Editor: Trang Thảo.
Thấy cha tôi im lặng, mẹ khẽ cười một tiếng, quay sang dặn dò quản gia: “Nếu lão gia đã không muốn, vậy thì mời vị tiểu thư này ra ngoài.”
Thấy cơ hội bước vào hào môn sắp vụt mất, vào giây phút cuối cùng, Ngu Uyển Uyển thất thanh gọi cha tôi: “Cha, cha hãy nghĩ cho con và... Á!”
Chưa kịp nói hết câu, cha tôi như đã hạ quyết tâm, kéo người quản gia đang định tiến lên lại, nghiến răng nói: “Cho thì cho!”
Mẹ hài lòng gật đầu rồi vỗ tay. Luật sư chờ sẵn ở phòng bên cạnh bước ra, lấy văn kiện từ trong cặp, chờ cha tôi ký tên. Thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, mẹ cười vỗ vai tôi: “Thính Vãn, con sắp có em gái rồi đấy. Giờ không có việc gì nữa, con dẫn Uyển Uyển đi tham quan nhà mình đi.”
Tôi mỉm cười gật đầu, sau đó chìa tay về phía Ngu Uyển Uyển đang quỳ dưới sàn. Dù cô ta có không cam tâm đến mấy thì trước mặt mẹ tôi cũng phải giả vờ ngoan ngoãn nắm tay tôi. Chiếc vòng tay đính kim cương sắc nhọn của tôi cứa mạnh vào cổ tay đang trầy xước của cô ta. Cô ta khẽ vùng vẫy nhưng bị tôi nắm c.h.ặ.t không buông. Nhân lúc cha tôi đang mải mặc cả với luật sư, tôi kéo xệch Ngu Uyển Uyển ra khỏi phòng khách.
Ngu gia trước khi sa sút cũng được coi là hào môn hiển quý tại Kinh thành, vì thế nhà chính vô cùng tráng lệ. Ngu Uyển Uyển bị tôi kéo lê qua hành lang dài, cuối cùng ra đến giữa sân. Thấy xung quanh không có người hầu, cô ta lập tức tháo bỏ lớp mặt nạ, hất mạnh tay tôi ra. Tôi lười biếng dựa vào cột hành lang, nhìn cô ta đang xót xa kiểm tra vết thương trên người. Người học múa sợ nhất là để lại sẹo, Ngu Uyển Uyển cũng không ngoại lệ. Nhìn dáng vẻ lo lắng của cô ta, tôi giả vờ kinh ngạc nói:
“Ôi xem cái tay chân vụng về của tôi này, lại không để ý làm em gái bị thương rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói xong, tôi định tiến lên thì bị cô ta hất tay ra: “Cút ngay! Đồ tiện nhân giả tạo!”
Cô ta ra tay rất nặng, tôi nhìn bàn tay bị đ.á.n.h đến đỏ ửng của mình, biểu cảm thoáng thay đổi. Cuối cùng, tôi ngẩng lên nhìn cô ta, bật cười khinh bỉ:
“Cô tưởng mình là cái thá gì mà dám động chân động tay với tôi? Một đứa con riêng, vừa nãy còn quỳ dưới đất đội ơn mẹ tôi để được vào cửa, giờ lại có mặt mũi mắng tôi giả tạo sao?”
Trang Thảo
Vừa nói, tôi vừa dùng ánh mắt châm biếm nhìn cô ta từ đầu đến chân. Ngu Uyển Uyển từ nhỏ đã ngang ngược quen thói, nghe xong suýt chút nữa thì tức đến nổ phổi. Cô ta mặc kệ lời dặn phải nhẫn nhịn của cha tôi, lập tức cười lạnh: “Ngu Thính Vãn, cô đừng đắc ý quá sớm. Con riêng thì đã sao, chẳng lẽ cô không biết gả chồng là lần đầu t.h.a.i thứ hai của phụ nữ à? Tôi xinh đẹp thế này, lại là thủ khoa Bắc Vũ, sau này cha tôi tùy tiện chọn cho tôi một gia đình môn đăng hộ đối, tôi vẫn sống sung sướng hơn cô! Cô tính là cái gì? Thủ khoa khối Xã hội thì đã sao, không xinh đẹp bằng tôi, không hiểu phong tình bằng tôi, cuối cùng cũng chẳng gả đi được đâu!”
Nói xong, cô ta như tìm được phao cứu sinh, nhìn tôi với tư thế của kẻ chiến thắng. Nhìn dáng vẻ đắc ý của cô ta, tôi cũng chẳng buồn nói thêm, lẳng lặng xoay chiếc nhẫn trên tay, hướng mặt sắc nhọn vào lòng bàn tay. Sau đó, một tay tôi túm c.h.ặ.t tóc Ngu Uyển Uyển, tay kia giáng thẳng mấy cái tát vào mặt cô ta. Góc cạnh sắc bén của trang sức cứa rách khuôn mặt như hoa như ngọc kia, để lại những vết hằn khó coi. Cô ta lập tức ôm mặt ngồi bệt xuống đất. Tôi thuận thế đá cô ta một cú văng từ hành lang vào bụi hoa bên cạnh. Trong lúc hỗn loạn, tôi nghe thấy tiếng cô ta nghiến răng c.h.ử.i rủa, còn tôi thì lười biếng dùng chân đạp cô ta trở xuống khi cô ta định bò lên. Sau đó mới cất lời: “Cô mới đến nên chắc chưa biết, Ngu Thính Vãn tôi không phải hạng người dễ trêu vào đâu. Giờ cô mang họ Ngu thì đã sao, Ngu gia trong mắt tôi cũng chỉ là kẻ đi xin cơm mà thôi. Cô chẳng qua cũng chỉ là một kẻ biết nhảy múa, một món đồ tiêu khiển cho người khác, cậy mình có chung một nửa dòng m.á.u với tôi mà đòi tơ tưởng đến đồ của tôi sao?”
Nói xong, tôi giẫm mạnh lên bàn tay đang bám trên gạch đá của cô ta, nghiền qua nghiền lại cho đến khi nghe thấy tiếng cô ta thét lên t.h.ả.m thiết. Ngu Uyển Uyển đứt quãng nói: “Cô đối xử với tôi như vậy, cha tôi sẽ không tha cho cô đâu!”
Nhìn bộ dạng nhếch nhác của cô ta, tôi cười khẩy: “Ông ta tính là cái gì, chẳng qua chỉ là một phế vật sắp làm phá sản công ty. Cô thà uy h.i.ế.p là sẽ đi bậy ngay giữa phòng khách Ngu gia đi, cái đó nghe chừng còn có sức đe dọa với tôi hơn là tên cha đó.”
Nói xong, tôi đứng thẳng người, phủi bụi bặm không tồn tại trên áo, chậm rãi nói: “Tối nay không có ai đến cứu cô đâu, trèo lên được thì trèo, không thì cứ ngủ ở vườn hoa đi. Hiện tại người trong Ngu gia đều là người của tôi, cô tốt nhất nên an phận một chút.”
Nói đoạn, tôi thong thả cầm chiếc quạt tròn đặt ở hành lang, vừa quạt vừa ung dung đi về phòng.