“Quả nhiên họ không dám gây chuyện nữa, phụ thân thần nữ được an táng thuận lợi, lý chính cũng lập lại khế nhà cho thần nữ.”
“Thần nữ không dám tưởng tượng, nếu không có căn nhà đó, nửa đời sau của ta sẽ phải sống thế nào.”
Thái hậu dựa nghiêng trên ghế thái sư, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Ta cân nhắc một chút, rồi tiếp tục nói:
“Thật ra ở nhà thần nữ, ngoài thần nữ ra, người cũng là ân nhân của tiểu cô thần nữ.”
7
Thái hậu cuối cùng cũng lên tiếng: “Nàng ấy làm sao?”
Ta hít hít mũi, ngừng khóc:
“Tiểu cô của thần nữ vừa mới xuất giá chưa bao lâu, phu quân nàng đã ứng tuyển nhập ngũ, chờ suốt năm năm, chỉ đợi về được một bộ huyết y và năm mươi lượng tiền tuất.”
“Tiểu cô còn chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, đã bị công công đuổi ra khỏi nhà, đến khi nàng gõ cửa nhà thần nữ, đứa con gái trong lòng nàng đã sốt cao đến đỏ bừng cả mặt.”
“Thần nữ dẫn nàng đi tìm lang trung, lang trung nói đến muộn rồi, sốt cao dẫn đến phế nhiệt, rất khó chữa. Tiểu cô lúc ấy sợ đến mất nửa cái mạng, nhưng vẫn gắng gượng đi gom tiền.”
“Lúc đó thần nữ và tiểu cô vét sạch trên người, mới gom được hai lượng bạc. Nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của nàng, thần nữ nói với nàng về điều thứ mười trong tân chính của người, tiền tuất của binh sĩ, ngoài phụ mẫu huynh đệ, thê t.ử và con cái cũng có thể được phân chia.”
“Thần nữ hỏi tiểu cô có dám đến nha môn đ.á.n.h trống kêu oan không, nàng không nói hai lời liền đồng ý, lặng lẽ chịu mười trượng, sau đó trình bày sự tình với huyện quan đại nhân. Mặc cho gia đình công công của nàng có gây rối thế nào, cuối cùng huyện quan đại nhân vẫn phán họ phải đưa cho tiểu cô thần nữ mười lăm lượng bạc.”
“Nói ra cũng thật trùng hợp, khi tiểu cô cầm bạc đến y quán, tiểu chất nữ của thần nữ vừa đúng lúc hạ sốt, phế nhiệt cũng khỏi. Lang trung tấm tắc khen lạ, nói đây là lần đầu tiên thấy bệnh nhân hồi phục tốt như vậy.”
“Tiểu cô nói với thần nữ, nếu không có điều thứ mười ấy, e rằng nàng đã cùng tiểu chất nữ mà đi rồi. Sau đó nàng dẫn tiểu chất nữ đến miếu lập bài vị trường sinh cho người, mỗi dịp lễ tết đều đến cầu phúc cho người.”
Ta lại lén nhìn Thái hậu, vừa hay thấy khóe môi bà khẽ cong lên.
Bà nhìn lại ta: “Đi thay bộ y phục đi, bên ngoài cũng không còn sớm nữa, nếu ngươi còn chưa về, e là có người sẽ lo lắng.”
Ta tạ ơn xong, theo ma ma đến thiên điện thay một bộ nhu váy, rồi rời khỏi Thọ Tiên cung.
Đi mãi đến chỗ không có người, ta mới dám thả lỏng cơ thể, dựa vào thân cây to bên cạnh, che mặt mà cười không thành tiếng.
Cố gắng lâu như vậy, ta cuối cùng cũng đã gặp được người mà ta thực sự muốn nương tựa.
Hơn nữa, dường như bà cũng rất hài lòng với ta!
8
Ta đã sống lại ba năm rồi.
Thời điểm sống lại không được tốt lắm, phụ thân ta vừa qua đời, đại bá và nhị bá đến cướp nhà, nói nếu không đưa thì sẽ không cho phụ thân ta hạ táng.
Kiếp trước, vì để phụ thân được chôn cất, ta đã đồng ý với bọn họ, kết quả chưa được mấy ngày đã bị họ đuổi ra ngoài.
Không còn cách nào, ta chỉ có thể lên am ni cô trên núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong am không nuôi người rảnh rỗi, ta dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó, mỗi ngày đều có việc làm không hết.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Giữa cái nóng gay gắt, ta bị phơi dưới nắng đến tróc cả da, còn mùa đông khắc nghiệt, tay ta ngâm trong nước lạnh đến đầy vết tê cóng.
Trong một lần tình cờ, ta đã cứu Hạ Ngôn, chữa trị và chăm sóc hắn, trong lòng đầy hy vọng hắn sẽ trở thành chỗ dựa của ta.
Kết quả từ đầu đến cuối, hắn đều lợi dụng ta.
Giả vờ đáng thương lừa ta chữa bệnh dưỡng thân cho hắn, giả vờ yêu ta, ân nhân cứu mạng, để truyền thành giai thoại ở kinh thành, được thánh thượng để mắt tới, giúp hắn báo thù, giành được vị trí thế t.ử.
Về sau khi ta không còn giá trị, hắn ném ta vào hậu viện Hầu phủ, không hỏi han gì nữa.
Trong những ngày chờ c.h.ế.t ấy, ta mới hiểu ra, ngoài phụ mẫu, không ai sẽ trở thành chỗ dựa của ta.
Người duy nhất ta có thể dựa vào, chỉ có chính mình.
Vì thế sau khi sống lại, trước linh cữu của phụ thân, ta đã làm bị thương đại bá và nhị bá, thành công giữ lại được căn nhà của mình.
Nhưng họ không từ bỏ, thỉnh thoảng vẫn đến gây thêm rắc rối cho ta.
Ta tìm đến Tần Ngũ, thợ săn trong làng, nhờ nàng bảo vệ ta.
Nàng rất lợi hại, sống một mình trong làng nhưng không ai dám trêu chọc.
Vốn tưởng sẽ rất khó mời, ai ngờ ta vừa nói xong nàng đã đồng ý.
Sau khi quen thân hơn một chút, ta hỏi nàng vì sao lại nhận lời nhanh như vậy, nàng nói rất sẵn lòng giúp ta.
Ta bĩu môi, nói nàng vốn không phải người thích giúp đỡ kẻ khác.
Nàng trả lời ta: “Có lẽ là không muốn nhìn thấy một cô nương bị ức h.i.ế.p thôi.”
Về sau khi tiểu cô đến gõ cửa nhà ta, câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu ta, nên ta không chút do dự mà giúp đỡ tiểu cô và tiểu chất nữ.
Người trong nhà nhiều lên, phải nghĩ cách kiếm tiền, chỉ dựa vào trồng trọt thì căn bản không đủ ăn.
Ta lấy khung cửi mẫu thân từng dùng ra, bắt đầu dệt vải.
Ở trong làng không thể so với kinh thành, nữ nhân quanh năm chỉ mặc đồ màu trơn, nên ta dệt thêm một vài hoa văn đơn giản vào vải trơn.
Giá cả cũng không cao, mỗi thước chỉ đắt hơn vải trơn hai mươi văn.
Kết quả bán ba ngày mới bán được hai thước.
Số vải còn lại ta cũng không muốn bán nữa, liền may cho tiểu cô và tiểu chất nữ mỗi người một bộ.
Không ngờ, hai người họ mặc đồ mới lên huyện một chuyến, lại dẫn về hai phụ nhân.
Hai phụ nhân nhìn thấy y phục có hoa văn của tiểu cô thì thích mê, đuổi theo đến tận nhà ta, mua hết số vải còn lại.