Chàng có chút do dự.
Ta ngẩng mắt, khẽ cười nhạt:
“Ta là Vương phi của chàng. Đã là phu thê, tự nhiên phải cùng thuyền vượt gió mưa. Huống hồ…”
Ánh mắt ta hơi lạnh đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cành khô tiêu điều lay động trong gió.
“Ta cũng muốn đi xem thử, vị muội muội tốt của ta bây giờ đã biến thành bộ dạng gì rồi.”
35
Trong phủ Tấn Vương, khắp nơi treo đèn kết hoa, xa hoa đến ch.ói mắt.
Vừa bước vào cửa, một luồng hơi nóng đã ập tới, mang theo mùi son phấn nồng nặc.
“Cửu đệ, cuối cùng các ngươi cũng đến rồi!”
Tấn Vương cầm chén rượu trong tay, sắc mặt đỏ ửng một cách bất thường, ánh mắt âm trầm.
Tạ Uyển đang tựa vào chiếc đệm mềm dưới chân hắn.
Chỉ nửa tháng không gặp, Tạ Uyển dường như đã biến thành một người khác.
Nàng ta gầy đến mức biến dạng, gò má nhô cao.
Thấy ta bước vào, nàng ta nhìn chằm chằm vào ta.
“Tỷ tỷ đến rồi.”
“Sao nào? Thấy ta bây giờ biến thành bộ dạng này, trong lòng tỷ tỷ có phải rất hả hê không?”
Sắc mặt ta bình thản, không tiếp lời nàng, chỉ theo Dung Triệt ngồi xuống.
“Muội muội vừa mới sảy thai, không ở trong phòng tĩnh dưỡng, sao còn ra ngoài hóng gió? Nếu để lại bệnh căn, sau này phải làm sao đây.”
Giọng ta nhàn nhạt, nghe không ra vui giận.
“Ngươi câm miệng!”
Tạ Uyển đột nhiên ngồi thẳng dậy, hét lên:
“Không cần ngươi giả nhân giả nghĩa! Con của ta… con của ta là bị các ngươi hại c.h.ế.t! Nếu không phải phụ thân không lấy ra được tiền, nếu không phải các ngươi thấy c.h.ế.t mà không cứu, điện hạ sao lại nổi giận? Con của ta sao lại mất mạng!”
Nàng ta đã có chút điên loạn, đầu óc rối tung, gặp ai cũng c.ắ.n bừa.
Tấn Vương không hề ngăn nàng ta, ngược lại còn hứng thú nhìn cảnh này, giống như đang xem kịch, lại giống như đang quan sát phản ứng của Dung Triệt.
“Cửu đệ muội, muội muội này của ngươi oán khí với ngươi sâu lắm đấy.”
Tấn Vương lắc lắc chén rượu, cười như không cười.
“Nhưng cũng phải thôi, cùng là nữ nhi của Tạ gia, một người cao cao tại thượng làm chính phi, một người thì… chậc chậc, số mệnh này thật là bất công.”
Dung Triệt bóc một hạt lạc, mí mắt cũng không thèm nâng:
“Tam ca nếu thấy bất công, chi bằng nâng trắc phi lên làm chính phi? Vừa hay vị trí tam tẩu vẫn còn trống.”
Sắc mặt Tấn Vương cứng lại, đáy mắt lóe lên vẻ tức giận.
Ta cúi mắt khẽ cười.
Hắn sao có thể cưới một thứ nữ làm chính phi chứ?
Đối với hắn, Tạ Uyển chẳng qua chỉ là một món đồ chơi, một công cụ mà thôi.
36
Rượu qua ba tuần, Tấn Vương hiển nhiên đã uống quá chén, lời nói cũng không còn che giấu nữa.
Hắn nhiều lần ba phen thăm dò thái độ của Dung Triệt đối với việc tranh đoạt ngôi vị, thậm chí còn ám chỉ rằng chỉ cần Dung Triệt chịu giao quyền kinh doanh mấy mỏ khoáng dưới danh nghĩa Cửu Vương phủ, sau này khi hắn đăng cơ, nhất định sẽ đảm bảo cho Cửu đệ vinh hoa phú quý.
Dung Triệt chỉ một mực giả ngốc giả ngơ, nói rằng mình chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, không hiểu chuyện kinh doanh.
Tấn Vương đột nhiên đập mạnh chén rượu xuống, liếc mắt ra hiệu với Tạ Uyển đang ngồi dưới đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thân thể Tạ Uyển run lên, bưng một bình rượu trên bàn đi về phía ta.
“Tỷ tỷ.”
Nàng ta đứng trước mặt ta, trên mặt cố nặn ra một nụ cười khó coi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Trước đây là muội muội không hiểu chuyện, chọc tỷ tỷ tức giận.”
“Hôm nay mượn rượu của điện hạ, muội muội xin bồi tội với tỷ tỷ. Chén rượu này, tỷ tỷ nhất định phải uống, nếu không tức là vẫn còn trách muội.”
Nàng ta bưng chén rượu trong tay, tỏa ra một mùi hương u u kỳ lạ.
Ta tinh thông d.ư.ợ.c lý, chỉ khẽ ngửi một cái, liền nhận ra đó là Hoan Nghi hương trộn với loại xuân d.ư.ợ.c cực mạnh.
Thứ này là cấm d.ư.ợ.c trong cung.
Uống vào không chỉ khiến người ta thần trí mê loạn, mà còn nóng bức khó chịu, dễ làm ra những chuyện khó coi.
Bọn họ muốn hủy hoại sự trong sạch của ta, để ta mất mặt trước bao người.
Từ đó sỉ nhục Dung Triệt, hủy hoại danh tiếng Cửu Vương phủ.
Thật là tâm địa độc ác.
Thủ đoạn thật hạ tiện.
Nếu đã vậy, ta sẽ thêm một mồi lửa.
“Sao tỷ tỷ không uống?”
Tạ Uyển bước tới một bước:
“Là không nể mặt muội muội, hay là không nể mặt Tam điện hạ?”
Dung Triệt đang định đứng dậy đỡ rượu, ta lại nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay chàng.
Ta đứng dậy, nhận lấy chén rượu trong tay Tạ Uyển.
Niềm vui điên cuồng trong mắt Tạ Uyển gần như tràn ra ngoài.
“Muội muội nói đùa rồi, giữa tỷ muội với nhau, nào có thù qua đêm.”
Ta cầm chén rượu, nhưng không uống, mà bước lên một bước, nắm lấy tay Tạ Uyển.
“Chỉ là ta thấy sắc mặt muội muội thật sự không tốt, tay cũng lạnh đến đáng sợ.”
“Muội vừa mất con, thân thể là lúc suy yếu nhất. Chén rượu này, lẽ ra nên để tỷ tỷ kính muội, chúc muội sớm dưỡng khỏe thân thể, lại vì Tấn Vương điện hạ mà khai chi tán diệp.”
Ta vừa nói, cổ tay cực kỳ tự nhiên xoay một cái, nơi miệng chén bị ta bôi lên một lớp bột không màu.
“Nào, muội muội, chén rượu này, để tỷ tỷ đút cho muội.”
Ta quanh năm giúp nhị lão thái thái chăm sóc hoa cỏ, lực tay mạnh hơn nhiều so với Tạ Uyển được nuông chiều từ nhỏ.
Ta bóp lấy cằm nàng ta, khi nàng ta còn chưa kịp phản ứng, liền mạnh mẽ đổ cả chén rượu vào miệng nàng ta!
Tạ Uyển ho sặc sụa dữ dội, muốn nhổ ra, nhưng ta thuận thế vỗ mạnh lên lưng nàng ta một cái, khiến nàng ta nuốt hết xuống.
“Tỷ tỷ đây cũng là một mảnh khổ tâm.”
Ta buông tay, lùi lại một bước, lấy khăn lau tay, như thể vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu.
37
“Tạ Thanh Như! Ngươi làm cái gì vậy!”
Tấn Vương đập bàn đứng bật dậy, trợn mắt giận dữ.
Nhưng còn chưa kịp phát tác, d.ư.ợ.c tính của Tạ Uyển đã bộc phát.
“Nóng… nóng quá…”
Nàng ta bắt đầu kéo xé cổ áo của mình, ánh mắt trở nên mê ly tán loạn, cả người mềm nhũn ngã xuống đất, trong miệng phát ra những tiếng rên rỉ khiến người nghe đỏ mặt.