“Ta bước tới trước chiếc giá sách ở bức tường phía Đông, tìm đến ngăn thứ ba.
Ngăn này phần lớn xếp những cuốn sách tạp lục và các cuộn tranh vẽ, ngày thường ta rất ít khi động chạm tới.
Phía tận cùng bên trong quả nhiên có một chiếc tráp bằng gỗ t.ử đàn, vuông vắn chừng một thước, đang được khóa kỹ.”
Ta dùng chiếc chìa khóa bằng đồng kia tra vào ổ khóa mở ra, nhấc nắp hộp lên.
Bên trong xếp đặt một cách vô cùng chỉnh tề từng cuộn, từng cuộn tranh trục.
Lấy ra một cuộn, cởi sợi dây lụa thắt nút, chậm rãi mở ra.
Trong tranh là một thiếu nữ chừng mười hai, mười ba tuổi, vận chiếc váy màu vàng cung đình, đang đuổi theo bươm bướm trong ngự hoa viên, ngoảnh mặt cười một cái, thiên chân lạn mạn, ngây thơ vô số tội.
Bên cạnh bức tranh có đề dòng chữ nhỏ:
“Năm Cảnh Hòa thứ chín mùa xuân, cung tiệc, sơ kiến."
Năm Cảnh Hòa thứ chín, Thẩm Xác hai mươi hai tuổi, đỗ Thám hoa lang, vào cung dự tiệc ban thưởng.
Năm đó Trường Ninh quận chúa mười hai tuổi.
Ta mở cuộn tranh thứ hai ra.
Thiếu nữ trong tranh chừng mười bốn, mười lăm tuổi, đang ngồi trên xích đu, vạt váy tung bay trong gió, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Dòng chữ đề:
“Năm Cảnh Hòa thứ mười một, Thái hậu thọ yến, ngẫu nhiên tao ngộ tại ngự hoa viên."
Cuộn tranh thứ ba, thiếu nữ làm lễ cập kê, khoác trên mình bộ hoa phục lộng lẫy, đang gảy đàn tỳ bà trong cung tiệc, gương mặt nghiêng thanh tú, dịu dàng.
Dòng chữ đề:
“Năm Cảnh Hòa thứ mười ba, Trung thu yến, văn kỳ cầm âm, dư âm nhiễu lương."
Cuộn thứ tư, cuộn thứ năm, cuộn thứ sáu...
Từng cuộn một, từng năm một.
Từ mười hai tuổi cho đến năm hai mươi hai tuổi, từ một vị thiên chân thiếu nữ cho đến khi trở thành một bậc khuynh thành giai nhân.
Ngự hoa viên, cung tiệc, thi hội, mã trường...
đủ loại cảnh trí, đủ loại tư thái, hoặc cười hoặc hờn, hoặc tĩnh hoặc động.
Mỗi một bức tranh đều được vẽ một cách cực kỳ tâm huyết, nét b/út tỉ mỉ tinh tế, phối màu thanh nhã, khắc họa thần vận của nhân vật một cách vô cùng sống động, sắc nét.
Nếu không phải là người đã dồn hết mười phần tâm tư vào đó, tuyệt đối không cách nào vẽ ra được những bức họa như thế này.
Cuộn tranh cuối cùng, là của năm nay.
Lý Trường Ninh trong tranh mặc bộ đồ giản dị lúc ở nhà, tựa mình bên cửa sổ đọc sách, mày mắt trầm tư.
Dòng chữ đề:
“Năm Nguyên Hưng thứ hai mùa thu, văn kỳ hôn tín, tác thử họa, dĩ tác biệt."
Năm Nguyên Hưng thứ hai, chính là năm nay.
Vết mực trên bức tranh này hãy còn mới, có lẽ là mới vẽ cách đây không lâu.
Ta đếm đi đếm lại, tổng cộng có ba mươi sáu cuộn tất thảy.
Mười năm trời, ba mươi sáu bức họa cuốn, trung bình mỗi năm vẽ ba, bốn bức.
Chàng đem giấu kín ở góc khuất mật nhất trong thư phòng, dùng ổ khóa khóa lại, chìa khóa thì giấu ở miếng ngọc bội từ trước đến nay chưa từng rời khỏi thân mình.
Hóa ra mười năm nay, năm nào chàng cũng vẽ nàng ta.
Trong lúc ta đang mải mê nghĩ ngợi chuyện may cắt y phục mới cho chàng, quán xuyến việc nhà, kinh doanh các mối quan hệ bang giao, thì chàng lại đang nhung nhớ về nàng ta, vẽ nên hình bóng của nàng ta.
Cái thứ mà ta cứ ngỡ là tương kính như tân kia, thực chất là bởi vì trong lòng chàng đã chứa đựng hình bóng của người khác rồi, không còn phong tình nào để san sẻ cho ta nữa.
Cái thứ mà ta cứ ngỡ là bản tính lạnh lùng thanh cao kia, thực chất là bởi vì chàng đã đem tất cả sự nhiệt tình của mình dâng hiến cho một người mà chàng vĩnh viễn không cách nào có được.
Cái thứ mà ta cứ ngỡ là mười năm tình nghĩa phu thê kia, hóa ra từ đầu đến cuối chỉ là mười năm độc hành của một mình ta mà thôi.
Ta ngồi sụp xuống chiếc ghế, những cuộn tranh trục rơi vãi ngổn ngang đầy đất, mỗi một bức tranh dường như đều đang há miệng cười nhạo vào mặt ta.
Nhìn xem, đây chính là phu quân của ngươi đó, người đàn ông chung chăn chung gối với ngươi suốt mười năm trời, trong lòng hắn chưa từng có vị trí nào dành cho ngươi cả.
Lồng ng/ực nghẹn ứ lại đau đớn tột cùng, giống như bị người ta giáng cho một cú đ.ấ.m thật mạnh, không cách nào thở nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta muốn khóc, nhưng nước mắt không chịu chảy, muốn gào thét, nhưng cổ họng nghẹn đắng không phát ra được thành tiếng.
Chỉ có thể nắm c.h.ặ.t lấy bức họa cuốn cuối cùng kia, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ m/áu.
“Tại sao..."
Cuối cùng ta cũng khản giọng thốt lên thành lời, “Thẩm Xác, chàng đã yêu nàng ta như vậy, tại sao còn phải cưới ta làm gì?
Đã cưới ta rồi, tại sao lại đối xử với ta như thế này?"
Không có một lời nào đáp lại.
Trong thư phòng lặng ngắt như tờ, đáng sợ đến cực điểm, chỉ có tiếng ngọn nến nổ lách tách.
Ta bỗng nhiên nhớ lại khoảng thời gian trước khi thành thân, cha ta từng hỏi ta:
“Thẩm Xác người này tài hoa xuất chúng, tiền đồ rộng mở vô lượng, chỉ là tính tình có phần hơi lạnh lùng một chút, con có cam lòng chấp thuận hay không?"
Ta đã đáp:
“Nữ nhi nguyện ý."
Khi đó là ta thực lòng nguyện ý.
Vị thiếu nữ mười bảy tuổi năm ấy, đối với vị Thám hoa lang danh tiếng vang dội khắp kinh thành kia, trong lòng làm sao tránh khỏi có sự ngưỡng mộ và mong chờ cơ chứ.
Ta thầm nghĩ, tính tình có lạnh lùng một chút cũng chẳng sao, ta có thể dùng sự chân thành của mình để sưởi ấm chàng.
Mười năm không đủ, thì hai mươi năm, một đời một kiếp.
Thế nhưng ta đã sưởi ấm suốt mười năm trời, vậy mà vẫn chẳng thể nào làm tan chảy được tảng băng bắc cực nơi cõi lòng chàng.
Hóa ra nơi cõi lòng chàng không phải là băng tuyết, mà là một người khác, một người mà ta vĩnh viễn, vĩnh viễn không bao giờ có thể thay thế được.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, giọng nói của Xuân Đào vọng vào:
“Phu nhân, người có ở bên trong không ạ?
Đến giờ dùng cơm tối rồi..."
“Cút!"
Ta nghiêm giọng quát lớn, giọng nói sắc lẹm, ch.ói tai đến mức chính ta cũng cảm thấy xa lạ.
Tiếng bước chân dừng lại, Xuân Đào dường như bị dọa cho khiếp sợ, một hồi lâu sau mới rụt rè lên tiếng:
“Vậy, vậy nô tỳ đặt cơm canh ở trước cửa nhé ạ..."
“Ta bảo cút!
Nghe không hiểu tiếng người hay sao?!"
Ta vớ lấy chiếc nghiên mực bên tay ném mạnh về phía cánh cửa phòng.
“Rầm" một tiếng động lớn vang lên, nghiên mực vỡ tan tành, mực đen b/ắn tung tóe đầy đất.
Bên ngoài cửa không còn một tiếng động nào nữa.
Ta xụi lơ ngồi trên ghế, nhìn đống họa cuốn ngổn ngang đầy đất, bỗng nhiên bật cười lớn, cười đến mức toàn thân run rẩy kịch liệt, cười đến mức nước mắt cuối cùng cũng chịu trào ra ngoài lã chã.
Mười năm trời, khoảng thời gian thanh xuân tươi đẹp nhất của ta, đã dâng trọn cho người đàn ông này, người đàn ông mà trong lòng chưa từng có hình bóng của ta.
Nực cười đến nhường nào cơ chứ.
06.
Chuyện cũ tựa khói mây
Ta ở trong thư phòng ngồi thẫn thờ suốt một đêm ròng.
Khi trời sắp tảng sáng, ta thu dọn lại tất cả các cuộn tranh vẽ, một lần nữa khóa c.h.ặ.t vào trong chiếc tráp gỗ t.ử đàn, đem chìa khóa thả ngược trở lại vào trong miếng ngọc bội, rồi thu miếng ngọc bội vào trong tay áo.
Đẩy cánh cửa phòng ra, ánh bình minh le lói.
Xuân Đào túc trực canh giữ ở ngoài cửa, đôi mắt sưng húp lên như hạt hạnh nhân, nhìn thấy ta bước ra, bèn vội vàng đứng dậy:
“Phu nhân..."
“Chuẩn bị nước nóng, ta muốn mộc d.ụ.c tắm gội."
Ta nói, giọng nói bình lặng không một gợn sóng.
“Dạ."