Hệ Thống Ép Tôi Vả Mặt Hào Môn

Chương 10



"Tôi chưa bao giờ là cái bóng của ai cả, Trần tổng." Kiều Nhiễm Nhiễm bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức hơi thở của hai người gần như đan vào nhau. Giọng cô nhẹ như gió thoảng nhưng lại mang sức nặng ngàn cân. "Tôi là Kiều Nhiễm Nhiễm. Độc nhất vô nhị. Những kẻ coi tôi là thế thân, sớm muộn gì cũng phải trả giá cho sự ngu dốt của bọn chúng. Cao Lan Nguyệt chỉ là bước khởi đầu."

Đôi mắt Trần Diễn lóe lên một tia sáng dị thường. Sự tán thưởng trong đáy mắt anh càng lúc càng đậm đặc. Anh thích những người có dã tâm, và càng thích những kẻ có đủ năng lực để thực hiện dã tâm đó. Một con sói đội lốt thỏ non, c.ắ.n người không hề chớp mắt.

"Rất tốt." Trần Diễn lùi lại nửa bước, trả lại không gian an toàn cho cô. Sự uy bách xung quanh anh cũng theo đó mà thu liễm lại. "Tôi rất mong chờ xem ngày mai cô sẽ làm thế nào để thoát khỏi vũng bùn của Tập đoàn Kiều thị. Đừng để c.h.ế.t chìm quá sớm, Kiều Nhiễm Nhiễm. Trò chơi chỉ mới thú vị lên thôi."

"Sẽ không làm Trần tổng thất vọng." Kiều Nhiễm Nhiễm khẽ gật đầu, một nụ cười xã giao hoàn hảo nở trên môi. "Đêm đã khuya, cảm ơn ngài đã nhường sân khấu. Tôi xin phép cáo từ trước."

Không đợi Trần Diễn đáp lời, Kiều Nhiễm Nhiễm xoay người, dứt khoát bước đi. Tấm lưng thẳng tắp, kiêu hãnh. Tiếng gót giày cao gót gõ xuống mặt sàn cẩm thạch vang lên những âm thanh "cộc, cộc" đều đặn, sắc lẹm, như đang gõ nhịp cho một bản giao hưởng của sự trỗi dậy. Cô bước ra khỏi cánh cửa kính xoay của khách sạn Đế Cảnh, hòa mình vào màn đêm đang bao phủ lấy Kinh Thị rực rỡ ánh đèn.

Gió đêm se lạnh thổi tung mái tóc dài của cô. Kiều Nhiễm Nhiễm hít một hơi thật sâu không khí tự do. Trong đầu cô, những kế hoạch cho ngày mai đã bắt đầu được vạch ra một cách chi tiết. Cao Lan Nguyệt đã ngã ngựa, Tập đoàn Kiều thị chắc chắn sẽ rơi vào khủng hoảng tột độ vào sáng mai khi thị trường chứng khoán mở cửa. Đó chính là thời cơ vàng để cô xông thẳng vào sào huyệt, cắt đứt hoàn toàn gông cùm mà gia tộc thối nát đó đã trói buộc nguyên chủ suốt bao năm qua.

Ở phía sau, bên trong đại sảnh lộng lẫy, Trần Diễn vẫn đứng yên tại chỗ. Đôi mắt sâu thẳm của anh dán c.h.ặ.t vào bóng lưng mảnh mai đang khuất dần sau màn đêm.

"Trần tổng, xe đã chuẩn bị xong." Trần Mặc bước đến từ phía sau, cẩn trọng lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

Trần Diễn không quay đầu lại, khóe môi vẫn giữ nguyên độ cong nguy hiểm. Anh giơ tay lên, khẽ miết nhẹ những ngón tay vừa lướt qua mái tóc của cô. Một mùi hương thoang thoảng, thanh khiết nhưng lại mang theo sự sắc sảo lạ kỳ vẫn còn vương lại.

Không phải là ánh trăng sáng xa vời, nhạt nhẽo. Đây là một ngọn lửa đỏ rực, sẵn sàng thiêu rụi bất cứ kẻ nào dám chạm tay vào.

"Trần Mặc." Trần Diễn đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo mệnh lệnh tuyệt đối của kẻ cầm quyền.

"Vâng, Trần tổng cứ căn dặn."

"Hủy bỏ lịch trình ăn sáng ngày mai với Chủ tịch ngân hàng. Điều tra lại toàn bộ hồ sơ của Kiều Nhiễm Nhiễm cho tôi. Từ lúc cô ta sinh ra, lớn lên ở nhà họ Kiều, mọi mối quan hệ, mọi giao dịch tài chính. Tôi muốn một bản báo cáo chi tiết đặt trên bàn làm việc trước tám giờ sáng mai."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trần Mặc sững sờ mất một giây. Theo anh ta biết, Trần tổng chưa bao giờ để tâm đến một người phụ nữ nào, đặc biệt là những người mang danh "thế thân" đầy tai tiếng như Kiều Nhiễm Nhiễm. Nhưng nhìn thái độ hiện tại của ông chủ, Trần Mặc biết mình không được phép hỏi nhiều.

"Tôi hiểu rồi, thưa ngài. Sẽ có ngay vào sáng mai."

Trần Diễn khẽ gật đầu, xoay người sải bước về phía cửa phụ của khách sạn, nơi chiếc Maybach đen tuyền đang đợi sẵn. Trong đầu anh hiện lên ánh mắt sắc lạnh, quật cường của Kiều Nhiễm Nhiễm lúc nãy.

Mác "thế thân" nực cười kia đã bị cô tự tay xé nát. Giờ đây, cô đã thành công thu hút sự chú ý của con dã thú nguy hiểm nhất Kinh Thị.

"Kiều Nhiễm Nhiễm..." Trần Diễn lẩm nhẩm cái tên ấy trong miệng, cảm thấy hương vị của nó thật sự không tồi. "Để tôi xem, ngày mai cô sẽ quậy tung cái Tập đoàn Kiều thị đó lên như thế nào."

Một đêm dài đầy biến động cuối cùng cũng khép lại. Nhưng cả Kiều Nhiễm Nhiễm và Trần Diễn đều biết rõ, cơn bão thực sự chấn động giới thượng lưu Kinh Thị, bây giờ mới chỉ bắt đầu hội tụ. Và ngày mai, sẽ là lúc sấm sét giáng xuống.

Tám giờ sáng. Ánh nắng rực rỡ của dải bình minh Kinh Thị xuyên qua những lớp kính cường lực trong suốt, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên sảnh chính của trụ sở Tập đoàn Kiều thị.

Nếu như ngày thường, nơi này luôn duy trì một bầu không khí tráng lệ, tĩnh lặng và đầy kiêu ngạo của một thế lực hào môn, thì hôm nay, mọi thứ đã hoàn toàn vỡ vụn. Tiếng chuông điện thoại reo dồn dập ở quầy lễ tân hòa cùng tiếng bước chân hoảng loạn của đám nhân viên tạo nên một bản hợp xướng của sự tàn lụi. Cổ phiếu của Kiều thị vừa mở cửa đã lao dốc không phanh, chạm đáy sàn chỉ trong mười lăm phút đầu tiên. Tất cả đều bắt nguồn từ đoạn video quay cảnh phu nhân chủ tịch phơi bày bộ mặt thật cùng những hành vi mất kiểm soát tại khách sạn Đế Cảnh tối qua, hiện đang chễm chệ trên trang nhất của mọi tờ báo lớn nhỏ.

Giữa mớ hỗn độn ấy, cánh cửa xoay bằng kính pha lê bật mở.

Kiều Nhiễm Nhiễm bước vào. Cô không còn mặc bộ váy dạ hội lộng lẫy và yếu ớt của đêm qua. Hôm nay, cô khoác lên mình một bộ âu phục cắt may thủ công màu trắng ngà, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, tôn lên chiếc cổ thiên nga kiêu hãnh và khuôn mặt sắc sảo đến bức người. Thể chất "Mị cốt thiên thành" vốn dĩ khiến người ta dễ sinh lòng thương xót, nhưng giờ phút này, dưới đôi mắt lạnh lẽo không gợn sóng của cô, nó lại biến thành một loại v.ũ k.h.í mang tính áp bách tột độ.

Không một nhân viên bảo an nào dám tiến lên ngăn cản. Bọn họ tự động dạt ra hai bên, trân trối nhìn "đứa con gái thế thân" từng bị đồn đại là vô dụng, nhu nhược nhất nhà họ Kiều đang sải những bước chân kiên định hướng thẳng về phía thang máy chuyên dụng dành cho ban lãnh đạo.

[Đinh! Hệ thống Hài Hòa nhắc nhở. Ký chủ đã tiến vào khu vực lõi của phe phản diện. Tâm trạng của Cao Lan Nguyệt hiện tại đang ở mức hoảng loạn cực độ. Đề nghị ký chủ giữ vững phong độ, tuyệt đối không được nương tay. Nếu chỉ số oai phong giảm sút, bản hệ thống sẽ lập tức trừ ba mươi phần trăm độ căng bóng của làn da!]