạch của Bạch gia cũng không thành công, Huyện chúa ra mặt che chở cho Chu tiểu thư, âu cũng là vì coi trọng Chu ngũ công tử. Lưu thị cười nhạo, Mẫn gia không giành được hôn sự này thì đừng ai nghĩ tới nữa.

Trúc Lan không rảnh quan tâm toan tính bên ngoài, cô đang nghe những tin tức mà Đinh quản gia dò la được. Từ sau khi cô biết Huyện chúa có thuyền đánh cá, cô lập tức nảy ra suy nghĩ muốn thử. Chăn nuôi thủy sản trên biển mặc dù tồn đọng rủi ro, nhưng lợi nhuận rất khổng lồ. Còn có thuyền đánh bắt cá, cá sạo, cá mú,... Trúc Lan không khỏi ứa nước miếng. Đúng, đúng, cả cua biển nữa. Vì vậy cô sai Đinh quản gia đi hỏi thăm ở một số làng chài nằm bên bờ biển, nghề đi biển này gần như được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, bọn họ có những kỹ năng sinh tồn của riêng mình. Chỉ cần có tiền, Trúc Lan không sợ không tìm được người chịu làm.

Phải nói Bình Cảng thật sự phát triển quá nhanh, mấy châu thành ven biển nằm dọc theo đường đi cũng có thêm nhiều cảng biển nhỏ. Trúc Lan đánh giá cao những nơi như vậy, giao thông thuận lợi, dòng người đông đúc. Cô sẽ không chọn nơi đi lại khó khăn, vốn dĩ đồ biển dễ hỏng, cho dù hải sản phong phú đến đâu cô cũng không chọn.

Trúc Lan suy nghĩ miên man, cây bút trên tay chưa từng dừng lại. Đầu tiên là vẽ một tấm bản đồ đơn giản theo mô tả của Đinh quản gia, cô khoanh tròn vài địa điểm, sau đó vẽ đến hầm băng. Đánh bắt trên biển cần một lượng băng rất lớn, bắt buộc phải có, nếu vớt được cá mà không có băng đông lạnh thì mang về sẽ hỏng hết. Cho nên hầm băng là thứ cần thiết, mà phải là hầm băng to. Trúc Lan nhẩm tính chi phí bỏ ra, thuyền đánh cá loại thường không quá đắt tiền, nhưng muốn có nhiều lợi nhuận thì nên đầu tư thuyền đánh cá đắt hơn. Trúc Lan mím môi, con trai không thành thân còn đỡ, tiếc là con trai sắp thành thân rồi. Vì vậy, chỉ có thể nhận khoán ngư trường, nhưng mà đào hầm băng trước vẫn được.

Trúc Lan nghĩ là làm, cô đưa bạc cho Lão đại và Đinh quản gia, bảo hai người bọn họ ngồi thuyền đi sớm về sớm. Bận đi bận về mất khoảng nửa tháng, trước tiên nhận khoán ngư trường rồi trực tiếp cho ngư hộ thuê, năm nay cứ như vậy thôi.

Buổi chiều, Chu lão đại và Đinh quản gia lập tức khởi hành. Bọn họ đi rất lặng lẽ, may mà ánh mắt của tất cả mọi người đều đang đổ dồn vào quyển tấu chương mà Chu Thư Nhân gửi về Kinh Thành.

Chu Thư Nhân gửi tấu chương cấp tốc vào kinh, bãi triều chưa được bao lâu thì tấu chương đã tới nơi. Hoàng thượng chưa đọc tấu chương, hôm nay năm thuở mười thì mới có dịp gọi Lão nhị tới, lại còn có niềm vui bất ngờ này. Hôm qua ngài đã suy nghĩ, Chu Thư Nhân trả đũa thế nào, ngài không dám nói bản thân nhìn thấu Chu Thư Nhân hoàn toàn, nhưng cũng có đến bảy tám phần rồi. Người này có tính bao che người mình một chút.

Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương bỗng thấy rợn tóc gáy, trước kia hắn ước phụ hoàng giữ mình ở lại, chứ hôm nay thì không. Mẫn gia làm chuyện ngu xuẩn, hắn cũng không quan tâm lắm. Không cần nghĩ nhiều, hắn biết mục đích phụ hoàng giữ hắn lại cung là gì. Nhị hoàng tử đảo mắt nhìn thoáng qua tấu chương, nuốt nuốt nước bọt. Không biết tên chết tiệt Chu Thư Nhân viết gì trong đó, mấy lần bị sờ gáy đều có liên quan đến tên Chu Thư Nhân này, hắn thấy da đầu có chút tê dại, đúng là xui xẻo!

Hoàng thượng đưa tấu chương qua, nói:

- Khỏi phải liếc nữa, cho ngươi đọc đấy.

Nhị hoàng tử lập tức quỳ phịch xuống, hận không thể dán đầu vào nền gạch trên mặt đất:

- Nhi thần không dám!

Thái tử nghe thấy tiếng đầu gối đập xuống gạch, trong lòng thoải mái vô cùng. Dạo này Lão Nhị hay hành động quá.

Hoàng thượng âm thầm trề môi, ngài thật sự muốn cho Lão Nhị xem mà, không có cố tình trêu chọc Lão Nhị. Ngài còn đang chờ xem vẻ mặt khiếp sợ của Lão Nhị sau khi xem xong tấu chương nữa đấy! Dạo này không có chuyện vui. Ngài liếc mắt nhìn sang Thái tử đứng yên như trời trồng, vẻ mặt nghiêm lại, tiểu tử này có năm phần công lực của ngài rồi.

Hoàng thượng không trêu Lão Nhị, mà lật tấu chương ra xem, ngài cũng hơi hơi tò mò. Càng xem, hai mắt Hoàng thượng càng sáng. Tấu chương lần này viết quá tỉ mỉ, mặc dù xuất phát điểm là nghĩ cho sự an toàn của Kinh Thành, nhưng có một số điều lệ rất nhỏ thật sự đã đạp chết hoàn toàn Hải Vụ Ti và Giám Sát Ti, làm suy yếu không ít thế lực nắm quyền. Ngoài ra, cũng là điều quan trọng nhất, ngài có lý do cài cắm người vào một cách công khai hoặc bí mật nếu thích. Ra vào đều bị kiểm soát chặt chẽ ở chốt kiểm soát, bạc tham ô không có cách vận chuyển ra ngoài.

Hoàng thượng đưa cho Thái tử, nói:

- Con xem thử đi.

Nhị hoàng tử: “...”

Cùng là con, mà sao khác biệt quá lớn. Hắn vốn cho rằng sau đó phụ hoàng sẽ hỏi Thái tử, thế mà phụ hoàng xem xong lập tức đưa qua cho Thái tử luôn, Thái tử cũng có gan nhận lấy! Nhị hoàng tử tự cảnh tỉnh mình, phải chăng hắn quá nhát gan? Thật ra hắn có thể can đảm hơn một chút.

Thái tử xem xong, biết được Chu đại nhân không những giẫm chết Hải Vụ Ti, mà còn bổ khuyết cho cái võng lớn của phụ hoàng. Lúc này giống như bắt ba ba trong rọ vậy, chỉ chờ thời cơ chín mùi là không một kẻ nào có thể chạy thoát. Thái tử trộm nghĩ, không biết sau khi y được đăng cơ, có nhân tài nào phối hợp nhuần nhuyễn với y hay không. Y rất hâm mộ phụ hoàng.

Tâm trạng của hoàng thượng rất tốt, nhất là nhìn thấy Lão Nhị đang quỳ, ngài đoán nếu như bề tôi của Lão Nhị không làm chuyện ngu ngốc thì phải chờ thêm một thời gian nữa Chu Thư Nhân mới dâng tấu chương. Thật sự cho rằng ngài không biết dạo này Chu Thư Nhân tất bật chuyện gì chắc? Nhìn tin tức mật thám gửi về, Chu Thư Nhân chỉ mất ngủ một đêm thôi, Chu Thư Nhân có rất nhiều tiềm năng.

Nhị hoàng tử cảm nhận được ánh mắt của phụ hoàng, trong lòng hốt hoảng. Rốt cuộc Chu đại nhân đã làm gì rồi? Hắn thật sự lo lắng Chu đại nhân không ra bài theo lẽ thường.

Hoàng thượng phất tay, nói:

- Lão nhị à, con đừng quỳ nữa. Phải rồi, Thái tử đưa cho đệ đệ của con xem thử.

Trong lúc Nhị hoàng tử vừa mới ngẩng đầu chuẩn bị đứng dậy thì Thái tử lại đưa tấu chương qua, Nhị hoàng tử muốn mắng Thái tử cố tình. Được rồi, quỳ xem vậy. Sau khi xem xong, hắn thấy ngực mình đau nhói.

Hoàng thượng cong cong khóe môi, nói:

- Hôm nay Lão Nhị cũng nán lại trong cung đi.

Nhị hoàng tử: “...”

Chắc chắn phụ hoàng cố ý, chi bằng không cho hắn biết, ít nhất sẽ không cồn cào trong bụng mong muốn truyền tin ra ngoài.

Tốc độ của Hoàng thượng không chậm, ngài triệu tập các đại thần tới thảo luận cùng. Bởi vì Chu Thư Nhân viết quá chi tiết các khoản, mọi chuyện nhanh chóng được thống nhất, chỉ chờ ngày mai lâm triều nữa thôi. Hoàng thượng mỉm cười nói với Lão Nhị trông cũng có nét giống mình:

- Tối nay ở lại với phụ hoàng đi.

Nhị hoàng tử: “...”

Không, hắn không muốn! Ở lại bị các hoàng tử khác ganh ghét thì thôi, hắn muốn trở về truyền lại tin tức!