"Tiểu Thảo... cháu... cháu làm thế nào mà có thể qua mặt được tai mắt của cả Lưu phủ?" Tống Hoài Ngọc vừa mừng rỡ đến rơi lệ, vừa kinh ngạc tột độ trước thủ đoạn quỷ khốc thần sầu của cháu gái.
"Có tiền có thể xui quỷ đẩy cối xay. Lưu phủ bề ngoài hào nhoáng nhưng gia nhân toàn kẻ tham lam, chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể dắt mũi bọn chúng." Mộc Tiểu Thảo đáp nhẹ tênh, giấu nhẹm bí mật về không gian tùy thân. Nàng tiến tới bàn trà trong góc phòng, cầm một chén trà sứ trắng, lặng lẽ dùng ý niệm nhỏ vào đó vài giọt Vô Căn Thủy lấy từ linh tuyền trong Bình An Khấu.
"Tổ mẫu, đêm qua gió sương lạnh lẽo, người mau uống ngụm nước ấm này cho nhuận họng, rồi chúng ta bàn đại sự."
Tống Hoài Ngọc không mảy may nghi ngờ, đón lấy chén trà uống cạn. Chỉ trong chớp mắt, một luồng khí ấm áp, thuần khiết từ dạ dày lan tỏa khắp chu thiên kinh mạch. Cảm giác nặng nề, đau tức nơi l.ồ.ng n.g.ự.c vốn hành hạ bà suốt nửa năm qua bỗng chốc tan biến như băng tuyết gặp nắng gắt. Hơi thở của bà trở nên đều đặn, sắc mặt từ tái nhợt chuyển sang hồng hào, ngay cả đôi mắt mờ đục cũng toát lên tia sáng tinh anh.
"Trà này... sao lại sảng khoái đến vậy?" Tống Hoài Ngọc kinh ngạc sờ lên n.g.ự.c mình, nhận ra căn bệnh mãn tính dường như đã bị một phép tiên nào đó áp chế hoàn toàn.
"Là tâm trạng người đang vui nên thấy trà ngon đó thôi." Mộc Tiểu Thảo mỉm cười, đỡ bà ngồi xuống chiếc ghế thái sư. Nàng biết Vô Căn Thủy đã phát huy tác dụng. Có tổ mẫu khỏe mạnh làm hậu phương, Mộc Tiểu Thảo sẽ không còn bất kỳ điểm yếu nào để kẻ thù khai thác.
Lúc này, sắc trời bên ngoài đã sáng tỏ. Những tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi qua khung cửa sổ bằng giấy, chiếu lên gương mặt thanh tú nhưng đầy sát khí của Mộc Tiểu Thảo.
"Tổ mẫu." Nàng quỳ xuống trước mặt Tống Hoài Ngọc, ánh mắt nghiêm nghị. "Tiền bạc lấy lại được, chỉ là bước khởi đầu. Mộc gia chúng ta từng là gia tộc danh giá, không thể chỉ sống dựa vào số hồi môn này mà ăn không ngồi rồi. Lưu Quốc Cường mất cả chì lẫn chài, chắc chắn sẽ hóa điên mà tìm cách trả thù. Hoàng thành này là nơi ăn thịt người không nhả xương, chúng ta lùi một bước, bọn chúng sẽ lấn tới mười bước."
Tống Hoài Ngọc nhìn đứa cháu gái xa lạ mà thân quen trước mặt. Đứa trẻ nhu nhược, hay khóc thầm ngày nào nay đã lột xác thành một nữ hoàng thực thụ, mưu trí kiệt xuất, sát phạt quyết đoán. Bà chậm rãi tháo chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón tay cái - biểu tượng quyền lực tối cao của gia chủ Mộc gia - trịnh trọng đeo vào ngón tay cái của Mộc Tiểu Thảo.
"Từ hôm nay, Mộc phủ do cháu làm chủ. Mọi quyết định, từ trên xuống dưới, lão thân đều giao phó cho cháu. Cháu muốn làm gì?"
Mộc Tiểu Thảo siết c.h.ặ.t chiếc nhẫn ngọc, đứng thẳng người dậy, khí thế tỏa ra bễ nghễ thiên hạ.
"Thứ nhất, Trần bá lập tức dùng một phần bạc, ra ngoài thuê nhóm hộ viện tinh nhuệ nhất từ các tiêu cục lớn về canh gác Mộc phủ, nội bất xuất ngoại bất nhập, biến nơi này thành tường đồng vách sắt. Kẻ nào của Lưu gia dám lảng vảng tới gần, cứ đ.á.n.h gãy chân ném ra đường cho ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần bá chắp tay, giọng đầy phấn khích: "Lão nô tuân mệnh!"
"Thứ hai," Mộc Tiểu Thảo tiếp tục, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc sảo, "Chúng ta sẽ dùng số vàng bạc này để mở lại chuỗi cửa hiệu Kỳ Ngọc Hành ở con phố sầm uất nhất Kinh thành. Không chỉ bán ngọc thạch, ta sẽ thu mua đồ cổ, mở rộng thương hội. Lưu gia thích sĩ diện? Ta sẽ dùng tiền tài đè bẹp bọn chúng, để xem khi không còn một cắc bạc dính túi, đôi uyên ương cặn bã kia có còn thề non hẹn biển được nữa hay không!"
"Hảo! Hảo! Mộc gia có nữ nhi như cháu, lão thân dẫu có nhắm mắt cũng an lòng!" Tống Hoài Ngọc vỗ tay cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp Từ An đường, quét sạch những dồn nén, uất ức suốt bao năm qua.
Cùng lúc đó, tại đầu đường Kinh thành, tin tức về vụ "Lưu Hiệu úy bị phu nhân bỏ" đang lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.
Trần bá vừa ra ngoài một chuyến đã hớn hở chạy về báo cáo: "Đại tiểu thư! Bên ngoài đang loạn hết cả lên! Nghe nói sáng nay Lưu Quốc Cường đạp cửa phòng, phát hiện bên trong trống trơn không còn một mảnh vải. Hắn tức điên hộc m.á.u ngay tại chỗ. Ả Hồ Lệ Lệ biết không lấy được tiền hồi môn, lại thấy hắn bị thương nặng, liền khóc lóc đòi dọn đồ bỏ đi, hai người bọn chúng đang c.ắ.n xé, c.h.ử.i bới nhau giữa sân trước mặt bao nhiêu hạ nhân, trở thành trò cười cho cả Kinh thành rồi!"
Nghe tin báo, Mộc Tiểu Thảo chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm.
"Đó mới chỉ là bắt đầu. Nỗi đau của bọn chúng, ta sẽ từ từ thưởng thức."
Nàng bước ra khỏi cửa, tiến về phía đình viện ngập tràn ánh nắng sáng. Gió lướt qua làm tung bay vạt áo lụa mỏng. Nàng đưa tay lên, vô thức chạm vào n.g.ự.c áo, nơi cất giữ miếng ngọc bài đen xì khắc chữ "Tần" - Tín vật Tần Vương.
Trong bóng tối của Hoàng thành, có những thế lực lớn hơn đang trỗi dậy. Khế ước đồng minh với vị Chiến thần Tần Mộc Dương uy chấn thiên hạ không chỉ là tấm bùa hộ mệnh, mà còn là bước đệm hoàn hảo để nàng bước vào ván cờ quyền lực thực sự. Khi Tần Mộc Dương giải xong độc, đó sẽ là lúc triều đình Đại Hoa phải chấn động. Và nàng, Mộc Tiểu Thảo, sẽ đứng cạnh hắn, không phải với tư cách một nữ nhân núp sau lưng nam nhân, mà là một minh hữu nắm trong tay khối tài sản phú khả địch quốc, đủ sức làm khuynh đảo thiên hạ.
Mộc Tiểu Thảo ngẩng cao đầu nhìn về phía mặt trời rực rỡ đang lên. Chặng đường gia đấu đầy nhục nhã ở Lưu phủ đã vĩnh viễn khép lại. Phía trước nàng là một con đường thênh thang, nơi m.á.u, nước mắt của kẻ thù sẽ dệt nên bức t.h.ả.m đỏ đưa gia tộc Mộc gia trở lại đỉnh cao vinh quang.
Bàn tay định mệnh từng bóp nghẹt nàng ở kiếp trước, nay đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay nàng. Trò chơi kết thúc, vương miện đã đội lên đầu.
Hôm nay, gió nổi lên rồi.
(Kết thúc toàn bộ tác phẩm)