Câu nói như một quả b.o.m nổ tung trong căn phòng kín. Vạn Lệ Hoa trợn ngược mắt, mồm há hốc không thốt nên lời. Bà ta tuy không hiểu biết nhiều về luật kinh tế, nhưng con số "51%" và chữ "chủ nhân duy nhất" thì bà ta nghe rất rõ.
"Không... không thể nào! Cô lừa tôi! Văn Minh không bao giờ ngốc đến mức giao công ty cho cô! Trả đây, đưa cái hợp đồng giả mạo đó cho tôi!" Vạn Lệ Hoa điên cuồng lao tới, giơ bộ vuốt sắc nhọn định cướp lấy tập tài liệu trong tay Phó Chỉ Toàn.
Phó Chỉ Toàn dễ dàng lách người né tránh. Vạn Lệ Hoa mất đà, ngã chúi nhào về phía trước, đập cằm vào mép bàn trà đau điếng.
"Giả mạo hay không, lát nữa trước mặt hàng trăm phóng viên và cổ đông ngoài kia, bà sẽ rõ." Phó Chỉ Toàn lạnh lùng nhìn người đàn bà đang rên rỉ dưới đất, không hề có nửa điểm thương xót.
Cô xoay người đối diện với tấm gương lớn, mở nắp thỏi son đỏ thẫm. Tỉ mỉ tô lên đôi môi đang nhợt nhạt. Sắc đỏ rực rỡ như m.á.u, như một lời tuyên chiến không khoan nhượng. Cô chỉnh lại cổ áo vest, vuốt lại mái tóc được b.úi gọn gàng đằng sau, biến bản thân trở thành một nữ hoàng thực thụ chuẩn bị bước ra chiến trường.
"Các người muốn dùng bữa tiệc kỷ niệm năm năm để công khai tình yêu đích thực? Tốt thôi. Tôi sẽ biến cái sân khấu lộng lẫy đó thành mồ chôn sự nghiệp của Quý Văn Minh."
Phó Chỉ Toàn kẹp tập Hợp đồng ủy quyền cổ phần vào nách, xách túi lên. Cô bước qua người Vạn Lệ Hoa đang cố gắng lồm cồm bò dậy, không buồn để lại dù chỉ một ánh nhìn dư thừa.
"Bà cứ ở đây mà từ từ thưởng thức. Vở kịch hay nhất đêm nay, bây giờ mới chính thức bắt đầu."
Dứt lời, Phó Chỉ Toàn vươn tay nắm lấy tay nắm cửa bằng đồng nguyên khối. Cô hít sâu một hơi. Mùi hương của quyền lực, của sự trả thù hòa quyện trong không khí. Tâm trí cô chuyển từ trạng thái hoang mang lúc mới tỉnh giấc sang một sự bình tĩnh tuyệt đối, sát khí bừng bừng.
"Cạch."
Cánh cửa phòng chờ mở tung. Ánh đèn flash chớp nháy liên tục từ phía cuối hành lang hắt tới, hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng du dương và tiếng vỗ tay rầm rộ từ hội trường lớn vọng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Phó Chỉ Toàn ngẩng cao đầu, mang theo tài liệu, lạnh lùng sải những bước chân kiêu hãnh tiến thẳng về phía ánh sáng, bỏ lại phía sau một Vạn Lệ Hoa đang run lẩy bẩy trong sự hoảng loạn tột độ. Đêm nay, Yến Kinh sẽ phải ghi nhớ tên cô. Cục diện hào môn này, đã đến lúc phải đổi ngôi rồi.
Hội trường lớn của Khách sạn Đế Cảnh đêm nay rực rỡ như một cung điện pha lê. Gần ba ngàn ngọn đèn chùm pha lê Baccarat tỏa ra thứ ánh sáng vàng lộng lẫy, hắt xuống mặt sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa quyện cùng tiếng ly đụng nhau lanh canh, tiếng nói cười rôm rả của tầng lớp tinh hoa Yến Kinh tạo nên một bức tranh phồn hoa tột bậc. Đêm nay là lễ kỷ niệm năm năm thành lập Tập đoàn Quý Thị, một sự kiện thu hút sự chú ý của toàn bộ giới truyền thông và kinh doanh trong thành phố.
Ở vị trí trung tâm của sự chú ý, Quý Văn Minh đang đứng đó, khoác trên mình bộ vest may đo thủ công từ Ý, mái tóc vuốt ngược hoàn hảo không một nếp nhăn. Gương mặt điển trai kiểu thư sinh của hắn lúc này ngập tràn nét đắc ý và tự mãn. Hắn nâng ly champagne, tao nhã mỉm cười gật đầu với các đối tác, diễn trọn vẹn vai một vị tổng tài trẻ tuổi, tài cao, người đã chèo lái Quý Thị từ một công ty khởi nghiệp nhỏ bé trở thành một thế lực mới trong ngành công nghệ truyền thông.
Khoác tay Quý Văn Minh, dính c.h.ặ.t lấy hắn như một loại dây leo đắt tiền là Tiền Trân Trân. Cô ta diện một chiếc váy dạ hội đuôi cá xẻ sâu màu ngọc bích, trên cổ lấp lánh sợi dây chuyền kim cương trị giá hàng chục triệu, liên tục phô diễn nụ cười ngọt ngào trước ống kính máy ảnh. Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, ghi lại từng khoảnh khắc "môn đăng hộ đối" của đôi nam thanh nữ tú.
"Quý tổng! Quý tổng!" Một phóng viên của tạp chí Tài Chính Yến Kinh lách qua đám đông, đưa micro về phía trước. "Thành tựu của Tập đoàn Quý Thị trong năm nay quả thực đáng nể. Nhưng có nhiều tin đồn cho rằng đằng sau sự thành công này có bóng dáng rất lớn của phu nhân ngài, giám đốc Phó Chỉ Toàn. Đêm nay là một dịp quan trọng như vậy, tại sao chúng tôi không thấy Phó phu nhân xuất hiện, mà ngài lại đi cùng Tiền tiểu thư của Gia tộc họ Tiền?"
Câu hỏi sắc bén khiến không khí xung quanh khẽ chùng xuống. Vài ánh mắt tò mò, soi mói lập tức đổ dồn về phía Quý Văn Minh.
Trong lòng Quý Văn Minh xẹt qua một tia chán ghét khi nghe đến cái tên Phó Chỉ Toàn. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nhưng bề ngoài vẫn duy trì nụ cười ôn hòa, mang theo chút nuối tiếc giả tạo. Hắn khẽ vỗ lên mu bàn tay đang khoác tay mình của Tiền Trân Trân, cất giọng trầm ấm, đầy vẻ bao dung: "Cảm ơn sự quan tâm của các bạn truyền thông. Quả thực, Phó Chỉ Toàn đã từng đồng hành cùng tôi trong những ngày đầu gian khó. Tuy nhiên, tầm nhìn chiến lược của một tập đoàn cần sự đổi mới không ngừng. Gần đây, giữa chúng tôi có những bất đồng không thể hàn gắn về định hướng phát triển. Quan trọng hơn..."
Hắn dừng lại một nhịp, ánh mắt dịu dàng chuyển sang nhìn Tiền Trân Trân, thở dài: "Tình cảm là chuyện không thể cưỡng cầu. Khi hai người không còn nhìn về một hướng, sự giải thoát cho nhau là điều tốt nhất. Đêm nay, ngoài việc ăn mừng kỷ niệm công ty, tôi cũng có một thông báo quan trọng về cuộc đời mình muốn gửi đến mọi người. Trân Trân là người đã mang lại cho tôi ánh sáng và nguồn cảm hứng mới."
Tiền Trân Trân nghe vậy, lập tức ngả đầu vào vai Quý Văn Minh, e ấp nói vào micro: "Tôi và anh Văn Minh quen biết nhau qua công việc. Sự tài hoa và bản lĩnh của anh ấy đã chinh phục tôi. Tôi tin rằng, với sự hậu thuẫn từ Gia tộc họ Tiền, Quý Thị sẽ còn vươn xa hơn nữa. Còn về chị Phó, tôi chỉ hy vọng chị ấy có thể buông bỏ sự cố chấp, chấp nhận hiện thực để hai bên đều được bình yên."
Những lời nói lấp lửng, đổi trắng thay đen của đôi cẩu nam nữ này ngay lập tức thổi bùng ngòi nổ truyền thông. Bọn họ đang công khai thừa nhận việc thay lòng đổi dạ, nhưng lại khoác lên nó một lớp áo mỹ miều của sự "đổi mới chiến lược" và "tình yêu đích thực", đồng thời ngầm bôi nhọ Phó Chỉ Toàn là kẻ cố chấp, cản trở bước tiến của công ty.
Quý Văn Minh thầm nhếch mép. Hắn biết rõ giờ này Phó Chỉ Toàn chắc chắn đang bị mẹ hắn, Vạn Lệ Hoa, chặn lại trong phòng chờ, bị sỉ nhục đến mức sụp đổ, khóc lóc t.h.ả.m thiết mà không dám bước ra ngoài. Đợi khi hắn công bố xong mọi chuyện trên sân khấu, ván đã đóng thuyền, cô có muốn làm loạn cũng chẳng còn ai tin. Một người phụ nữ đã mất đi chỗ dựa, lại bị dư luận quay lưng, cuối cùng cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ký vào tờ đơn ly hôn nhượng lại toàn bộ cổ phần cho hắn mà thôi.