“Điện hạ… cứu thiếp… thiếp khó chịu quá…”
Trong đại sảnh lập tức vang lên một trận kinh hô.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cảnh trước mắt.
Đường đường là trắc phi của Tấn Vương, vậy mà ngay trên yến tiệc, trước mặt bao người, lại làm ra hành động không biết liêm sỉ như thế.
“Đồ khốn!”
Tấn Vương tức đến mặt xanh như sắt, một cước đá văng Tạ Uyển.
“Kéo xuống! Lôi cái thứ mất mặt này xuống cho ta!”
Nhưng Tạ Uyển đã hoàn toàn mất đi thần trí, bị đá văng ra rồi lại không biết đau mà nhào tới, thậm chí còn bắt đầu xé áo của Tấn Vương.
“Điện hạ… cho thiếp… xin chàng…”
Xấu xí lộ hết, không thể nhìn nổi.
“Đây chính là quy củ của Tấn Vương phủ sao?”
Ta mặt không biểu cảm nhìn Tạ Uyển đã hoàn toàn mất khống chế lăn lộn trên đất.
Dung Triệt đứng dậy, chắn ta ra sau lưng.
“Vốn tưởng Tấn Vương điện hạ mở tiệc là để cùng vương gia nhà ta ôn lại tình huynh đệ, không ngờ lại để chúng ta đến xem loại chuyện dơ bẩn này.”
Ta trợn mắt giận dữ, tiếp tục nói:
“Chén rượu kia nếu vừa rồi ta uống, vậy bộ dạng như bây giờ, có phải chính là ta rồi không?”
“Tam ca quả là thủ đoạn cao minh!”
Giọng Dung Triệt tràn đầy lửa giận.
“Huynh vậy mà dám tính kế Thanh Như!”
Ngày thường chàng ôn nhu như ngọc, nhưng một khi nổi giận lại toát ra một loại uy áp khiến người khác không dám nhìn thẳng.
Tấn Vương bị chàng hỏi đến cứng họng, nhìn Tạ Uyển đang phát điên dưới đất, chỉ cảm thấy một luồng khí huyết xông thẳng lên đỉnh đầu.
“Lão Cửu, ngươi… các ngươi…”
“Chén rượu này có vấn đề, tam ca trong lòng rất rõ.”
Dung Triệt lạnh lùng cắt lời hắn.
“Nếu tam ca đã không dung nổi phu thê chúng ta, vậy tình huynh đệ này, hôm nay coi như chấm dứt.”
“Thanh Như, chúng ta đi.”
Chàng vòng tay ôm vai ta, nhìn cũng không nhìn cảnh hỗn loạn trên đất, sải bước đi ra ngoài.
“Dung Triệt, ngươi dám đi! Ngươi mà bước ra khỏi cánh cửa này, sau này…”
Tiếng gào giận dữ của Tấn Vương vang lên phía sau.
Bước chân Dung Triệt khựng lại một chút, nhưng không quay đầu.
“Chuyện sau này, để sau này nói. Nhưng hôm nay, ai dám động vào Vương phi của ta một ngón tay, ta sẽ khiến kẻ đó m.á.u văng tại chỗ!”
Chàng đột nhiên rút thanh nhuyễn kiếm bên hông ra, tiện tay vung một cái.
Không ai ngờ rằng vị vương gia nhàn tản ngày thường chỉ biết thưởng hoa dạo chim này, lại ẩn giấu võ công thâm hậu như vậy.
Tấn Vương há miệng, vậy mà không dám ngăn cản nữa.
Chúng ta ung dung bước ra khỏi phủ Tấn Vương.
38
“Thanh Như, nàng không sao chứ?”
Ta lắc đầu, từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn sạch, giúp chàng lau đi lớp mồ hôi mỏng rịn nơi khóe trán.
“Ta không sao. Ta hiểu d.ư.ợ.c lý, trong rượu có gì, chỉ cần ngửi một cái là biết.”
Dung Triệt nắm lấy tay ta, vùi mặt vào lòng bàn tay ta, hít sâu một hơi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Khoảnh khắc vừa rồi, ta thật sự muốn g.i.ế.c hắn.”
Giọng chàng trầm thấp, nặng nề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta biết.”
Ta khẽ vuốt đỉnh đầu chàng: “Nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc.”
“Nhưng sau chuyện này, danh tiếng của Tấn Vương coi như đã bị hủy hoàn toàn. Trắc phi công khai phát điên trên yến tiệc, bê bối này ngày mai sẽ truyền khắp kinh thành.”
“Hơn nữa.”
Ta nghiêm túc nói:
“Hắn vừa sốt ruột, cái đuôi cáo liền lộ ra. Phụ hoàng ghét nhất chuyện hoàng t.ử kết bè kết cánh, huynh đệ tàn sát lẫn nhau. Chuyện hôm nay truyền vào cung, hắn muốn xoay mình cũng khó.”
Dung Triệt ngẩng đầu, ánh mắt đã khôi phục vẻ tỉnh táo.
“Không sai. Hắn tự đào mồ chôn mình, không trách được ai.”
“Chỉ là…”
Chàng nhìn ta, trong mắt mang theo vài phần áy náy.
“Đã xé rách mặt như vậy rồi, sau này cuộc sống của chúng ta e rằng không còn thanh tĩnh như trước nữa.”
Ta tựa vào lòng chàng, nghe tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ.
“Ngày thanh tĩnh sống lâu rồi, thỉnh thoảng vận động gân cốt một chút cũng không tệ.”
39
Sau đêm đó, hướng gió trong kinh thành hoàn toàn thay đổi.
Phủ Tấn Vương bị cấm quân vây c.h.ặ.t như thùng sắt.
Tấu chương đàn hặc từ Ngự Sử đài bay vào cung dày đặc như tuyết rơi.
Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng đại cục đã định, trong cung đột nhiên truyền ra tin tức.
Bệ hạ bệnh nguy kịch, hôn mê bất tỉnh.
Tấn Vương mượn danh nghĩa vào cung hầu bệnh, cứ thế xông thẳng vào hoàng cung.
Đêm ấy, Dung Triệt không trở về phủ.
Ta một mình ngồi dưới đèn, trong tay siết c.h.ặ.t chiếc còi ngọc dùng để điều động ám vệ.
Hồng Mai canh ở ngoài cửa, vẻ mặt căng thẳng, đã vào thay trà cho ta ba lần.
“Vương phi, người nghỉ một lát đi. Bên Hầu phủ… Chu ma ma vừa nãy lén cho người truyền tin ra.”
“Làm sao? Có chuyện xảy ra à?”
“Nói… nói rằng tối qua lão gia thay dạ hành y, lén lút vào từ đường. Chu ma ma không dám ngăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn lão gia từ trong đó ôm ra một chiếc hộp gấm, rồi ngay trong đêm mang tới phủ Tấn Vương.”
Nghe vậy, sống lưng vốn căng cứng của ta ngược lại thả lỏng.
Thậm chí còn không nhịn được bật cười khẽ.
“Ông ta cuối cùng vẫn lấy rồi.”
Hồng Mai giật mình:
“Vương phi, người còn cười được sao? Đó là đan thư thiết khoán đấy! Nếu Tấn Vương có được tấm kim bài miễn t.ử đó, chẳng phải chúng ta…”
“Nha đầu ngốc.”
Ta nhấp một ngụm trà nóng, đè xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng.
“Ai nói với ngươi rằng thứ được thờ trong từ đường là đan thư thiết khoán thật?”
Hồng Mai gãi tai, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Phụ thân đã chọn con đường này, vậy thì đó chính là ý trời.”
Ta thổi tắt ngọn nến, nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ.
“Ngủ đi. Sáng mai thức dậy, sẽ có trò hay để xem.”
40
Sáng hôm sau, mãi đến khi mặt trời đã lên cao ba sào, tiền viện mới truyền đến một tràng tiếng vó ngựa dồn dập.
Dung Triệt sải bước như bay vào phòng, biểu cảm trên mặt nhẹ nhõm chưa từng thấy, thậm chí còn mang theo vài phần khoái chí.