Hạ Ngôn cuối cùng cũng cắt ngang ta: “Đủ rồi!”
Trên mặt hắn dâng lên một tầng đỏ ửng, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Ta ngoan ngoãn ngậm miệng.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở của hắn, gương mặt hắn đã đỏ như tôm vừa luộc chín.
Hắn chất vấn ta: “Ngươi… đã làm gì ta?”
Vậy là có thể tiếp tục nói rồi sao?
Ta lại nói chuyện đã tốn rất nhiều tiền mua t.h.u.ố.c cho hắn, nên hắn mới có thể mấy ngày đã xuống giường.
“Im miệng! Ta không bảo ngươi nói cái đó!”
Ta bĩu môi: “Chính ngươi hỏi ta đã làm gì, ta nói rồi ngươi lại bảo ta im miệng, rốt cuộc ngươi muốn thế nào chứ?”
12
Hạ Ngôn bị ta nói đến nghẹn họng, giơ tay nắm c.h.ặ.t vạt áo, như tức đến không nói nên lời.
Ta thở dài: “Thôi vậy, thấy ngươi bây giờ đau khổ như thế, ta cũng không so đo với ngươi nữa.”
“Hơn nữa, ngươi cũng không sống được bao lâu nữa đâu.”
Hạ Ngôn từ cổ họng phát ra tiếng thở khò khè như ống bễ rách, thân thể vô thức ngả ra sau, rồi từng chút một trượt xuống khỏi ghế thái sư.
Khi ngã xuống đất, cả người hắn căng như một cây cung đã kéo hết cỡ.
Ta ngồi xổm trước mặt hắn: “Ta quả thật đã làm một chút chuyện với ngươi.”
“Ngươi không tò mò vì sao vết thương của ngươi lại lành nhanh như vậy sao? Bởi vì ta đã bảo đại phu dùng loại t.h.u.ố.c tiêu hao tinh huyết của con người để chữa thương cho ngươi.”
“Mỗi khi ngươi hồi phục một phần, tinh huyết của ngươi sẽ mất đi một phần, số ngày ngươi có thể sống cũng vì thế mà giảm đi.”
“Có điều nền tảng của ngươi không tệ, theo lý mà nói, ngươi vẫn có thể sống thêm một thời gian nữa. Nhưng mà, vừa rồi ta đã thêm một chút thứ gì đó vào nến, bởi vì ta không muốn ngươi tiếp tục sống.”
Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn:
“Ta muốn ngươi c.h.ế.t, c.h.ế.t vào lúc gần với thời khắc ngươi trở thành thế t.ử nhất.”
Hạ Ngôn trợn mắt hung dữ nhìn ta, cho đến khi tắt thở cũng không rời đi.
Xem đi, nhìn cho kỹ đi, tốt nhất hãy khắc ghi dáng vẻ của ta vào linh hồn, cho dù uống canh Mạnh Bà, qua cầu Nại Hà cũng đừng quên.
Nhất định phải nhớ rằng mình c.h.ế.t trong tay ta — một nữ nhân mà ngươi chưa từng coi trọng.
Ta thay nến, mở cửa sổ, ung dung rời đi.
Sự đau đớn trước khi c.h.ế.t của Hạ Ngôn khiến ta vô cùng hài lòng.
Kiếp trước ta bị Lệ di nương giăng bẫy, Hạ Ngôn chỉ xuất hiện khi ta đã hấp hối, thân thể ta sớm đã không còn chịu nổi.
Để hắn c.h.ế.t nhẹ nhàng như vậy đã là sự nhân từ của ta.
Nhưng cuộc đời ta vẫn còn rất dài, nhổ bỏ cái gai này sớm, ta mới có thể mọc lại m.á.u thịt.
Ngày hôm sau, tin Hạ Ngôn c.h.ế.t lan khắp phủ Hầu.
Ngỗ tác đến khám nghiệm, nói rằng vết thương trước đó của Hạ Ngôn chưa lành hẳn, một lúc kích động quá độ, người liền không qua khỏi.
Ta đứng trong đám đông, nhìn thấy Hầu phu nhân cuối cùng cũng bước ra khỏi viện.
Bà cũng nhìn thấy ta.
Hai người nhìn nhau rất lâu, bà mới thu hồi ánh mắt, vịn tay ma ma quay về.
Hạ Ngôn thật ngu ngốc, vậy mà không cần một người mẫu thân tốt như thế.
Bao nhiêu năm trong hậu viện phủ Hầu, chỉ có hắn và con trai của Lệ di nương là hai nam đinh, ở những nơi hắn không nhìn thấy, Hầu phu nhân đã thay hắn đỡ biết bao ám tiễn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vậy mà hắn lại không hài lòng vì bà không được sủng ái, nhà ngoại sa sút liền sinh lòng xa cách.
Kết quả thì sao?
Vừa bị con trai của Lệ di nương đ.â.m sau lưng, lại bị sự thiên vị của lão Hầu gia giày vò.
Một cuộc đời hèn mọn như vậy, kết thúc sớm cũng tốt.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Lão Hầu gia bệnh càng nặng hơn, đến lúc này ông ngay cả lựa chọn thứ hai cũng không còn.
Sau nhiều ngày bệnh nằm liệt giường, ông cũng qua đời.
Hầu phu nhân trong thời gian ngắn lại bước ra khỏi viện, lo liệu hậu sự cho lão Hầu gia.
Sau đó lại sắp xếp chỗ đi cho người trong phủ, ai muốn rời đi thì cho tiền, ai không muốn rời đi thì tiếp tục ở lại, tóm lại sẽ không bạc đãi họ.
Vài ngày sau, Hầu phu nhân cuối cùng cũng hỏi đến ta.
Ta nói mình muốn rời đi.
Bà cũng đưa tiền cho ta, nhưng ta đẩy lại.
Thực ra ta vốn nên rời đi từ sớm.
Bà thông minh như vậy, ngày hôm đó khi nhìn thấy ta, ánh mắt của bà đã nói cho ta biết, bà đang nghi ngờ ta.
Nhưng không ai có chứng cứ.
Bà nuôi Hạ Ngôn bao nhiêu năm, muốn không có khúc mắc với ta là điều không thể.
Ta chỉ muốn nhìn bà thêm một lần, xác nhận rằng bà có thể tiếp tục sống tiếp, dù có hận ta, oán ta cũng không sao.
13
Khi bước ra khỏi cổng Hầu phủ, cả người ta nhẹ nhõm hẳn, như có một xiềng xích vô hình vừa biến mất.
Ta thở ra một hơi đục nặng nề, xách bọc hành lý đi ra ngoài.
“Cô nương, đi xe ngựa không?”
Theo tiếng gọi nhìn sang, liếc mắt một cái đã thấy Tần Ngũ đang đứng bên cạnh xe ngựa, cười hì hì.
Ta đi tới: “Nhưng ta vừa bị nhà quyền quý đuổi ra, trên người không có một xu, không trả nổi tiền xe đâu.”
Tần Ngũ nhướng mày với ta: “Vậy thì khỏi lấy tiền xe.”
Nói xong liền chống hai tay vào dưới nách ta, một phát nhấc ta lên xe.
Bị nàng nhấc như vậy, nách ta đau điếng, ta giơ chân định đá nàng, nhưng lại nghĩ đến vết thương trước đó của nàng, liền chỉ khẽ chạm một cái.
Chút ấy chẳng hả giận chút nào.
Ta chẳng buồn nhìn nàng, xoay người chui thẳng vào trong xe.
“A tỷ!”
Vừa vào trong, ta không kịp phòng bị đã bị Niếp Niếp đ.â.m sầm vào lòng.
Cả khuôn mặt nó úp vào n.g.ự.c ta, giọng nói vang lên khe khẽ:
“A tỷ, ta nhớ tỷ lắm.”
Ta xoa xoa cái đầu lông xù của nó, cơn tức lúc nãy lập tức tan biến sạch sẽ.
“A tỷ cũng nhớ Niếp Niếp.”
Ngẩng đầu lên, tiểu cô đang mỉm cười nhìn ta:
“Sơn Hoa, chúng ta đến đón con về nhà.”