Hầu Môn Thính Tuyết

Chương 9



Y đang nói với ta rằng, trong phủ này, ta là người an toàn, cũng là người tự do.

 

“Nếu điện hạ đã tin tưởng, vậy Thanh Như xin nhận.”

 

Ta cất chìa khóa và con dấu đi, nỗi bất an về tương lai trong lòng cuối cùng cũng tan đi quá nửa.

 

20

 

Đêm đó, cũng không có cảnh kiều diễm như ta tưởng tượng.

 

Dung Triệt rất quân t.ử, chỉ ôm ta ngủ một giấc đơn thuần.

 

Sáng hôm sau tỉnh lại, nhìn người nam t.ử đang ngủ say bên cạnh, trong lòng ta lại nảy sinh một cảm giác yên ổn kỳ lạ.

 

Ở nơi này, ta không cần lúc nào cũng đề phòng sự tính toán của thứ muội, cũng không cần nhìn sắc mặt của phụ thân nữa.

 

Những ngày sau khi thành hôn, đúng như ta mong đợi, bình lặng mà dễ chịu.

 

Dung Triệt quả nhiên là một kẻ nhàn rỗi.

 

Mỗi ngày ngoài việc vào triều điểm danh một lần, thì ở trong phủ loay hoay với những sở thích của mình.

 

Câu cá, vẽ tranh, khắc ấn, thậm chí còn mở một khoảnh đất trong hậu viện để trồng rau.

 

Ta cũng vui vẻ hưởng sự nhàn nhã ấy. 

 

Mỗi ngày xử lý xong việc trong phủ, liền cùng y làm mấy chuyện linh tinh.

 

Chúng ta nấu trà thưởng mai trong ngày tuyết rơi, thả diều vào những ngày xuân, bắt đom đóm trong đêm hè.

 

Có khi hứng lên, còn cho lui hết hạ nhân, dựng lò trong sân nướng thịt uống rượu, hoàn toàn không có dáng vẻ của một Vương gia và Vương phi.

 

Nhưng sự nhàn tản này không khiến ta mất đi cảnh giác.

 

Ta biết, dưới sự bình lặng ấy đang che giấu những con sóng dữ dội đến thế nào.

 

Dung Triệt tuy nhìn như không hỏi chuyện thế sự, nhưng những cuốn sách trong thư phòng của y, ta đã từng xem qua.

 

Trong những du ký và sử thư tưởng chừng tạp nham vô chương ấy, lại kẹp rất nhiều lời chú thích của y về cục diện triều đình.

 

Nét chữ sắc bén, kiến giải độc đáo, thường một lời trúng ngay trọng tâm.

 

Điều y quan tâm không chỉ là phong vân biến hóa nơi kinh thành, mà còn là lương thảo ở biên quan, thủy lợi vùng Giang Nam, thậm chí cả sự biến động giá cả trong dân gian.

 

Đó là những chuyện một vị Vương gia vô dụng nên quan tâm sao?

 

Ta chưa từng vạch trần, chỉ lặng lẽ giúp y sắp xếp lại sách vở, mài mực thêm hương.

 

Thỉnh thoảng, ta sẽ vô tình nhắc đến vài tin tức mình nghe được, hoặc đưa ra một chút nhận xét nông cạn về thời cuộc.

 

Mỗi khi như vậy, Dung Triệt đều dừng b.út trong tay, nghiêm túc lắng nghe ta nói.

 

21

 

Một ngày nọ, ta đang ở phòng trướng đối chiếu chi tiêu tháng này.

 

Hồng Mai thở hổn hển chạy vào, trong tay cầm một phong thư.

 

“Vương phi, bên Hầu phủ gửi thư tới.”

 

Ta nhận lấy thư, là do Chu ma ma bên cạnh Nhị lão thái thái viết.

 

Trong thư chỉ có vài dòng ngắn ngủi, nhưng lại khiến ta khẽ nhíu mày.

 

“Tạ trắc phi ngày về phủ, khóc đến sưng cả mắt. Nghe nói cuộc sống của nàng ta trong Vương phủ, không được vẻ vang như bề ngoài.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tuy Tấn Vương phủ không có chính phi, nhưng vị Lý trắc phi nhập phủ từ sớm kia lại là biểu muội của Quý phi nương nương, căn cơ rất sâu.”

 

“Tạ trắc phi tuy cầm đối bài quản gia, nhưng sổ sách trong phủ chỉ là cái vỏ rỗng. Không chỉ phải gánh những khoản chi tiêu như nước chảy của Tấn Vương thường ngày, còn phải bù vào những khoản thâm hụt trước kia.”

 

“Tấn Vương tuy sủng ái nàng ta, nhưng lại càng thích cái mới. Gần đây trong phủ lại đưa vào hai thị thiếp xinh đẹp như hoa, một người là ‘Giang Nam sấu mã’*, một người là con gái của tội thần, ai nấy đều thủ đoạn cao minh.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

* Giang Nam sấu mã: ý chỉ những mỹ nhân được nuôi dạy từ nhỏ để phục vụ nam nhân, vẻ ngoài thanh tú yểu điệu, giỏ cầm kỳ thi hoạ, nhưng thân phận thấp kém, bị coi như món hàng.

 

“Tạ trắc phi vì tranh sủng, không chỉ lấy của hồi môn ra để lo lót hạ nhân, mà còn…”

 

Cuối thư, giọng điệu của Chu ma ma khá châm chọc:

 

“Còn mấy lần ba lượt sai người về Hầu phủ, khóc lóc than nghèo xin tiền lão gia. Lão gia thương xót đến không chịu nổi, nghe nói đã lén mở tư khố, gửi sang đó mấy xe đồ rồi.”

 

Ta gấp lá thư lại, tiện tay châm vào ngọn nến.

 

“Vương phi, người cười gì vậy?” 

 

Hồng Mai tò mò hỏi.

 

Ta nhìn tờ giấy dần hóa thành tro bụi, thản nhiên nói:

 

“Không có gì, chỉ là cảm thấy có vài người cuối cùng cũng được toại nguyện mà thôi.”

 

Đúng lúc ấy, Dung Triệt sải bước đi vào, trong tay xách một con gà rừng còn đang giãy đành đạch.

 

“Thanh Như, mau xem này, ta vừa săn được ngoài thành. Tối nay chúng ta làm gà ăn mày* nhé.”

 

* Gà ăn mày: một món ăn Trứng Quốc, gà bọc đất sét rồi nướng nguyên con.

 

Trên mặt y dính chút bùn đất, cười rạng rỡ như một đứa trẻ.

 

Ta nhìn y, ý lạnh trong mắt dần tan đi.

 

“Được, ta lập tức cho người đi chuẩn bị lá sen và đất vàng.”

 

Ta bước tới, lấy khăn tay ra lau sạch vết bẩn trên mặt y.

 

22

 

Chớp mắt đã đến Trung thu. 

 

Trong cung tuy có ban yến, nhưng theo lệ, những Vương phi và trắc phi đã xuất giá đều phải về nhà mẹ đẻ thăm thân trước.

 

Tạ Uyển là trắc phi, vốn không có tư cách trở về rình rang như vậy, nhưng hiện giờ Tấn Vương đang rất được thế, phụ thân lại thương con gái, nên đã cầu xin một ân điển.

 

Hầu phủ treo đèn kết hoa, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả ngày ta xuất giá.

 

Khi ta đến Hầu phủ, Tạ Uyển đã tới trước.

 

Nàng ta ngồi ở vị trí chủ tọa trong chính sảnh, cả người châu ngọc lấp lánh, ch.ói đến hoa cả mắt.

 

Phụ thân ngồi bên cạnh, mặt đầy nụ cười nịnh nọt, nâng chén trà trong tay.

 

Di nương thì càng bận trước bận sau, lúc thì bóp vai cho nàng ta, lúc thì bóc nho đút tận miệng, cứ như đang hầu hạ một vị chính cung nương nương vậy.

 

Thấy ta bước vào, Tạ Uyển cũng không có ý đứng dậy, chỉ lười biếng nhấc mí mắt lên.

 

“Tỷ tỷ về rồi à.”

 

Giọng nàng ta mềm mại nũng nịu.

 

“Hiền Vương không cùng tỷ tỷ đến sao? Cũng phải thôi, Hiền Vương tựa mây nhàn hạc dã, e là chẳng muốn phiền lòng vì mấy lễ nghi thế tục này.”