Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 35



Mùng hai Tết, Bạch Hành Việt bị bà Bạch Mẫn gọi điện giục quay về Bắc Kinh.

Ban đầu Bạch Hành Việt không định về, nhưng Bạch Mẫn khuyên mãi không được, đành lạnh lùng nói thẳng: “Lần này con không về thì sau này mẹ con mình khỏi gặp nhau nữa.”

Lại chiêu cũ rích này cứ dùng đi dùng lại, thật vô vị. Anh lười để ý.

Biết anh đã về, Hoàng Mao vội vàng liên hệ: “Anh Việt, không xong rồi… nổ rồi!”

Bạch Hành Việt vẫn đang trên đường, bị làm phiền đến đau đầu: “Cậu nổ à?”

“Không phải, nhà anh nổ rồi!” Hoàng Mao thở hổn hển: “Em dẫn người dọn dẹp đến nhà anh. Cửa sổ ban công mở toang, ống nước bị đóng băng và vỡ tung rồi… Chao ôi, nhà anh bây giờ thành cái động thuỷ liêm rồi.”

Bạch Hành Việt bảo tài xế taxi quay đầu, về chỗ ở trước để xem xét, tiện thể lấy xe.

Khi anh đến nơi, thợ sửa chữa vẫn chưa tới. Hoàng Mao đi chân trần lội trong nước, ống nước phía sau vẫn đang xịt nước ra ngoài.

Nhìn thấy Bạch Hành Việt, Hoàng Mao như thấy cứu tinh: “Anh trai thân yêu của em, cuối cùng anh cũng đến rồi! Em sợ tất cả tranh vẽ, tài liệu và mọi thứ khác của anh sẽ bị ngập hết.”

Bạch Hành Việt đi vào thư phòng, sắp xếp và đóng gói các bản thiết kế.

Hoàng Mao đến giúp: “Vậy đồ nội thất thì sao? Toàn là gỗ xịn, còn dùng được không? Có cần em mang ra chợ vật liệu xây dựng thanh lý không?”

Bạch Hành Việt nửa cười nửa không: “Nếu muốn thanh lý thì thanh lý cậu trước đã.”

Biết mình đuối lý, Hoàng Mao im bặt.

Chỗ này không thể ở được nữa. Phải thay sàn nhà, sơn lại tường, đồ nội thất cũng phải mua bộ mới. Hoàng Mai gọi công ty chuyển nhà đến, chuyển đồ đạc đến một căn hộ khác của Bạch Hành Việt.

Trước khi Bạch Hành Việt ra nước ngoài, anh và Ninh Di Nhiên đã mua hai căn hộ ở phố bắc khu Vạn Liễu Hoa Phủ, cùng một tòa nhà, căn trên căn dưới, cách nhau không nhiều tầng.

Mấy năm nay anh không ở, Ninh Di Nhiên giúp trông coi, định kỳ cho người đến dọn dẹp nên khá sạch sẽ.

Biết những bản thiết kế của Bạch Hành Việt rất quan trọng, Hoàng Mao không để người của công ty chuyển nhà động tay mà tự mình cẩn thận bê các thùng carton lên lầu.

Trong tủ lạnh có sẵn nước khoáng có ga Paris Water mới nhất, Hoàng Mao lấy cho mình và Bạch Hành Việt mỗi người một chai.

Từ phía đông thành phố sang phía tây thành phố, chớp mắt trời đã tối.

Bạch Hành Việt cúp cuộc gọi không biết là thứ mấy của Bạch Mẫn, đợi Hoàng Mao nghỉ đủ rồi, cùng xuống lầu.

Trong thang máy, Hoàng Mao bày ra vẻ mặt phức tạp, nhìn Bạch Hành Việt hết lần này đến lần khác, như muốn nói gì đó.

Bạch Hành Việt thấy cậu ta khó chịu: “Có gì thì nói đi.”

Hoàng Mao cũng không khách sáo: “Anh Việt, lúc nãy em đã thấy rồi, trong thùng có kẹp một cái thẻ nhân viên… Bạn gái cũ của anh Nhiên mấy năm trước từng làm thêm ở quán bar của bọn mình à? Hai người đã quen nhau từ lâu rồi?”

Ninh Di Nhiên từng bao trọn quán bar để tổ chức sinh nhật cho Châu Toàn, hai năm nay thỉnh thoảng cũng đến đó ngồi cùng cô. Hoàng Mao đã gặp Châu Toàn rất nhiều lần nên nhận ra cô ấy.

Bạch Hành Việt nói: “Cô ấy là do cậu tuyển vào, quên rồi à?”

“Haiz, chuyện cũ rích rồi, em quên từ lâu rồi.” Hoàng Mao vỗ đầu: “Hơn nữa cô ấy so với trước đây thì thay đổi nhiều quá, hoàn toàn là hai phong cách khác nhau luôn.”

Cửa thang máy mở ra, chủ đề này cũng kết thúc.

Bạch Hành Việt đưa Hoàng Mao đến ga tàu điện ngầm gần đó rồi lái xe về ngôi nhà kiểu cũ. Vừa bước vào nhà, một luồng khí nóng ập đến. Lò sưởi đang đốt củi, nhưng không khí lại lạnh như hầm băng.

Bạch Mẫn ngồi thẳng trên ghế sofa đối diện chiếc tivi đang tắt, chiếc khăn choàng trên người không có một nếp nhăn. Trên bàn trà có ba chiếc chén sứ, hẳn có khách đến.

Bạch Hành Việt vứt chìa khóa xe, vắt áo khoác lên lưng ghế sofa.

Bạch Mẫn vẻ mặt cứng nhắc, giọng nói vẫn khá dịu: “Sao về muộn vậy? Cậu và mợ con đến chúc Tết, vốn muốn đợi con cùng ăn bữa tối.”

Bạch Hành Việt ngước mắt: “Cậu nào?”

“Cậu út con.” Bạch Mẫn nói: “Cậu ấy hỏi về chuyện công ty kiến trúc của con, bảo con có khó khăn gì thì cứ tìm cậu ấy.”

Gia đình họ Bạch không phải là người gốc Bắc Kinh, ban đầu họ làm nghề vận chuyển hàng hóa bằng đường thủy. Đến đời ông ngoại Bạch Hành Việt, họ chuyển sang kinh doanh trà, từ Quảng Đông di cư đến đây và dần dần định cư.

Bạch Mẫn có tình cảm sâu sắc với hai người em trai, mối quan hệ luôn tốt đẹp. Bạch Mẫn và Bạch Phàm đi theo con đường giáo dục, người em thứ ba Bạch Thành thừa kế sự nghiệp của gia đình, những năm qua đã âm thầm giúp đỡ họ rất nhiều.

Bạch Hành Việt đã nghe những điều này đến phát chán, bình thản nói: “Con có khó khăn gì đâu.”

Bạch Mẫn hỏi: “Về mặt tài chính thì sao, tiền có đủ không?”

“Số tiền cổ tức hàng năm của gia đình họ Bạch chia cho mẹ và con còn chưa đủ sao?”

“Gia đình họ Bạch không phải nhà của con sao?” Bạch Mẫn vốn đã tức giận, không thể giả vờ làm người mẹ hiền nữa: “Nói thế có nghĩa là mẹ đổi họ cho con khiến con ấm ức sao? Con cũng giống bố con, nghĩ rằng quan chức không bằng doanh nhân à?”

Cuộc cãi vã này là điều không thể tránh khỏi, có xu hướng ngày càng gay gắt hơn.

Bạch Hành Việt xoa thái dương: “Mẹ, con từ xa về không phải để cãi nhau với mẹ.”

Bạch Mẫn không xuống nước, bắt đầu cằn nhằn: “Năm xưa mẹ bảo con học quản trị kinh doanh, con không chịu, cố ý chọc tức mẹ, học cái ngành lịch sử không liên quan gì, sau đó lại đi học thiết kế kiến trúc. Thôi được, những chuyện này mẹ không quản nữa. Bây giờ cậu con tốt bụng muốn hỗ trợ sự nghiệp của con, sao, làm vậy cũng là sai à?”

Ánh mắt Bạch Hành Việt trở nên lạnh lùng, anh cười khẩy: “Những chuyện cũ này nhất định phải lặp đi lặp lại sao? Mẹ nên hiểu rõ trong lòng, đó là sự hỗ trợ hay là sự can thiệp thay cho mẹ.”

Bị nói trúng tim đen, Bạch Mẫn im lặng.

“Mẹ chê bố con đầy mùi quan liêu, không sợ con dính mùi tiền bạc sao?” Bạch Hành Việt nhếch môi cười: “Mẹ từng dạy nhiều học sinh như vậy, chưa từng nói với họ rằng, đừng sống quá hai mặt sao.”

Dù cách nhau bao lâu, mẹ con họ cũng rất khó để sống hòa bình. Bạch Hành Việt cầm áo khoác, đi thẳng về phía cầu thang. Đi ngang qua khu bếp, anh thấy một bàn đầy đồ ăn trên bếp giữ nhiệt, anh dừng lại một chút, rồi đi lên lầu mà không quay đầu lại.

Tầng hai, Bạch Hành Việt đi vòng qua phòng ngủ tối om, ra ngoài ban công, đứng hứng gió hút thuốc.

Ninh Di Nhiên tối nay cũng về nhà, anh ta đang chơi cờ với viện trưởng Ninh ở phòng khách, giáo sư Trần đang gọt trái cây cho họ. Hai căn nhà có bố cục giống nhau, quay về hướng nam, căn nhà bên cạnh đèn lồng rực rỡ, không khí vui vẻ, đầm ấm.

Một bên đầy ắp, một bên trống rỗng. Sự đối lập rõ rệt.

Điếu thuốc còn chưa cháy hết, Châu Toàn gửi tới một video dài hơn mười giây. Tiếng gió và giọng nói của cô, không giấu được sự phấn khích, cô nói với anh rằng Tô Châu đã có tuyết, thật hiếm khi xảy ra.

Bạch Hành Việt gạt tàn thuốc, xem từ đầu đến cuối, gọi điện lại cho cô.

Anh không có vẻ hào hứng, ánh mắt trầm lắng, nhưng vẫn kiên nhẫn trò chuyện với cô: “Mới thấy tuyết cách đây không lâu mà, vui đến vậy sao?”

Châu Toàn cười nói: “Anh không hiểu sự cố chấp của một người miền nam đâu.”

“Vui thì cứ xem thêm chút nữa. Anh đứng đây với em.”

Mơ hồ nhận ra sự mệt mỏi của anh, Châu Toàn im lặng vài giây, rồi vẫn hỏi: “Tâm trạng anh không tốt sao?”

Bạch Hành Việt cười: “Vẫn ổn.”

Châu Toàn lại hỏi: “Không phải đã về Bắc Kinh rồi sao? Anh ở nhà không thoải mái?”

Bạch Hành Việt hỏi ngược lại: “Từ khi nào mà em hiểu anh đến vậy?”

“Không phải đặc biệt hiểu, chỉ đoán thôi.”

“Đoán mà đúng cũng không dễ.”

Châu Toàn cười, đột nhiên nói: “Gọi video nhé?”

Bạch Hành Việt nói: “Làm gì?”

“Em chưa thấy phòng của anh.” Thật ra cô muốn xem trạng thái hiện tại của anh.

“Anh không mặc quần áo. Đang c** tr*n.” Bạch Hành Việt liếc nhìn sang nhà bên, Ninh Di Nhiên đã đi ra, cầm một chai rượu vang và hai cái ly, đang đi về phía này.

Nghe ra anh đang ở bên ngoài, Châu Toàn nói: “Vậy em cũng muốn xem.”

“Chắc chắn chứ?”

“Không cho xem sao? Anh ki bo thật đấy.”

Bạch Hành Việt bật cười rồi thật sự chuyển sang gọi video. Trên màn hình, Ninh Di Nhiên đi qua cây bạch dương, vào tìm anh.

Châu Toàn ngẩn người, một tiếng “ting” vang lên, cuộc gọi bị ngắt.

Bị cô làm loạn một trận, tâm trạng Bạch Hành Việt khá hơn nhiều, anh gõ chữ hỏi: “Chạy gì hả? Còn xem nữa không?”

Châu Toàn không trả lời.

Tiếng bước chân trên hành lang ngày càng gần.

Ninh Di Nhiên gõ cửa qua loa hai cái, rồi đẩy cửa vào thẳng, đi đến ban công: “Tôi đoán ngày đầu tiên cậu về trong lòng chắc chắn rất bực bội. Anh em đến đây cùng cậu thức trắng đêm đây.”

Bạch Hành Việt dập tàn thuốc: “Vẫn tưởng mình còn trẻ à, cứ muốn thức trắng đêm.”

Ninh Di Nhiên cười nói: “Dù sao thì đàn ông không thể nói không được. Trước đây thì chơi game, bây giờ thì uống rượu, mỗi thứ có một cái sướng riêng.”

Đêm còn dài, Bạch Hành Việt nhận lấy chiếc ly mà Ninh Di Nhiên đưa, ngửa đầu uống cạn ly rượu.

Nửa say nửa tỉnh, Ninh Di Nhiên nói: “Lão Bạch, hai chúng ta quen nhau hai mươi mấy năm rồi.”

“Ừ. Chớp mắt.”

“Phải, nhanh thật.” Ninh Di Nhiên nâng ly: “Nào, cạn ly vì hai mươi mấy năm khốn nạn và hoang phí này.”

Bạch Hành Việt không để ý, chế giễu: “Sến súa.”



Châu Nạp lớn lên ở Giang Nam, cả đời chưa thấy tuyết mấy lần. Tối qua, cậu kéo Châu Toàn ra sân đắp người tuyết, đến nửa đêm mới chịu về phòng ngủ.

Ở ngoài lâu, buổi sáng Châu Toàn thức dậy mũi ngạt, cổ họng cũng không thoải mái. Lâm Tú Dung pha cho cô một gói thuốc banlangen, ít nhiều cũng có thể phòng cảm lạnh.

Nhiệt độ tăng lên, trên mặt đất đọng một vũng nước. Người tuyết chỉ còn lại hai con mắt và một chiếc khăn quàng đỏ.

Nghĩ đến vẻ mặt sụp đổ của Châu Nạp khi thức dậy, Châu Toàn đến chỗ khuất nắng, dùng cành cây cào một ít tuyết, đắp một người tuyết nhỏ hơn.

Trước bữa sáng, Châu Toàn thay một bộ đồ thể thao, một mình ra ngoài chạy bộ.

Khoảng thời gian trước Bạch Hành Việt nói thể lực cô kém, trên giường không theo kịp nhịp điệu của anh. Từ đó, anh có thêm một sở thích là mỗi ngày đốc thúc cô chạy bộ buổi sáng.

Không khí ở Nhiệt Thành trong lành, cảnh bình minh là một khung cảnh khác. Cô được mãn nhãn, dần dần cũng quen.

Vừa ra khỏi nhà, cô gặp Chung Tân Nhượng ở ngã tư. Châu Toàn định đi đường vòng, nhưng bị gọi lại.

Chung Tân Nhượng mỉm cười: “Trùng hợp quá.”

Châu Toàn khách sáo: “Trùng hợp quá.”

Chung Tân Nhượng lặng lẽ đánh giá cô. Khi Châu Toàn không trang điểm, cô bớt đi vẻ sắc sảo, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng, làn da rất trắng, giống như tơ lụa.

Trước khi cô định rời đi, Chung Tân Nhượng kịp thời nói: “À, dì Lâm nói cô làm nghề khảo cổ vật.”

Châu Toàn im lặng, đợi anh ta nói tiếp.

Chung Tân Nhượng cười: “Vậy chúng ta cũng coi như nửa đồng nghiệp. Tôi làm tổ chức triển lãm ở bảo tàng thủ đô.”

Châu Toàn không muốn làm mất mặt anh ta: “Bạn học của tôi cũng làm công việc này, nghe nói rất vất vả.”

“Nói về vất vả, chắc chắn không bằng công việc nghiên cứu thực địa của các cô.”

Chung Tân Nhượng khá nhu hoà và nói chuyện có duyên, không vội vàng, không để cuộc trò chuyện bị ngắt quãng. Nói chuyện được vài câu, anh ta lấy Lâm Tú Dung ra làm lý do: “Dì Lâm giới thiệu chúng ta quen nhau, có lẽ nghĩ chúng ta sẽ nói chuyện hợp. Gần đây tôi có một dự án liên quan đến khảo cổ, muốn hỏi ý kiến cô một chút.”

Châu Toàn cười: “Hướng dẫn thì không dám, chỉ cần giúp được anh là được.”

Ở ngã tư có một quán ăn sáng. Chung Tân Nhượng ngỏ ý vừa ăn vừa nói chuyện. Châu Toàn đồng ý, dù sao cũng không thể từ chối một người cười nói vui vẻ với mình. Cô cũng muốn nhân cơ hội này để nói rõ với anh ta.

Chung Tân Nhượng tìm một chỗ gần cửa sổ, chu đáo kéo ghế cho cô. Châu Toàn nói lời cảm ơn, gọi một ly sữa đậu nành không đường.

Chưa vào chủ đề chính, màn hình điện thoại sáng lên. Bạch Hành Việt hỏi cô đang làm gì.

Châu Toàn trả lời: “Ăn sáng.”

Bạch Hành Việt: “Một mình à?”

Châu Toàn tránh nói thẳng: “Ban đầu thì một mình.”

Hai ba phút sau, Bạch Hành Việt gửi một định vị: “Quán này ngon không?”

Châu Toàn sững sờ, nhìn quanh, cô tìm thấy chiếc xe mang biển số Bắc Kinh.

Cô đứng dậy khỏi ghế, nói lời xin lỗi với Chung Tân Nhượng, đẩy cửa quán, đi thẳng ra phía đối diện đường.

Không thấy Bạch Hành Việt ở ghế lái, Châu Toàn đi vòng qua xe, thử kéo cửa xe phía sau. Cửa không khóa, cô mở ra.

Đối diện với cô là ánh mắt biếng nhác của anh.

Khi Châu Toàn ngồi vào, Bạch Hành Việt kéo cô lại gần rồi cúi đầu xuống.

Châu Toàn dùng lòng bàn tay che môi anh: “Đừng… em bị cảm rồi, sợ lây cho anh.” Cô ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng trên người anh: “Anh uống rượu rồi?”

Bạch Hành Việt “ừm” một tiếng lười biếng.

Châu Toàn hỏi: “Vậy anh đến bằng cách nào?”

“Gọi tài xế riêng, đi đường cao tốc suốt đêm.” Bạch Hành Việt lướt nhìn trang phục của cô, rồi xoa búi tóc củ tỏi của cô: “Ăn sáng với đối tượng xem mắt mà thoải mái vậy sao?”

Châu Toàn không hề bất ngờ khi anh biết về sự tồn tại của người này: “Lại là Châu Nạp nói với anh à?”

“Anh nhớ là em không nói.”

“Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.”

Sau khi im lặng một lúc, Châu Toàn nhìn anh ở cự ly gần, ngón tay vuốt nhẹ dưới quầng thâm mắt anh: “Cả đêm anh không ngủ sao?”

Từ Bắc Kinh đến Tô Châu, đi đường cao tốc ít nhất cũng phải mười tiếng. Tính thời gian thì sau khi họ nói chuyện xong tối qua không lâu là anh đã xuất phát rồi.

Bạch Hành Việt nói: “Ngủ trên xe rồi.”

“Quầng thâm mắt anh rõ lắm.”

“Lát nữa sẽ còn rõ hơn.”

“Hả?”

“h*m m**n quá độ.”

Châu Toàn không muốn nghe những lời như vậy, đẩy anh một cái.

Bạch Hành Việt nửa ôm cô, thỉnh thoảng v**t v* lưng cô, khẽ hỏi: “Nhớ anh không?”

Châu Toàn nói vòng vo: “Anh nhớ em thì em nhớ anh.”

“Không thấy em nhớ anh chút nào cả.”

Xe dừng ở chỗ râm mát, trong xe tối mờ, dễ làm tămg sự mập mờ.

Châu Toàn cong môi, lại gần, hôn lên yết hầu nhô ra của anh: “Thế này có thấy không?”

Bạch Hành Việt nheo mắt: “Tạm được.”

Một giây trước khi anh phản công, Châu Toàn dịch sang một bên, kéo giãn khoảng cách với anh, cười nói: “Em phải đi rồi. Người nhà anh ta và mẹ em quan hệ rất tốt, ít nhất trên mặt phải giữ thể diện, cứ để người ta đợi như vậy thì bất lịch sự lắm.”

Tay Châu Toàn còn chưa chạm vào khóa cửa đã bị anh kéo lại.

Anh đè tay cô lên cửa sổ, hôn chuẩn xác lên môi cô, đầu lưỡi quấn quýt lấy nhau.

Châu Toàn th* d*c, không kịp nhắc nhở anh có bị lây bệnh không, khẽ lầm bầm không rõ lời: “…Muộn rồi.”

Bạch Hành Việt luồn tay vào, v**t v* eo cô: “Kịp mà. Bảo anh ta đợi đi.”