Sắc mặt phụ thân tái nhợt, nhưng vẫn cố chống chế.
“Nói bậy! Ta… ta làm vậy là vì Uyển nhi! Uyển nhi bây giờ ở Vương phủ khó khăn, ta là phụ thân giúp đỡ nó một chút thì sao?”
“Giúp đỡ?”
Nhị lão thái thái chống gậy bước lên trước, tức đến toàn thân run rẩy.
“Ngươi đem cả cơ nghiệp của Hầu phủ ra giúp một thứ nữ? Tạ Hằng, trong đầu ngươi toàn là bùn nhão sao?”
“Nếu Tấn Vương thành sự, Tạ gia chúng ta sẽ…”
Cây gậy trong tay Nhị lão thái thái giáng mạnh lên lưng phụ thân, cắt ngang giấc mộng của ông ta.
“Thành sự? Ngươi cũng không mở mắt ra nhìn cục diện triều đình bây giờ à. Tấu chương của Ngự sử đài đã chất đầy ngự án của hoàng thượng, toàn là dâng sớ đàn hặc Tấn Vương kết đảng mưu lợi, tham ô nhận hối lộ.”
“Ngươi vào lúc mấu chốt này lại đem tiền cho hắn, đó chính là đưa d.a.o cho người ta! Là chê Tạ gia c.h.ế.t chưa đủ nhanh sao?”
Phụ thân bị đ.á.n.h đến gào thét, nhưng vẫn không phục.
“Thẩm thẩm, người không hiểu! Tất cả chỉ là tạm thời! Chỉ cần…”
“Câm miệng!”
Một vị tộc lão vẫn im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tạ Hằng, ngươi thân là người đứng đầu Hầu phủ mà hành sự hoang đường như vậy, thật không xứng đảm đương trọng trách!”
“Hôm nay dùng gia pháp, cũng là để ngươi tỉnh táo lại!”
Mấy gia đinh lực lưỡng lập tức tiến lên, ấn phụ thân xuống ghế dài.
Gia pháp vung xuống từng cái thật mạnh, đ.á.n.h đến da thịt phụ thân nứt toác, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi.
“Ta là Hầu gia, các ngươi dám đ.á.n.h ta! Ta là phụ thân của Uyển nhi, đợi đến khi Uyển nhi làm Hoàng hậu, ta sẽ cho các ngươi đẹp mặt!”
Phụ thân vẫn còn cứng miệng, mà không biết rằng chính những lời ấy càng chứng thực sự ngu xuẩn và vô phương cứu chữa của ông ta.
Ca ca đứng một bên, hốc mắt hơi đỏ, nhưng từ đầu đến cuối không hề cầu tình.
Trận đòn này là bắt buộc.
Nếu không đ.á.n.h cho phụ thân tỉnh ra, không thu hồi quyền lực của ông ta, thì cả Tạ gia đều sẽ bị ông ta kéo xuống chôn cùng.
Hai mươi gậy gia pháp đ.á.n.h xong, phụ thân đã chỉ còn thở ra mà không còn sức hít vào.
Tuy tổ phụ không ở trong phủ, nhưng Nhị lão thái thái mang theo một bức thư tay do chính tay tổ phụ viết.
“Kể từ hôm nay, toàn bộ tiền bạc công khố cùng tất cả sản nghiệp của Hầu phủ giao cho đích trưởng tôn Tạ Lăng và Nhị lão thái thái cùng quản lý.”
“Tạ Hằng không được quyền chi dùng một văn tiền nào, cũng không được quyền xử trí bất kỳ tài sản nào. Nếu trái lệnh, lập tức trục xuất khỏi tông tộc.”
Tên tâm phúc mà Tạ Uyển phái tới thấy tình thế không ổn, từ sớm đã lén chuồn mất.
29
Tạ Uyển sau khi biết được tin này ở Vương phủ, tức đến mức đập phá cả một phòng đồ đạc, còn c.h.ử.i mắng phụ thân vô dụng.
Tấn Vương vì không lấy được khoản tiền ấy để bù vào chỗ thâm hụt, bị Ngự sử nắm được nhược điểm, hung hăng dâng sớ đàn hặc một bản.
Hoàng đế vì nghĩ đến tình phụ t.ử nên không truy cứu sâu, nhưng vẫn hạ chỉ trách phạt Tấn Vương, đồng thời lệnh cho hắn đóng cửa tự kiểm điểm trong ba tháng.
Đối với Tấn Vương đang nóng lòng tranh đoạt ngôi vị thái t.ử mà nói, điều này chẳng khác nào một cú đ.á.n.h phủ đầu.
Ta ngồi trong noãn các của Vương phủ, nghe Hồng Mai kể lại sinh động như thật cảnh náo loạn ở Hầu phủ, trong lòng cũng chẳng gợn lên bao nhiêu sóng gió.
Dung Triệt ngồi đối diện ta bóc quýt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chàng đưa múi quýt đã bóc sạch tới bên miệng ta, nói một cách hờ hững:
“Lần này may mà đại ca trở về kịp lúc, nếu không ngọn lửa này thật sự đã cháy tới chân mày Hầu phủ rồi.”
Ta há miệng ăn múi quýt, vị chua ngọt lan ra trong miệng.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Ca ca là người hiểu chuyện. Chỉ là khổ cho huynh ấy, phải gánh tiếng bất hiếu.”
“Danh tiếng?”
Dung Triệt khẽ cười một tiếng.
“Trong cái thế đạo ăn thịt người này, danh tiếng có đáng gì. Giữ được tính mạng cho cả nhà, đó mới là bản lĩnh thật sự.”
Chàng nhìn ta, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
“Thanh Như, bầu trời kinh thành này e rằng sắp thật sự thay đổi rồi. Dạo này nàng nên ít ra ngoài.”
Ta nhìn chàng, gật đầu.
“Ta biết. Điện hạ cũng phải cẩn thận.”
Dung Triệt nắm lấy tay ta, lòng bàn tay ấm áp khô ráo.
“Yên tâm. Bổn vương chỉ là một kẻ nhàn tản, trời có sập xuống thì cũng có người cao chống đỡ.”
Chàng nói rất nhẹ nhàng, nhưng ta biết, chàng chưa bao giờ thật sự đứng ngoài cuộc.
Đêm ấy, đèn đuốc ở Hầu phủ sáng suốt cả đêm không tắt.
Phụ thân nằm sấp trên giường rên rỉ, di nương ở bên cạnh khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Ca ca và Nhị lão thái thái ở trong thư phòng bàn bạc suốt đêm, thương lượng xem phải thu dọn đống hỗn độn do phụ thân để lại thế nào, làm sao bảo toàn Tạ gia giữa cơn bão tranh đoạt ngôi vị thái t.ử này.
Tạ Uyển ở trong Vương phủ, đối mặt với sự lạnh nhạt của Tấn Vương và sự chế giễu của đám thiếp thất, cuối cùng cũng nếm được mùi vị tuyệt vọng.
30
Ta tựa vào nhuyễn tháp, trong tay cầm một cuốn y thư, nhưng lại chẳng đọc vào được bao nhiêu.
Dung Triệt từ sáng sớm đã bị gọi vào cung, nói là bệ hạ thân thể hơi bất an, triệu vài vị hoàng t.ử vào hầu bệnh.
Mãi đến lúc thắp đèn, rèm cửa mới bị vén lên.
“Điện hạ đã về.”
Các nha hoàn vội vàng tiến lên, giúp chàng cởi áo choàng phủ đầy tuyết.
Dung Triệt lại phất tay cho hạ nhân lui xuống, sải bước đến trước mặt ta.
“Thanh Như, đưa tay ra.”
Giọng chàng mang theo ý cười như đang khoe bảo bối.
Ta theo lời đưa tay ra.
Là một củ khoai lang nướng còn nóng hổi.
“Trên đường về ngửi thấy mùi thơm, tiện tay mua một củ.”
Chàng ngồi xuống bên cạnh ta, xoa xoa đôi tay đã hơi đông cứng, thở ra một làn hơi trắng.
“Mau ăn lúc còn nóng, nguội rồi sẽ không ngon nữa.”
“Vương gia sao lại giống trẻ con thế.”
Ta trách yêu một câu, nhưng khóe môi lại không kìm được mà cong lên.