Hầu Môn Thính Tuyết

Chương 7



Hồng Mai tức đến run cả người.

 

“Đó đều là di vật của phu nhân! Hơn nữa tấm bình phong ấy năm xưa chính Thái hậu nương nương ban thưởng cho phu nhân, sao có thể đem cho một thứ nữ làm của hồi môn chứ!”

 

Ánh mắt ta lạnh đi, ta đứng dậy.

 

“Đi.”

 

“Chúng ta đến xem thử.”

 

15

 

Trước cửa kho phủ, phụ thân đang chỉ huy mấy bà t.ử khiêng đồ.

 

Di nương đứng bên cạnh, cầm đôi vòng tay huyết ngọc, cười đến run rẩy như cành hoa trong gió:

 

“Hầu gia đối với Uyển nhi thật tốt. Uyển nhi nếu đeo cái này mà đi, nhất định sẽ làm Tấn Vương điện hạ vui lòng.”

 

Tạ Uyển cũng ở đó, đang yêu thích không rời tay vuốt ve tấm bình phong, trong mắt đầy vẻ tham lam.

 

“Tấm bình phong này thật đẹp, đặt trong phòng con là vừa hay.”

 

“Dừng tay.”

 

Ta lạnh lùng lên tiếng, dẫn theo Hồng Mai bước tới.

 

Trong sân lập tức yên lặng.

 

Mấy bà t.ử thấy ta, có chút chột dạ, liền dừng động tác trong tay.

 

Phụ thân thấy ta tới, sắc mặt trầm xuống:

 

“Con tới làm gì? Không ở trong phòng thêu giá y, lại chạy ra lộ mặt trước người ngoài, còn ra thể thống gì!”

 

Ta không để ý lời quở trách của ông, ánh mắt rơi vào đôi vòng tay trong tay di nương.

 

“Đó là di vật của mẫu thân, phụ thân định lấy cho ai?”

 

Phụ thân có chút không tự nhiên ho khan một tiếng:

 

“Muội muội con xuất giá, của hồi môn còn thiếu vài món ra dáng. Con là tỷ tỷ, đương nhiên nên giúp đỡ. Mấy thứ ngoài thân này, con giữ cũng vô dụng, Hiền Vương suốt ngày ăn chơi nhàn tản, con mang theo qua đó cũng chỉ để phủ bụi.”

 

“Giúp đỡ?”

 

Ta cười lạnh một tiếng.

 

“Nếu phụ thân lấy tiền riêng của mình ra giúp, nữ nhi tuyệt không có lời gì. Nhưng đây là của hồi môn của mẫu thân, là để lại cho ta.”

 

“Phụ thân lấy di vật của thê t.ử đã mất, đem bù đắp cho con gái do tiểu thiếp sinh ra, chẳng lẽ không sợ mẫu thân dưới suối vàng lạnh lòng sao?”

 

“Càn rỡ!”

 

Phụ thân thẹn quá hóa giận.

 

“Ta là phụ thân của con, đồ trong phủ này đều là của ta, ta muốn cho ai thì cho. Con ma c.h.ế.t kia của con đã c.h.ế.t bao nhiêu năm rồi, còn lôi ra ép ta sao?”

 

Di nương ở bên cạnh giả vờ khuyên nhủ:

 

“Đại tiểu thư đừng tức giận, Hầu gia cũng là vì Uyển nhi tốt. Hơn nữa, sau này Uyển nhi phát đạt, chẳng lẽ lại không chiếu cố tỷ tỷ như người sao?”

 

Tạ Uyển cũng ngẩng cằm lên:

 

“Đúng thế. Tỷ tỷ gả cho Hiền Vương, sau này chỗ cần dùng tiền còn nhiều. Nếu muội được sủng, tùy tiện ban cho tỷ tỷ một chút, cũng đủ cho tỷ ăn mặc rồi.”

 

“Xem ra phụ thân đã quyết tâm cướp của hồi môn của ta rồi?”

 

Phụ thân hừ lạnh một tiếng:

 

“Cướp cái gì mà cướp, nghe khó nghe! Người đâu, mau khiêng đi! Ta xem ai dám ngăn!”

 

Mấy bà t.ử nhận lệnh, lại chuẩn bị động tay.

 

Hồng Mai sốt ruột lao tới muốn bảo vệ tấm bình phong, lại bị một bà t.ử đẩy mạnh một cái, ngã xuống đất.

 

“Hồng Mai!”

 

Ta vội vàng đỡ nàng dậy, lại thấy phụ thân mặt đầy bực bội phẩy tay:

 

“Kéo con nha đầu chướng mắt này xuống!”

 

“Lấy di vật của phu nhân quá cố để thêm của hồi môn cho thứ nữ? Phụ thân làm vậy, là muốn để Ngự sử dâng sớ đàn hặc người sao?”

 

Giọng ta cứng rắn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hay là bây giờ ta đi mời tổ phụ mở từ đường, dùng gia pháp?”

 

“Con… con cái đồ nghịch nữ!”

 

“Thế nào? Phụ thân còn muốn động tay đ.á.n.h con sao? Tổ phụ vẫn còn đó, Hầu phủ này vẫn chưa đến lượt người quyết định hết.”

 

“Tạ Uyển chỉ là trắc phi, người còn muốn chuẩn bị của hồi môn theo phần lệ chính phi cho nàng sao?”

 

Ta tiến lên một bước, không để ý cơn giận của ông.

 

“Phụ thân là muốn hủy sạch thể diện của Tạ gia sao!”

 

“Con…”

 

Phụ thân chỉ tay vào ta, ngón tay run lên:

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Dám dạy dỗ phụ thân ngươi, ta đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi! Mau giữ nó lại!”

 

16

 

“Ta xem ai dám động vào!”

 

Ngọn trường thương rít lên trong gió, ghim thẳng vào cánh cửa kho, cắm sâu ba phần vào gỗ. 

 

Mấy bà t.ử kia sợ đến hồn bay phách tán, lăn lộn bò dậy, vội vã lui sang một bên. 

 

Mọi người kinh hãi quay đầu lại.

 

“Ca!”

 

Hốc mắt ta nóng lên.

 

Ca ca Tạ Lăng sải bước đi tới, một tay kéo ta ra sau lưng che chở.

 

“Ta ở biên quan liều c.h.ế.t g.i.ế.c địch, bảo vệ gia quốc. Các người ở nhà lại ức h.i.ế.p muội muội ta như thế sao?”

 

Phụ thân vừa thấy Tạ Lăng, khí thế lập tức thấp đi một nửa.

 

Tạ Lăng không chỉ là đích trưởng t.ử, mà còn nhờ chiến công mà đứng vững trong quân doanh, ngay cả hoàng thượng cũng từng khen ngợi. 

 

Tạ Lăng của hiện tại, đã sớm không còn là thiếu niên năm xưa mặc cho ông ta đ.á.n.h mắng nữa.

 

“Lăng… Lăng nhi, con… sao con lại về rồi?”

 

Phụ thân lắp bắp hỏi.

 

“Nếu ta không về, e rằng của hồi môn mẫu thân để lại cho Thanh Như cũng bị các người dọn sạch rồi nhỉ?”

 

Ca ca cười lạnh một tiếng, rút cây trường thương đang cắm trên cửa ra, mũi thương chĩa thẳng vào chiếc vòng trong tay di nương.

 

“Đặt xuống.”

 

Di nương sợ đến run tay, chiếc vòng suýt nữa rơi xuống đất. 

 

Bà ta vội vàng nhét vòng trở lại vào hộp, rồi trốn ra sau lưng phụ thân.

 

Tạ Uyển cũng bị sát khí trên người Tạ Lăng dọa cho hoảng sợ, rụt cổ lại, không dám hé răng.

 

Ca ca quay sang nhìn ta, lệ khí trong mắt lập tức hóa thành dịu dàng.

 

“Đừng sợ, ca đã về rồi.”

 

Huynh đưa tay chỉnh lại mấy lọn tóc hơi rối của ta, giọng có chút nghẹn ngào.

 

“Ca về muộn rồi, để muội phải chịu ấm ức.”

 

Ta lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.

 

“Ca ca về là tốt rồi.”

 

17

 

“Chuyện gì vậy? Ồn ào náo loạn như thế, còn ra thể thống gì!”

 

Tổ phụ chống gậy bước tới.

 

Phụ thân vừa thấy tổ phụ, càng sợ đến mềm nhũn chân tay, vội vàng tiến lên hành lễ:

 

“Phụ thân, sao người lại tới đây?”

 

Tổ phụ nhìn cũng không nhìn ông ta một cái, đi thẳng đến trước mặt ca ca, vỗ vỗ vai huynh.

 

“Tiểu t.ử khá lắm, rắn rỏi hơn rồi! Về là tốt, về là tốt rồi!”