Hoa Đầy Núi

Chương 6



Hương vị Hầu phủ mà ta hoài niệm, chính là sự ấm áp bà ban cho ta.

 

Ta muốn báo đáp bà.

 

Người mềm lòng như bà, chỉ cần giả vờ đáng thương một chút là có thể khiến bà thương xót.

 

Rõ ràng chính bà cũng sống không tốt.

 

Lão Hầu gia có cả một hậu viện thê thiếp, lại giao quyền quản gia cho Lệ di nương, đứa con trai bà một tay nuôi lớn là Hạ Ngôn, sau khi trưởng thành cũng không thân cận với bà.

 

Bà quanh năm không ra khỏi viện, ta chỉ kể vài chuyện thú vị nơi sơn dã, đã có thể khiến bà vui vẻ.

 

Việc ta ngày ngày đến thăm Hầu phu nhân khiến Lệ di nương tức giận, bà ta giở thủ đoạn, nhưng ta đã không còn là Hà Sơn Hoa chưa từng trải đời như kiếp trước nữa. 

 

Ta dám gây chuyện, dám xông pha, cuối cùng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không.

 

Dù có chút ấm ức, nhưng ta đã khiến Hạ Ngôn một lần nữa nhận ra rõ ràng rằng, phụ thân hắn căn bản không hề để tâm đến hắn.

 

Cho dù hắn liều mạng giành được sự thưởng thức của thánh thượng, phụ thân hắn vẫn không cho hắn xử lý kẻ đã hãm hại mình, thậm chí còn trắng trợn bao che cho họ.

 

Lệ di nương yên phận được một thời gian, nhưng ta biết, bà ta càng nhìn ta không vừa mắt, nhất định sẽ tìm cơ hội giăng bẫy ta.

 

Mà Hạ Ngôn sẽ nhân cơ hội đó, âm thầm đẩy ta một tay, chờ ta rơi vào bẫy, rồi lại công khai vạch trần tội trạng của Lệ di nương.

 

Kiếp trước, Hạ Ngôn lật đổ Lệ di nương, chính là làm như vậy.

 

Lần này ta vào phủ Hầu sớm hơn ba tháng, Lệ di nương không kịp ra tay với ta ở phủ thừa tướng, ngược lại chọn một nơi càng táo bạo hơn.

 

Ta hoàn toàn không có sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn khi sắp được gặp Thái hậu.

 

Vốn dĩ ta định khi cung nữ đưa ta ra ngoài sẽ đ.á.n.h ngất nàng ta rồi đi tìm Thái hậu, không ngờ ma ma bên cạnh Thái hậu lại chủ động đến tìm ta trước.

 

Trên đường đi, ta đã ở trong đầu diễn lại toàn bộ những chuyện sẽ xảy ra sau khi vào cung, cuối cùng nghĩ thông — hẳn là những lời ta nói với đám quý nữ đã khiến Thái hậu chú ý.

 

Đúng như ta dự đoán, khi ta bắt đầu kể mình dựa vào chính lệnh để giữ được căn nhà, bà không hề ngăn cản.

 

Ta kể rất sinh động, đến lúc cao hứng còn tự mình diễn hai vai.

 

Quả nhiên Thái hậu nghe rất say mê, còn chủ động hỏi về chuyện của tiểu cô ta.

 

Chuyện lấy lòng Thái hậu này, tiến triển còn thuận lợi hơn ta tưởng.

 

Năm đó Thái hậu cưỡng ép ban hành tân chính, đã gây ra rất nhiều bất mãn.

 

Nếu trong triều xảy ra thiên tai, bọn họ nói là vì tân chính quá cực đoan, khiến âm dương đảo lộn, trời giáng tai họa.

 

Nếu xảy ra nhân họa, bọn họ lại nói vì tân chính thiên vị nữ t.ử, dẫn đến xã hội bất ổn, giang sơn rung chuyển.

 

Ta thì khác.

 

Ta nói với Thái hậu rằng, ở những nơi bà không biết, có người nhờ vào tân chính của bà mà có chốn dung thân, có tương lai sáng sủa.

 

Thái hậu rất khó mà không hài lòng với ta.

 

Khi ta trở lại yến tiệc, người đã giải tán hơn nửa.

 

Hạ Ngôn nhìn thấy ta, trong mắt lóe lên sự thất vọng vì tính toán không thành, nhưng vẫn bước lên hỏi ta có xảy ra chuyện gì không.

 

Ta nói mấy lần rằng không có gì, hắn mới thở phào một hơi, dẫn ta rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

11

 

Sáng sớm hôm sau, ma ma bên cạnh Thái hậu đến phủ, còn dẫn theo cung nữ đã hắt nước lên người ta trong yến tiệc.

 

Cung nữ khai ra việc Lệ di nương sai nàng ta hãm hại ta, còn lấy ra thỏi bạc được đưa cho nàng.

 

Lệ di nương lập tức rơi lệ kêu oan, lão Hầu gia không nói gì, nhưng sắc mặt đen hơn cả đáy nồi.

 

Không nói chính là đã biết chân tướng, nhưng không muốn xử lý.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay, c.ắ.n răng một cái rồi ngã vào người Hạ Ngôn, run giọng nói: 

 

“Hôm qua suýt nữa… nếu không có ma ma giúp đỡ, e rằng ta đã…”

 

Ma ma khẽ gật đầu với ta: 

 

“Đêm qua Thái hậu biết được việc này thì vô cùng tức giận, không vạch trần ngay tại chỗ đã là nể mặt Hầu gia, hiện tại mong Hầu gia có thể cho Thái hậu một lời giải thích.”

 

Chuyện này là do Thái hậu đích thân chỉ ra, lão Hầu gia, ngươi không xử lý cũng phải xử lý.

 

Thấy đại thế đã mất, Lệ di nương vừa dập đầu với ta, vừa dập đầu với lão Hầu gia, lại dập đầu với ma ma, nói mình sai rồi, lớn tiếng cầu xin tha thứ.

 

Hừ, quả nhiên bà ta coi thường ta, đến cả tiếng dập đầu trước ta cũng nhỏ nhất.

 

Lão Hầu gia cuối cùng vẫn nể mặt Thái hậu, hạ lệnh bịt miệng Lệ di nương và cung nữ, đưa đến Đại Lý Tự.

 

Ma ma hài lòng rời đi.

 

Ta đứng thẳng người, liếc nhìn tên vô dụng Hạ Ngôn.

 

Giúp đến mức này rồi, tiếp theo hắn cũng nên làm chút việc đứng đắn chứ?

 

Hạ Ngôn vẫn khiến ta có chút thất vọng, mười ngày, hắn mất tròn mười ngày mới đưa được con trai của Lệ di nương vào cùng!

 

Đến lúc đó thì hoa cải vàng cũng đã nguội rồi!

 

Lão Hầu gia giống như kiếp trước, nữ nhân mà ông ta yêu và con trai đều mất, thân thể lập tức suy sụp.

 

Chỉ có thể gắng gượng tinh thần, dâng tấu chương lên thánh thượng xin lập Hạ Ngôn làm thế t.ử.

 

Đến đây, Hạ Ngôn chỉ còn cách vị trí thế t.ử phủ Hầu một bước cuối cùng.

 

Trước khi tấu chương có hồi âm, ta chọn một thời điểm đi tìm Hạ Ngôn.

 

Mấy ngày nay hắn tiếp đón không ít người, vừa nhìn thấy ta, lại như không hề quen biết.

 

Ta đành phải giới thiệu lại bản thân, bắt đầu từ chuyện cứu hắn bên bờ sông.

 

Dù là kiếp trước hay kiếp này, đây đều là khởi đầu mối liên hệ giữa ta và hắn.

 

Hắn nghe được mấy câu đã bắt đầu nhíu mày mất kiên nhẫn.

 

Ta cũng không giận, còn nhiệt tình giúp hắn chỉnh lại đèn nến.

 

Ngọn lửa chập chờn hai cái, bùng lên sáng hơn.

 

Ta kể chuyện dùng xe bò đưa hắn đến y quán, kể chuyện mời đại phu dùng t.h.u.ố.c mạnh nhất chữa trị cho hắn…