Mặt trời lên cao, nhưng cát vàng vẫn tiếp tục bay.
Cửa hầm mộ bị hai lớp đá chặn lại, lớp ngoài cần phải dùng thuốc nổ để phá. Vương Huyền gọi mấy người phụ trách việc nổ mìn đợi lệnh, khi gió bớt mạnh sẽ bắt đầu công việc.
Một khoảng đất trống rộng lớn lúc này đã chật kín người. Châu Toàn vẫn còn nhiệm vụ, không nói chuyện nhiều với Bạch Hành Việt, cô quay đầu rời đi lo liệu công việc.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác gió màu nâu đất, cả người hòa vào thế giới màu vàng mờ mịt. Cát bụi bay đầy trời, tầm nhìn thấp khiến bóng dáng cô càng trở nên mong manh.
Bạch Hành Việt thu lại ánh mắt, đút thẻ công tác vào túi, một mình đi đến chỗ khuất gió, châm một điếu thuốc.
Một lúc sau, Vương Huyền đi đến.
Cát bay vào miệng, Vương Huyền nhổ một bãi, vừa châm thuốc vừa nói: “Thời tiết quỷ quái này thật sự nói thay đổi là thay đổi. Hôm qua xem dự báo thời tiết vẫn tốt lành, hôm nay lại giở trò này với tôi.”
Bạch Hành Việt liếc nhìn về hướng tây nam, nói: “Kiên nhẫn đợi một chút. Không quá nửa tiếng nữa, gió sẽ ngừng thôi.”
Vương Huyền hừ một tiếng, cười: “Mấy cậu học thiết kế kiến trúc mà cũng biết những chuyện này sao.”
Bạch Hành Việt không có tâm trạng đùa giỡn, nói một cách súc tích: “Học nhiều kỹ năng thì không bao giờ thừa.”
Hơn mười phút sau, những cái cây cũng bớt nghiêng ngả lại, những đám mây trên bầu trời cũng tan ra. Vương Huyền hô hoán mọi người làm việc.
Trước khi bắt đầu, Bạch Hành Việt xin Vương Huyền kính bảo hộ và quần áo chống tĩnh điện, nhờ anh tìm người mang đến cho Châu Toàn và nhóm của cô. Tại hiện trường nổ mìn, có thêm nhiều lớp bảo vệ sẽ an toàn hơn.
Vương Huyền ngạc nhiên: “Lạ thật, cậu còn có lúc tốt bụng như vậy.”
Bạch Hành Việt chỉ nhếch mép nhàn nhạt.
Thấy những người bên dưới đã chuẩn bị xong xuôi, Vương Huyền nói với Bạch Hành Việt: “Đi thôi, đi xem xem.”
—
Châu Toàn đứng cạnh cửa hầm mộ, cúi người, kiểm tra lại lần cuối các điểm nổ trong lớp đất niêm phong. Nghe thấy tiếng bước chân, cô ngẩng đầu lên, đối mặt với ánh mắt của Bạch Hành Việt.
Cô khẽ gật đầu chào anh, rồi lại chào Vương Huyền.
Vương Huyền hỏi cô: “Kiểm tra thế nào rồi?”
Châu Toàn nói: “Không có vấn đề gì ạ. Theo bản đồ địa hình thầy Bạch đã đưa trước đó, tôi đã đánh dấu một vài điểm an toàn. Lớp cửa đá đầu tiên sẽ bị phá hủy, sẽ không làm hỏng cấu trúc bên trong hầm mộ.”
Nghe thấy cách cô xưng hô, Bạch Hành Việt hơi nhếch mắt.
Vương Huyền hỏi thêm vài câu, bộ đàm trong túi phát ra tiếng điện rè rè. Nhân viên bảo vệ đứng ở cửa nói rằng chiếc cần cẩu đã được tài xế lái đến, sắp vào hiện trường, hỏi nên đậu ở đâu.
“Đợi đã, tôi đến ngay.” Vương Huyền cầm bộ đàm vội vã đi.
Sau khi Vương Huyền đi, Châu Toàn trải bản đồ địa hình lên một tảng đá, dùng bút dạ ghi chú và vẽ lên đó.
Đột nhiên không khí trở nên im lặng, ban đầu hai người không nói gì, chỉ có tiếng gió lờ mờ và tiếng bút ma sát với mặt giấy.
Tảng đá đó chỉ cao hơn nửa mét, viết chữ không tiện. Châu Toàn đành phải ngồi xổm xuống, dồn toàn bộ trọng lực lên nửa th*n d***.
Viết được một lúc, cô khẽ nhíu mày.
Bạch Hành Việt lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Chỗ nào không hiểu à?”
Châu Toàn khựng lại, nói: “Tôi thực sự tò mò, làm sao anh lại xác định được hướng của cửa hầm mộ? Chúng tôi tìm lối vào bấy lâu nay mà không thấy, mọi người đều nghĩ cửa chính nên đặt ở vị trí thông thoáng ở hướn bắc – nam.”
Bạch Hành Việt nói: “Xem phong thủy.”
Châu Toàn nói: “Dựa vào huyền học sao?”
Khóe môi Bạch Hành Việt nở một nụ cười nhạt: “Làm gì có. Đùa em thôi.”
Châu Toàn không khỏi ngẩng đầu nhìn anh, nhất thời nghẹn lời.
Bầu không khí lập tức trở nên ôn hòa.
Vài giây sau, Bạch Hành Việt nói: “Toàn bộ hầm mộ không có dấu vết đất dính kết, đã bị gió làm khô.”
Châu Toàn gần như hiểu ra ngay lập tức: “Gió thổi từ tây sang đông nên cửa chính hướng về phía đông.”
“Ừ.”
Châu Toàn bừng tỉnh, nói: “Tôi đáng lẽ phải nghĩ ra sớm hơn.”
Bạch Hành Việt nói: “Tư duy quán tính của người làm khảo cổ là như vậy, đôi khi bị giới hạn cũng không sao.”
Vấn đề bấy lâu nay đau đầu cuối cùng cũng có đáp án. Tâm trạng Châu Toàn trở nên tốt hơn. Cô gãi gãi bên má bị tóc cọ làm ngứa, cười nói: “Cảm ơn anh, đã được học hỏi rồi.”
Họ đang ở trong một hố mộ khổng lồ ngoài trời, dưới chân là dốc đất vàng không một ngọn cỏ, trên đầu là bức tường bốn phía.
Bạch Hành Việt cúi đầu, ánh mắt dừng trên khuôn mặt cô. Cô đang cười, đôi mắt sau chiếc kính bảo hộ màu trà sáng lấp lánh.
Nhìn một lúc trong im lặng, thấy cô vẫn đang ngồi xổm, Bạch Hành Việt nói: “Vẫn chưa đứng dậy à?”
Châu Toàn thực ra không thể cử động được, chân giờ đã tê liệt hoàn toàn, nhưng cô không muốn để lộ ra. Cô bình tĩnh nói: “Góc này phong cảnh đẹp.”
Bạch Hành Việt bật cười vô cớ, không cho cô một đường thoát: “Là không muốn đứng hay không đứng lên nổi?”
Châu Toàn hít một hơi ngắn, đang định nói gì đó thì tay anh vươn ra, đặt ngang trước mắt cô.
Giọng Bạch Hành Việt vang lên trên đầu cô: “Để tôi kéo em một tay.”
Châu Toàn nghe thấy anh nói một cách nhàn nhạt: “Dù không phải bạn bè, chúng ta vẫn là đồng nghiệp. Tôi cũng không đến mức không có chút lòng thương đó.”
Châu Toàn nhìn anh. Trong mắt anh, tóc cô khẽ bay. Cô không nắm tay anh mà chỉ mỉm cười với anh. Tay phải cô vịn vào tảng đá, loạng choạng đứng dậy.
Máu toàn thân đang chảy ngược. Chân cô tê rần như kim châm, rất khó chịu. Cô đứng tại chỗ vài giây để hồi phục rồi nhẫn nhịn chịu đựng.
Bạch Hành Việt cũng để mặc cô. Anh nói: “Nghỉ ngơi đi. Tôi đi gặp đội trưởng Vương trước đây.”
Châu Toàn nén khó chịu nói: “Được, tôi sẽ đến ngay.”
—
Mặt trời đứng bóng, gió đã ngừng hẳn.
Thuốc nổ được chôn ở cửa hầm mộ tức thì bốc cháy. Một tiếng ầm vang trời, lớp cửa đá đầu tiên bị nổ tung một vết nứt, nhìn từ xa giống như một cái hang đen. Xung quanh khói cuộn mù mịt, hàng trăm nghìn mảnh đá vỡ nát lăn xuống đất.
Châu Toàn và những người khác đứng ngoài khu vực an toàn, màng nhĩ bị chấn động ong ong.
Lâm Lập Tĩnh bị sặc ho hai tiếng, kéo Châu Toàn lùi lại, nói lớn: “Ối trời, lần đầu tiên mình thấy cảnh này đấy, thật k*ch th*ch.”
Thẩm Bội Bội kéo vạt áo của Đinh Tư Kỳ nũng nịu: “Sư huynh, chỗ nào cũng toàn đất, bẩn quá đi mất.”
Đinh Tư Kỳ giúp Thẩm Bội Bội kéo khẩu trang lên.
Lâm Lập Tĩnh thực sự không chịu nổi, ghé sát vào Châu Toàn, lẩm bẩm: “Làm sao mà yếu đuối thế, làm khảo cổ gì cơ chứ, thật là…”
Châu Toàn khẽ đẩy cô ấy một cái.
Các công nhân đã đục hoàn toàn cánh cửa đá, để lộ ra một hành lang dài. Cần cẩu cẩu đi những tảng đá khổng lồ dư thừa. Hầm mộ đã được dọn sạch, đi thẳng đến hai phòng phụ hai bên.
Vương Huyền và một đội trưởng khác mỗi người dẫn một nhóm, đợi nghỉ trưa xong sẽ vào khai quật.
Buổi trưa, Châu Toàn không tới căng tin với Lâm Lập Tĩnh mà đi thẳng đến văn phòng. Trên đường đi, cô nhận được cuộc gọi thoại từ Ninh Di Nhiên. Anh biết cô khoảng giờ nào thì nghỉ ngơi, gọi tới rất đúng lúc.
Châu Toàn định bụng tối rảnh mới gọi lại cho anh, nhưng nghĩ lại, cô vẫn nhận. Cô hỏi: “Đến nhà chưa?”
Cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi công việc, Ninh Di Nhiên sáng nay đã bay về Bắc Kinh.
Từ ống nghe truyền đến tiếng đã mở khóa của máy móc. Ninh Di Nhiên đóng cửa phòng, nói: “Ừ, anh vừa về. Trưa em ăn gì chưa?”
Châu Toàn nói: “Vẫn chưa đói, lát nữa ăn.”
“Nhớ ăn đúng giờ, không thì dạ dày lại khó chịu đấy.” Ninh Di Nhiên cười bất lực: “Anh không có ở đây, không ai giám sát em nữa rồi.”
Châu Toàn im lặng vài giây, không đáp lời. Cô nói: “Lát nữa anh có đến công ty không?”
Ninh Di Nhiên nói: “Phải đến một chuyến. Lão Trần đột xuất đi công tác xa, đội ngũ vừa ký hợp đồng với một lứa tân binh, anh tới xem một chút.”
Châu Toàn hỏi: “Công ty các anh có tiêu chuẩn gì để ký hợp đồng không?”
“Sao tự nhiên lại hỏi vậy?” Ninh Di Nhiên nói: “Em muốn giới thiệu bạn bè à?”
“Em không có bạn làm nghề này, anh thì khác.”
Trước đây cô không bao giờ hỏi những chuyện này. Ninh Di Nhiên nhận ra có điều không đúng, nói: “Toàn Toàn, có phải em có chuyện gì muốn nói không?”
Châu Toàn hoàn toàn không có ý định bỏ qua chuyện này. Vì anh đã hỏi, cô tiện đà nói tiếp: “Nhà hàng ở khu lầu qua đường đó, anh thực sự mới đến lần đầu sao?”
Ninh Di Nhiên một lúc lâu mới lên tiếng: “… Không phải.”
Lời đã nói đến đây, cả hai đều hiểu ý nhau, cũng không còn che đậy sự thật nữa.
Châu Toàn hỏi ngược lại: “Anh có gì muốn nói với em không?”
Ninh Di Nhiên dường như thở dài, giọng có chút bất lực: “Toàn Toàn, thật ra em không cần phải vòng vo. Anh đảm bảo với em, anh tuyệt đối chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với em.”
“Vậy anh cảm thấy đây là lỗi của em.”
“Anh không có ý đó, anh chỉ hy vọng em đừng nghĩ nhiều.” Ninh Di Nhiên nói với vẻ xin lỗi: “Làm em không vui, vậy nhất định là lỗi của anh.”
Châu Toàn không nói gì.
Ninh Di Nhiên dỗ dành: “Chúng ta đừng giận nhau nữa có được không? Anh và cô ấy không có gì cả, chỉ là đi cùng chuyến bay đến Nhiệt Thành mà thôi.
Nếu em bận tâm thì anh với cô ấy sẽ ít qua lại.”
Châu Toàn cười một tiếng không chút ý cười: “Anh thực sự không biết điều em bận tâm là gì sao?”
“Toàn Toàn…”
Châu Toàn không muốn cãi nhau với anh qua điện thoại. Cô bình tĩnh nói: “Tạm thời vậy đã, chúng ta đều nên bình tĩnh lại.”
Ninh Di Nhiên khựng lại, nói: “Được, vậy em nhớ ăn cơm, lúc nào rảnh anh gọi lại cho em.”
Châu Toàn trực tiếp cúp điện thoại. Màn hình điện thoại từ sáng chuyển sang tối. Châu Toàn thở ra một hơi nóng, cảm thấy mệt mỏi một cách vô cớ.
Ở bên nhau lâu như vậy, số lần cô và Ninh Di Nhiên cãi nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi lần cô hơi không vui, anh luôn tìm mọi cách để dỗ dành cô. Còn cô thì vốn là người ít biểu lộ cảm xúc, hiếm khi nào gay gắt như hôm nay.
Cô biết Ninh Di Nhiên và Lương Sam không có gì, con người anh vốn có sự tự trọng, coi thường việc dây dưa với người khác, càng không giở mấy trò thấp kém ấy. Điều khiến cô thực sự không thể chịu đựng được là anh lấy lý do vì cô để tự cho mình cái quyền che giấu.
Đầu óc Châu Toàn rối bời, không thể tập trung làm việc. Cô không đến văn phòng mà quay về ký túc xá và cố chợp mắt nửa tiếng.
Buổi chiều, cô tỉnh táo lại rồi đi cùng Vương Huyền và những người khác xuống hầm mộ.
Tiếp theo là công việc chuyên môn của họ. Bạch Hành Việt vốn dĩ không cần đến nên khi Châu Toàn thấy anh, cô khá bất ngờ.
Có lẽ biết cô đang nghĩ gì, Bạch Hành Việt nói: “Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, đến xem náo nhiệt.”
Châu Toàn không có hứng thú. Trên mặt vẫn giữ nụ cười không thể chê vào đâu được, cô “ừm” một tiếng nhạt nhẽo.
Bạch Hành Việt lặng lẽ liếc nhìn cô.
Nhiệt độ dưới lòng đất khá thấp, ẩm ướt và tối tăm, có một mùi tanh nồng của đất giống như một hầm băng.
Một nhóm người mang theo các dụng cụ thăm dò chuyên nghiệp vào phòng phụ bên cạnh mộ chính. Vương Huyền đi trước dẫn đường. Đinh Tư Kỳ và Thẩm Bội Bội cùng với vài người khác đi ở giữa.
Phía sau là Châu Toàn và Lâm Lập Tĩnh. Bạch Hành Việt đi cuối cùng, không vội vàng.
Mỗi người cầm một chiếc đèn pin, vài luồng ánh sáng phản chiếu ra thứ ánh sáng trắng lạnh.
Đi chưa đến mười mét, Thẩm Bội Bội bị những hoa văn trên tường đá thu hút dừng lại xem. Cô ta không để ý đến chân mình, vô tình dẫm phải thứ gì đó, “rắc” một tiếng giòn tan.
Thẩm Bội Bội cúi đầu nhìn, giống như xương người. Cô ta không kìm được hét lên, răng va vào nhau lập cập: “Xác…xác chết! Có phải tôi dẫm phải rồi không!”
Đinh Tư Kỳ vội vàng bước tới xem xét, hóa ra chỉ là một phen hoảng hốt suông, vội trấn an: “Không sao, chỉ là mấy viên đá vụn thôi.”
Thẩm Bội Bội vuốt ngực, nũng nịu nói: “May quá, may quá, vừa nãy sợ chết đi được…”
Lâm Lập Tĩnh đứng phía sau thực sự không chịu nổi vẻ mặt đó của cô ta, khẽ nói: “Làm quá lên.”
Thẩm Bội Bội quay đầu lại: “Cô nói gì cơ?”
Lâm Lập Tĩnh lười che giấu nữa, nâng giọng lên một chút: “Tôi nói cô có thể đừng làm cái trò giật mình được không? Hơn nữa, không biết vào trong hầm mộ phải cẩn thận sao? Cô sơ ý một cái, giẫm nát sọ người tuẫn táng, sau này sẽ phải tốn thời gian, công sức để phục hồi đấy.”
Mặt Thẩm Bội Bội đỏ bừng: “Tôi có phải cố ý đâu! Sao cô cứ làm lớn chuyện lên thế…”
“Thôi đủ rồi, tất cả im lặng cho tôi!” Thẩm Bội Bội chưa nói xong thì bị Vương Huyền ngắt lời: “Ai mà lải nhải thêm một câu nữa thì cút hết lên trên cho tôi. Đây là đang làm việc, không phải là chơi đồ hàng, tất cả chú ý dưới chân cho tôi.”
Thẩm Bội Bội kịp thời im lặng, lén lút lườm Lâm Lập Tĩnh một cái. Lâm Lập Tĩnh không hề tỏ ra yếu thế, đáp trả bằng một nụ cười đắc ý đầy khiêu khích.
Châu Toàn quay đầu nhìn Lâm Lập Tĩnh, nói: “Trước mặt bao nhiêu người thế này, cậu cãi nhau làm gì.”
Lâm Lập Tĩnh thực ra có chút hối hận, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: “Không nhịn được… Thôi kệ đi, mặc kệ cô ta có chỗ dựa gì, đợi thực tập xong ai còn quen ai nữa.”
Trong phòng phụ có một bộ đồ gốm sứ hoàn chỉnh bị hư hại nghiêm trọng, dính đầy bùn đất và bụi bẩn, là dấu vết để lại sau hàng ngàn năm.
Châu Toàn dọn dẹp sơ bộ đồ gốm, cẩn thận đặt vào trong hộp đã chuẩn bị sẵn, đợi người trong nhóm chuyển lên trên.
Bạch Hành Việt đứng bên cạnh quan sát, thỉnh thoảng ra tay giúp một tay.
Biết anh có tính ưa sạch sẽ, Châu Toàn ban đầu không muốn làm phiền anh, nhưng những người xung quanh đều bận, nhân lực có chút thiếu.
Bạch Hành Việt nhận lấy chiếc cọ nhỏ mà cô đưa, từ từ loại bỏ lớp đất trên bề mặt đồ sứ.
Châu Toàn nhìn anh thực hiện một loạt các thao tác trôi chảy. Ngón tay anh thon dài và linh hoạt, hoàn toàn không dính đất. Gân xanh và xương trên mu bàn tay anh ẩn hiện.
Bạch Hành Việt tranh thủ liếc nhìn cô, hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Châu Toàn nói thật: “Cảm thấy anh chuyên nghiệp hơn cả tôi, không giống như người ngoài nghề.”
Bạch Hành Việt nhếch khóe môi: “Ninh Di Nhiên chẳng phải đã nói rồi sao, tôi được coi là nửa phần đàn anh trực hệ của em.”
Nghe anh nhắc đến Ninh Di Nhiên, Châu Toàn cụp mắt xuống.
Bạch Hành Việt nói: “Cãi nhau rồi à?”
Châu Toàn nhợt nhạt nói: “Rõ ràng vậy sao?”
“Trông em không được ổn lắm.”
“Có sao?” Cô tưởng mình che giấu đủ tốt, ít nhất người xung quanh cơ bản không thể nhận ra.
Vài giây sau, Châu Toàn bổ sung: “Tôi thấy mình vẫn ổn.”
Bạch Hành Việt không tiếp lời, bình thản nói: “Giúp tôi một tay.”
“Hả?”
“Giúp tôi xắn tay áo.”
Trong tay anh đang cầm cọ và cái nùi cao su, không tiện. Châu Toàn khựng lại một chút, tháo găng tay trắng ra, nghiêng người về phía anh.
Tay cô chạm vào cổ tay áo khoác gió của anh, chất vải mịn màng cọ vào đầu ngón tay, cảm giác lạnh buốt truyền tới.
Cô giúp anh tháo cúc tay áo, cuộn lên hai lớp, để lộ một đoạn xương cổ tay nhỏ, trắng sạch và lộ rõ khớp nối.
“Xong rồi.” Châu Toàn lùi về vị trí của mình.
Hơn nửa tiếng sau, công việc trước mắt kết thúc. Châu Toàn bỏ dụng cụ vào hộp, đợi những người khác xong việc cùng nhau ra ngoài.
Làm việc cả buổi chiều, lúc này cô mới cảm thấy đói, bụng trống rỗng khó chịu. Một thanh sô cô la đen vừa vặn xuất hiện trước mắt.
Bạch Hành Việt ném cho cô, như đang cho mèo ăn, chậm rãi nói: “Quà cảm ơn chuyện vừa rồi. Không đủ thì vẫn còn nữa.”