Editor: Trang Thảo.
Sắc mặt Ngu Uyển Uyển trở nên cứng đờ. Như đã đoán ra điều gì đó nhưng lại không muốn tin, cô ta gượng cười hỏi tiểu thư Lý gia: “Không phải bạn nói chỉ có chúng ta ra ngoài chơi thôi sao? Tại sao Ngu Thính Vãn cũng ở đây?”
Sự đã đến nước này, tiểu thư Lý gia cũng chẳng buồn diễn tiếp. Cô ấy nhìn Ngu Uyển Uyển từ trên xuống dưới rồi cười khẩy: “Bớt vơ đũa cả nắm đi. Nếu không phải Thính Vãn bảo tôi gọi cô đến, cô tưởng tôi muốn gặp cô chắc? Loại con riêng do tiểu tam sinh ra, nhìn cô thêm một lần tôi cũng thấy buồn nôn!”
Ngu Uyển Uyển không tin nổi vào tai mình, ánh mắt đầy đau đớn khi nhìn những người khác cũng đang gật đầu tán thành. Ngay cả Cố Lăng cũng giữ vẻ mặt thờ ơ. Trước ánh mắt chất vấn của cô ta, anh bình thản nói: “Trước đó tôi trò chuyện với cô chỉ vì tôi thua cược thôi. Tôi không có một chút ý mảy may nào với cô cả.”
Cố Lăng chính là phòng tuyến tâm lý cuối cùng của Ngu Uyển Uyển. Cô ta nước mắt lưng tròng, run rẩy chỉ vào tôi: “Ngu Thính Vãn! Cô ức h.i.ế.p người quá đáng! Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì chứ! Thân phận con riêng là do tôi chọn được sao? Dựa vào cái gì mà cô sỉ nhục tôi như thế!”
Tôi bưng tách cà phê trên bàn định uống, nghe vậy thì trong mắt thoáng qua tia giễu cợt. Tôi chậm rãi ngẩng đầu, nhìn cô ta với nụ cười nửa miệng: “Ngu Uyển Uyển, nói vậy là cô cảm thấy mình vô tội lắm sao?”
Tôi cười khẩy rồi vỗ tay một cái. Một nhân viên phục vụ tiến lên, bưng cho Ngu Uyển Uyển một ly rượu. Ngu Uyển Uyển mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua cánh tay của người nhân viên đó. Ngay lập tức, cô ta như bị lửa đốt, kinh hoàng lùi lại mấy bước. Tôi nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Ngu Uyển Uyển khi cô ta thốt lên: “Trương Lệ Lỵ, không phải cô đã c.h.ế.t rồi sao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người nhân viên phục vụ từ từ ngẩng đầu lên. Dưới lớp tóc mái dày cộp là một khuôn mặt biến dạng vì bỏng. Lớp da bị bỏng không thể hoàn toàn dung hợp với lớp da cũ, trông vô cùng dữ tợn, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy được ngũ quan vốn dĩ rất ưu tú của cô gái này. Trương Lệ Lỵ nhếch mép cười với Ngu Uyển Uyển. Những vết sẹo co rút khiến nụ cười đó trông thật đáng sợ: “Năm đó, để ngăn tôi đi thi, cô đã nhẫn tâm phóng hỏa đốt nhà tôi, cô còn nhớ không?”
Vừa nói, Trương Lệ Lỵ vừa từ từ tiến lại gần. Ngu Uyển Uyển hét lên một tiếng, điên cuồng hất bàn tay đang chạm vào cổ tay mình của Trương Lệ Lỵ ra. Tôi mỉm cười nhìn Ngu Uyển Uyển, ánh mắt đầy ẩn ý: “Ngu Uyển Uyển, bây giờ cô còn thấy mình vô tội nữa không?”
Việc điều tra thân thế của Ngu Uyển Uyển đối với những người như chúng tôi vốn chẳng có gì khó khăn. Ngay khi tôi cử người đi tìm hiểu nơi ở cũ của cô ta trước khi về Ngu gia, một cô gái đeo khẩu trang đã chặn đường trợ lý của tôi. Cô ấy nói mình biết tôi đang muốn nắm thóp Ngu Uyển Uyển, và cô ấy chính là “cái thóp” đó.
Cô ấy và Ngu Uyển Uyển từng là bạn học suốt ba năm, quan hệ thân thiết đến mức không có gì bí mật. Ngay cả thiên phú vũ đạo của Ngu Uyển Uyển cũng là do Trương Lệ Lỵ một tay khai phá. Nhưng Ngu Uyển Uyển lại là kẻ độc ác và lòng dạ hẹp hòi. Chỉ vì một cuộc tranh cãi đơn giản mà cô ta đã ghi hận trong lòng. Huống hồ Trương Lệ Lỵ còn xinh đẹp hơn cô ta nhiều, kỹ năng nhảy múa cũng vượt xa, gia cảnh lại thuộc hàng khá giả. Tất cả những điều đó khiến sự đố kỵ trong lòng Ngu Uyển Uyển càng thêm đen tối.
Vì thế, trước khi về Ngu gia, Ngu Uyển Uyển đã mượn danh nghĩa “xin lỗi” để đến nhà Trương Lệ Lỵ chơi đúng lúc cô ấy đang ngủ trưa. Cuối cùng, cô ta phóng hỏa đốt nhà, cướp đi sinh mạng của cha mẹ người bạn thân nhất. Trương Lệ Lỵ là người duy nhất sống sót, nhưng vì vết bỏng diện tích lớn nên vĩnh viễn không thể đứng trên sân khấu được nữa. Trong khi đó, kẻ thủ ác là Ngu Uyển Uyển lại đang hưởng thụ cuộc sống nhung lụa với tư cách nhị tiểu thư nhà họ Ngu. Điều đó làm sao Trương Lệ Lỵ không hận cho được!
Tôi nhìn Ngu Uyển Uyển đang run rẩy vì sợ hãi trước Trương Lệ Lỵ, tốt bụng nhắc nhở: “Trong tay Trương Lệ Lỵ đã có đủ bằng chứng chứng minh cô cố ý phóng hỏa. Trong lúc cảnh sát chưa đến, hai người cứ thong thả mà tính nợ với nhau đi.”
Trang Thảo
Nói xong, tôi dẫn đầu đám bạn rời khỏi quán rượu. Đứng ở cửa, dù tường cách âm rất tốt nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng gào thét xé lòng của Ngu Uyển Uyển. Có lẽ Trương Lệ Lỵ đã đ.á.n.h gãy chân cô ta. Đó cũng là cái giá mà Trương Lệ Lỵ từng nói với tôi rằng muốn Ngu Uyển Uyển phải trả. Tôi thờ ơ nghĩ ngợi.