Hầu Môn Thính Tuyết

Chương 13



Bóc lớp vỏ cháy giòn bên ngoài, lộ ra phần ruột khoai vàng óng mềm dẻo bên trong.

 

Ta bẻ một nửa đưa cho chàng.

 

“Mỗi người một nửa.”

 

Dung Triệt cũng không từ chối, nhận lấy c.ắ.n một miếng, thỏa mãn nheo mắt lại.

 

“Ừm, quả nhiên vẫn là tranh ăn với nàng thì thấy ngon hơn.”

 

31

 

Dung Triệt uống một ngụm trà nóng, thần sắc dần trở nên nghiêm túc.

 

“Bệnh của phụ hoàng, e là không được tốt lắm.”

 

Chàng hạ thấp giọng, ngón tay thon dài khẽ gõ lên mặt bàn.

 

“Tam ca trong thời gian đóng cửa tự kiểm điểm cũng không hề nhàn rỗi. Hôm nay ở ngoài điện Dưỡng Tâm quỳ suốt hai canh giờ, nói là cầu phúc cho phụ hoàng, thực ra là muốn mượn hiếu đạo để khôi phục sủng ái.”

 

Trong lòng ta hiểu rõ.

 

Tấn Vương sốt ruột rồi.

 

Trước đó vì chuyện thâm hụt bị trách phạt, nay hoàng đế bệnh nặng, nếu lúc này hắn không thể xoay chuyển tình thế, thì ngôi vị trữ quân e rằng sẽ sinh biến.

 

“Vậy bệ hạ…”

 

“Phụ hoàng tuy không gặp hắn, nhưng cũng không cho người đuổi hắn đi.”

 

Dung Triệt cười lạnh một tiếng.

 

“Tâm cơ của đế vương, khó đoán nhất. Phụ hoàng là đang quan sát, xem ai sẽ là người không nhịn được trước.”

 

Nếu Tấn Vương bị dồn đến đường cùng, nhất định sẽ tìm mọi cách lôi kéo tất cả những thế lực có thể dùng.

 

Phụ thân tuy đã bị tước quyền, nhưng nhân mạch và uy vọng của tổ phụ, vẫn là một miếng thịt béo.

 

“Bên ca ca…”

 

“Yên tâm, đại ca là người thông minh. Huynh ấy quản Hầu phủ, chỉ cần giữ vững cửa nhà, không tùy tiện chọn phe, ngọn lửa này sẽ không cháy đến người huynh ấy.”

 

Dung Triệt nắm lấy tay ta, lực hơi siết lại.

 

“Huynh ấy đang bảo vệ căn cơ của Hầu phủ, còn ta thì đang bảo vệ nàng.”

 

“Còn những người khác…”

 

Trong mắt chàng lóe lên một tia lạnh lẽo.

 

“Chỉ có thể xem tạo hóa của bọn họ mà thôi.”

 

32

 

Hồng Mai mang theo đầy người hàn khí từ bên ngoài chạy vào, thần sắc có chút hoảng hốt.

 

“Vương phi, xảy ra chuyện rồi! Bên Tấn Vương xảy ra chuyện rồi!”

 

Ta ngẩng mắt lên: “Nói từ từ.”

 

Hồng Mai thở hổn hển một hơi, lúc này mới nói:

 

“Vừa rồi tiểu tư bên Hầu phủ đến báo, nói tối nay bên Tấn Vương phủ cũng xảy ra một chuyện ầm ĩ. Tạ trắc phi quỳ trong tuyết suốt một canh giờ, sảy t.h.a.i rồi!”

 

Tuy sớm đã đoán được cuộc sống của Tạ Uyển sẽ không dễ chịu, nhưng khi nghe tin này, ta vẫn khẽ sững lại.

 

“Sảy thai? Chuyện gì xảy ra vậy?”

 

Hồng Mai bĩu môi nói:

 

“Nghe nói là vì Tấn Vương tâm tình không tốt, đang uống rượu trong phòng của vị Lý trắc phi kia. Tạ trắc phi cứ khăng khăng bưng canh sâm đến lấy lòng, kết quả bị nha hoàn bên cạnh Lý trắc phi vấp ngã, canh sâm hắt lên người Tấn Vương.”

 

“Tấn Vương tức giận, phạt nàng quỳ trong sân để kiểm điểm. Tuyết lớn như vậy, thân thể nàng vốn đã yếu, quỳ chưa bao lâu thì thấy ra m.á.u…”

 

“Nghe nói m.á.u thấm vào tuyết, đỏ đến ch.ói mắt. Ngay cả đại phu đến cũng chỉ lắc đầu, nói là một t.h.a.i nam đã thành hình, đáng tiếc thật.”

 

Ta nghe mà chỉ thấy toàn thân lạnh buốt.

 

Lòng người thật lạnh lẽo.

 

“Phụ thân thì sao?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta hỏi.

 

“Ông ta chẳng phải thương Uyển nhi nhất sao?”

 

Hồng Mai thở dài.

 

“Lão gia ở trong phủ lo lắng chạy tới chạy lui đấy! Ông muốn đến Tấn Vương phủ thăm, nhưng trong tay không có tiền để lo lót, ngay cả cổng cũng không vào được.” 

 

“Muốn đi cầu Nhị lão thái thái và đại công t.ử lấy thiếp mời thỉnh thái y, nhưng đại công t.ử nói rồi, con gái đã gả đi như nước đổ, Hầu phủ không thể vì một trắc phi mà can thiệp chuyện hoàng gia, kẻo rước họa cho Hầu phủ.”

 

“Lão gia quỳ trước cửa Vinh Dưỡng đường khóc lóc, cổ họng cũng khàn cả rồi, nhưng vẫn không ai để ý đến ông ta.”

 

Ta nhắm mắt lại.

 

Đây chính là phú quý mà phụ thân một lòng cầu lấy.

 

33

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Dung Triệt vẫn luôn lặng lẽ nghe, lúc này mới ném vỏ quýt trong tay vào chậu than.

 

“Nhân quả luân hồi, báo ứng không sai.”

 

Chàng nhàn nhạt bình luận một câu.

 

“Lúc trước nếu nàng ta biết an phận thủ thường, cho dù làm thê t.ử một gia đình bình thường, cũng có thể bình an cả đời.”

 

“Nhưng nàng ta cứ nhất định phải tranh đoạt những thứ vốn không thuộc về mình, bây giờ rơi vào kết cục này, cũng là tự làm tự chịu.”

 

Ta nhìn ngọn nến đang nhảy múa trước mặt, trong lòng sáng tỏ một mảnh.

 

Ta nhớ lại trước khi xuất giá, bộ dạng Tạ Uyển khoe khoang trước mặt ta; nhớ lại vẻ mặt dữ tợn của phụ thân khi muốn cướp di vật mẫu thân ta để gom của hồi môn cho nàng ta.

 

Khi ấy, bọn họ đại khái chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.

 

“Vương gia nói rất đúng.”

 

Ta cầm nửa củ khoai lang còn chưa ăn hết lên. 

 

Tuy đã hơi nguội, nhưng vẫn ngọt thấm vào lòng.

 

“Tuyết bên ngoài quá lớn, đường trơn, chúng ta không ra ngoài nữa.”

 

“Ở yên trong khoảng trời nhỏ này cũng tốt.”

 

“Cũng phải.”

 

Ta khẽ cười.

 

“Ta chẳng qua chỉ là một Vương phi nhàn tản không có chí tiến thủ mà thôi.”

 

34

 

Chúng ta không muốn ra ngoài, vậy mà lại có kẻ nhìn không thuận mắt.

 

Khi thiệp mời từ phủ Tấn Vương được đưa tới trong phủ, tuyết vừa mới ngừng rơi, trên thiệp viết: 

 

“Gia yến ngày đông, huynh đệ ôn chuyện cũ”, nét chữ nguệch ngoạc.

 

“Đây là một bữa Hồng Môn yến.”

 

Ta tiện tay ném tấm thiệp dát vàng lên bàn.

 

“Tấn Vương ở chỗ phụ hoàng đã vấp phải trở ngại, hiện giờ giống như con thú hoang bị dồn vào góc, gấp gáp cần tìm một lối đột phá.”

 

“Hắn muốn mượn bữa tiệc này ép chàng phải chọn phe, hoặc là… hủy hoại chàng.”

 

Ta giúp chàng chỉnh lại cổ áo, vuốt phẳng những nếp nhăn trên đó.

 

“Bữa Hồng Môn yến này, nếu điện hạ không đi…”

 

“Đi, dĩ nhiên phải đi.”

 

Dung Triệt nắm lấy tay ta, khẽ thở dài.

 

“Ta cũng muốn xem, đến nước này rồi, hắn còn có thể diễn ra trò gì nữa.”

 

Ta nắm lại tay chàng, hơi ấm trong lòng bàn tay hòa vào nhau.

 

“Vậy ta sẽ cùng điện hạ đi.”

 

“Nơi đó bây giờ chẳng khác gì đầm rồng hang hổ.”