Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 481: Gần Mực Thì Đen



Buổi tối, Chu Thư Nhân loạng choạng trở về. Không ăn cơm chiều, thay quần áo xong là đi ngủ luôn, cho thấy anh đã mệt đến không còn sức lực. Chu Thư Nhân vừa nằm xuống, lập tức ngáy khò khò. Chu Thư Nhân chưa bao giờ ngáy khi ngủ, Trúc Lan quạt mát cho Chu Thư Nhân, không khỏi đau lòng.

Chu Thư Nhân có cảm giác trời sáng, bị đói nên tỉnh. Anh mở to mắt, nhìn thấy con trai cũng đã thức rồi. Thằng nhóc này rất ít khóc quấy, là một đứa trẻ rất ngoan. Thức dậy mà khóc phiền ai, trợn tròn hai mắt quan sát xung quanh. Rõ ràng thị lực còn chưa nhìn được quá xa, chẳng biết đang nhìn cái gì. Chu Thư Nhân nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của con trai, thằng nhóc mỗi ngày mỗi khác, béo hơn trước nhiều.

- Con trai ngoan, ba là ba của con nè.

Nhóc con nghe có tiếng nói, lập tức khóc oe oe oe. Vốn dĩ một mình cũng được, nhưng mà lúc này có người, có thể khóc rồi.

Trúc Lan nghe tiếng con khóc là tỉnh ngủ ngay, cô duỗi tay sờ cái mông bị ướt của nó, rồi ngồi dậy nheo mắt nói:

- Lấy cái tã mới lại đây.

Chu Thư Nhân bước xuống giường, và trở lại ngay sau đó:

- Để anh làm cho, em mặc quần áo trước đi.

Trúc Lan ngáp một cái, đáp: - Ừm.

Lúc Tống bà tử vào thì thấy lão gia đã đổi tã cho tiểu thiếu gia xong rồi, lão gia luyện tập nhiều lần nên rất thuần thục.

*****

Bữa sáng chỉ có hai người Trúc Lan và Chu Thư Nhân. Bọn họ thích vừa ăn vừa nói chuyện, Trúc Lan nói:

- Hôm nay bà mai sẽ đến Uông phủ.

Chu Thư Nhân gật đầu tỏ vẻ đã biết, sau đó nói:

- Em chuẩn bị sính lễ hết bao nhiêu rồi?

Trúc Lan uống cháo, nói:

- Em tính tổng cộng hiện kim và những thứ khác là khoảng 10,000 lượng.

Trúc Lan đã tính toán xong, hôm nay Đào thị hồi âm xong, cô cũng không cần chờ hợp bát tự mà ngày mai sẽ đến cửa hàng trang sức đặt mua trang sức luôn. Tính tất, vải vóc và hiện kim trái lại đã được chuẩn bị xong hết.

Chu Thư Nhân nói:

- Nếu thiếu thứ gì thì em cứ việc nói với anh, để anh nghĩ cách.

Lần này là Huyện chúa, mọi người đang nhìn chằm chằm vào Chu gia bọn họ. Vì chính Chu gia, bọn họ buộc phải chuẩn bị chu toàn mọi thứ.

Trúc Lan biết Hải Vụ Ti và Giám Sát Ti tham ô không ít món hàng, đa số đồ vật tham ô đều mang đi bán lại, giá cả có thể rẻ hơn so với thị trường.

- Chắc là anh không nghĩ tới chuyện lấy đồ từ kho nhà bọn họ đâu phải không?

Chu Thư Nhân gõ trán Trúc Lan, nói:

- Nghĩ cái gì vậy, không có. Nếu như thật sự thiếu đồ, anh sẽ nhờ người mua lại từ tay thương lái.

Mặc dù anh rất có hứng thú với nhà kho của nhà quan lại thuộc Hải Vụ Ti, nhưng tiếc là không thể đụng vào, Hoàng thượng còn đang theo dõi sát sao đấy.

Trúc Lan biết Tống bà tử đã quay lại, bèn ngậm miệng lại. Lần trước Lão Nhị mua được một vài loại trái cây quý hiếm, là từ nhà kho ra cả. Hải Vụ Ti thật sự rất giàu có.

Ăn cơm sáng xong, Chu Thư Nhân đến nha môn, còn Trúc Lan thì ở nhà chờ tin.

*****

Uông phủ

Đào thị mời Tiết thị vào, Đạo thị cũng không tỏ vẻ biết tỏng mà còn giả đò.

- Hoá ra Dương cung nhân mời tỷ tỷ đến, ta còn đang nghĩ không biết cung nhân sẽ nhờ người nào.

Tiết thị nghe xong, cười nói:

- Xem ra ta chỉ tới đây cho đủ hình thức thôi nhỉ.

Đào thị tươi cười, nói:

- Tỷ tỷ, mau ngồi xuống đây.

Trong lòng Tiết thị hiểu rõ, nên nói chuyện thẳng thắn:

- Chu gia còn đang chờ ta hồi âm, hôm nay coi như hôn sự này đã được chấp thuận còn gì? Lần sau ta đến sẽ mang theo cả bát tự để hợp bát tự luôn, muội muội nghĩ sao?

Đào thị đang định đồng ý thì nhìn thấy góc váy lộ ra ngoài cửa, thị hết biết nói. Con nha đầu này nôn nóng quá chừng, sau khi nghe thấy Tiết thị và bà mai tới cửa, nàng ta không ngừng dặn dò thị là không được đòi hỏi gì cả, bây giờ lại còn nghe lén. Tránh cho mất mặt, Đào thị nhanh nhẹn đồng ý:

- Vậy thì làm phiền tỷ tỷ.

Tiết thị liếc nhìn bà mai không có cơ hội lên sàn, sau đó thoáng thấy được góc váy. Tiết thị nghĩ thầm, chắc chắn là Huyện chúa. Ngoài Huyện chúa ra, còn ai to gan cỡ này. Người bình thường e rằng không chứa chấp nổi con dâu giống như Huyện chúa. Mí mắt Tiết thị giật giật, Ngũ công tử của Chu gia cũng là người không phải ai cũng chấp nhận được. Bỗng nhiên Tiết thị cảm thấy hai con người này xứng đôi thế nhỉ?

Tiết thị không ngồi lại lâu, nhiệm vụ hoàn thành trót lọt, thị bèn đứng dậy cáo từ. Đào thị chờ bà mai ra về, thấy Tô Huyên đỏ mặt bước vào, Đào thị nói ra:

- Không biết xấu hổ.

Trong lòng lại rất khó chịu, có con gái nhà ai không mong được gả chồng, đứa nhỏ Huyên Huyên này cũng khổ tâm.

Tiết thị và bà mai tới Uông phủ, sau đó tiếp tục đi về phía Chu phủ, cả thành đều biết chuyện này. Chu gia hỏi vợ cho Chu ngũ công tử, mà nữ nhi Uông gia thì đã đính ước cả rồi, rất dễ đoán ra ai là người được hỏi cưới - An Hoà huyện chúa phần lớn thời gian sống tại Uông phủ.

Trúc Lan bên này cực kỳ vui mừng, hôn sự càng suôn sẻ càng tốt đẹp. Ý của cô là tiến hành các bước nhanh nhất có thể, hợp bát tự xong thì chọn luôn ngày để đưa sính lễ, quyết định ngày lành thành thân, khỏi đính ước đâu, tránh cho đêm dài lắm mộng.

*****

Nhiễm phủ

Tề thị thấy không cam lòng, nhưng chẳng có cách nào. Đến cả lão gia còn sợ tính tình của Chu ngũ công tử mà, thị cũng không muốn con gái nhọc lòng cả đời. Thị nghe xong tin tức, chỉ không cam lòng một chút rồi nhanh chóng buông bỏ. Trái lại chờ xem động thái của Mẫn gia, theo như hiểu biết của thị về Lưu thị thì chắc chắn Lưu thị sẽ không để yên.

*****

Mấy vị quan lớn ở nha môn còn chưa đoán ra Chu Thư Nhân viết gì trong tấu chương, vì sao gửi đi Kinh Thành rồi mà không có một chút động tĩnh gì cả, đã bị chuyện Chu gia hỏi cưới Huyện chúa phân tán. Huyện chúa 18 tuổi, thanh danh không tốt, lại còn mồ côi, Chu gia để ý điểm nào ở Huyện chúa vậy?

Uông đại nhân lộ ra vẻ mặt phơi phới bởi vì trong nhà có chuyện vui, sau đó bị Bạch đại nhân mắng cho:

- Còn phải đi hợp bát tự nữa đó, quan trọng nằm ở bát tự biết không?

Uông đại nhân híp mắt, Bạch đại nhân ngồi chung một thuyền với Mẫn đại nhân đây mà.

- Cái này thì không cần Bạch đại nhân lo dùm. Bạch đại nhân rảnh quá thì lo nghĩ cho con gái nhà mình nhiều hơn đi, coi chừng tay run mà không tìm được nhà chồng đó.

Chu Thư Nhân: "..."

Yo, hôm nay mới phát hiện ra miệng mồm của Uông đại nhân cũng độc.

Bạch đại nhân nổi giận:

- Ngươi… ngươi… lòng dạ hiểm độc.

Lời này mà truyền ra ngoài, con gái ông ta làm sao có thể gả cho người trong sạch nữa. Trước kia không hề nhận ra Uông đại nhân ghê gớm như vậy, ông ta không khỏi lén lút trừng mắt với Chu Thư Nhân, toàn là học từ Chu đại nhân cả.

Chu Thư Nhân: "..."

Đừng cho rằng anh không nhìn thấy nhé, thị lực của anh còn tốt lắm.

Uông đại nhân trợn trắng mắt, đã làm thì đừng ngại gièm pha chứ. Thảo nào Chu đại nhân thích cười, vừa cười vừa mắng người khác thật sự càng hả giận hơn.