Sau đó, ánh mắt ông rơi xuống sân viện bừa bộn và những rương của hồi môn còn chưa kịp dọn đi, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Chuyện này là sao?”
Phụ thân ấp úng: “Nhi t.ử… nhi t.ử chỉ là muốn thêm chút của hồi môn cho Uyển nhi…”
“Thêm của hồi môn? Ngươi muốn lấy của hồi môn tiên phu nhân để lại cho Thanh Như mà đem thêm cho Tạ Uyển? Ngươi dám!”
Tổ phụ hừ lạnh một tiếng, cây gậy trong tay nện mạnh xuống đất.
Phụ thân sợ đến quỳ phịch xuống đất:
“Nhi t.ử biết sai rồi!”
Tổ phụ quay đầu nhìn quản gia phía sau.
“Đi, cầm danh sách, kiểm lại toàn bộ những thứ này một lần nữa.”
“Còn nữa.”
Ông chỉ vào Tạ Uyển:
“Đã là thứ xuất, lại chỉ gả làm trắc phi, thì cứ theo quy củ mà làm. Trong công khố xuất một phần của hồi môn, nhiều hơn một phân cũng không có!”
“Tạ Hằng, nếu ngươi muốn lấy từ tư khố của mình để thêm cho nó, ta không quản. Nhưng những thứ này, ngươi không được động vào.”
Tạ Uyển nghe những lời ấy, sắc mặt tái nhợt, nước mắt trào ra, nhưng lại không dám khóc thành tiếng.
Di nương càng như tro tàn mặt mày, mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Một màn náo kịch, dưới sự can thiệp mạnh mẽ của tổ phụ và ca ca, cuối cùng cũng kết thúc.
18
Tối hôm đó, ca ca đến viện của ta.
Huynh cho người khiêng vào hai cái rương lớn.
“Thanh Như, đây là gia sản ca tích góp được trong mấy năm ở biên quan. Tuy không quý giá bằng của hồi môn của mẫu thân, nhưng cũng có vài món đồ hiếm.”
Huynh mở rương ra, bên trong đầy ắp toàn là bảo thạch từ Tây Vực, da lông quý, còn có một số binh khí tinh xảo dùng để phòng thân.
“Hiền Vương tuy nhàn tản, nhưng dù sao cũng là hoàng thất. Nếu hắn dám ức h.i.ế.p muội…”
Tạ Lăng siết c.h.ặ.t nắm tay.
“Ca dù có liều đến mất cả thân quan phục này, cũng phải đòi lại công bằng cho muội!”
Nhìn cả rương tâm ý nặng trĩu ấy, trong lòng ta dâng lên một dòng ấm áp.
“Ca, huynh yên tâm. Muội sẽ sống thật tốt.”
Ta cầm lên một con d.a.o găm khảm bảo thạch, nhẹ nhàng rút ra khỏi vỏ, ánh lạnh lấp lánh.
“Muội cũng không phải quả hồng mềm để mặc người ta bắt nạt.”
19
Mùng tám hôm ấy, ông trời cũng chiều lòng người, bầu trời quang đãng, vạn dặm không mây.
Trước cổng Hầu phủ, hai cỗ kiệu hoa một trước một sau.
Tuy ta gả cho một vương gia nhàn tản, nhưng lễ nghi phô trương vẫn được chuẩn bị đầy đủ thể diện, đó là khí thế mà tổ phụ và ca ca đã giành cho ta.
Ngược lại Tạ Uyển, nói thế nào đi nữa, cũng chỉ có thể làm theo quy củ của trắc phi.
Phụ thân đứng ở cửa, nhìn kiệu của Tạ Uyển, trong mắt đầy vẻ lưu luyến và kỳ vọng.
Ca ca cõng ta, từng bước từng bước đi ra khỏi cổng lớn Hầu phủ, rồi tự tay đặt tay ta vào tay Hiền Vương Dung Triệt.
Kiệu hoa được khiêng lên giữa tiếng ồn ào náo nhiệt.
Hỷ đường trong Vương phủ, so với sự náo nhiệt của Hầu phủ, lại có vẻ hơi quạnh quẽ.
Đó chính là tình cảnh của Dung Triệt trong kinh thành.
Bên lề, không quyền thế, không được người ta coi trọng.
Nhưng đó lại chính là điều ta muốn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi những nghi lễ rườm rà kết thúc, ta được đưa vào tân phòng.
Không biết đã qua bao lâu, cửa phòng bị đẩy ra.
Khoảnh khắc cây cân hỷ vén khăn đỏ lên, ta ngẩng mắt, vừa vặn chạm phải đôi mắt mang ý cười của Dung Triệt.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Hôm nay y mặc một thân hỷ phục đỏ thẫm, càng làm nổi bật gương mặt vốn đã tuấn tú, phong thần tuấn lãng.
“Để Vương phi phải chờ lâu rồi.”
Giọng hắn ôn nhu như ngọc, nghe không ra chút men say nào.
Ta đứng dậy hành lễ.
“Thiếp thân ra mắt điện hạ.”
Y đưa tay đỡ ta: “Ở trong phủ, không cần câu nệ lễ nghi, cũng không cần tự xưng thiếp thân.”
Ta cúi mày mắt, xem ra ta đã cược đúng rồi.
Sau khi uống rượu hợp cẩn, tất cả hạ nhân đều lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người chúng ta, bầu không khí nhất thời trở nên có chút vi diệu.
Ta đang suy nghĩ nên mở lời thế nào, thì Dung Triệt đã phá vỡ sự im lặng trước.
Y đi tới bên bàn, tự rót hai chén trà, đưa cho ta một chén.
“Hôm nay mệt rồi phải không? Uống chút trà cho nhuận cổ họng.”
Ta nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, chính là loại Long Tỉnh trước mưa hôm ấy ở sau giả sơn trong Ngự hoa viên ta từng pha cho y uống.
“Điện hạ còn nhớ sao?”
Ta có chút kinh ngạc.
“Trà do Thanh Như pha, bổn vương đương nhiên nhớ.”
Y cười cười, rồi lập tức nghiêm mặt nói:
“Thanh Như, ta biết hôn sự này đã khiến nàng chịu thiệt.”
Ta đặt chén trà xuống, nhìn y.
“Điện hạ nói vậy là ý gì?”
“Ta không quyền không thế, không thể cho nàng phú quý ngập trời, cũng không thể cho nàng vinh quang khiến ai nấy ngưỡng mộ. So với sự náo nhiệt ở phủ tam ca, nơi này quả thật có phần quạnh quẽ hơn.”
Ánh mắt y thẳng thắn, chỉ đơn giản đang nói ra một sự thật.
Trong lòng ta khẽ d.a.o động.
“Điện hạ.”
Ta nhìn thẳng vào mắt y, giọng bình tĩnh:
“Phồn hoa chỉ như mây khói thoảng qua, thanh tịnh mới có thể lâu dài. Thanh Như không cầu phú quý, chỉ cầu một tấm lòng, một đời yên ổn. Nơi này tuy quạnh quẽ, nhưng không có những toan tính đấu đá, đối với Thanh Như mà nói, đây chính là nơi quy tụ tốt nhất.”
Dung Triệt nhìn ta, ý cười trong mắt dần sâu hơn.
“Thanh tịnh mới có thể lâu dài, nói hay lắm.”
Y từ trong tay áo lấy ra một chiếc chìa khóa và một con dấu, nhẹ nhàng đặt lên bàn.
“Đây là chìa khóa kho phủ và đối bài. Từ hôm nay trở đi, giao cho nàng.”
Ta sững lại.
“Điện hạ, chuyện này…”
Đêm tân hôn đã giao phó việc quản gia, sự tin tưởng này đến quá nhanh, cũng quá nặng.
“Ta quen sống lười nhác rồi, sợ nhất mấy chuyện vụn vặt này.”
Y duỗi lưng một cái, lại trở về dáng vẻ lười biếng ban đầu.
“Đã cưới được hiền thê, đương nhiên phải hưởng chút thanh phúc. Sau này mọi việc lớn nhỏ trong phủ, nàng quyết định là được, không cần hỏi ta.”
Ta nhìn con dấu ấy, đó là thứ tượng trưng cho quyền lực cao nhất của nữ chủ nhân Vương phủ.