Hòa Ly Báo Thù: Đích Nữ Mang Không Gian Tuyệt Sát

Chương 14



Từ An đường luôn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt. Tống Hoài Ngọc tuổi đã cao, lại thêm tâm bệnh lo lắng cho đứa cháu gái mồ côi gả vào nhà người, nên sức khỏe ngày một sa sút. Khi Mộc Tiểu Thảo đẩy cửa bước vào, trong phòng chỉ có một ngọn nến le lói. Lão phu nhân đang tựa lưng vào gối mềm, đôi mắt nhắm nghiền, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t vì cơn đau n.g.ự.c hành hạ.

"Tổ mẫu."

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng rành rọt của Mộc Tiểu Thảo vang lên khiến Tống Hoài Ngọc giật mình mở bừng mắt. Bà lão nhìn trân trân vào đứa cháu gái đang đứng trước giường, tưởng chừng như mình đang nằm mộng.

"Tiểu Thảo? Cháu... sao cháu lại ở đây? Trời còn chưa sáng hẳn, tên khốn Lưu Quốc Cường kia lại bắt nạt cháu phải không?" Tống Hoài Ngọc lập tức ngồi thẳng dậy, cơn giận dữ trào dâng khiến bà ho sặc sụa. Dù Mộc gia đã sa sút, nhưng khí chất của một đương gia chủ mẫu từng hét ra lửa vẫn không hề phai nhạt. "Nói cho tổ mẫu nghe, lão thân dù liều cái mạng già này cũng phải đến Lưu gia đòi lại công bằng cho cháu!"

Mộc Tiểu Thảo bước tới, quỳ một gối xuống bên mép giường, nắm lấy đôi bàn tay gầy guộc, lạnh lẽo của bà. Nàng lắc đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.

"Tổ mẫu, người không cần đi đòi công bằng. Bởi vì Mộc Tiểu Thảo con, từ nay về sau không còn bất kỳ quan hệ nào với Lưu gia nữa."

Nói đoạn, nàng thò tay vào tay áo, rút ra một tờ giấy có điểm chỉ đỏ ch.ót, mở ra và đặt cẩn thận lên tay Tống Hoài Ngọc.

"Đây là Giấy Hòa Ly. Con đã ép Lưu Quốc Cường phải ký. Từ giờ khắc này, con là người tự do."

Tống Hoài Ngọc run rẩy cầm tờ giấy lên, đôi mắt già nua lướt nhanh qua từng dòng chữ. Nét chữ sắc sảo, nội dung tuyệt tình, vạch trần thói trăng hoa, sủng thiếp diệt thê và ý đồ chiếm đoạt tài sản của Lưu Quốc Cường. Nhìn thấy dấu điểm chỉ bằng m.á.u của kẻ bội bạc kia, Tống Hoài Ngọc vừa phẫn nộ vừa xót xa, nước mắt tuôn rơi trên gò má nhăn nheo.

"Hài t.ử ngốc... Cháu làm vậy, danh tiết cả đời coi như bỏ đi. Hắn... hắn dám dung túng cho ả quả phụ kia ức h.i.ế.p cháu đến mức này sao? Tại sao không báo cho tổ mẫu một tiếng?" Tống Hoài Ngọc ôm chầm lấy Mộc Tiểu Thảo, giọng nghẹn ngào. Bà không trách cháu gái từ hôn, bà chỉ hận bản thân vô dụng không thể che chở cho huyết mạch duy nhất của Mộc gia.

"Tổ mẫu, danh tiết ở Đại Hoa triều này đáng giá mấy đồng? Chẳng lẽ phải ôm cái hư danh 'Lưu phu nhân' để rồi bị bọn chúng bòn rút đến cạn kiệt, cuối cùng c.h.ế.t rũ trong xó bếp thì mới gọi là vẹn toàn?" Mộc Tiểu Thảo nhẹ nhàng vỗ lưng bà, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sức mạnh vô hình. "Con đã nhìn thấu bộ mặt ngụy quân t.ử của hắn. Hắn muốn dùng hồi môn của Mộc gia để mua vui cho ả trà xanh Hồ Lệ Lệ, lại còn muốn giẫm lên mặt mũi của con để tỏ vẻ thanh cao. Con làm sao có thể để chúng toại nguyện?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tống Hoài Ngọc nghe vậy, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. Bà đẩy nhẹ Mộc Tiểu Thảo ra, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Cháu nói đúng! Nữ nhi Mộc gia thà ngọc nát đá tan, tuyệt không khom lưng uốn gối. Hòa ly thì hòa ly! Mộc phủ này dù tàn tạ đến đâu, vẫn còn dư chỗ để nuôi cháu cả đời. Nhưng... Tiểu Thảo, toàn bộ của cải, rương hòm hồi môn của cháu mười dặm hồng trang năm xưa, chẳng lẽ cứ thế để lại cho lũ lang sói đó c.ắ.n xé sao?"

Nhắc đến hồi môn, đó là toàn bộ tâm huyết mà Tống Hoài Ngọc đã vét sạch kho lẫm Mộc gia để chuẩn bị cho cháu gái, mong nàng có được địa vị vững chắc ở nhà chồng. Nếu mất đi số tài sản khổng lồ ấy, Mộc gia thực sự sẽ rơi vào cảnh bế tắc.

Mộc Tiểu Thảo khẽ cười, một nụ cười đầy bí ẩn. Nàng đứng lên, vẫy tay gọi Trần bá đang đứng lóng ngóng ngoài cửa.

"Trần bá, ông mau gọi vài gia đinh thân tín nhất, mang chìa khóa mở kho ngầm ở hậu viện ra cho ta."

Trần bá ngơ ngác: "Đại tiểu thư, kho ngầm đã trống rỗng từ lâu rồi mà?"

"Cứ mở ra, rồi ông sẽ biết." Mộc Tiểu Thảo ra lệnh dứt khoát.

Trong lúc Trần bá đi chuẩn bị, Mộc Tiểu Thảo quay lại nhìn Tống Hoài Ngọc, hạ giọng: "Tổ mẫu, người nghĩ cháu gái của người sẽ ra đi tay trắng sao? Trước khi ném tờ giấy hòa ly vào mặt Lưu Quốc Cường, con đã bí mật thu gom không sót một đồng bạc cắc nào trong kho gấm Lưu gia. Ngay cả chiếc giường bằng gỗ sưa hắn hay nằm, con cũng không để lại. Con đã lường trước vạn sự, bí mật thuê người của tiêu cục Hắc Phong, nhân lúc đêm tối vận chuyển toàn bộ tài sản về ngõ sau Mộc phủ từ canh ba."

Thực chất, làm gì có tiêu cục Hắc Phong nào. Toàn bộ núi vàng núi bạc, đồ cổ trân ngoạn hiện đang nằm gọn gàng trong không gian của Ngọc Bội Bình An Khấu trước n.g.ự.c nàng. Nhưng để giải thích sự xuất hiện đột ngột của khối lượng tài sản khổng lồ, nàng buộc phải dùng một lời nói dối hoàn hảo.

Chỉ nửa nén hương sau, Mộc Tiểu Thảo dìu Tống Hoài Ngọc bước ra kho ngầm phía sau Mộc phủ. Trần bá và hai gia đinh trung thành vừa mở cánh cửa sắt nặng nề ra, ánh sáng từ những ngọn đuốc lập tức phản chiếu thứ ánh sáng ch.ói lòa khiến ai nấy đều phải nhắm nghiền mắt.

Bên trong kho ngầm vốn tối tăm, nay chất cao như núi hàng chục rương gỗ lớn bọc đồng. Những rương nắp đang mở hé để lộ ra ánh sáng lấp lánh của những nén bạc trắng muốt, những thỏi vàng ròng ch.ói lọi, vô số gấm vóc lụa là, và đặc biệt là những món đồ cổ quý giá như bức "Ngũ Thánh Triều Nguyên Đồ" hay chiếc bình hạc thái thời Minh.

Tống Hoài Ngọc trân trân nhìn khối tài sản khổng lồ, hơi thở trở nên dồn dập. Bà bước tới, bàn tay run run chạm vào chiếc trâm vàng tinh xảo từng là đồ bồi giá của mình năm xưa. Không thiếu một món nào. Thậm chí, Mộc Tiểu Thảo còn "tiện tay" vét luôn cả một phần tài sản riêng của Lưu Quốc Cường như một khoản phí bồi thường tổn thất thanh xuân, khiến số của cải hiện tại còn nhiều hơn cả lúc nàng xuất giá.