Hoa Đầy Núi

Chương 3



Một thời gian trôi qua, thân thể ta cũng rắn rỏi lên không ít.

 

Đến ngày thứ ba mươi ta vào phủ Hầu, Hạ Ngôn cuối cùng cũng đến tìm ta.

 

Hắn mang cho ta một bộ y phục, bảo ta cùng hắn đi tham dự yến tiệc mừng sinh thần của Thái hậu.

 

Ta vui vẻ nhận lấy, còn cam đoan nhất định sẽ ăn mặc thật chỉnh tề.

 

Vì thế, ngày sinh thần Thái hậu, ta không chỉ mặc bộ đồ Hạ Ngôn đưa, mà bên ngoài còn khoác thêm áo ngoài thêu trăm bướm bằng chỉ vàng, lại đeo vòng cổ khảm vàng nạm ngọc và chiếc bộp treo cùng kiểu.

 

Trên đầu cài nguyên một bộ trang sức mạ vàng, tai đeo một đôi hoa tai bảo tháp chạm chỉ tinh xảo.

 

Cả người lấp lánh vàng rực.

 

Hạ Ngôn ghét bỏ mà nhìn ta từ đầu đến chân một lượt, rồi tự mình lên xe ngựa đi trước.

 

Ta cũng không hoảng, đang định lên chiếc xe ngựa khác đã chuẩn bị sẵn, hắn lại quay lại, mặt lạnh gọi ta lên.

 

Đến cổng cung, Hạ Ngôn cùng ta đi vào, chỉ là hắn bước rất nhanh, ta phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

 

May mà khoảng thời gian này chăm chỉ rèn luyện, nếu không thật không chịu nổi bộ hành đầu này.

 

Yến tiệc còn chưa bắt đầu, Hạ Ngôn dẫn ta đến trước một nhóm quý nữ, dịu giọng nhờ mấy người trong đó chăm sóc ta, rồi rời đi.

 

Có người trêu chọc: “Hạ đại công t.ử quả nhiên giống như lời đồn, đối xử với ân nhân cứu mạng cực kỳ tốt.”

 

Ta cũng đáp lại: “Đúng vậy đúng vậy!”

 

Sau vài câu xã giao, đề tài của bọn họ liền thay đổi.

 

Họ nói chuyện y phục, nói chuyện trang sức, nói về cây đàn mới có được, rồi lại nói về bài tập tiên sinh giao, than thở tiểu khảo quá khó…

 

Ta đứng bên cạnh lặng lẽ nghe, lặng lẽ nhìn.

 

Luôn cảm thấy khi họ nói chuyện, ánh sáng trên người họ còn lấp lánh hơn cả vàng.

 

Không biết từ lúc nào, câu chuyện chuyển sang tân chính do Thái hậu ban hành.

 

Có người cho rằng tân chính rất tốt, cũng có người cảm thấy vẫn còn thiếu sót.

 

Tranh luận hồi lâu, bỗng có người hướng ánh mắt về phía ta: 

 

“Ngươi thấy tân chính của Thái hậu thế nào?”

 

Ta chỉnh lại vạt áo, nghiêm mặt đáp: “Tân chính của Thái hậu rất tốt.”

 

Người đó truy hỏi: “Ồ? Tốt ở chỗ nào?”

 

Ta nhìn nàng ta, trả lời: “Điều thứ tư của tân chính, phàm phụ mẫu đều đã qua đời, bất luận nam nữ, đều có thể kế thừa nhà cửa.”

 

“Sau khi phụ thân ta qua đời, đại bá cấu kết với nhị bá đến cướp nhà ta, ta dựa vào điều luật này đuổi bọn họ đi, không đến mức phải lưu lạc đầu đường xó chợ.”

 

“Ở huyện bên có một cô nương, cũng dựa vào điều luật này, lấy lại phần nhà tổ vốn thuộc về mình từ tay người ca ca muốn độc chiếm.”

 



 

Ta càng nói, sắc mặt mọi người càng trở nên nghiêm trọng.

 

Cho đến khi ta nói xong rất lâu, vẫn không ai lên tiếng.

 

Cuối cùng vẫn là người vừa hỏi ta, chắp tay thi lễ với ta: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đa tạ cô nương đã giải đáp cho chúng ta.”

 

Ta đáp lại: “Không dám không dám.”

 

6

 

Yến tiệc bắt đầu, ta ngồi bên cạnh Hạ Ngôn, kích động mà ăn ăn ăn.

 

Cộng cả hai đời lại, đây vẫn là lần đầu tiên ta được ăn yến tiệc trong cung!

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Tiệc được nửa chừng, có cung nữ đến châm trà, kết quả một sơ suất, trà đổ lên váy áo của ta.

 

Hạ Ngôn quở trách nàng ta mấy câu, cung nữ vội vàng quỳ xuống cầu xin tha thứ.

 

Ta xua tay: “Không sao không sao, chỉ ướt một chút thôi, lát nữa sẽ khô ngay.”

 

Nhưng Hạ Ngôn lại có chút không chịu bỏ qua, nói rằng dù ướt ít cũng là thất lễ trước điện, lại nghiêm giọng sai cung nữ đưa ta đi xử lý.

 

Ta đi theo cung nữ.

 

Rẽ qua mấy khúc ngoặt, càng đi càng vắng vẻ, ta còn đang tò mò trong cung lại có nơi hoang vắng như vậy, thì cung nữ bị một người đột nhiên xuất hiện đ.á.n.h ngất.

 

Nhờ ánh trăng, ta nhìn rõ đó là một vị ma ma.

 

Bà ta chắp tay với ta: “Cô nương, mời đi theo ta.”

 

Ta lại đi theo bà ta.

 

Lần này thì lại đi về phía sáng sủa hơn.

 

Cuối cùng, chúng ta đến nơi gần như sáng nhất trong cả hoàng cung, Thọ Tiên cung, cung điện của Thái hậu.

 

Tim ta, vào khoảnh khắc nhìn thấy Thái hậu, gần như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Đây chính là nữ nhân có quyền thế nhất, uy nghiêm nhất trong cả vương triều.

 

“Người là Thái hậu nương nương đúng không? Thần nữ Hà Sơn Hoa dập đầu tạ ơn đại ân đại đức của người!”

 

Toàn thân ta run rẩy quỳ xuống, dập đầu ba cái trước bà, dập đến mức sàn nhà vang lên tiếng “cộp cộp”.

 

Thái hậu đặt tấu chương xuống, xoa xoa mi tâm: 

 

“Đứng lên đi.”

 

Ta đứng dậy, lấy tay áo lau nước mắt.

 

Thái hậu liếc nhìn ma ma, ma ma liền lấy một chiếc khăn tay đưa cho ta.

 

Ta càng khóc dữ hơn, nhưng lời nói vẫn rõ ràng: 

 

“Đa tạ Thái hậu, trước đây thần nữ nhờ vào người mới giữ được căn nhà phụ mẫu để lại, nay có thể trực tiếp cảm tạ người, quả thực là phúc lớn trời ban cho thần nữ!”

 

Ngừng một chút, ta len lén nhìn Thái hậu, trên mặt bà không có biểu cảm gì, có lẽ cũng không phản cảm với lời ta nói.

 

“Phụ thân thần nữ qua đời, lúc hạ táng, đại bá và nhị bá đột nhiên xông ra, nói rằng đại đường ca đã khiêng quan tài cho phụ thân thần nữ, nhị đường ca đã đập bát tang cho phụ thân thần nữ, vậy nên căn nhà của thần nữ phải có phần của họ.”

 

“Thần nữ lập tức tức điên lên, đây chẳng phải là trắng trợn cướp đoạt sao? Theo lý mà nói, lúc con người đang tức giận, đầu óc hoàn toàn không thể suy nghĩ, nhưng khi đó trong đầu thần nữ lại chợt nhớ đến điều lệ tân chính dán trên bảng thông báo mà thần nữ từng thấy trong thành.”

 

“Thần nữ đập vỡ một cái bát, nhặt mảnh sứ lớn nhất chĩa về phía họ, lớn tiếng đọc lại điều thứ tư, cuối cùng còn nói nếu ai không phục thì cùng nhau đến quan phủ, xem quan lão gia ủng hộ họ hay ủng hộ thần nữ.”