Ta liếc nàng ta một cái, khẽ gật đầu.
“Điện hạ bận công vụ, lát nữa sẽ đến đón ta.”
“Công vụ?”
Tạ Uyển khẽ cười khẩy.
“Hiền Vương thì có công vụ gì chứ? Chẳng lẽ đang bận chọi dế sao?”
Phụ thân cũng hùa theo:
“Thanh Như à, chuyện này là con không đúng rồi. Hiền Vương điện hạ tuy… tuy có phần nhàn rỗi, nhưng cũng là Vương gia. Nếu để người ta nhìn thấy, lại tưởng Hầu phủ chúng ta không hiểu quy củ.”
Ta nhàn nhạt mỉm cười, đi thẳng đến chỗ ngồi bên cạnh Nhị lão thái thái rồi ngồi xuống.
“Phụ thân lo xa rồi. Tấn Vương cũng không đến, sao phụ thân không nhắc?”
Ánh mắt ta lướt nhẹ qua Tạ Uyển.
23
Sắc mặt Tạ Uyển quả nhiên cứng lại một thoáng, nhưng rất nhanh lại gượng cười, đưa tay sờ đôi vòng phỉ thúy trên cổ tay.
“Điện hạ vốn định cùng ta trở về, chỉ là tỷ cũng biết đấy, dạo này triều chính bận rộn, phụ hoàng lại trọng dụng điện hạ, thật sự không thể rảnh tay. Cho nên điện hạ sợ ta chịu thiệt thòi, đặc biệt mở tư khố, ban thưởng cho ta không ít thứ.”
Vừa nói, nàng ta phẩy tay một cái, nha hoàn phía sau lập tức bưng lên mấy hộp gấm.
Mở ra xem, bên trong là vài món lụa là gấm vóc, cổ ngoạn ngọc khí.
Nhìn qua thì quý giá, nhưng thực ra đều là những món đồ cũ tồn đọng trong cung.
“Tỷ tỷ xem này, tấm vân cẩm này là năm nay Cục dệt Giang Nam mới tiến cống đấy, tổng cộng chẳng có mấy tấm, điện hạ đều cho ta cả.”
Tạ Uyển đắc ý chỉ vào một tấm vải trong đó.
“Nếu tỷ tỷ thích, ta có thể nhường cho tỷ một tấm. Dù sao Hiền Vương phủ e là cũng không thấy được thứ tốt như vậy.”
Ta liếc nhìn tấm “vân cẩm” kia.
Hoa văn tuy rực rỡ, nhưng ánh vải lại xỉn màu, rõ ràng là hàng tồn từ mấy năm trước.
“Đa tạ ý tốt của muội muội.”
Ta nâng chén trà lên, nhẹ nhàng gạt mấy chiếc lá nổi trên mặt nước.
“Chỉ là loại vải này, ở phủ ta thường dùng để thưởng cho hạ nhân may áo mùa đông. Muội muội đã quý trọng như vậy, vẫn nên giữ lại cho mình thì hơn.”
“Ngươi!”
Tạ Uyển tức đến bật dậy.
“Tạ Thanh Như, ngươi bớt ở đây giả vờ làm bộ đi! Hiền Vương phủ là cái dạng gì, cả kinh thành ai mà không biết? Ngươi chẳng qua chỉ là một Vương phi nhàn rỗi không ai thương xót, có tư cách gì mà ra vẻ trước mặt ta!”
24
“Làm càn!”
Nhị lão thái thái cuối cùng cũng không nghe nổi nữa, cây gậy trong tay nện mạnh xuống đất.
“Uyển nhi, đây là quy củ ngươi học được ở Vương phủ sao? La hét om sòm, còn ra thể thống gì!”
Bị Nhị lão thái thái quát một tiếng, khí thế của Tạ Uyển có thu lại đôi chút, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ không phục.
“Nhị nãi nãi, người thiên vị quá rồi! Tỷ tỷ gả cho cái tên Vương gia phế vật kia, người vẫn coi nàng như bảo bối. Còn ta bây giờ là trắc phi của Tấn Vương điện hạ, trong bụng nói không chừng đã có tiểu hoàng tôn rồi, sao người vẫn còn bênh vực nàng?”
“Câm miệng!”
Phụ thân cũng thấy lời này có phần quá đáng, vội vàng hòa giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Uyển nhi, sao lại nói chuyện với trưởng bối như thế? Mau ngồi xuống.”
Ông quay sang nhìn ta, nhưng giọng lại mang theo vài phần trách cứ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Thanh Như, con cũng bớt nói vài câu đi. Uyển nhi bây giờ về được một chuyến không dễ, con không thể nhường nó một chút sao?”
Ta nhìn gương mặt thiên vị đến vô lý của phụ thân, trong lòng chỉ thấy buồn cười.
“Phụ thân, nữ nhi nói đều là sự thật. Tấm vải kia đúng là hàng tồn nhiều năm. Nếu người không tin, cứ gọi một tú nương hiểu nghề đến xem thử.”
Sắc mặt phụ thân khẽ biến, đưa tay sờ vào tấm vải kia, quả nhiên cảm thấy hơi ẩm.
Biểu tình của ông lập tức trở nên có chút lúng túng, nhưng vẫn cố chống chế:
“Chuyện này… đây là cống phẩm, làm gì có chuyện cũ hay không cũ? Chỉ cần là thứ Tấn Vương điện hạ ban thưởng, thì đều là đồ tốt!”
Bị vạch trần chân tướng, Tạ Uyển không giữ nổi thể diện, hốc mắt đỏ lên, nước mắt sắp rơi xuống.
“Tỷ tỷ chính là không muốn thấy ta sống tốt! Ta biết tỷ ghen tị với ta, ghen tị vì ta gả tốt hơn tỷ, ghen tị vì Tấn Vương điện hạ sủng ái ta…”
Nàng ta vừa khóc vừa nhìn phụ thân.
“Phụ thân, người xem tỷ tỷ kìa, nàng chính là muốn làm nhục con!”
Phụ thân đau lòng vô cùng, đang định mở miệng trách mắng ta, thì ngoài cửa bỗng vang lên giọng của quản gia.
“Lão gia, người của Tấn Vương phủ đến rồi!”
Tạ Uyển vừa nghe vậy, lập tức ngừng khóc, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
“Nhất định là điện hạ bận xong công vụ rồi, đến đón ta!”
Nàng ta đắc ý liếc ta một cái, chỉnh lại y phục, đầy mong chờ nhìn về phía cửa.
25
Người bước vào lại không phải Tấn Vương, mà chỉ là một thái giám trung niên mặt trắng không râu.
Tên thái giám ấy thần sắc kiêu căng, tay cầm phất trần, đến cả khóe mắt cũng chẳng thèm liếc Tạ Uyển một cái.
“Phụng mệnh điện hạ, đến đón Tạ trắc phi hồi phủ.”
Nụ cười trên mặt Tạ Uyển lập tức cứng lại.
“Điện hạ đâu? Sao điện hạ không đến?”
Thái giám the thé nói:
“Điện hạ đang bày tiệc trong phủ, chiêu đãi mấy vị mỹ nhân mới nhập phủ, thực sự không rảnh. Điện hạ dặn rằng, bảo trắc phi mau mau trở về, đừng làm lỡ việc hầu hạ tối nay.”
Lời này vừa dứt, cả phòng im phăng phắc.
Đây đâu phải đến đón trắc phi hồi phủ?
Rõ ràng là đến vả mặt.
Sắc mặt Tạ Uyển trong chớp mắt tái nhợt, thân thể lảo đảo, nếu không có nha hoàn đỡ lấy e rằng đã ngất xỉu tại chỗ.
“Không thể nào! Điện hạ từng nói người yêu ta nhất mà…”
Tên thái giám lại tỏ vẻ mất kiên nhẫn, thúc giục:
“Trắc phi mau lên đi, nếu chậm trễ chọc giận điện hạ, thì không gánh nổi đâu.”
Tạ Uyển như cầu cứu nhìn về phía phụ thân.
Phụ thân cũng đầy vẻ lúng túng và khó xử, nhưng ông làm sao dám đắc tội với người bên cạnh Tam hoàng t.ử?