Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 20



Vương Huyền thấy vẻ mặt của họ rõ ràng có chút kỳ lạ, Bạch Hành Việt vẫn không hề biến sắc: “Nói chuyện riêng một chút.”

Vương Huyền hiểu ra, nhưng vẫn thích hóng chuyện: “Giữa hai người ngoài chuyện nói về thằng nhóc Ninh Di Nhiên ra, còn chuyện riêng gì để nói nữa à?”

Bạch Hành Việt liếc nhìn Châu Toàn, cười như không cười: “Cũng không hẳn.”

Châu Toàn không tiếp lời.

Vương Huyền vốn cũng chỉ trêu đùa bâng quơ, hoàn toàn không để tâm, lầm bầm gì đó rồi quay người đi vào nhà vệ sinh ở phòng bên cạnh.

Sau khi Vương Huyền vào trong, Bạch Hành Việt buông lại một câu “nhớ giãn cơ” rồi đi trước. Châu Toàn đứng trước cửa sổ một lúc nữa, sau đó mới vào phòng.

Đêm khuya, cả nhóm đã thay đồ xong, trải chiếu ngủ dưới sàn. Châu Toàn nằm sát tường, cuộn mình trong chăn, lướt mạng xã hội trước khi ngủ.

Cô và Ninh Di Nhiên có vài người bạn chung. Một trong số họ đăng một album gồm bốn bức ảnh.

Ninh Di Nhiên cũng có mặt trong bữa tiệc tối này, anh ngồi vắt chân ở một góc, đang nói cười với mọi người, ly rượu dưới ánh đèn máy ảnh phản chiếu những luồng sáng khác nhau.

Châu Toàn liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc đồng hồ đeo tay mà anh đang mang, đó là món quà cô đã tặng anh vào dịp Valentine năm ngoái.

Không phải nhãn hiệu anh thường đeo, giá tiền cũng không bằng, nhưng lại được đặt ở vị trí nổi bật nhất trong phòng thay đồ. Ninh Di Nhiên luôn không nỡ đeo, lần này đột nhiên lôi ra, càng giống như đang thay cô khẳng định chủ quyền của mình.

Châu Toàn mở khung chat của hai người, lịch sử trò chuyện vẫn dừng lại ở lúc cô vừa xuống máy bay.

Nhìn màn hình một lúc, cô tắt wechat, lật người đi ngủ.

Đêm đó, cô mơ nhiều, lại bị tiếng ngáy liên tục của Vương Huyền và Hứa Niệm làm phiền nên không thể ngủ được, Châu Toàn tỉnh dậy rất sớm.

Tranh thủ lúc trời còn chưa sáng, cô ngủ lại một giấc, nhưng rất nhanh lại bị chuông báo thức đánh thức.

Tắm rửa xong xuống lầu, bàn ăn đã được dọn sẵn. Cô gái lễ tân mặc tạp dề, đi lại giữa bếp và sảnh trước, thoăn thoắt mang bữa sáng và trà lên.

Châu Toàn nhìn bàn đầy thức ăn, bánh mì nướng óc chó, bánh bao nướng, canh viên và dầu rán, cùng vài đĩa rau. Rất phong phú, có lẽ là vì nể mặt Bạch Hành Việt.

Vương Huyền cong ngón tay đang cầm đũa, vẫy vẫy cô gái đừng bận rộn nữa, lại đây ăn cùng.

Lâm Lập Tĩnh bẩm sinh đã thân thiện, hỏi: “Em tên là gì vậy?”

Cô gái cười tươi nói: “Cổ Lệ… trong tiếng Hán có nghĩa là bông hoa.” Suy nghĩ một chút, lại nói thêm: “Rất hợp với cây to và cỏ nhỏ nhé.”

Nói xong, Cổ Lệ lén lút nhìn Bạch Hành Việt ở phía đối diện một cái.

Châu Toàn cũng nhìn an rồi lại kín đáo quay đi, xé bánh mì nướng thành những miếng nhỏ, vừa ăn vừa uống canh.

Bạch Hành Việt không đáp lại, mặc kệ họ trò chuyện, gắp miếng bánh mì nướng trong đĩa của Châu Toàn, đưa vào miệng từ từ nhai.

Anh ăn uống rất nho nhã, hiếm khi chủ động nói chuyện trên bàn ăn.

Cổ Lệ dùng muỗng của mình múc một muỗng thịt băm vào bát của Bạch Hành Việt, nhiệt tình mời: “Đây là thịt do chính em ướp, ngon lắm đấy ạ!”

Bạch Hành Việt nói “cảm ơn”, nhưng vẫn không động đũa.

Cổ Lệ bắt chuyện: “À phải rồi, các anh làm nghề gì thế?”

Bạch Hành Việt nói: “Họ làm khảo cổ, còn tôi là kẻ thất nghiệp.”

Cổ Lệ bật cười: “Vậy mà có thể đi cùng họ, anh cũng giỏi thật đấy.”

Bạch Hành Việt nhếch mép, không nói gì.

Châu Toàn im lặng lắng nghe, ăn nhanh hơn. Uống hết ngụm canh cuối cùng, cô muốn lau tay, ngẩng đầu nhìn quanh, thấy cuộn giấy ở bên tay trái của Bạch Hành Việt.

Giữa cô và Bạch Hành Việt không có ai ngồi, chỉ cách một chiếc ghế, khoảng cách không xa không gần.

Châu Toàn không muốn mở lời nhờ anh, đành tự mình đứng lên, nghiêng người với lấy.

Thấy ý định của cô, Bạch Hành Việt lạnh lùng đứng nhìn, không có ý định giúp đỡ. Nửa thân trên của cô áp sát vào anh, lọn tóc vô tình chạm vào mu bàn tay anh, Bạch Hành Việt di chuyển tay ra, ngả người ra sau, nhường chỗ cho cô.

Hai người tương tác trong im lặng, không có bất kỳ cuộc trò chuyện nào.

Lấy được cuộn giấy, Châu Toàn ngồi về chỗ của mình, nghe thấy Bạch Hành Việt nói: “Chỉ cần nói một câu là có thể giải quyết, việc gì phải phức tạp hóa như thế.”

Những người khác chỉ lo trò chuyện và ăn uống, không chú ý nhiều đến họ. Châu Toàn hạ thấp giọng: “Tôi không thấy phiền phức chút nào.”

Bạch Hành Việt không bám riết, đổi giọng, từ từ nói: “Chúng ta đang trò chuyện những chủ đề không đứng đắn à?”

Châu Toàn chưa kịp phản ứng: “… Sao cơ?”

“Sao nói chuyện nhỏ thế.”

Châu Toàn hắng giọng, bình tĩnh nói: “Hôm qua bị cảm lạnh, đau họng.”

Bạch Hành Việt dừng lại, thản nhiên tiếp tục ăn.

Nếu là bình thường, Bạch Hành Việt sẽ không dễ dàng cho cô cái cớ này, sẽ trêu chọc hoặc đùa giỡn, không rõ ràng như thế. Cô thường sẽ giữ bình tĩnh đáp trả, cố gắng không để mình chịu thiệt.

Đột nhiên lại như vậy, đột ngột dừng lại, Châu Toàn bỗng nhiên có chút ngẩn người.

Ăn sáng xong, người đàn ông Duy Ngô Nhĩ dẫn đường hôm qua đã đến, mang theo dụng cụ và hai chàng trai trẻ, giúp kéo xe.

Trước khi đi, Cổ Lệ tiễn họ ra cổng, lưu luyến nhìn Bạch Hành Việt, cứ đi được ba bước lại ngoảnh đầu nhìn lại.

Vương Huyền nhìn từ xa, lắc đầu: “Chậc, tiếc thật.”

Lâm Lập Tĩnh kéo Châu Toàn lại gần, hóng hớt: “Tiếc gì vậy?”

Vương Huyền nói thẳng: “Cô gái này còn quá trẻ, vừa nhìn đã biết không phải kiểu mà Hành Việt thích.”

Nghe thấy vậy, Lâm Lập Tĩnh càng hào hứng hơn: “Thế thầy Bạch thích kiểu người như thế nào?”

Vương Huyền dựa vào trí nhớ: “Hành Việt từ nhỏ đã trưởng thành hơn bạn cùng lứa. Tôi đoán là thích kiểu người ngang tài ngang sức với mình.”

Lâm Lập Tĩnh hiểu ra ngay lập tức: “Vậy chẳng phải là yêu người lớn hơn à.”

“Không ngờ đấy.” Vương Huyền búng một cái vào trán cô: “Con bé này cũng có chút thông minh, hiểu được ý của tôi đấy.”

Lâm Lập Tĩnh ôm trán kêu la: “Chú cứ nhân cơ hội trả thù đi!”

Châu Toàn đứng bên cạnh nghe, nhớ lại Ninh Di Nhiên cũng từng nói câu tương tự.

Đang trò chuyện rôm rả, Bạch Hành Việt là người cuối cùng ra khỏi nhà trọ, đi đến nhập hội với mọi người.

Bầu trời xanh thẳm, Châu Toàn và anh chạm mắt nhau. Cả hai đều không có biểu cảm gì thừa thãi, đối mặt một giây, rồi mọi chuyện lại bình thường.



Về đến trại, Châu Toàn vẫn còn nửa ngày nghỉ, cô không vội ra hiện trường mà đến thẳng văn phòng để sắp xếp tài liệu về hố chôn phụ. Một thời gian nữa sẽ tiến hành khai quật nên phải chuẩn bị trước.

Chiều tối, Lâm Lập Tĩnh tan ca, xách hộp cơm giữ nhiệt đến tìm cô. Châu Toàn đang tập trung làm việc trên máy tính nên không để ý có người vào.

Lâm Lập Tĩnh ngồi phịch xuống bàn, mở hộp cơm: “Đúng là đoán không sai, đoán là cậu mải làm việc quên ăn quên ngủ mà. Chú Bách nấu mì gà hầm cho cạu, ăn lúc còn nóng đi, kẻo mì nở hết.”

Châu Toàn rời mắt khỏi màn hình máy tính, cười nói: “Vẫn là cậu và chú Bách đối tốt với mình nhất.”

Lâm Lập Tĩnh kéo một cái ghế, ngồi xuống bên cạnh Châu Toàn, nhìn cô ăn mì, mắt cứ đờ ra.

Châu Toàn hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Lâm Lập Tĩnh thở dài một tiếng, nói: “Châu Toàn, gia đình cậu có ủng hộ cậu làm công việc này không?”

“Họ sẽ tôn trọng quyết định của mình.”

Lâm Lập Tĩnh chán nản nói: “Mẹ mình dạo này cứ gửi cho mình mấy video tai nạn ở công trường khảo cổ, còn nói cái nghề này không ổn định, thu nhập lại thấp, bảo mình đi thi công chức hoặc học lên tiến sĩ.”

Châu Toàn hiểu tâm trạng của cô, hỏi: “Thế ý của cậu là sao?”

“Mình chắc chắn là thích làm khảo cổ rồi, nhưng mà những gì mẹ mình nói, mình nghĩ kỹ lại thì không thể phản bác được.” Lâm Lập Tĩnh nói: “Vì những điều đó đều là sự thật.”

Lâm Lập Tĩnh là người Bắc Kinh, gia đình khá giả, bố mẹ cô chỉ yêu cầu cô sống khỏe mạnh, không làm mấy ngành đốt tiền như đầu tư kinh doanh để phá sản là được. Thu nhập thấp trong ngành này là chuyện nhỏ, nhưng việc phải xa nhà quanh năm và không đảm bảo an toàn tính mạng mới là chuyện lớn.

Châu Toàn an ủi: “Tranh thủ lúc còn thời gian thực tập, cậu có thể suy nghĩ kỹ hơn.”

Lâm Lập Tĩnh nói: “Thật ra những cái khác thì không sao, chỉ cần mình nghĩ đến việc ở nơi hoang vắng không có sóng điện thoại, nếu có chuyện gì xảy ra không thể liên lạc kịp thời với gia đình, mình lại hoảng sợ.”

Châu Toàn nói: “Đừng lo những chuyện chưa xảy ra.”

“Cũng phải.” Lâm Lập Tĩnh nói: “Thế còn cậu, sau này cậu có dự định gì không?”

“Mình chắc sẽ không đổi nghề.”

Lâm Lập Tĩnh lỡ lời: “Thế còn bạn trai cậu thì sao?”

“Mình vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết tốt hơn, nhưng mình sẽ không vì ai mà từ bỏ sự nghiệp của mình.”

“Một vài người đàn ông ỷ mình có tiền, luôn muốn ‘nuôi nhốt’ phụ nữ, để phụ nữ ở nhà lo việc gia đình.” Lâm Lập Tĩnh nói: “Nếu mà gặp phải loại đàn ông đó, thà dứt khoát chia tay còn hơn, thật sự quá khác biệt về quan điểm sống.”

Châu Toàn bật cười, có chút mơ hồ nói: “Vị trí của mỗi người khác nhau, thật ra cũng không có đúng sai.”

Ăn xong mì, Châu Toàn xem thêm một lúc tài liệu, rồi tắt máy tính, chuẩn bị về ký túc xá.

Lâm Lập Tĩnh dụi mắt, lẩm bẩm: “À mà nói thật nhé, hôm nay mí mắt phải của mình cứ giật liên tục, không phải sắp gặp xui xẻo đấy chứ…”

Châu Toàn dặn dò: “Không được nghĩ lung tung.”

Mấy ngày không về, ký túc xá được Lâm Lập Tĩnh dọn dẹp rất sạch sẽ, trong phòng có mùi muối biển tươi mát. Châu Toàn đi đến bên giường, sờ vào ga trải giường, cảm giác khô ráo và ấm áp.

Lâm Lập Tĩnh nói: “À, đúng rồi – mấy hôm trước trời mưa, chăn đệm hơi bị ẩm, mình nghĩ cậu về ngủ sẽ không thoải mái nên tranh thủ lúc trời đẹp giặt và phơi khô giúp cậu rồi.”

Châu Toàn khựng lại, nói một tiếng cảm ơn.

“Khách sáo với mình làm gì, thật tình.” Lâm Lập Tĩnh cười nói: “Nhưng mà nói thật nhé, Châu Toàn, hồi năm nhất mình thấy cậu người này quá khéo léo, đôi lúc lại còn lạnh lùng, không dễ thân thiết, mình đã định không ở chung với cậu rồi. May mà lúc đó vì lười, không mất công đi tìm phòng khác.”

Học viện văn vật và bảo tàng không cung cấp ký túc xá cho sinh viên cao học, Ninh Di Nhiên lúc đầu định thuê một căn hộ gần trường cho cô, nhưng Châu Toàn từ chối. Cô nhờ môi giới tìm một căn hộ hai phòng ngủ phù hợp để ở ghép.

Lâm Lập Tĩnh lúc đó tình cờ cũng nhờ cùng một môi giới, hai người quen nhau trước khi nhập học. Mặc dù là bạn cùng lớp và sống dưới cùng một mái nhà, nhưng họ ít qua lại, gần như không có sự giao tiếp.

Châu Toàn cười: “Có lẽ là do duyên phận.”

Lâm Lập Tĩnh ôm lấy cánh tay cô nũng nịu: “Biết cậu thơm tho mềm mại thế này thì mình đã cưa đổ cậu từ một năm trước rồi.”

Châu Toàn bị cù nhột, cười trốn tránh.



Công việc khai quật vẫn đang tiếp tục, một tuần sau, đội được chia thành bốn nhóm, lần lượt vào bốn hố chôn phụ xung quanh mộ chính.

Đúng lúc đến kỳ kinh nguyệt, Châu Toàn cảm thấy không được khỏe, sáng sớm thức dậy đã uống một viên thuốc giảm đau.

Hôm nay Bạch Hành Việt không có việc gì nên không đến hiện trường.

Châu Toàn vừa ra khỏi cửa, gặp anh chạy bộ về. 

Anh mặc bộ đồ thể thao màu đen, tóc ngắn rủ trước trán, trông có vẻ thân thiện hơn bình thường, bớt đi sự xa cách.

Châu Toàn chủ động chào buổi sáng.

Bạch Hành Việt nhìn cô, th* d*c nhẹ: “Tối qua không ngủ ngon à?”

Châu Toàn thấy khó hiểu, nói: “Không, rất tốt.”

“Sắc mặt em không tốt.”

“Có thể là hơi hạ đường huyết, lát nữa ăn một thanh sô cô la là sẽ ổn lại.”

Sau khi chia tay Bạch Hành Việt, Châu Toàn đi thẳng đến công trường, cùng với Hứa Niệm và hai người đàn ông khác trong nhóm vào hố chôn phụ số một.

Lâm Lập Tĩnh không được phân vào nhóm của cô, đành miễn cưỡng đi cùng Thẩm Bội Bội, Đinh Tư Kỳ và những người khác vào hố chôn phụ số bốn.

Chủ nhân của ngôi mộ là một nhân vật quan trọng trong thời Tây Hán, cấp bậc chôn cất chỉ có cao hơn chứ không có thấp hơn. Ở phía gần cửa mộ có vài chiếc quan tài, lớp bên đã mục nát, được chia thành hai tầng trên dưới, bên trong chứa đầy tượng gốm, vàng và bạc.

Một vài thợ điện đi vào để nối dây, toàn bộ đường hầm ngay lập tức sáng lên. Những bức bích họa hai bên tường có dấu vết loang lổ, những mảnh màu vẽ bong tróc rơi xuống đất, dính lại thành từng đống.

Châu Toàn không nán lại ở cửa, cùng những người trong nhóm đi sâu vào bên trong để tìm các di vật khác.

Ba giờ sau, Châu Toàn từ hố chôn phụ số một đi ra, đến khu lán che nắng gần đó nghỉ ngơi.

Trong lều không có người khác, Thẩm Bội Bội đang dựa vào ghế gấp để chơi máy chơi game switch, trên bàn nhựa bên cạnh có một chiếc bình giữ nhiệt và một hộp trái cây đã được rửa sạch và cắt sẵn.

Thấy Châu Toàn bước vào, Thẩm Bội Bội ngẩng đầu nhìn một cái, không chào hỏi. Châu Toàn coi cô ta như không khí, tự mình uống nước.

Một lúc sau, có người vén tấm rèm đi vào, áo trắng quần đen, dáng người cao gầy.

Thẩm Bội Bội lập tức ngồi thẳng dậy, cười nói: “Thầy Bạch, sao thầy đột nhiên anh lại đến đây?”

Bạch Hành Việt đáp lại qua loa, xách một cái túi đi về phía Châu Toàn.

Châu Toàn hơi sững sờ: “Hôm nay không phải là anh nghỉ sao?”

Bạch Hành Việt đưa chiếc túi cho cô: “Nhàn rỗi quá, đến xem một chút.”

Châu Toàn cảm thấy một sự ấm áp, cúi đầu nhìn: “Đây là gì?”

“Bánh trôi nước.”

“… Lấy ở đâu ra vậy?”

“Đồ đặt về.”

“Đây là nơi thâm sơn cùng cốc, tôi nhớ là không có dịch vụ giao đồ ăn đâu.”

Bạch Hành Việt nhếch một bên khóe môi: “Chẳng lẽ là tôi tự làm?”

“Vậy thì khả năng là đồ đặt về vẫn cao hơn.”

Cuộc trò chuyện của họ như không có ai khác, rõ ràng là rất bình thường, nhưng người ngoài lại không thể xen vào. Thẩm Bội Bội bĩu môi, tiếp tục chơi game.

Bụng dưới quặn đau khó chịu, đồ uống nóng trở thành cứu cánh. Châu Toàn cũng không khách sáo, tay trái bưng bát, uống một hơi mấy muỗng, cũng không quá để ý đến dáng vẻ.

Cô vốn có một vẻ ngoài hơi yêu kiều, đuôi mắt vểnh lên, rất quyến rũ, nhưng lại quen với việc lạnh lùng. Lúc này, cô lại trông sống động hơn bình thường.

Bạch Hành Việt hứng thú nói: “Ngọt đến vậy sao?”

Châu Toàn gật đầu, không chút tiếc lời khen ngợi: “Ngon. Bánh rất dẻo.”

Bạch Hành Việt nói: “Có vẻ tay nghề của sư phụ cũng không tệ.”

Châu Toàn hé miệng, định nói gì đó, thì dây điện bên ngoài đột nhiên nổ nhỏ, “xẹt xẹt” vài tiếng, ngọn lửa b*n r* cao hơn nửa mét, nhanh chóng biến thành khói đen.

Gần như ngay lập tức, một tiếng động lớn vang lên từ phía hố chôn phụ số bốn, một cánh cửa đá vốn đang mở bỗng rơi xuống, làm mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt.

Châu Toàn nhíu mày, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Bạch Hành Việt nói: “Chắc là dây điện bên trong bị hỏng, rò điện, làm ăn mòn các bộ phận kim loại chống cửa.”

Thẩm Bội Bội ở bên cạnh nghe thấy thế, giật mình, chiếc máy chơi game trên tay rơi xuống đùi. 

Châu Toàn quay đầu nhìn cô ta, ánh mắt lạnh đi.

Không đợi Châu Toàn hỏi, Thẩm Bội Bội đã chột dạ khai: “… Tôi vừa từ hố số bốn ra, không cẩn thận vấp phải dây điện, nghĩ là không sao nên không báo cáo.”

Châu Toàn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh: “Lập Tĩnh với họ có còn ở trong đó không?”

Thẩm Bội Bội im lặng. Châu Toàn kiên nhẫn hỏi lại lần nữa, giọng điệu nhẹ nhàng hơn lúc nãy, nhưng lại đáng sợ hơn.

Thẩm Bội Bội rụt vai lại, cố chống chế: “Thì sao chứ? Chỉ là một cánh cửa thôi mà, lát nữa gọi người đến phá hoặc tháo ra là xong. Tôi đâu có cố ý, cô làm gì mà hung hăng thế?”

Châu Toàn không nói gì, cầm cốc nước trên bàn, đổ nửa cốc nước ấm còn lại vào chiếc máy chơi game của cô ta.

Chiếc quần bị ướt, Thẩm Bội Bội hét lên một tiếng, nhảy khỏi ghế gấp: “Cô làm cái gì vậy hả?”

Châu Toàn thản nhiên nói: “Chúng ta đều là người lớn, một lần hai lần, ai cũng không cần phải trả giá cho sở thích quái đản của ai cả.”

Biết cô đang nói đến chuyện bị nhốt trong kho hôm đó, Thẩm Bội Bội không dám cãi lại nữa, mím chặt môi, dùng tay phủi những giọt nước trên quần áo.

Vài phút sau, Vương Huyền và những người khác chạy đến.

Trên mu bàn tay Châu Toàn dính vài giọt nước, Bạch Hành Việt đưa cho cô một tờ khăn giấy, nói: “Ra ngoài xem tình hình thế nào.”

Châu Toàn nhận lấy, lau qua loa. Trước khi đi, cô nhìn Thẩm Bội Bội: “Máy chơi game tôi sẽ trả lại tiền cho cô. Biết mà tự lo liệu cho bản thân đi.”

Khi họ đến nơi, bên ngoài cửa đá đã căng một hàng rào cảnh báo màu đỏ, cấm bất kỳ ai đến gần. Vương Huyền một tay chống nạnh, đang gọi điện cho nhóm kỹ thuật, mắng té tát, bảo họ đến ngay lập tức.

Châu Toàn định gửi tin nhắn cho Lâm Lập Tĩnh, nhưng nghĩ lại bên trong hoàn toàn không có sóng, nên đành bỏ cuộc. Sự việc xảy ra quá đột ngột, vừa nãy đầu óc cô trống rỗng. Sau khi bình tĩnh lại, cô nhớ  ra điều gì đó, quay người đi về hướng khác.

Chưa kịp đi được vài bước, cổ tay cô bị nắm chặt lại. Nhận ra ý định của cô, Bạch Hành Việt nói: “Đừng đi đâu cả. Đợi đội cứu hộ đến, họ sẽ giải quyết thôi.”

“Không đợi được nữa, không khí bên trong ngày càng ít, người ở lâu sẽ bị ngạt.” Châu Toàn nói: “Tôi đã xem bản đồ địa hình anh vẽ, có một lối ra khác.”

“Nếu em đã xem thì nên biết lối ra đó rất phức tạp, không phải ai cũng có thể vào được.”

Châu Toàn cố gắng giãy giụa: “…Anh buông tôi ra trước đã.”

Bạch Hành Việt vẫn không buông cô, nói: “Cánh cửa đá đó dùng để chịu lực, một khi nó rơi xuống, toàn bộ hố chôn phụ có thể bị sập.”

“Nếu tôi nói tôi vẫn phải đi thì sao?”

“Tôi cũng đã nói rồi, đợi đội cứu hộ.”

Anh quá áp đặt, không để cho cô một chút cơ hội nào để xoay xở. Châu Toàn giãy giụa không thành, bình tĩnh đến lạ thường nói: “Tôi chưa bao giờ mong anh đi cùng tôi, nhưng anh… có thể có chút đồng cảm không? Lập Tĩnh đã bị nhốt ở trong đó rồi.”

Ngón cái của anh dán chặt vào da thịt cô, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của mạch máu.

Bạch Hành Việt rõ ràng còn bình tĩnh hơn cô, nói: “Người khác thì có liên quan gì đến tôi.”

Anh không quan tâm đến người khác, anh chỉ quan tâm đến sự an toàn của cô. Lời này trong tai Châu Toàn, nghe có vẻ thờ ơ hơn bất kỳ lúc nào khác.

Cô không giãy giụa nữa, mặc kệ anh nắm, cô không chớp mắt nhìn anh: “Trong mắt anh, tôi cũng là người khác thôi. Bạch Hành Việt, chúng ta đâu có liên quan gì đến nhau, anh lấy quyền gì mà cản tôi?”

Bạch Hành Việt cũng nhìn cô.

Châu Toàn không né tránh, đôi mắt cô sáng ngời nhưng đầy xa cách.

Bạch Hành Việt đột nhiên cười lạnh một tiếng, buông cô ra: “Được, tôi không cản em. Em muốn đi đâu, thì cứ đi đó.”

Châu Toàn cúi đầu nhìn cổ tay đỏ ửng của mình, không bận tâm đến chuyện khác, cô quay người đi.



Hầm mộ đá có diện tích rộng lớn, Châu Toàn đi nhanh hơn mười phút, đi vòng qua các hang đá, đến được phía bên kia của hố chôn phụ số bốn.

Lối ra này đã bị bỏ đi sau vài lần thảo luận. Lúc đó chỉ mới phá dỡ lớp bề mặt, cửa mộ vẫn dính chặt với bức tường đất, nền đất được lấp đầy bằng xỉ than. Cánh cửa bị nứt toác, tạo thành một lỗ thủng to bằng bàn tay.

Châu Toàn nhìn quanh, cúi xuống nhặt một hòn đá sắc nhọn, dùng hết sức đập vào cánh cửa. Vài mảnh vỡ b*n r* từ rìa lỗ thủng, vị trí bị đập để lại một vết xước sâu. Dưới ánh nắng mặt trời, bụi bay mù mịt, sặc vào mũi.

Cô ho khan vài tiếng, cố nén sự khó chịu. Châu Toàn liên tiếp đập vài nhát, xoa xoa cổ tay đang mỏi, vừa định tiếp tục thì cách đó vài trăm mét vang lên một tiếng “ầm” rung chuyển trời đất, khói đặc bốc lên, một đám mây hình nấm màu xám tro từ xa bay lên.

Châu Toàn nhìn chằm chằm vài giây, không chắc là do nổ nhân tạo hay hố chôn phụ đã bị sập. Phía này tạm thời an toàn, cô không có thời gian để suy nghĩ nhiều, cầm hòn đá lên và tiếp tục đập.

Một mảnh vỡ rơi xuống đất, chưa kịp phản ứng, cô trượt chân, mắt cá chân phải bị trật.

Một cơn đau thấu tim ập đến, Châu Toàn vịn vào tường, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Một lúc sau, tiếng bước chân từ xa vọng lại, Châu Toàn khó khăn quay đầu nhìn.

Bóng dáng Bạch Hành Việt xuất hiện dưới lớp bụi, mờ mờ ảo ảo, đường nét của anh chuyển từ mờ nhạt đến rõ ràng. Anh tới với khuôn mặt lạnh lùng, cởi chiếc áo khoác gió, trùm lên người cô, một tay ôm lấy eo cô, bế cô lên.

Cảm giác mất trọng lượng đột ngột khiến cô phải đưa hai tay ra, vòng chặt lấy cổ anh, giao phó bản thân mình cho anh. Hơi thở nóng ấm của anh ta phả vào má cô, vừa nhẹ nhàng vừa gấp gáp.

Bạch Hành Việt đặt cô lên một bậc thang xếp bằng đá, ngồi xổm xuống trước mặt cô, cởi giày ra, vén ống quần lên, nắm lấy mắt cá chân sưng tấy của cô để kiểm tra vết thương.

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, từ đầu đến cuối không nói một lời. Châu Toàn nhìn anh, cổ họng có chút khô khốc, không thể nói nên lời.

Ánh mặt trời gay gắt, sự im lặng lan tỏa vô hạn. Một lát sau, Bạch Hành Việt mở lời: “Đừng giày vò bản thân nữa. Lâm Lập Tĩnh và họ đã ra ngoài rồi.”

Khi nói lời này, anh không nhìn cô, tiếp tục xoa bóp mắt cá chân bị thương của cô.

Nhiệt độ lòng bàn tay anh hơi lạnh dán lên làn da nóng bỏng của cô, tạo nên một sự tương phản rõ rệt. Châu Toàn nhất thời không biết nên nói gì, móng tay khẽ cậy vào ngón trỏ, cảm thấy có chút khó chịu.

Thật ra cô có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi, ví dụ như tại sao mọi người lại được cứu ra nhanh như vậy, ví dụ như, tại sao anh lại đến đây.

Cuối cùng, Châu Toàn chỉ ấp úng hỏi một câu: “Anh không giận sao?”

Ánh nắng chói lòa, vài tia sáng chiếu thẳng vào mu bàn tay anh, bàn tay với những khớp ngón tay rõ ràng dường như khựng lại một chút.

Bạch Hành Việt ngước mắt lên, cuối cùng cũng chịu nhìn cô, chầm chậm nói: “Có giận, nhưng sẽ không bỏ mặc em.”