Hoàng thượng hạ chỉ, nhưng không nhằm vào quan viên ở phủ nha Tân Châu. Tuyên bố thành lập hai bộ phận mới, độc lập hoàn toàn với Tân Châu. Tri phủ như Chu Thư Nhân cũng không có quyền can thiệp, do đích thân Hoàng thượng chỉ đạo. Chu Thư Nhân uống trà, thầm nghĩ Hoàng thượng làm việc đúng là mau mắn. Hôm nay trà ngon quá vậy!
Quan viên lớn nhỏ trong khắp Tân Châu đều hối hận đến xanh ruột. Ý chỉ của Hoàng thượng chắc chắn có liên quan tới tấu chương của Chu đại nhân. Thánh chỉ có ảnh hưởng không lớn đối với quan viên thành Tân Châu, nhưng ảnh hưởng rất lớn đến Hải Vụ Ti và Giám Sát Ti. Trước kia quyền lực của hai bộ này gần như tuyệt đối, đến cả quan viên trong kinh còn phải bợ đít bọn họ. Có nhiều quý tộc đứng tên buôn bán, lợi nhuận từ mậu dịch biển là không đếm xuể cho nên ai ai cũng muốn chia một bát canh. Mẫn đại nhân và Nhiễm đại nhân của hai ti này trở thành đối tượng được người khác o bế. Bây giờ có thuế vụ cột cổ lại, quyền lực phân hoá chẳng khác gì khoá chặt tay chân, sau này hai ti khó mà bình yên.
Mẫn đại nhân và Nhiễm Đại nhân như đứng đống lửa như ngồi đống than thế nào không ai quan tâm, quan viên từ lớn tới bé trong thành Tân Châu đã bơ chuyện này. Nội bộ thành Tân Châu đồn rằng, chọc ai cũng được chớ đừng chọc Chu đại nhân, người này rất rất đáng sợ. Tươi cười giăng bẫy người ta cũng thường thôi, chọc cho nóng lên là chơi tất tay liền. Người sáng suốt đều nhìn thấy rõ ràng, thành lập hai bộ phận mới, nghĩa là hai ti Hải Vụ và Giám sát trở thành ba ba trong rọ. Hoàng thượng vui vẻ thì giữ ngươi lại, Hoàng thượng không vui thì xin lỗi à, xét nhà là nhẹ. Mấy năm vừa qua, hai nhà Mẫn - Nhiễm thật sự quá mức ngông cuồng.
Chu Thư Nhân hết sức hài lòng khi thấy mọi người kiêng kị anh. Con người của anh, không thích trả đũa mà không đau không ngứa gì. Anh thích chém đứt gốc rễ, khom lưng uốn gối chừng ấy năm trời, cuối cùng có thể sống thoải mái một chút rồi.
Uông đại nhân nuốt nước bọt, Bạch đại nhân run chân chạy đi từ nãy giờ, lo lắng bị Chu đại nhân dòm ngó. Uông đại nhân khẽ nhấc chân lên, ông ấy thấy mình nên chuồn đi thì hơn.
Lúc này, Chu Thư Nhân dùng hành động thực tế nói cho tất cả mọi người biết rằng: không nên coi thường anh. Anh có sự tín nhiệm của Hoàng thượng, có công lao lớn, địa vị vững chắc như núi. Tất nhiên, Chu đại nhân cũng khiến cả đống người ghét cay ghét đắng, tiếc là chỉ có thể nhìn mà không dễ chơi, cuối cùng đành phải nghẹn lại.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân ngâm nga khúc nhạc trở về hậu viện. Trúc Lan đang bế con trai, hỏi:
- Anh đâu có đi nghe hát, học được từ chỗ nào vậy?
Chu Thư Nhân vui vẻ đón lấy con trai, nói:
- Uông đại nhân thích nghe. Hôm nay nghe Uông đại nhân ngâm nga vài tiếng cảm thấy khá hay. Sao, không tới nỗi nào đúng không?
Trúc Lan: - Cũng được.
Chu Thư Nhân chơi với con trai, rồi nghiêng đầu nhìn Trúc Lan:
- Sao anh cứ có cảm giác em gầy đi nhiều thế nhỉ?
Trúc Lan xoa mặt, nói:
- Bận suốt mấy ngày nay nà.
Gầy đi khiến Trúc Lan thật vui mừng. Còn Chu Thư Nhân thì thích Trúc Lan có da có thịt một chút, gầy quá không tốt. Có điều mà anh nói Trúc Lan cũng sẽ không nghe. Chu Thư Nhân hôn con trai, nói tiếp:
- Hôm nay có người tới tìm anh, muốn làm mai cho Thi Khanh.
Trúc Lan thả bộ quần áo nhỏ trong tay xuống, hỏi:
- Sao lại tìm anh?
Chu Thư Nhân: - Thi Khanh tự do ra vào Chu phủ, và do chính anh dẫn dắt, đây chẳng còn là chuyện gì bí mật. Còn không phải là không đớp được Xương Trí nên tính đớp Thi Khanh sao.
Trúc Lan giật giật khóe môi, hỏi lại:
- Rồi anh trả lời thế nào?
- Anh cũng không phải là cha của Thi Khanh, còn lâu anh mới lo. Năm nay dạy bảo xong hết, anh chẳng còn gì để dạy Thi Khanh nữa, sang năm hắn chỉ có thể dựa vào chính mình.
Anh khùng lắm mới đi tìm nhân duyên cho thanh đao mà Hoàng thượng đang rèn đó.
Trúc Lan nghĩ tới Ngô Ninh thì thở dài thườn thượt, thấy Liễu Nha đến, Trúc Lan đứng dậy nói:
- Ăn cơm thôi.
Chu Thư Nhân lại hôn con trai, đáp: - Ừm.
*****
Mẫn phủ
Mẫn đại nhân đi tới đi lui, cho dù đã nhận được tin từ Nhị hoàng tử, nhưng gã vẫn thấy bất an trong lòng. Trước đó gã có linh cảm chẳng lành, bây giờ xảy ra thật rồi, giống như bị cắm một mũi tên nhọn trên lưng vậy.
Lưu thị không hiểu quan trường thế nào, chỉ biết nghe lời tướng công. Bây giờ thị thấy tướng công cuống cuồng, trong lòng thị cũng không yên.
- Lão gia, nếu mà không được thì đưa Tam nha đầu vào phủ Nhị hoàng tử đi.
Mẫn đại nhân đập vỡ chung trà, quát:
- Nực cười, ngươi cho rằng Nhị hoàng tử không biết ngươi lấy Tam nha đầu ra để gài Chu gia hay gì? Còn nghĩ tới chuyện đưa người vào phủ, ngươi nghĩ phủ của Nhị hoàng tử là nơi nào?!
Gã hối hận lắm, hối hận lúc trước thời điểm Nhị hoàng tử đánh tiếng với gã, gã cứ luôn vòng vo với Nhị hoàng tử. Bởi vì gã nếm được ngon ngọt từ Hải Vụ Ti, dã tâm bành trướng, muốn nhiều hơn nữa. Lúc này Mẫn đại nhân chỉ thấy lạnh toát từ lưng lan ra toàn thân. Nếu như không phải gã còn ngồi ở vị trí này thì có lẽ Nhị hoàng tử đã vứt bỏ gã rồi.
Lưu thị: - Chứ phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ hy sinh tiểu khuê nữ?
Mẫn đại nhân day trán, nói:
- Được rồi, ngươi không cần xen vào chuyện này nữa.
*****
Bầu không khí ở Nhiễm phủ cũng không được tốt, có điều Tề thị là dì ruột của Tam hoàng tử, cho nên Nhiễm phủ không tới mức quá hoảng loạn.
*****
Hôm sau, Trúc Lan nhận được bát tự của Xương Trí và Huyện chúa: duyên trời tác hợp. Lúc mà Tiết thị nhận được cũng nghệch mặt ra, nói:
- Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy bát tự hợp nhau đến vậy đó.
Tâm trạng Trúc Lan rất tốt, điềm lành. Cô chân thành cảm ơn:
- Cảm ơn tỷ tỷ.
Tiết thị: - Không cần khách sáo.
Bây giờ thị càng không dám tỏ vẻ cao hơn vì thị lớn hơn, Chu đại nhân thật sự làm cho người ta phải sợ. Hôm qua lão gia không ngừng dặn dò, đến Chu phủ cần khách sáo một chút, đừng thấy nương tử của Chu đại nhân gọi thị một tiếng tỷ tỷ liền nghĩ là như vậy thật.
Trúc Lan thật sự rất cảm kích Tiết thị, nói:
- Qua mấy ngày nữa còn phải làm phiền tỷ tỷ đó.
- Là chuyện nên làm.
*****
Uông phủ
Bà mai tự mình đưa bát tự đã hợp tới, nói một tràng lời nịnh hót nhưng đều không sánh bằng bốn chữ "duyên trời tác hợp" mà Đào thị đang xem. Đào thị hoàn toàn yên tâm, thị cứ sợ bát tự không tốt thôi.
Tô Huyên chờ bà mai đi, cẩn thận cầm tờ giấy viết chữ "duyên trời tác hợp" lên và cất vào. Hôm qua nàng ta lo lắng chuyện hợp bát tự, nàng ta ngại bát tự của mình quá thô, sợ Chu gia chê nàng ta, trằn trọc cả đêm bây giờ thì có thể an tâm rồi.
Đào thị thấy sắc mặt tái nhợt của Tô Huyên, không khỏi chua xót.
- Bây giờ an tâm được rồi, chờ vài ngày nữa là sẽ gửi sính lễ đến.
Đôi mắt Tô Huyên đỏ hoe, nói:
- Dạ, cảm ơn biều dì.