Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 1



Đau.

Cơn đau xé rách tâm can quyện cùng cảm giác nặng nề như có khối đá ngàn cân đè ép lên l.ồ.ng n.g.ự.c khiến Mộc Tiểu Thảo bừng tỉnh. Nàng khó nhọc mở bừng đôi mắt. Xung quanh không phải là ngục tối lạnh lẽo, cũng chẳng phải là pháp trường đầy m.á.u me của kiếp trước, mà là lớp màn lụa mỏng manh thêu hoa mẫu đơn đang rủ xuống. Không khí phảng phất mùi t.h.u.ố.c đắng chát hòa lẫn với hương trầm thượng hạng, thứ hương liệu đắt đỏ mà toàn bộ Lưu phủ này chỉ có duy nhất chính viện của nàng mới đủ sức chi trả.

Mộc Tiểu Thảo thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đỉnh màn tơ tằm. Nàng giơ bàn tay lên. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, chưa hề có vết chai sần do lao dịch vất vả, cũng không có những vết sẹo gớm ghiếc do bị t.r.a t.ấ.n.

Nàng... còn sống?

Không đúng! Ký ức ùa về như một cơn hồng thủy, mãnh liệt và rõ nét đến từng chi tiết. Nàng nhớ rất rõ mình đã c.h.ế.t. C.h.ế.t trong sự phản bội tột cùng, c.h.ế.t trong sự nhục nhã khi bị chính phu quân mà nàng dốc lòng yêu thương phế bỏ, cướp đoạt sạch sẽ gia tài để rồi bị vu oan tội tư thông. Thế nhưng giờ phút này, cảnh vật quen thuộc của chính viện Lưu phủ lại hiện diện ngay trước mắt.

Mộc Tiểu Thảo nhắm nghiền mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi đôi mắt phượng mở ra lần nữa, sự yếu ớt, cam chịu và bi thương của một người thê t.ử thất sủng đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là ánh nhìn sắc lạnh như d.a.o, sâu thẳm và tàn nhẫn tựa tu la bò lên từ địa ngục. Nàng đã trọng sinh! Lão thiên gia có mắt, cho nàng quay lại đúng thời điểm ba năm trước, cái ngày mà mọi bi kịch bắt đầu.

Lúc này, bên ngoài cửa sổ chạm trổ hoa văn tinh xảo, những âm thanh rầm rì chợt truyền đến, phá vỡ sự tĩnh lặng của chính viện.

"Cường lang... chàng nói xem, tỷ tỷ có chịu giao chìa khóa kho gấm ra không? Thiếp thân thực sự không muốn làm khó chàng, cũng không muốn khiến tỷ tỷ phật lòng. Chỉ là... chỉ là thiếp mồ côi không nơi nương tựa, nay lại mang tiếng xấu đi theo chàng, nếu ngay cả một danh phận, một cái viện t.ử nhỏ để dung thân cũng không có, thiếp sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa..."

Giọng nói mềm mỏng, êm ái, mang theo ba phần nức nở, bảy phần uổng khuất. Nghe mà khiến người ta không khỏi sinh lòng thương xót.

Mộc Tiểu Thảo nằm trên giường, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng lạnh lẽo đến thấu xương. Hồ Lệ Lệ. Quả nhiên là ả! Bạch nguyệt quang trong lòng Lưu Quốc Cường, một quả phụ lẳng lơ luôn dùng bộ mặt thanh thuần, yếu ớt để thao túng nam nhân. Kiếp trước, cũng chính vào ngày này, Mộc Tiểu Thảo vì ốm đau liệt giường mà mềm lòng, tin vào những lời đường mật của phu quân, giao ra chìa khóa kho gấm hồi môn. Nàng ngây thơ cho rằng, chỉ cần mình bao dung, chỉ cần mình chu toàn cho "tình đồng liêu" của hắn, hắn sẽ hồi tâm chuyển ý. Kết quả, số bạc trắng hoa hoa ấy đã hóa thành viện t.ử khang trang, thành trâm vàng bích ngọc cho Hồ Lệ Lệ, còn nàng thì rơi vào vũng bùn vạn kiếp bất phục.

Ngay sau tiếng nức nở của ả đào lẳng lơ, một giọng nam trầm ấm, mang theo sự xót xa vội vàng vang lên:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Lệ Lệ, nàng đừng khóc! Nàng khóc làm tâm can ta như muốn nát tan rồi đây này. Nàng yên tâm, ta đã hứa sẽ chăm sóc nàng cả đời, tuyệt đối không để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất. Mộc Tiểu Thảo bất quá chỉ là một nữ nhân không hiểu chuyện, tính tình lại kiêu ngạo cổ hủ. Ba năm qua, ta chưa từng chạm vào người nàng ta, giữ nàng ta lại cái vị trí chính thất này đã là nể mặt Mộc gia lắm rồi."

Lưu Quốc Cường! Phu quân danh chính ngôn thuận của nàng! Một gã Hiệu úy quèn ở Kinh thành, xuất thân bần hàn, nhờ cưới được đích nữ Mộc gia với mười dặm hồng trang hồi môn mà mới có được cuộc sống xa hoa, ăn sung mặc sướng như hiện tại. Vậy mà trong miệng hắn, ân tình của nàng lại biến thành sự ban phát, sự nhẫn nhịn của nàng lại thành cổ hủ, đáng ghét.

Bên ngoài, tiếng Lưu Quốc Cường vẫn tiếp tục vang lên, lộ rõ bản chất bỉ ổi:

"Lát nữa ta sẽ vào đó. Bệnh tình của nàng ta đang trở nặng, tâm trí yết ớt, ta chỉ cần dỗ ngọt vài câu, nói rằng muốn lấy chút tiền để lo lót quan hệ trên triều đình giúp Mộc gia, nàng ta nhất định sẽ ngoan ngoãn giao chìa khóa kho gấm ra thôi. Đợi lấy được tiền, ta lập tức ra phố Nam mua cái viện t.ử mà nàng thích, lại đ.á.n.h thêm cho nàng cây trâm vàng khảm ngọc. Đến lúc đó, ta sẽ danh chính ngôn thuận đón nàng vào cửa."

"Cường lang, chàng đối với thiếp thật tốt..." Tiếng Hồ Lệ Lệ nũng nịu, theo sau đó là những âm thanh quần áo ma sát đầy ám muội. "Nhưng thiếp sợ tỷ tỷ sinh nghi. Dù sao hồi môn của tỷ ấy... cũng là một con số khổng lồ."

"Sợ cái gì!" Lưu Quốc Cường hừ lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. "Cái đồ ngu ngốc đó, bị ta lạnh nhạt ba năm nay đã sớm khao khát chút tình cảm của ta đến phát điên rồi. Chỉ cần ta cho nàng ta một chút sắc mặt tốt, bảo nàng ta quỳ xuống dâng tiền bằng hai tay, nàng ta cũng không dám nói nửa chữ 'không'! Nàng cứ ngoan ngoãn trốn vào sương phòng chờ ta, đừng để hạ nhân nhìn thấy lại sinh lời đàm tiếu."

Từng câu, từng chữ lọt vào tai Mộc Tiểu Thảo rõ mồn một. Lửa giận trong n.g.ự.c nàng bùng lên ngùn ngụt, thiêu đốt chút lưu luyến cuối cùng của kiếp trước thành tro bụi.

Đồ ngu ngốc? Khao khát tình cảm?

Mộc Tiểu Thảo bật cười thành tiếng. Tiếng cười khàn đặc, khô khốc nhưng chất chứa sát khí ngút trời.

Vì quá phẫn uất, khí huyết trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn trào, nàng không kìm được mà ho sặc sụa. Một ngụm m.á.u tanh ngọt trào lên cổ họng, tràn qua khóe môi nhợt nhạt, rớt thẳng xuống vòm n.g.ự.c. Giọt m.á.u đỏ tươi, mang theo linh hồn chứa đầy oán khí của người sống lại từ cõi c.h.ế.t, vô tình thấm vào mặt ngọc Bình An Khấu đang đeo trên cổ nàng.