Editor: Trang Thảo.
Khi về đến nhà, mẹ đã chờ sẵn trong phòng khách. Trên bàn đặt một chiếc hộp nhỏ tinh tế. Mẹ mỉm cười nói đó là món quà dành cho cha. Nghĩ đến việc mẹ đã làm sáng nay, tôi lập tức hiểu bên trong chứa thứ gì. Tôi cũng mỉm cười, cùng mẹ ngồi trên sofa đợi cha về.
Từ khi kẻ tiểu tam kia mang thai, cha rất ít khi ngủ lại nhà ả ta. Ông ta thường đến một câu lạc bộ mà tôi đã âm thầm mua lại phần lớn cổ phần. Tôi hiện là cổ đông lớn nhất ở đó, một phần để theo dõi hành tung của cha, phần khác là để ngăn chặn những chuyện tương tự xảy ra lần nữa. Nhưng dù có phòng bị đến đâu cũng sẽ có lúc sơ hở, vì vậy cách giải quyết tốt nhất chính là trực tiếp ra tay với cha.
Lúc cha rời câu lạc bộ về nhà thì mặt trời đã khuất núi. Tôi và mẹ ngồi trên sofa nhìn người đàn ông tiều tụy đang từng bước đi về phía mình. Rũ bỏ lớp vỏ bọc tóc tai trau chuốt, mùi nước hoa đắt tiền và những bộ đồ hiệu, ông ta cũng chỉ là một người đàn ông trung niên đang dần lão hóa mà thôi. Mẹ mỉm cười đứng dậy, cầm chiếc hộp đưa cho ông ta: “Ông xã, xem món quà em chuẩn bị cho anh này.”
Đại não bị cồn làm cho trì trệ, cha tôi phản ứng chậm chạp. Ông ta cầm chiếc hộp một lúc lâu mới gượng cười: “Cảm ơn em.”
Đến khi mở hộp ra, nhìn thấy thứ bên trong, ông ta mới c.h.ế.t lặng. Ông ta trừng mắt nhìn vật đó hồi lâu rồi kinh hoàng ngước lên nhìn mẹ. Biểu cảm của mẹ rất dịu dàng, nhưng lời nói ra lại khiến người ta nổi da gà: “Đã ba tháng rồi, cũng đã thành hình rồi đấy. Em thấy anh thích con trai như thế nên đã lấy nó ra tặng anh sớm. Anh có thích món quà này không?”
Mẹ nói xong, tôi hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt ngào nhìn cha: “Cha, đầu tiên là kẻ tiểu tam kia, trước đó nữa là Ngu Uyển Uyển, vậy tiếp theo sẽ đến lượt cha đấy nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa dứt lời, cha còn chưa kịp chạy trốn thì quản gia chờ sẵn ngoài cửa đã xông vào ấn ông ta xuống đất. Mẹ nhìn xuống ông ta, cười híp mắt: “Tất cả tai họa này đều bắt nguồn từ anh. Nếu không có anh thì sẽ không có đứa con riêng kia, cũng không có tiểu tam. Cho nên anh chẳng phải là kẻ đáng c.h.ế.t nhất sao?”
Mẹ thong thả nói tiếp: “Để ngăn anh ngựa quen đường cũ, em chỉ còn cách làm thế này thôi. Lát nữa bác sĩ sẽ tịch thu công cụ gây án của anh. Đợi thủ thuật kết thúc, em sẽ tìm cho anh một viện dưỡng lão non xanh nước biếc để anh an hưởng tuổi già.”
Mặc kệ cha vùng vẫy, mẹ phất tay cho người lôi ông ta đi. Đối với chuyện này, tôi chỉ có thể nói: Tự mình gây nghiệp thì không thể sống thanh thản được.
Vào ngày tuyên án Ngu Uyển Uyển, tôi đứng trước cổng tòa án đợi Trương Lệ Lỵ. Cô ấy đã tháo khẩu trang, thoải mái để lộ khuôn mặt đầy sẹo của mình. Thấy tôi chờ ở cửa, cô ấy tiến lại gần, tôi nhét vào tay cô ấy một tấm thẻ. Tôi nhẹ nhàng nói: “Đây là toàn bộ tài sản của Ngu Uyển Uyển. Tôi đã bán sạch số trang sức, bất động sản và xe thể thao mà cha đã tặng cô ta. Tổng cộng hơn năm mươi triệu tệ, cô có thể dùng số tiền này để chữa trị hoặc tìm một nơi yên bình để tĩnh dưỡng.”
Trương Lệ Lỵ nắm c.h.ặ.t tấm thẻ, gật đầu rồi quay người rời đi, không ngoảnh lại. Sau khi Ngu Uyển Uyển bị tuyên án và vào tù, tôi có ghé thăm cô ta một lần. Mái tóc đẹp đẽ của cô ta đã bị cắt trụi, lớp tóc mới mọc lên lởm chởm và khô xơ. Kỹ năng nhảy múa mà cô ta hằng tự hào cũng biến mất, thân hình gầy gò chỉ còn da bọc xương. Thấy tôi đến, cô ta cười khổ: “Cô đến xem tôi t.h.ả.m hại thế nào sao? Nhưng cũng đúng thôi, thắng làm vua thua làm giặc, tôi đáng bị thế này.”
Trang Thảo
Tôi lặng lẽ nhìn khuôn mặt hốc hác của cô ta, giọng nói bình thản như mặt nước: “Tôi không đến để xem trò vui của cô. Tôi chỉ đến để thông báo rằng toàn bộ tài sản đứng tên cô tôi đã chuyển giao cho Trương Lệ Lỵ rồi. Còn tài sản của cha thì không liên quan gì đến cô cả, tiền của Ngu gia cô đừng hòng lấy một xu. Trước đây cô chế giễu tôi, nói muốn dựa vào người khác để leo lên. Giờ thì nhìn lại xem, những thứ không thuộc về cô mà cô tốn công vô kế để giành lấy, cuối cùng còn lại bao nhiêu thứ ở bên cạnh mình?”
Nói xong, tôi chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy rời đi, không buồn để ý đến việc cô ta đang phát điên sau lớp kính thủy tinh. Cha đã bị đưa đi, kẻ tiểu tam sau khi lành vết thương cũng sẽ bị tống ra nước ngoài, còn Ngu Uyển Uyển sẽ phải dành nửa đời còn lại trong ngục để chuộc tội. Mọi chuyện đã lắng xuống, tôi cũng nên hướng về phía trước, đi về phía tương lai tươi sáng của chính mình.