Đó là món di vật duy nhất mà mẫu thân để lại cho nàng trước khi qua đời. Một miếng ngọc bích cổ xưa, chạm trổ hoa văn uốn lượn kỳ lạ, sờ vào luôn có cảm giác mát lạnh.
Ngay khi giọt m.á.u vừa chạm vào mặt ngọc, một biến cố dị thường xảy ra.
Miếng Bình An Khấu bỗng nhiên phát ra một luồng sáng xanh biếc ch.ói lòa, rực rỡ nhưng không hề làm ch.ói mắt. Ánh sáng ấy như có sinh mệnh, nháy mắt đã hút cạn giọt m.á.u của Mộc Tiểu Thảo. Ngay sau đó, một cơn chấn động truyền thẳng từ n.g.ự.c lên đại não nàng.
Mộc Tiểu Thảo chỉ cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt, vạn vật xung quanh như bị bóp méo. Khi nàng mở mắt ra lần nữa, khung cảnh phòng ngủ quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó, nàng thấy mình đang đứng giữa một không gian tĩnh lặng, rộng lớn vô ngần.
Bên dưới chân nàng là một t.h.ả.m cỏ xanh mướt, mềm mại, tỏa ra thứ linh khí thanh khiết mà trần gian không thể nào có được. Phía xa xa, những dãy kệ gỗ t.ử đàn khổng lồ xếp dài vô tận, trống rỗng nhưng tỏa ra uy áp cổ kính. Ở trung tâm của không gian này, một dòng suối nhỏ đang róc rách chảy ra từ một khe đá bạch ngọc. Nước suối trong vắt, lấp lánh thứ ánh sáng dịu nhẹ, sương mù lảng vảng xung quanh mang theo mùi hương khiến tinh thần người ta lập tức trở nên minh mẫn.
"Đây là..." Mộc Tiểu Thảo kinh ngạc thốt lên, đôi mắt phượng mở lớn.
Trong đầu nàng chợt vang lên nhất đoạn khẩu quyết mờ ảo, truyền tải thông tin trực tiếp vào ý thức. Đây chính là Không gian Bình An Khấu – một tuyệt thế pháp bảo đã ngủ vùi ngàn năm. Nó không chỉ có khả năng lưu trữ vật phẩm với diện tích vô hạn, thời gian bên trong tĩnh lặng tuyệt đối giúp vạn vật không bao giờ hư hỏng, mà dòng suối nhỏ kia chính là Vô Căn Thủy trong truyền thuyết. Thứ linh thủy được sinh ra từ tinh hoa nhật nguyệt, uống vào có thể thanh tẩy kinh mạch, giải bách độc, trị bách bệnh, củng cố tu vi.
Mộc Tiểu Thảo hít một hơi thật sâu, cố nén sự chấn động trong lòng. Lão thiên gia không những cho nàng sống lại, mà còn ban cho nàng một cái bàn tay vàng cường đại nhường này. Nàng bước nhanh tới bên khe đá bạch ngọc, dùng hai tay vớt lên một ngụm Vô Căn Thủy, dứt khoát uống cạn.
Nước suối lạnh buốt trôi qua cuống họng, ngay lập tức hóa thành một dòng noãn lưu nóng hổi, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Cảm giác mệt mỏi, đau nhức do căn bệnh phong hàn hành hạ suốt nửa tháng qua tan biến trong chớp mắt. Lồng n.g.ự.c nàng trở nên thông thoáng, tay chân tràn trề sinh lực, thậm chí nhãn lực và thính lực cũng trở nên nhạy bén gấp trăm lần. Mộc Tiểu Thảo có thể cảm nhận rõ ràng, cơ thể yếu ớt của vị đích nữ khuê các nay đã ẩn chứa một luồng sức mạnh dẻo dai, sắc bén.
Nàng nhếch mép, ý niệm vừa động, thân ảnh đã lập tức thoát khỏi không gian, trở về lại chiếc giường chạm khắc trong chính viện.
Lúc này, thính lực siêu phàm giúp nàng nghe rõ từng tiếng bước chân đang tiến lại gần cửa phòng. Tiếng bước chân trầm ổn, ra vẻ đĩnh đạc của Lưu Quốc Cường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Kẽo kẹt..."
Cánh cửa gỗ lim nặng nề bị đẩy ra. Lưu Quốc Cường bước vào, mang theo một luồng gió lạnh. Hắn đã chỉnh tề lại y phục, bộ võ phục Hiệu úy màu xám tro được vuốt phẳng phiu, trên mặt mang theo sự lo lắng, dịu dàng được ngụy trang một cách hoàn hảo đến mức buồn nôn.
"Tiểu Thảo... vi phu vào thăm nàng đây. Nàng cảm thấy trong người đã khá hơn chút nào chưa?" Hắn cất giọng, vừa nói vừa thở dài một tiếng, diễn trọn vai một người phu quân bận rộn việc công nhưng vẫn nặng lòng với thê t.ử.
Hắn từ từ bước qua tấm bình phong, tiến về phía giường. Trong đầu Lưu Quốc Cường đã tính toán sẵn. Hắn sẽ nắm lấy bàn tay gầy gò của Mộc Tiểu Thảo, nói vài câu ân cần, rót cho nàng chén nước, rồi khéo léo than vãn về những khó khăn trên quan trường, sau đó mượn cớ lấy chìa khóa kho gấm. Hắn tin chắc, nữ nhân ngu ngốc, si tình này sẽ lập tức dâng hiến mọi thứ chỉ để đổi lấy một cái nhìn thương xót của hắn.
Thế nhưng, khi hắn vừa bước qua tấm bình phong, bước chân của Lưu Quốc Cường đột ngột khựng lại. Nụ cười giả tạo trên môi hắn cứng đờ, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
Trên chiếc giường chạm khắc hoa văn tinh xảo, không hề có một nữ nhân ốm yếu, xanh xao đang nằm rên rỉ chờ đợi sự thương hại.
Mộc Tiểu Thảo đã đứng đó từ lúc nào.
Nàng mặc một bộ y phục lụa tơ tằm màu đỏ sẫm, tôn lên vóc dáng thon thả nhưng thẳng tắp như cây tùng trên núi tuyết. Mái tóc đen nhánh được b.úi cao gọn gàng, cài một cây trâm ngọc bích đơn giản nhưng toát lên khí chất cao quý bức người. Sắc mặt nàng hồng hào, không có lấy nửa điểm tiều tụy của kẻ đang mang bạo bệnh.
Nhưng điều khiến Lưu Quốc Cường kinh hãi nhất, chính là ánh mắt của nàng. Đôi mắt phượng tuyệt đẹp ấy không còn sự bi lụy, khát khao hay nhẫn nhịn thường ngày. Thay vào đó là sự lạnh lẽo, sâu thẳm và đầy sát khí, giống hệt như ánh mắt của một quân vương đang nhìn xuống một con kiến hôi bẩn thỉu.
"Tiểu... Tiểu Thảo? Nàng... nàng khỏe rồi sao?" Lưu Quốc Cường chớp mắt, lắp bắp, cảm thấy có điều gì đó không đúng. Khí tràng tỏa ra từ người nữ nhân này áp bức đến mức khiến hắn, một võ quan, cũng phải cảm thấy nghẹt thở.
Mộc Tiểu Thảo không vội đáp. Nàng chậm rãi bước tới chiếc bàn gỗ t.ử đàn giữa phòng, tự tay rót cho mình một chén trà nguội. Phong thái ung dung, nhàn nhã đến cùng cực. Nàng nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi mới từ từ quay mặt lại nhìn hắn.