Chỉ đành cười gượng, nhét một phong bao đỏ lớn cho tên thái giám.
“Công công vất vả rồi, Uyển nhi sẽ đi ngay, đi ngay.”
Thái giám cân nhắc trọng lượng phong bao, lúc này sắc mặt mới hơi dịu lại, nhưng vẫn không có chút kính trọng nào.
Tạ Uyển gần như bị nửa kéo nửa lôi đưa đi.
Trước khi rời đi, nàng ta quay đầu nhìn ta một cái.
Trong ánh mắt ấy có oán độc, có không cam lòng, nhưng nhiều hơn là sự chật vật không che giấu nổi.
Bộ hồng y lộng lẫy trên người nàng ta lúc này trông chẳng khác gì một trò cười.
Phụ thân ngã phịch xuống ghế, như thể trong chớp mắt đã già đi mười tuổi.
“Đây chính là cái phú quý ngập trời mà ngươi nói sao?”
Nhị lão thái thái lạnh lùng lên tiếng.
“Đến chút thể diện của một chủ t.ử đứng đắn cũng không có. Tạ Hằng, nữ nhi ngươi nuôi dạy đúng là có bản lĩnh đấy.”
Phụ thân há miệng, nhưng không nói nổi được lời nào.
Ta đứng dậy, đi đến bên cạnh Nhị lão thái thái.
“Trời cũng không còn sớm, Thanh Như cũng nên về rồi.”
Nhị lão thái thái gật đầu, ánh mắt dịu lại vài phần.
“Đi đi.”
Bước ra khỏi cổng Hầu phủ, xe ngựa của Dung Triệt đang lặng lẽ đỗ dưới gốc cây.
Thấy ta đi ra, y vén rèm xe, đưa ra một bàn tay.
“Về nhà rồi sao?”
“Ừ, về nhà.”
Ta đặt tay vào lòng bàn tay y, mượn lực bước lên xe.
Trong khoang xe ấm áp dễ chịu, trên chiếc bàn nhỏ hâm nóng sẵn loại trà ta thích uống, còn bày một đĩa bánh hạt dẻ vừa ra lò.
Dung Triệt rót cho ta một chén trà, thuận miệng hỏi:
“Xem kịch xong rồi?”
Ta nâng chén trà, nhẹ nhàng thổi làn hơi nóng.
“Xem xong rồi. Chỉ là người trên sân khấu ấy, không khỏi quá đáng thương.”
Dung Triệt cười cười, không hỏi thêm, chỉ nắm lấy bàn tay hơi lạnh của ta.
“Nếu không hay thì sau này bớt xem. Chúng ta sống cuộc sống của mình, cần gì phải để ý đến mấy tên hề nhảy nhót đó.”
Ta tựa đầu lên vai Dung Triệt, khép mắt lại.
26
Đông chí vừa qua, kinh thành liền đổ một trận tuyết lớn.
Tấn Vương liên tiếp có động thái trong triều, lúc thì lôi kéo võ tướng, lúc thì kết giao văn thần, thậm chí còn bắt đầu nhúng tay vào việc bổ nhiệm và bãi miễn quan viên của Hộ bộ và Lại bộ.
Cái khí thế ấy, dường như ngôi vị Thái t.ử đã nằm gọn trong túi hắn.
Kết đảng mưu lợi riêng, từ trước đến nay đều là điều tối kỵ của đế vương.
Dung Triệt cầm trong tay một quyển “Sơn Hải Kinh”, trông có vẻ nhàn nhã.
“Tam ca gấp rồi.”
Y lật qua một trang sách, nhàn nhạt nói.
“Cái lỗ thủng ở Hộ bộ kia, nếu hắn không lấp được, e rằng mùa đông này sẽ khó qua.”
Ta ngồi bên cạnh thêu khăn tay, nghe vậy tay khựng lại.
“Hộ bộ thâm hụt?”
Dung Triệt gật đầu.
“Để lôi kéo đám đại thần tham lam ấy, hai năm nay hắn không ít lần vung tiền ra ngoài. Thêm vào đó là xây biệt viện, nuôi dưỡng t.ử sĩ. Con số khổng lồ ấy, chỉ dựa vào chút bổng lộc và ban thưởng của hắn, làm sao đủ?”
Trong lòng ta khẽ động, chợt nhớ đến Tạ Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy nên… hắn định bắt đầu g.i.ế.c gà lấy trứng sao?”
Dung Triệt cười cười, nhưng ánh mắt lại hơi lạnh.
“Con gà này, e là nguy hiểm rồi.”
Quả nhiên, chưa qua mấy ngày, phía Hầu phủ đã truyền đến tin tức.
Tạ Uyển lại về nhà mẹ đẻ.
Lần này, nàng ta không trở về rình rang, mà lặng lẽ đi vào từ cửa hông.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nghe nói nàng ta đã khóc lóc trong thư phòng của phụ thân suốt cả buổi chiều.
Khi bước ra, mắt sưng như quả đào, nhưng trong tay lại nắm c.h.ặ.t mấy tờ ngân phiếu.
Phụ thân ngồi thẫn thờ trong thư phòng suốt cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, ông lấy cớ bị bệnh, không lên triều.
27
Hồng Mai đi dò hỏi tin tức trở về, mặt đầy vẻ bất bình.
“Vương phi, người không biết đâu, lần này Uyển tiểu thư đúng là mở miệng như sư t.ử! Nói là Tấn Vương muốn lo liệu sản nghiệp bên kia, thiếu chút tiền xoay vòng, một lần liền lấy đi năm vạn lượng!”
“Năm vạn lượng?”
Ta cười lạnh một tiếng.
“Phụ thân đây là móc cả gia sản ra cho nàng ta rồi sao?”
“Đâu chỉ vậy!”
Hồng Mai hạ thấp giọng.
“Nghe quản gia nói, lão gia còn lén sai người đi định giá hai trang viên ở phía tây thành, nói là… nói là muốn bán đi đổi lấy tiền!”
Cây kim trong tay ta bỗng đ.â.m vào đầu ngón tay, một giọt m.á.u đỏ tươi trào ra.
Trang viên phía tây thành, đó là tổ sản của Tạ gia, dùng để tế tổ và nuôi dưỡng những người cô quả trong tộc.
Phụ thân vì một thứ nữ, vì cái mộng quốc trượng hư vô kia, mà ngay cả cơ nghiệp tổ tông cũng muốn động đến sao?
“Vương phi, chúng ta có nên quản chuyện này không?”
Hồng Mai lo lắng hỏi.
Ta đưa ngón tay vào miệng mút nhẹ, ánh mắt dần lạnh xuống.
“Quản? Đương nhiên phải quản. Nhưng không thể là ta đi quản.”
Ta đứng dậy đi tới trước bàn viết, cầm b.út viết một phong thư.
“Tổ phụ gần đây ra ngoài rồi, chỉ có thể báo cho ca ca.”
“Ngươi mang theo thị vệ, đích thân đi một chuyến đến Bắc Đại doanh, giao bức thư này cho ca ca.”
“Nhớ kỹ, nhất định phải tự tay đưa cho huynh ấy.”
Hồng Mai trịnh trọng gật đầu, giấu thư vào người rồi vội vã rời đi.
28
Ba ngày sau, ca ca mặc một thân nhung trang trở về Hầu phủ.
Nhị lão thái thái cùng vài vị tộc lão trong tộc đi cùng huynh, cả đoàn người hùng hổ kéo thẳng đến thư phòng của phụ thân.
Phụ thân đang cầm tờ địa khế vừa ký xong, chuẩn bị giao cho tâm phúc do Tạ Uyển phái đến.
Cửa thư phòng bị ca ca đá tung.
Phụ thân giật mình run tay, tờ địa khế bay rơi xuống đất.
“Ngươi… các ngươi làm cái gì vậy? Muốn tạo phản sao?!”
Phụ thân ngoài mạnh trong yếu quát lên.
Ca ca cúi người nhặt tờ địa khế lên, liếc qua một cái rồi cười lạnh liên hồi.
“Tạo phản? Con thấy người muốn tạo phản là phụ thân mới đúng.”
Huynh đập mạnh tờ địa khế xuống bàn.
“Bán tổ sản, cấu kết với hoàng t.ử. Phụ thân, người đây là muốn đẩy Tạ gia vào chỗ c.h.ế.t!”