Đào thị ôm chầm Tô Huyên, nói:
- Được rồi, đừng có khóc nữa.
Nha đầu này rất ít khóc, trong ấn tượng của Đào thị, nàng ta chỉ mới khóc có hai lần: thời điểm biểu tỷ chết, và lần đầu tiên bị xúc phạm. Sau đó Tô Huyên không bao giờ khóc nữa, theo lời của nha đầu này, nước mắt là thứ vô dụng nhất.
Tô Huyên khẽ "ừ" một tiếng. Đây là những giọt nước mắt vui sướng của nàng ta, cuối cùng nàng ta cũng sắp có mái nhà của riêng mình.
*****
Chu phủ
Trúc Lan tự mình đến phòng Xương Trí, thằng nhóc này thật sự nghe lời đến triệt để, bảo nó giả bệnh, ngoài ăn uống và đi vệ sinh thì nó thật sự không rời khỏi giường. Trúc Lan nhìn Xương Trí đang nằm đọc sách, hỏi:
- Đọc sách vui dữ vậy sao?
Xương Trí vừa nghe thấy tiếng của mẹ, vội vàng thả sách xuống hỏi:
- Mẹ, con đọc xong hết rồi, con có thể tới thư phòng của cha lấy thêm mấy quyển không?
Lần trước hắn cũng có ý định dọn về tất, tiếc là không được, bởi vì hắn có chừng mực. Xương Trí rất khâm phục cha, không biết cha đi gài hàng ở đâu mà được nhiều sách thế này, mặc dù không phải bản gốc, nhưng cũng quý lắm.
Trúc Lan đưa tờ giấy viết bát tự cho Xương Trí, nói:
- Con thật sự không thèm quan tâm tới chuyện thành gia lập thất của mình nhỉ? Mẹ thấy con thành thân với sách cũng được.
Ánh mắt Xương Trí bị mấy chữ viết trên giấy hấp dẫn, sau đó lỗ tai đỏ lên. Hắn nằm giả bệnh, nhưng Kỳ Mặc không cần, Kỳ Mặc thường xuyên báo tin cho hắn, cho nên cái gì hắn cũng biết hết.
- Mẹ, mẹ lại trêu con.
Trúc Lan "ồ" lên, thằng nhóc này còn biết! Trúc Lan xoa cằm, ngoại hình của Xương Trí thật sự không tệ, áo trong màu ngà, tóc xoã, khuôn mặt đỏ bừng. Trúc Lan lại nhìn làn da, nhịn không được mà vươn tay véo má con trai hai cái… da dẻ cũng tốt. Cô đang chờ mong Tô Huyên có thể bắt nạt Xương Trí nhiều hơn.
Xương Trí đực mặt, thốt lên: - Mẹ!
Trúc Lan thu tay, nói:
- Sao mẹ cứ có cảm giác sắp gả con trai thế này?
Xương Trí: - … Mẹ, con là nam nhi.
Ánh mắt Trúc Lan sáng rỡ, nói:
- Con nghĩ mẹ bảo muội muội con tổ chức một tiệc ngắm hoa có được không? Lúc đó mời cả Huyện chúa đến.
Trong lòng Xương Trí có chút khác lạ, hắn nhẩm tính ngày, đã lâu chưa gặp Tô tiểu thư táo bạo. Hắn không thèm gặp đâu!
Trúc Lan đứng dậy, nói:
- Con không muốn gặp à, thôi vậy.
Xương Trí nghẹn họng nhìn mẹ, dạo này mẹ thích trêu hắn lắm. Có điều, đúng là hắn hơi muốn gặp Tô cô nương. Hừ, hắn muốn lấy lại mặt mũi thôi, để xem ở Chu gia còn dán chọc hắn nữa không.
Trúc Lan đã đi tới cửa, mới nghe thấy Xương Trí nói:
- Thời tiết mùa này đúng là rất tuyệt để ngắm hoa ạ.
Trúc Lan: "..."
Thằng nhóc còn tỏ vẻ không thèm cơ đấy!
Xương Trí thấy mẹ không đáp mà lại bỏ đi, hắn lập tức nhảy xuống giường, ghé vào bên bậu cửa sổ nhìn mẹ đi ra khỏi viện. Hắn gọi Kỳ Mặc:
- Ngươi đi đến viện tiểu thư hỏi thăm thử xem có phải định làm tiệc ngắm hoa hay không.
Kỳ Mặc ngạc nhiên, lần đầu tiên hắn thấy công tử quan tâm chuyện bên ngoài đấy.
- Vâng.
Ngũ công tử của Chu gia và Huyện chúa hợp bát tự, mà còn là duyên trời tác hợp, nhất thời lan truyền khắp nơi. Người hợp bát tự là một đại sư đức cao vọng trọng, sẽ không có ai nghi ngờ là giả. Đa số nghĩ đến tính cách của Chu ngũ công tử và Huyện chúa, trong lòng cảm thán, đúng là rất hợp.
Trúc Lan bên này mới vừa bàn bạc chuyện làm tiệc ngắm hoa với con gái xong, thì Liễu Nha đã cầm một phong thư đi vào. Liễu Nha cúi đầu, nói:
- Chỉ viết là gửi Ngũ công tử ạ.
Tống bà tử kiểm tra bức thư trước đó, bức thư không có vấn đề, Trúc Lan mới mở ra xem. Trúc Lan biết ngay là có chiêu sau, cho nên sai người trông chừng, đúng là canh me được rồi. Cô đọc bức thư, trong thư toàn là tin tức liên quan đến Tô Huyên, nội dung là chuyện mập mờ giữa Tô Huyên và một vị công tử.
Trúc Lan gấp lá thứ lại, rồi đưa cho Liễu Nha:
- Mang qua cho Ngũ công tử đi.
Nhân vật chính trong thư này rõ ràng là Tô Huyên và Xương Trí, tiếc là người đi điều tra không có bức hoạ, cho nên không biết vị công tử nọ đúng là Xương Trí. Tất nhiên, cũng có một phần nguyên nhân là do Xương Trí và Hứa tiến sĩ tách ra, Xương Trí tự mình trở về, mới dẫn đến điều tra tin tức lệch pha lớn đến như vậy. Trúc Lan dứt khoát đổ hết mọi nghi ngờ lên Lưu thị. Bởi vì Lưu thị đã biết tính tình Xương Trí, muốn lợi dụng phong thư này để phá hủy hôn sự. Đáng tiếc! Trúc Lan bật cười vui vẻ, thật sự không ngờ, Xương Trí còn từng bị Tô tiểu thư nhấc bổng lên xe ngựa. Trúc Lan vô cùng hy vọng Xương Trí sớm ngày thành hôn, có đôi phu thê này, chắc chắn những ngày về sau sẽ rất náo nhiệt, cô thật chờ mong.
Xương Trí đọc thư mà sắc mặt lúc đen lúc đỏ, tình tiết trong thư quá đỗi quen thuộc. Xương Trí nghiến răng, nói:
- Ngươi nói thư này được chính viện đưa qua đây sao?
Kỳ Mặc cúi đầu, đáp: - Thưa vâng.
Xương Trí thấy phong thư đã bị mở ra, chắc chắn mẹ đã đọc rồi. Hắn hấp tấp xuống đất rồi mặc quần áo, đến cả tóc tai cũng không thèm chải mà lao thẳng đến chính viện.
Trúc Lan xụ mặt, ngồi đó không tỏ thái độ:
- Tới rồi đấy à.
Xương Trí vội vàng giơ thư lên, nói:
- Mẹ, mẹ nghe con giải thích…
- Giải thích chuyện gì?
Trúc Lan dứt khoát ngắt lời Xương Trí, thằng nhóc này cũng có ngày nháo nhào lên.
Xương Trí càng thêm nóng ruột, có lẽ mẹ đã hiểu lầm, trên trán hắn thấm đẫm mồ hôi.
- Mẹ, chuyện trong thư…
Trúc Lan tiếp tục ngắt lời Xương Trí, cố ý hỏi:
- Không phải sự thật?
Xương Trí trầm mặc, hắn không biết nói dối:
- Là sự thật ạ.
Trong mắt Trúc Lan toàn là ý cười, cô muốn xem thử Xương Trí để ý Tô Huyên tới mức độ nào. Thật sự không ngờ, cực kỳ để ý.
- Còn lời nào muốn nói không?
Xương Trí lấy lại bình tĩnh, hắn không ngu ngốc, đầu óc của hắn vẫn luôn linh hoạt, chẳng qua hắn không muốn dùng mà thôi. Hắn ngẩng đầu lên, thấy trong mắt mẹ chứa đầy ý cười, biết mình bị lừa bèn nói:
- Mẹ, mẹ biết hết rồi đúng không.
Trúc Lan khẽ hứ một tiếng, nói:
- Chưa hết thuốc chữa, còn biết tới đây.
Lòng Xương Trí rất kiên định, ban đầu đúng là hắn rất tức giận Tô Huyên to gan, sau đó hắn lại chủ động che giấu sự to gan của Tô Huyên. Hắn biết, hắn không chán ghét Tô Huyên. Sâu thẳm trong tim, hắn còn hơi hơi chờ mong. Bây giờ đã bị mẹ gài lộ ra, hắn không cưỡng lại được. Hắn bị một cô nương bắt nạt cũng rất mất mặt, hắn nghĩ hắn còn ở đây thể nào cũng sẽ bị mẹ gặng hỏi.
- Mẹ, nhi tử về trước.
Trúc Lan: - May là nó chạy nhanh đấy.
Xương Trí chạy ra sân, vỗ vỗ hai má nóng tới đỏ bừng. Thấy Kỳ Mặc đang nhìn mình, Xương Trí mím môi:
- Nếu ngươi dám cười, ta sẽ phạt ngươi một tháng tiền tiêu vặt.
Kỳ Mặc ngậm miệng, tỏ vẻ mình sẽ không cười, nhưng thật ra mắc cười lắm. Đi theo công tử bấy lâu, đây là lần đầu nhìn thấy công tử hoảng loạn thế này. Huyện chúa quá dữ dằn dện!