Cơn đau xé rách tâm can quyện cùng cảm giác nặng nề như có khối đá ngàn cân đè ép lên l.ồ.ng n.g.ự.c khiến Mộc Tiểu Thảo bừng tỉnh. Nàng khó nhọc mở bừng đôi mắt. Xung quanh không phải là ngục tối lạnh lẽo, cũng chẳng phải là pháp trường đầy m.á.u me của kiếp trước, mà là lớp màn lụa mỏng manh thêu hoa mẫu đơn đang rủ xuống. Không khí phảng phất mùi t.h.u.ố.c đắng chát hòa lẫn với hương trầm thượng hạng, thứ hương liệu đắt đỏ mà toàn bộ Lưu phủ này chỉ có duy nhất chính viện của nàng mới đủ sức chi trả.
Mộc Tiểu Thảo thẫn thờ nhìn chằm chằm vào đỉnh màn tơ tằm. Nàng giơ bàn tay lên. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, chưa hề có vết chai sần do lao dịch vất vả, cũng không có những vết sẹo gớm ghiếc do bị t.r.a t.ấ.n.