Hào Môn Không Có Chỗ Cho Con Riêng

Chương 1



Editor: Trang Thảo.

 

Vào ngày tiệc mừng tôi đỗ đại học.

 

Cha tôi dẫn theo đứa con riêng xuất hiện giữa buổi tiệc. Đứa con riêng kia quỳ rạp hai gối, khóc lóc t.h.ả.m thiết cầu xin mẹ tôi cho cô ta được bước chân vào cửa. Những người xung quanh được một phen ồ lên kinh ngạc. Bảo vệ tiến lên định kéo cô ta đi, nhưng lại bị mẹ tôi dùng ánh mắt ngăn lại.

 

Tôi khoanh tay đứng một bên xem náo nhiệt, muốn xem từ miệng đứa con riêng này có thể thốt ra được lời hay ý đẹp gì. Ngu Uyển Uyển khóc đến hoa lê đái vũ: “Dù sao trên người tôi cũng chảy dòng m.á.u của Ngu gia, xin bà rủ lòng từ bi cho tôi vào cửa! Tôi biết hát, biết nhảy, ngoại hình cũng không tệ, tuyệt đối không làm mất mặt Ngu gia!”

 

Nói xong, cô ta quỳ tiến thêm vài bước. Định nói gì đó thì bị thiếu gia Lâm gia đứng cạnh tôi nhận ra. Anh ta chỉ tay vào cô ta, giọng nói không giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Cô không phải là thủ khoa đầu vào khoa Vũ đạo của Bắc Ảnh năm nay sao? Người nhảy bài Đậu Đỏ đó?”

 

Ngu Uyển Uyển thấy có người nhận ra mình thì lập tức gật đầu. Cô ta vốn định để Lâm thiếu gia nói giúp thêm vài câu, chẳng ngờ anh ta lại vỗ tay cười lớn: “Bà nội tôi còn khen cô khiêu vũ có khí chất cao thượng, thà gãy chứ không chịu cong, không ngờ tốc độ quỳ của cô cũng nhanh thật đấy.”

 

Dứt lời, tôi nghe thấy tiếng cười trộm của những người xung quanh, còn mặt Ngu Uyển Uyển thì tái mét. Nhìn biểu cảm như sắp ngất đi của cô ta, tôi không những không giúp đỡ, trái lại còn bưng ly rượu đứng một bên cười xem cô ta mất mặt. Giữa những tiếng cười nhạo, mặt cha tôi tối sầm lại. Người là do ông ta mang đến, Ngu Uyển Uyển bị chế giễu thì mặt mũi ông ta cũng chẳng còn. Thấy nam chủ nhân nổi giận nhưng xung quanh chẳng một ai tiến lên giải vây. Suy cho cùng, sản nghiệp Ngu gia đã bị cha tôi làm tiêu tán, còn gia tộc phía ngoại của mẹ tôi những năm nay lại lên như diều gặp gió, một bước bước thẳng vào tầng lớp thượng lưu ở Kinh thành. Mọi người có mặt ở tiệc mừng hôm nay đều là nể mặt mẹ tôi.

 

Cha tôi công khai dẫn theo con riêng để ép mẹ tôi phải chấp nhận. Cho dù là vì quan hệ hợp tác làm ăn sau này, cũng chẳng ai dại gì mà lên tiếng giúp ông ta. Tôi lạnh lùng đứng nhìn Ngu Uyển Uyển bị nhục nhã vừa đủ mới chậm rãi đặt ly rượu xuống, vỗ tay một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bảo vệ đứng gác ngoài cửa lập tức tiến vào, mỗi người xốc một cánh tay lôi Ngu Uyển Uyển đang rã rời dưới đất đứng dậy. Đầu tiên, tôi mỉm cười xin lỗi quan khách xung quanh: “Thật ngại quá, công tác an ninh của buổi tiệc lần này chưa tốt, để mọi người phải chê cười rồi.”

 

Nói xong, tôi nháy mắt với bảo vệ. Họ lập tức hiểu ý, bất chấp Ngu Uyển Uyển đang vùng vẫy mà lôi xệch cô ta đi, cuối cùng ném thẳng ra khỏi cổng chính của Ngu gia. Cha tôi xanh mặt nhìn Ngu Uyển Uyển bị xử lý nhưng cũng đành bó tay. Ông ta chỉ có thể hậm hực dằn ly rượu xuống rồi tự mình rời khỏi buổi tiệc. Còn mẹ tôi ngồi phía trên, suốt cả quá trình vẫn giữ vẻ mặt hiền hậu, cười híp mắt nhìn tôi thu dọn Ngu Uyển Uyển.

 

Tiệc tan.

 

Tôi trút bỏ bộ lễ phục lộng lẫy phiền phức, thay một bộ sườn xám nhẹ nhàng. Mái tóc chỉ b.úi lỏng bằng một chiếc trâm rồi theo người giúp việc xuống phòng khách. Trong phòng, cha và mẹ tôi ngồi đối diện nhau. Quỳ trên sàn nhà chính là Ngu Uyển Uyển vừa bị ném ra ngoài. Lúc này cô ta mặc một chiếc váy trắng, đang thút thít lau nước mắt, trông vô cùng đáng thương.

 

Thấy tôi xuống, mẹ vẫy tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống cạnh bà. Bà nhìn Ngu Uyển Uyển đang quỳ dưới đất, thờ ơ nói: “Cô muốn vào Ngu gia đến thế sao?”

 

Ngu Uyển Uyển vội vã gật đầu, định mở miệng cầu xin tiếp thì không ngờ mẹ tôi lại đồng ý ngay lập tức: “Được thôi. Nếu cô bằng lòng, ngày mai tôi sẽ mở họp báo, tuyên bố cô là con gái do tôi sinh ra.”

 

Trong mắt cha tôi thoáng qua vẻ ngạc nhiên, định ngăn cản thì Ngu Uyển Uyển đã vội vàng đáp ứng: “Con đồng ý! Con đồng ý!”

 

Dứt lời, mẹ tôi nheo mắt lại, quay sang nhìn cha tôi: “Có điều, cô ta dù sao cũng không phải do tôi sinh ra. Nếu muốn tôi nhận cô ta, thì những thứ trong di chúc của ông nội để lại cho con gái tôi năm xưa, ông phải trả lại không thiếu một xu.”

 

Trang Thảo

Không khí trong phòng khách chợt trở nên căng thẳng. Cha tôi nghiến răng nhìn mẹ, nhưng bà không hề sợ hãi, thản nhiên nhấp một ngụm trà. Tôi rủ mắt, không nói một lời. Năm xưa ông nội biết cha tôi bất tài nên đã đứng ra chủ trì cuộc hôn nhân thương mại này với mẹ tôi, một người cực kỳ năng lực nhưng gia thế hơi mỏng. Mẹ sinh ra tôi cũng di truyền lại bộ não thông minh của bà khiến ông nội rất hài lòng. Thậm chí ông còn định vượt qua đứa con trai ngu xuẩn là cha tôi để trực tiếp giao Ngu gia cho tôi. Ai ngờ ông chưa kịp thực hiện thì đã qua đời vì u.n.g t.h.ư. May mắn là ông đã lập di chúc, nói rằng chờ đến khi tôi mười tám tuổi, ông sẽ chuyển nhượng hai mươi phần trăm cổ phần Ngu thị cho tôi, trước đó sẽ giao cho cha tôi quản lý. Nhưng hiện tại tôi đã đủ mười tám tuổi được ba tháng rồi, cha tôi vẫn coi như không có chuyện gì, trì hoãn không chịu giao lại. Xem ra, ông ta muốn để lại số cổ phần này cho đứa con riêng của mình.