“Thanh Như!”
Chàng ôm c.h.ặ.t lấy ta, lực mạnh đến mức như muốn ép ta hòa vào tận xương m.á.u.
“Kết thúc rồi, tất cả đều kết thúc rồi.”
Ta ôm lại hắn, cảm nhận nhịp tim đập dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c chàng.
“Tấn Vương thua rồi?”
“Thua hoàn toàn.”
Dung Triệt kéo ta ngồi xuống, đôi mắt sáng rực đến kinh người.
“Nàng không thấy vẻ mặt của tam ca lúc đó đâu. Hắn quỳ trước mặt phụ hoàng, giơ cao chiếc hộp gấm kia, nước mắt nước mũi giàn giụa nói rằng đó là đan thư thiết khoán do Định Bắc Hầu dâng lên, cầu xin phụ hoàng tha cho hắn một mạng.”
“Cả triều văn võ đều sợ ngây người, ngay cả sắc mặt của phụ hoàng cũng thay đổi. Dù sao đó cũng là vật do Thái Tổ ban thưởng, nếu là thật thì phụ hoàng cũng khó xử.”
Nói đến đây, Dung Triệt không nhịn được bật cười, cười đến mức vai cũng run lên.
“Sau đó thì sao?”
Ta phối hợp hỏi, dù trong lòng đã sớm đoán trước.
“Sau đó phụ hoàng bảo hắn mở ra.”
Dung Triệt bắt chước dáng vẻ của tổng quản thái giám lúc đó, làm động tác mở nắp hộp.
“Tất cả mọi người đều vươn cổ ra nhìn.”
“Kết quả nàng đoán xem thế nào? Bên trong không có đan thư thiết khoán, chỉ có một cục đá mục xám xịt!”
“Còn có một bức thư tay do lão Hầu gia đích thân viết.”
41
Dung Triệt từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy, đưa cho ta.
Đó là nét chữ của tổ phụ.
“Con cháu bất hiếu, tâm thuật bất chính, mưu toan dùng vật này làm loạn triều cương, phá hoại pháp kỷ. Tổ tiên họ Tạ trên trời có linh, chỉ dùng hòn đá này, trấn áp tà tâm của ngươi!”
“Thêm: Tạ Hằng trộm gia bảo, cấu kết hoàng t.ử, thực là nỗi nhục của Tạ gia. Từ nay trở đi, trục xuất khỏi tông tộc, sống c.h.ế.t mặc kệ!”
Ta nhìn những dòng chữ ấy, vành mắt khẽ nóng lên.
Đó chính là tổ phụ của ta.
Vị lão tướng quân cả đời chinh chiến, cương trực không a dua.
Ông dùng một hòn đá, đùa cợt đứa con trai tham lam và vị hoàng t.ử đầy dã tâm.
Càng là trong lúc sinh t.ử tồn vong này, ông lại dùng cách quyết liệt như vậy để hoàn toàn cắt đứt quan hệ giữa Hầu phủ và Tạ Hằng.
“Lúc đó trong đại điện yên tĩnh đến mức rơi một cây kim xuống cũng nghe thấy.”
Dung Triệt tiếp tục nói.
“Tam ca hoàn toàn ngây dại, cầm hòn đá ấy trong tay, run như cầy sấy. Hắn gào lên rằng phụ thân nàng lừa hắn, đem toàn bộ tội lỗi đổ hết lên đầu phụ thân nàng.”
“Nhưng phụ hoàng đến nhìn cũng không thèm nhìn hắn.”
Dung Triệt cười lạnh một tiếng, từ trong n.g.ự.c lấy ra một xấp bản sao tấu chương.
“Cộng thêm việc hắn lén khai thác mỏ sắt, lén chế tạo binh khí, vậy chính là mưu phản.”
“Một hòn đá, lại trở thành cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t con lạc đà.”
“Phụ hoàng tại chỗ hạ chỉ: tước bỏ phong hiệu của Tấn Vương, giam lỏng tại Tông Nhân phủ. Còn phụ thân nàng…”
Chàng nhìn ta một cái, ánh mắt có chút cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trộm vật do hoàng thượng ban, tuy chưa thành nhưng tính chất cực kỳ nghiêm trọng, lại thêm tội cấu kết hoàng t.ử… bị lưu đày ba nghìn dặm, vĩnh viễn không được trở lại kinh thành.”
Ta khẽ hạ mi mắt, nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy.
“Đó là ông ta tự chuốc lấy.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Tổ phụ ta vẫn ổn chứ?”
“Lão Hầu gia sớm đã cáo bệnh ở nhà. Sau khi chuyện này xảy ra, tuy Hầu phủ cũng bị liên lụy đôi chút, nhưng nhờ bức thư đoạn thân này, lại thêm chiến công của đại ca nàng ở biên quan, phụ hoàng không giận lây sang Hầu phủ.”
“Hơn nữa, đan thư thiết khoán là bùa giữ mạng mà Thái Tổ ban cho Hầu phủ, phụ hoàng sẽ không động đến Hầu phủ.”
Dung Triệt siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“Thanh Như, nhị lão thái thái đã dạy nàng rất tốt, tổ phụ và đại ca nàng cũng bảo vệ nàng rất tốt.”
“Đan thư thiết khoán thật ra đang ở trong tay nàng, đúng không?”
Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt như nhìn thấu tất cả của chàng.
Ta gật đầu, chỉ về chiếc rương gỗ đỏ không mấy nổi bật đặt ở góc tường.
“Tính tình của tổ mẫu mềm mỏng, năm mẫu thân ta qua đời, tổ phụ đã giao nó cho nhị lão thái thái. Trước khi ta xuất giá, nhị lão thái thái đặt nó dưới đáy rương hồi môn của ta.”
“Bà nói, thứ này để ở Hầu phủ không an toàn, ở Vương phủ, có lẽ còn có thể giữ cho ta một mạng.”
Dung Triệt nghe vậy, khẽ thở dài, ôm ta vào lòng.
“Có được thê t.ử như nàng, vi phu còn cầu gì nữa. Có được người thân như vậy, càng là phúc ba đời mới có.”
“Còn về Tạ Uyển…”
Giọng chàng lạnh xuống.
“Tam ca thất thế, cây đổ khỉ tan. Danh phận trắc phi của nàng ta bây giờ chỉ còn là trò cười. Không cần chúng ta ra tay, nàng ta cũng chẳng sống được bao lâu.”
42
Một ngày trước khi phụ thân bị áp giải rời khỏi kinh thành, trong kinh bỗng rơi những hạt mưa phùn.
Ta đến đại lao của Hình bộ.
Dung Triệt vốn định đi cùng ta, nhưng bị ta từ chối.
“Có vài lời, chỉ có ta và ông ta mới nói rõ được.”
Chàng nhìn ta thật lâu, cuối cùng chỉ giúp ta siết c.h.ặ.t lại chiếc áo choàng trên người, rồi nhét một tấm lệnh bài vào tay ta.
“Đi đi. Dù nàng nói gì, làm gì, đều có ta gánh cho nàng.”
Ngục tốt nhìn thấy lệnh bài, cung kính dẫn ta đến trước một gian lao phòng sâu nhất.
“Vương phi, người ở bên trong. Mấy ngày nay ông ta cứ gào đòi gặp người, cổ họng cũng đã khản đặc.”
Ta gật đầu, ra hiệu cho ngục tốt lui xuống.
Qua song sắt, ta nhìn thấy bóng người đang co ro trong đống rơm.
Chỉ mới vài ngày, phụ thân dường như đã già đi hai mươi tuổi.
Bộ cẩm y trên người ông ta đã dơ bẩn không chịu nổi, tóc bạc xám rối tung, cả người gầy đến biến dạng, đâu còn chút uy phong nào của Định Bắc Hầu năm xưa.
Nghe thấy tiếng bước chân, ông ta đột nhiên ngẩng đầu.
“Thanh Như! Thanh Như, là con sao?”
Ông ta bò bằng cả tay lẫn chân tới, nắm c.h.ặ.t song sắt.
“Con đến cứu phụ thân đúng không? Con là Vương phi, chỉ cần con cầu xin Hiền Vương điện hạ, dù… dù để tổ phụ con ra mặt, phụ thân cũng không cần bị lưu đày nữa! Thanh Như, ta là sinh phụ của con mà!”