Trước khi đi còn đặt ta dệt những hoa văn khác, hẹn mười ngày sau giao hàng ở huyện.
Sau chuyện này, tiểu cô nói cũng muốn học dệt vải, dệt nhiều thì kiếm được nhiều tiền hơn.
Ta c.ắ.n răng, tiêu hết số tiền vừa kiếm được, mua thêm một khung cửi mới.
Những ngày tháng trôi qua trong tiếng “cạch cạch” của hai khung cửi, đến cuối năm, trong tay chúng ta đã có hơn ba mươi lượng bạc dư.
Ta kéo Tần Ngũ, cùng tiểu cô và tiểu chất nữ đón cái Tết đầu tiên sau khi sống lại.
9
Sau năm mới, ta đưa tiểu chất nữ đến tư thục do tú tài trong làng mở để khai trí.
Không trông mong sau này nó có thể làm quan làm tể, chỉ mong nó biết thêm chữ nghĩa, hiểu rõ đạo lý.
Sau đó ta nói với tiểu cô và Tần Ngũ về dự định của mình, ta muốn mua thêm hai khung cửi nữa, tuyển người đến làm việc.
Hai người họ không nghĩ ngợi gì đã đồng ý, Tần Ngũ thậm chí còn lập tức giới thiệu cho ta hai người.
Một người là Trần nương t.ử, phu quân nàng năm ngoái lúc bốc vác ở bến cảng bị đè gãy một chân, không thể ra ngoài kiếm việc nữa, cả nhà chỉ có thể dựa vào công bà trồng trọt bán rau mà sống.
Người còn lại là Trương Tiểu Nha, mẫu thân nàng sinh nàng xong thì nằm liệt giường, phụ thân nàng quanh năm lao lực, năm ngoái mắc bệnh ho, gánh nặng trong nhà đều dồn lên vai Trương Tiểu Nha.
Đều là những người chăm chỉ, chịu khó, ta lập tức gật đầu đồng ý.
Mua xong khung cửi, liền gọi họ đến làm việc.
Người nhiều lên, sản lượng tăng, có thể cung cấp hàng cho các cửa hàng vải, kiếm được cũng nhiều hơn.
Ta lại muốn tiếp tục mua khung cửi, tuyển thêm người, nhưng trong nhà đã không còn chỗ trống, vì vậy cần phải có một căn nhà lớn.
So với thuê, ta càng muốn tự mình xây một cái.
Chỉ là tiền trong tay ta vẫn chưa đủ, nhân lực cũng chỉ có vậy, muốn kiếm thêm tiền thì chỉ có thể cải tiến khung cửi.
Ta dùng ba tháng, vẽ vô số bản thiết kế, cuối cùng cũng chế tạo được khung cửi mới.
Khung cửi mới dệt ra vải lớn hơn trước, dùng lại đỡ tốn sức hơn, còn có thể dệt ra hoa văn phức tạp hơn.
Lại tích góp thêm nửa năm, cuối cùng ta cũng mua được mảnh đất đã nhắm từ lâu thông qua nha nhân.
Không ngờ, ngày ký khế ước, người bên kia lại chính là phu nhân tri phủ.
Từ đó, ta và phu nhân tri phủ kết được thiện duyên.
Xưởng nhanh ch.óng khởi công, từng viên gạch, từng mái ngói dần dần xây nên hình dáng như ta mong muốn.
Nửa năm sau, trong tiếng pháo rộn ràng, chúng ta dọn vào xưởng mới.
Chỉ là việc tuyển người không được thuận lợi lắm.
Tiểu cô để giúp ta bớt lo lắng, kéo ta đi dạo xuân, rồi chúng ta gặp được một nhóm ni cô bị đuổi khỏi am.
Bọn họ bảy tám người, ai nấy đều mang thương tích, rõ ràng là bị hành hạ trong am.
Giống hệt như ta ở kiếp trước.
Ta thu nhận họ, lại nhờ phu nhân tri phủ giúp đỡ, làm cho họ thân phận hợp pháp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi dưỡng thương xong, họ vào làm trong xưởng, làm việc rất chăm chỉ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Xưởng ngày càng lớn, khó tránh khỏi gặp trở ngại, nhưng ta dù sao cũng sống thêm một đời, bày ra dáng vẻ không dễ trêu chọc, hoặc lôi phu nhân tri phủ ra làm chỗ dựa, cũng có thể dọa lui mọi chuyện.
Nhưng mấy tháng sau, ta gặp phải một khó khăn mà ngay cả phu nhân tri phủ cũng không giúp được.
Có một thương nhân từ kinh thành đến muốn mua bản vẽ khung cửi của ta, hắn đề nghị với ta hai lần, ta từ chối hai lần.
Đến lần thứ ba ta từ chối, ngay đêm đó, có mấy kẻ áo đen đến đốt xưởng của ta.
Tần Ngũ vì bảo vệ ta, bị một kiếm của kẻ áo đen đ.â.m trọng thương, thoi thóp.
Sắp xếp ổn thỏa cho Tần Ngũ xong, ta đi tìm phu nhân tri phủ giúp đỡ, nhưng đến mặt bà cũng không gặp được, chỉ nhận được một câu:
“Thuận theo ý hắn đi.”
Ngồi thẫn thờ trước đống đổ nát suốt một đêm, ta mang bản vẽ đi tìm thương nhân kia.
Hắn trả thêm cho ta năm trăm lượng so với giá ban đầu, nói là bồi thường cho ta.
Ta cười nói cảm ơn.
Trở về, ta giải tán các nữ công, đón Tần Ngũ về nhà, cùng tiểu cô chăm sóc nàng.
Đợi Tần Ngũ khỏi hẳn, ta cũng nhận được tin từ kinh thành.
Phường Tơ Hương La ở kinh thành chỉ trong một đêm đã có thêm hơn chục khung cửi mới, vải dệt ra vừa nhanh vừa đẹp, mà người đứng sau phường này lại là trưởng t.ử của Thượng thư bộ Lại.
Vốn tưởng dựa vào phu nhân tri phủ, có thể bình an vô sự trong vùng này, không ngờ lại bị quan lớn ở kinh thành để mắt tới.
Đúng là người ngoài còn có người giỏi hơn, trời ngoài còn có trời cao hơn.
Ta chống nạnh, hướng về phía kinh thành mà mắng c.h.ử.i suốt nửa canh giờ.
Bình tĩnh lại, ta quyết định ba ngày sau sẽ đi cứu Hạ Ngôn.
Dám bắt nạt ta không có chỗ dựa phải không?
Vậy thì ta sẽ lên kinh thành, đi bám lấy cái chỗ dựa quyền thế nhất thiên hạ!
10
Thực ra khi đi cứu Hạ Ngôn, ta cũng không chắc có thể cứu được hắn hay không.
Ta có thể sống lại, vậy hắn có sống lại không?
Nếu hắn cũng sống lại, tránh được lần bị hãm hại này, vậy chẳng phải ta sẽ uổng công một chuyến sao?
Chỉ đến khi nhìn thấy Hạ Ngôn, trái tim ta mới thực sự đặt xuống.
Ta sắp xếp cho hắn ở lại y quán, để Tần Ngũ xử lý đám thuộc hạ đến tìm hắn, sau đó lại nhờ phu nhân tri phủ, thậm chí còn huy động cả người trong thành diễn một màn kịch, sắp xếp để hắn sớm được thánh thượng chú ý, tất cả đều là vì để ta có thể sớm ngày lên kinh.
Như ý nguyện vào được Hầu phủ, ta bắt đầu chờ đợi cơ hội vào cung, đương nhiên cũng không thể ngồi không chờ.
Ta đi gặp Hầu phu nhân.
Kiếp trước, khi ta bị lãng quên ở hậu viện, chỉ có bà quan tâm đến ăn mặc của ta.