Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 36



Tối qua, sau vài ly rượu, Ninh Di Nhiên kể về Châu Toàn, tỉ mỉ từng chi tiết từ lúc họ gặp gỡ đến khi yêu nhau. Bạch Hành Việt bất chợt nảy ra ý, bỏ lại Ninh Di Nhiên ra khỏi cửa.

Trên xe, Bạch Hành Việt khởi động xe, suýt nữa quên mất mình đã uống rượu.

Trong lúc chờ tài xế, anh nhớ lại lời của Hoàng Mao, trong đầu chợt lóe lên tấm ảnh của Châu Toàn trên thẻ nhân viên. Cô để khuôn mặt mộc, non nớt, dáng vẻ sinh viên, buộc tóc đuôi ngựa, vầng trán đầy đặn, lấm tấm hai nốt mụn trứng cá.

Mười tám, mười chín tuổi, từ ngoại hình đến ánh mắt đều rất non nớt, không sáng bừng như bây giờ. Chuyện đó quả thực là chuyện xưa cũ không đáng nhắc lại.

Khi đó Châu Toàn còn chưa học năm nhất đại học, vừa đến Bắc Kinh, đến quán bar tìm việc làm thêm. Hoàng Mao không đành lòng thấy cô kéo vali đi đi lại lại nên giữ cô lại, dọn một phòng nhỏ trong kho làm chỗ ở cho cô.

Trước khi ra nước ngoài, Bạch Hành Việt đã cãi nhau một trận với Bạch Mẫn, tâm trạng vô cùng tệ, đúng lúc quán bar của một người bạn khai trương, anh đến ủng hộ.

Châu Toàn đi làm được vài ngày, chưa quen môi trường, càng lo lắng càng hấp tấp, làm đổ rượu lên người anh. Người bạn đứng bên cạnh anh mắng cô một trận té tát.

Cô gái trẻ như đứng trước một kẻ địch lớn, mím chặt môi, vẻ mặt sắp khóc nhưng vẫn cố nhịn, nghẹn ngào nói xin lỗi.

Bạch Hành Việt hiếm khi động lòng trắc ẩn, giúp cô giải vây. Đêm đó Châu Toàn liên tục mắc lỗi, liên tục xin lỗi người khác.

Bạch Hành Việt định về thay quần áo, muốn xem cô định khi nào mới khóc, nhưng rồi lại không đi.

Nửa đêm, Châu Toàn giao ca với đồng nghiệp, trốn vào một góc, ôm một chai bia, ngửa cổ uống một hơi.

Bạch Hành Việt đi vệ sinh, vừa lúc nhìn thấy. Rượu ở quán bar này cơ bản đều pha bằng cồn kém chất lượng, chỉ một ngụm như vậy cũng đủ khiến cô say, suýt nữa bị người ta lôi đi.

Chuyện như vậy xảy ra ở nơi này chẳng có gì lạ. Bạch Hành Việt cũng không có nhiều lòng tốt như vậy, không định giúp cô lần thứ hai.

Anh đi ngang qua cô, nhưng tay bị Châu Toàn nắm chặt. Cô mất tỉnh táo, nhưng lại có một sự dựa dẫm bản năng đối với anh.

Bạch Hành Việt đành đưa cô về phòng trọ, lại bị cô nôn vào người. Căn phòng quá nhỏ, không thông gió, khắp nơi bừa bộn. Châu Toàn nằm trên chiếc giường gấp, co ro người lại, nhỏ bé và gầy guộc.

Anh kiên nhẫn nhìn cô một lúc, sau đó đưa cô đến khách sạn gần đó nghỉ ngơi.

Châu Toàn say rượu tỏ tính xấu, kéo anh nói luyên thuyên không ngừng, nói một mình đến gần sáng mới chịu ngủ.

Bạch Hành Việt lại không thể đi được. Anh tự thấy mình không phải người tốt, cả đời này cũng chỉ tử tế một lần, đó là với Châu Toàn.

Hôm đó trước khi đi, anh để lại cho cô một mẩu giấy, dặn cô sau này cẩn thận một chút. Không phải loại rượu nào cũng có thể uống, không phải loại người nào cũng có thể tin tưởng. Nếu không học được cách bảo vệ bản thân thì đừng dấn thân vào chốn thị phi.

Không lâu sau đó, anh ra nước ngoài. Bạch Hành Việt đã từng nghĩ, nếu không đi chuyến này, có lẽ sẽ có một sự phát triển khác với Châu Toàn. Nhưng cô luc đó thực sự cũng chưa quan trọng đến mức đáng để anh thay đổi kế hoạch ở lại Bắc Kinh.

Đoạn tình này chỉ có thể là một khúc nhạc đệm. Một chút rung động ban đầu không đáng nhắc đến.

Cho đến tận hôm nay, Ninh Di Nhiên nói chuyện với anh về hai năm trước, kể về lúc mới quen Châu Toàn, cô lúc đó như thế nào. Nhưng Bạch Hành Việt lại nhớ về những chuyện còn lâu hơn thế.

Khoảnh khắc ấy, anh bỗng rất muốn gặp cô.

Sáng sớm, anh tới gần nhà cô. Bạch Hành Việt bảo tài xế đỗ xe bên đường, bình tĩnh nhìn Châu Toàn nói cười với một người đàn ông khác, cử chỉ đàng hoàng, điềm tĩnh và có quy củ.

Trong mắt người ngoài, Châu Toàn có năng lực cực kỳ mạnh, đối nhân xử thế tự nhiên, xử lý mọi việc không tốn chút sức lực. Có lẽ chỉ có anh mới biết, cô đã phải khó khăn như thế nào để từng bước đi đến ngày hôm nay.

Sự trưởng thành của cô không phải chỉ trong chốc lát, nhưng anh lại vắng mặt trong những năm tháng khó khăn nhất của cô, Ninh Di Nhiên cũng vậy.

Bạch Hành Việt gửi cho cô một định vị thời gian thực, nhìn sự thay đổi biểu cảm của cô và chờ cô bước về phía anh.

Anh ôm cô, hôn cô, lắng nghe tiếng thở gấp gáp của cô, cảm nhận những rung động nhỏ nhặt và lớp da gà trên làn da cô.

Châu Toàn vòng tay qua vai anh, trong mắt cô có hình bóng anh, thật sống động và mềm mại.

Một lúc lâu sau, Bạch Hành Việt cuối cùng cũng buông cô ra, đặt một nụ hôn lên trán cô, mang ý nghĩa vỗ về.

Châu Toàn bình tĩnh lại, khẽ cười nói: “Em thực sự phải xuống xe rồi.”

Bạch Hành Việt nhìn đôi môi đỏ mọng vì bị hôn của cô, nói: “Khi nào rảnh thì đến tìm anh.”

“Tìm ở đâu?”

“Em nói xem?”

Hiểu ý anh, Châu Toàn nói: “Lát nữa em phải về nhà một chuyến, thay quần áo.”

Bạch Hành Việt kéo tay cô xuống, dụ dỗ: “Nhanh đấy. Anh chờ thì được, nhưng nó thì không.”

Như chạm phải một viên đá bỏng tay, Châu Toàn vội vàng rụt tay lại, hắng giọng, tránh ánh mắt của anh, bước thẳng xuống xe.

Phía sau, tiếng cười trầm thấp của anh lọt vào tai cô, nói: “Chỉnh lại quần áo đi.”

Châu Toàn không nói gì, cô đóng cửa xe, rảo bước nhanh hơn.

Cô đi không lâu rồi trở lại chỗ ngồi. Cốc sữa đậu nành vẫn còn bốc khói.

Chiếc xe kia đỗ ở vị trí không bị khuất tầm nhìn, từ lúc cô lên xe đến lúc xuống, Chung Tân Nhượng đều nhìn thấy. Ánh mắt anh ta nhìn cô có chút kỳ lạ, thật ngượng ngùng và gượng gạo.

Ánh mắt Chung Tân Nhượng dừng lại ở cổ cô. Vết hằn ở đó như thể cố ý được để lại, không quá rõ, nhưng vừa đủ. Là đàn ông, dĩ nhiên anh ta có thể nhận ra ngay lập tức.

Châu Toàn suy nghĩ một chút, bình thản nói: “Anh Chung, mẹ tôi có lẽ không rõ tình hình của tôi nên vô duyên vô cớ mới có sự cố bất ngờ này. Làm phiền anh rồi, thật xin lỗi.”

Lời nói này thẳng thắn, nhưng không khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Chung Tân Nhượng cười, nói: “Không có gì phiền phức cả, thêm bạn thêm đường, cũng tốt.”

Châu Toàn cũng cười: “Lần trước cảm ơn anh đã đưa tôi về. Dự án anh vừa nói, nếu có chỗ nào cần, tôi sẽ cố gắng giúp anh.”

“Vậy chúng ta kết bạn wechat đi.”

“Hai ngày nữa tôi mới đi. Nếu có vấn đề gì, anh cứ đến tiệm tìm tôi.”

Ý ngoài lời là, vừa không muốn nợ ân tình của anh ta, vừa không muốn tiếp tục liên lạc.

Đều là người thông minh, lời đã nói đến nước này, không thể giả vờ không hiểu. Chung Tân Nhượng gật đầu, nói rằng đã hiểu.

Châu Toàn uống hết một hơi sữa đậu nành, đặt hai đồng xu vào chiếc giỏ tre bên cạnh bàn, cười nói: “Vậy anh cứ từ từ ăn, tôi còn có việc, đi trước nhé.”

Chung Tân Nhượng do dự một chút, gọi cô lại: “Người trong xe lúc nãy tôi đã từng gặp, quen mặt lắm.”

Châu Toàn dừng bước, quay đầu lại nhìn.

“Hồi còn đi học, tôi có học ké ở Bắc Đại một thời gian. Anh ta khá nổi tiếng trong trường, nghe nói ăn chơi rất sành.” Chung Tân Nhượng nói: “Ý tôi là, nếu em muốn tìm người để ổn định, chi bằng hãy tìm người khác.”

Châu Toàn mỉm cười nhẹ, không bình luận: “Cảm ơn anh đã nhắc nhở, nhưng tôi không cần lắm đâu.”

Ra khỏi quán ăn sáng, Bạch Hành Việt đã rời đi rồi. Bên đường đối diện đỗ một chiếc xe mang biển số địa phương.

Về đến nhà, Châu Toàn vào phòng tắm, sau đó lôi túi trang điểm ra, phủ một lớp kem nền, kẻ lông mày, kẻ mắt, rồi tô son.

Cửa phòng cô mở, Châu Nạp tựa ở cửa, ôm một gói khoai tây chiên to, vừa nhai vừa nói: “Anh rể em đến à?”

Châu Toàn lườm cậu em: “Đừng có gọi bậy.”

“Nếu không phải anh rể em, chị trang điểm xinh thế làm gì?”

“Nếu rảnh rỗi thì lo mà đọc sách đi.” Châu Toàn đậy nắp son lại: “Không thi đỗ đại học thì đừng hòng gặp Tri Kỳ.”

Nghĩ đến Bành Tri Kỳ, Châu Nạp ngay lập tức xìu xuống.

Châu Toàn dặn: “Chị thay quần áo đây, ra ngoài nhớ đóng cửa lại.”

Châu Nạp “vâng” một tiếng, quay về phòng làm bài tập.

Lần này về, cô không mang theo mấy bộ quần áo. Thử hết mấy lượt, bộ nào cũng thấy không hợp, lại thấy làm vậy quá cố ý, cuối cùng đành chọn đại một bộ.

Chuẩn bị xuống lầu, điện thoại reo. Nghê Thính gọi đến.

Châu Toàn bật loa ngoài, dọn dẹp bàn trang điểm: “Sao giờ này cậu lại gọi điện thoại?”

Nghê Thính là cú đêm, thường xuyên liên lạc với cô vào buổi tối.

Nghê Thính nói: “Mình vừa từ SKP về, đi mua sắm. Cậu đoán xem mình vừa nhìn thấy ai ở đó?”

“Ai cơ?”

“Ninh Di Nhiên.” Nghê Thính không vòng vo nữa, nói thẳng cho cô biết: “Anh ta dắt theo một cô bé, đi từ cửa hàng Prada đến Louis Vuitton, quẹt thẻ mà không chớp mắt. Chẳng lẽ anh ta hào phóng với tất cả mọi người?”

Châu Toàn khựng lại: “Có lẽ bên cạnh có người mới rồi.”

“Hai người mới chia tay vài tháng mà đã nhanh vậy sao?”

“Mình cũng không hơn anh ta là bao.”

Nghê Thính nói: “Có người mới hay không không quan trọng, vấn đề là cô gái kia trông chỉ mười tám, mười chín tuổi, trẻ măng ra. Ninh Di Nhiên có thể hôn nổi không?”

Ninh Di Nhiên đối với cô đã là người thuộc thế giới khác, Châu Toàn không có cảm xúc gì nhiều: “Chỉ cần hai người tình nguyện thì chẳng sao cả.”

“Cậu thoáng thật đấy.”

Nói chuyện thêm vài câu, Châu Toàn nhét điện thoại vào túi, thay một đôi bốt, vội vàng ra khỏi cửa.

Đường Bình Giang đâu đâu cũng là vườn tược, Bạch Hành Việt không ở khách sạn mà chọn một căn biệt thự kiểu Tô Châu có phong cảnh hữu tình, tựa núi nhìn sông.

Châu Toàn nhập mật khẩu cổng vào sân, ngón tay mướt mồ hôi, cảm ứng hơi kém, cô đứng ở đó một lúc lâu.

Sau khi bước vào, cô vô thức bước nhanh hơn, tim đập thình thịch.

Tầng một không có ai, tiếng chân nện trên sàn gỗ trống rỗng, tiếng vọng càng được khuếch đại lên. Tầng hai chỉ có hành lang có chút ánh sáng, cửa phòng ngủ chính hé một khe hở, rèm cửa kéo kín từ đầu đến cuối, tối mịt mờ.

Châu Toàn vừa bước vào thì vòng eo đã bị ôm lấy. Trong bóng tối, cô không nhìn thấy biểu cảm của anh, chỉ ngửi thấy mùi bạc hà mát lạnh trên người đối phương.

Trên người anh là chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo khoác hờ, lồng ngực nóng bỏng áp sát, dính những giọt nước, thấm ướt vào quần áo của cô.

“Bạch…” Không cho cô cơ hội cất lời, Bạch Hành Việt đã giữ lấy đầu cô, hôn cô một cách gần như dữ dội.

Chiếc túi trên tay Châu Toàn rơi xuống thảm. Cô quay người, đối mặt với anh, nhón chân đáp lại, bắt kịp nhịp đi gấp gáp của anh. Nỗi nhớ không thể kiềm chế được đều ẩn chứa trong hành động.

Quấn lấy nhau quá mãnh liệt, dưỡng khí bị cướp đoạt, cô nhanh chóng trở nên mềm nhũn, bám chặt lấy anh. Bạch Hành Việt bế bổng cô lên, đặt cô lên tủ cạnh cửa. Cô thuận thế vòng tay qua eo anh, cởi giày ra.

Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho anh. Bạch Hành Việt không có màn dạo đầu, anh đâm thẳng vào, không chừa lại một kẽ hở. Châu Toàn khó chịu vì sự c*ng tr**ng, ngửa đầu ra sau, bật ra một tiếng r*n r* khó nhịn. 

Cô càng rên, anh càng mạnh bạo, gần như đâm thẳng tới dạ dày cô. Lưng Châu Toàn va vào tường, lạnh đến mức cô căng cứng cả người. Anh ra vào khó khăn, máu dồn lên, suýt chút nữa đã xuất ra.

Bạch Hành Việt duỗi tay, ôm cô quay lại. Anh giữ chặt ót cô, bắt cô cúi đầu nhìn, anh xâm nhập vào sâu trong cô, một cách từng ly từng tí. Châu Toàn không chịu nổi, đứt quãng nói không được nữa, thương lượng với anh để anh chậm lại.

Bạch Hành Việt không nghe theo, giọng khàn khàn nói rằng anh không thể chậm lại được.

Thời gian trôi đi từng chút một, Bạch Hành Việt bế cô chuyển chiến trường, ngồi lên chiếc ghế bập bênh. Anh ngậm lấy vành tai cô, l**m m*t nốt ruồi nhỏ ở đó, dỗ dành: “Ngoan, thử xem.”

Châu Toàn nín thở, vịn lấy cánh tay anh, nhấp nhô lên xuống, cuối cùng cũng tìm được điểm cố định.

Bạch Hành Việt vuốt tóc cô ra sau vai, lợi dụng ánh sáng yếu ớt, thẳng thắn nhìn cô, ngón tay cái khẽ miết qua xương quai xanh của cô, phác họa theo đường cong của cô. 

Cơ thể cô nóng đến kinh người, như thể ngâm trong nồi nước sôi, làm cả anh cũng tan chảy.

Cả hai đã đạt đỉnh một lần, cuộc chiến tiếp tục kéo dài.

Châu Toàn quá mệt mỏi, làm chậm lại nhịp độ, định thần trò chuyện: “Sao anh đột nhiên tới đây vậy?”

Nhận ra cô đang lười biếng, Bạch Hành Việt siết eo cô nhấc lên, chôn sâu vào trong: “Không có lý do gì đặc biệt cả.”

Châu Toàn khó chịu đến mức khát khô cả họng, không thể thốt ra một tiếng.

Bạch Hành Việt lại nói: “Muốn gặp em có được coi là lý do không?”

Châu Toàn thực ra không còn sức để suy nghĩ, lấp lửng nói: “… Có.”

Bạch Hành Việt cụp mắt, m*t mát những giọt mồ hôi trên vai cô.

Nghĩ đến cuộc điện thoại với Nghê Thính không lâu trước đó, Châu Toàn có chút tò mò, tiện miệng hỏi: “À, nghe nói Ninh Di Nhiên có bạn gái rồi.”

Bạch Hành Việt cười một tiếng không rõ ý: “Bây giờ lại nói tới chuyện này à?”

Châu Toàn bắt được ánh mắt nguy hiểm của anh, im lặng.

Ban đầu cô không nghĩ nhiều, sau đó mới nhận ra có gì đó không ổn. Cô không nên thảo luận về người khác với anh, ít nhất là không phải bây giờ.

Ánh mắt Bạch Hành Việt tối dần, anh đổi vị trí với cô, giành lại thế chủ động. Chiếc ghế chao đảo, không có trọng tâm. Châu Toàn cảm thấy mình là một con thuyền trôi nổi bấp bênh, còn Bạch Hành Việt trở thành người cầm lái. Mỗi lần chấn động đều do anh mang lại.

Bạch Hành Việt đột nhiên dừng lại, hỏi bên tai cô: “Anh với hắn ta, ai ‘chiều’* em khiến em thoả mãn hơn?” Câu hỏi này quá xấu hổ, Châu Toàn mắt mờ sương, không thể trả lời, cũng không dám trả lời. Nhưng cảm giác ngứa ngáy từ trong ra ngoài như một hình phạt. Anh ngừng lại làm cô khó chịu đến phát điên.

*Từ này đã được giảm xuống mức nhẹ nhất vì ảnh dùng từ rất là gắt. (操) Nghĩa đen là f-ck.

Hai người cứ thế giằng co.

Châu Toàn ngoài miệng không nói, nhưng trong đầu lại không kìm được mà nghĩ đến — như một lời nguyền, cuối cùng vẫn ra cùng một đáp án. 

Bạch Hành Việt quá áp đảo khiến cô phải đối diện với h*m m**n của bản thân. Anh bày ra đủ trò, anh thích nhìn cô r*n r* khản giọng, thích n*n b*p làn da cô thành chuyển sang màu đỏ. Lúc gần tới cao trào lại không theo ý cô, bắt cô phải cầu xin anh.

Nhưng Châu Toàn lại thích điều đó. Ban đầu còn có thể cố nhịn, cuối cùng thực sự bị động lại khản giọng cầu xin.

Về thể xác, anh ở trên cô, nhưng về mặt tâm lý, anh lại lấp đầy mọi khoảng trống của cô. Rốt cuộc vẫn là quá ăn ý, những gì anh cần, lại vừa đúng là những gì cô khao khát.

Căn phòng nóng nực, pha lẫn mùi đàn hương của đồ gỗ cũ. Môi trường mờ tối đẩy không khí lên đến đỉnh điểm.

Tâm trí Châu Toàn lơ lửng. Cô bỗng nhớ lại hồi nhỏ, bố mẹ dành dụm một khoản tiền, cho cô đi học bơi.

Lúc đó còn nhỏ, không biết gì cả. Cuối tuần sau giờ học, cô theo huấn luyện viên học nín thở, cả khuôn mặt chìm trong nước, hô hấp khó khăn, tim đập nhanh. Cảm giác ngạt thở đó vẫn còn in sâu trong ký ức, giống như bây giờ, chỉ khác là lần này cô đang lên đến c*c kh***.

Từ ánh mắt của cô, Bạch Hành Việt đã biết câu trả lời, trò chơi này được tiếp tục.

Vật lộn đến trưa, Châu Toàn vừa đói vừa buồn ngủ, không muốn động đậy chút nào.

Bạch Hành Việt gọi đồ ăn từ nhà hàng gần đó, anh bế cô đi tắm rửa. Châu Toàn thả lỏng, đầu chạm vào gối, mơ màng, suýt nữa thì ngủ thiếp đi.

Châu Toàn miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nói với anh: “Mẹ em bảo anh tối đến nhà ăn cơm.”

Bạch Hành Việt hỏi: “Dì biết anh đến rồi à?”

“Vâng, em không định giấu mẹ.” Châu Toàn nói: “Hơn nữa, dù em không nói, Châu Nạp sớm muộn gì cũng sẽ tiết lộ.”

“Anh đến với tư cách gì?”

Châu Toàn ngừng lại, nói: “Sao cũng được, tùy anh thôi.”

Bạch Hành Việt không tỏ vẻ gì, sờ vào bờ vai đang dần lạnh đi của cô, kéo chăn đắp cho cô: “Ngủ một lát đi. Đồ ăn đến anh gọi.”

Bạch Hành Việt điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao hơn một chút, lấy một điếu thuốc trong hộp ra, châm lửa, nhả ra một làn khói mỏng.

Mí mắt Châu Toàn cứ díp lại, nhưng vẫn chưa ngủ.

Bạch Hành Việt liếc nhìn: “Sao lại nhìn anh như vậy?”

Châu Toàn hỏi: “Anh là cung Thiên Yết à?”

Bạch Hành Việt không hiểu về cung hoàng đạo, nhưng cũng biết chút ít. Anh “ừm” một tiếng, hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.”

Lâm Lập Tĩnh thích nghiên cứu chiêm tinh và số mệnh, không chỉ một lần nói chuyện với cô về cung này rằng Thiên Yết hay thù dai, thích trả thù và h*m m**n t*nh d*c rất mạnh mẽ. Bạch Hành Việt chiếm trọn tất cả, không thiếu một điểm nào.

Sau khi ăn xong, hai người đều ngủ một lát. Châu Toàn thức dậy trước anh.

Bạch Hành Việt cả đêm không được nghỉ ngơi nhiều, anh ngủ rất sâu, hơi thở đều đặn, khuôn cằm lún phún râu màu xanh đen.

Châu Toàn lật người, đối mặt với anh, dùng ngón tay chạm vào chỗ râu mọc, hơi rát.

Bạch Hành Việt như tỉnh như mê, ôm cô vào lòng, giọng trầm khàn khàn: “Ngoan nào, ngủ đi.”

Châu Toàn không nhúc nhích nữa, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Trời chưa tối, bên ngoài đã mưa, có sấm chớp. Cửa sổ ở hành lang không đóng, khung cửa gỗ đã lâu năm, lung lay, kêu cót két.

Châu Toàn lo sẽ làm phiền Bạch Hành Việt, cô mặc áo choàng tắm của anh, đi dép, ra ngoài đóng cửa sổ.

Bên cạnh là một thư phòng mở, trên giá sách đầy những cuốn sách cổ hiếm thấy trên thị trường.

Châu Toàn bật một chiếc đèn bàn, đọc sách một lúc. Mưa càng lúc càng to. Cô đi đến cửa sổ sát đất, nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ mà ngẩn ngơ.

Nhìn quen những kiến trúc kiểu Tô Châu và phong cảnh sơn thủy nơi đây nhưng cô vẫn thấy mới lạ.

Nghe thấy tiếng bước chân, Châu Toàn quay đầu lại nhìn. Bạch Hành Việt c** tr*n, anh tựa vào mép bàn làm việc, nhìn bóng lưng thon gầy của cô.

Châu Toàn hỏi: “Anh còn muốn ngủ thêm không?”

Bạch Hành Việt nói: “Không cần nữa. Khi nào ta về?”

“Đợi thêm chút nữa. Giờ này mẹ và Châu Nạp chắc đi chợ rồi.” Châu Toàn nói: “Anh có muốn ăn gì không?”

“Không. Em quyết định đi.”

Bạch Hành Việt đến Tô Châu lần này không định đến thăm nhà, nhưng cũng có chuẩn bị.

Ở ngoại ô có một tiệm thuốc đông y lâu đời, vị thầy thuốc ở đó cùng thế hệ với ông nội Bạch Hành Việt, giờ đã không còn khám bệnh nữa, một số khám rất khó xin. Sáng nay Bạch Hành Việt đi ngang qua, xin được vài phương thuốc bí truyền, lại đưa số điện thoại riêng của ông cụ cho Lâm Tú Dung, tiện cho việc hỏi thăm bệnh.

Vì chuyện của Ninh Di Nhiên, Lâm Tú Dung vốn có chút thành kiến với Bạch Hành Việt. Vì thể diện của con gái nên mới để anh đến nhà ăn cơm. Bạch Hành Việt vừa vào cửa chưa được bao lâu, thành kiến đều tan biến, chỉ còn lại sự niềm nở tiếp đón.

Lâm Tú Dung lấy ra hộp trà quý mà chồng bà cất giữ năm xưa. Châu Nạp thì còn quá đáng hơn, chỉ muốn dính lấy Bạch Hành Việt.

Châu Toàn nhìn thấy tất cả, không khỏi cảm thán người này quá chu đáo, ra tay đúng lúc còn hiệu quả hơn là cứ cho đi tất cả.

Trong phòng khách, Châu Nạp bưng đĩa hoa quả đã gọt sẵn, đến trò chuyện với Bạch Hành Việt.

Lâm Tú Dung một mình không bận rộn xuể, Châu Toàn vào bếp giúp mẹ, tiện thể nói khẩu vị của Bạch Hành Việt cho mẹ biết.

Lâm Tú Dung cười nói: “Cậu ấy đáng tin hơn Tiểu Ninh nhiều.”

Châu Toàn nói: “Mẹ tính ra cũng chỉ gặp anh ấy hai lần mà đã có kết luận nhanh vậy rồi?”

“Nhìn người không phải xem họ nói gì, mà phải xem họ làm việc có dụng tâm hay không.” Lâm Tú Dung cho rau vào nồi hầm: “Nhưng mà… một người không thể vô cớ tốt với con, ít nhiều cũng phải có mục đích gì đó.”

“Mẹ yên tâm, con hiểu mà.”

Lâm Tú Dung hỏi: “Nói thật với mẹ đi, con có tình cảm với cậu ấy không?”

Châu Toàn nói: “Người như anh ấy, chỉ cần chịu bỏ chút tâm tư, không ai là không có tình cảm với anh ấy cả.”

“Cũng phải.”

“Nhưng con đối với anh ấy, chắc vẫn chưa thể nói là yêu.”

Lâm Tú Dung dù sao cũng là người từng trải, nhìn một cái đã hiểu chuyện gì, thở dài nói: “Quan điểm của giới trẻ các con mẹ không hiểu. Mẹ chỉ biết, không yêu và không dám yêu là hai chuyện khác nhau. Sau này còn dài, con tự mình cân nhắc cho kỹ.”

Châu Toàn cúi đầu nhặt rau, không đáp lời.

Tài nấu ăn của Lâm Tú Dung rất đỉnh, chưa đầy hai tiếng, sáu món ăn và một món canh đã ra lò, vừa đẹp mắt, vừa thơm ngon.

Hôm nay có khách đến nhà, Châu Toàn như thường lệ thắp một nén hương cho bố trước bữa ăn.

Trên bàn ăn, Châu Nạp vô tình gắp phải một miếng măng, liền cho thẳng vào bát Lâm Tú Dung: “Mẹ ăn nhiều vào, tẩm bổ đấy.”

Lâm Tú Dung cười nói được, vui vẻ chiều theo cậu.

Châu Toàn vạch trần trò lừa bịp nhỏ của cậu em: “Khi nào em mới hết kén ăn hả?”

Châu Nạp nhét một miếng thịt vào miệng, nói lắp bắp: “Em có kén ăn thì chẳng phải vẫn cao lớn thế này sao? Không sao đâu.”

“Cẩn thận hai năm nữa lại phát triển bề ngang.”

Châu Nạp không cãi lại được, cầu cứu.

Lâm Tú Dung cười bất lực: “Được rồi, hai đứa bớt nói lại, ăn cơm mà miệng tuôn không ngừng.”

Lâm Tú Dung cả đời không đọc được mấy cuốn sách, nhưng làm ăn buôn bán nên kinh nghiệm sống khá phong phú, trò chuyện với Bạch Hành Việt rất hợp. Bà hỏi gì, Bạch Hành Việt trả lời nấy, không kiêu ngạo cũng không tự ti, có những quan điểm rất độc đáo.

Nghe họ trò chuyện, Châu Toàn vô tình nhớ lại lần Ninh Di Nhiên đến. Ban đầu Lâm Tú Dung cũng hỏi vài câu, Ninh Di Nhiên bề ngoài lấy lòng, nhưng thực chất trả lời qua loa, sau đó Lâm Tú Dung cũng không nói thêm một lời nào, chỉ phối hợp nói cho xong chuyện.

Một khi đã có sự so sánh, rất nhiều những chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ dần trở nên rõ ràng.

Châu Nạp ăn nhanh, ăn xong cũng không rời đi mà liên tục gắp thức ăn cho Bạch Hành Việt.

Biết Bạch Hành Việt có bệnh sạch sẽ, Châu Toàn định nhắc nhở, nhưng thấy anh đã ăn miếng Châu Nạp gắp, cô vô thức mím môi.

Châu Nạp “ồ” lên, đứng dậy: “Anh Việt, em đi lấy thêm bát cơm nữa cho anh.”

Châu Toàn ngăn lại: “Không cần đâu, anh đủ rồi.”

Châu Nạp nhìn sang Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt nhướng mắt: “Chị em biết sức ăn của anh.”

Châu Nạp nhún vai, ngồi lại chỗ cũ.

Trên bàn không còn chiếc cốc sạch nào, Châu Toàn dùng chiếc cốc sứ của mình rót cho Bạch Hành Việt một cốc nước ấm.

Lâm Tú Dung bưng món ăn trước mặt Châu Toàn, định vào bếp thêm chút canh. Châu Toàn cười nói gì đó, trong lời nói có ý nũng nịu.

Bạch Hành Việt nhìn cô một cái, hiểu ra cảm giác thoải mái trên người cô sáng nay đến từ đâu. Ở nhà và ở ngoài Châu Toàn không giống nhau, ngôi nhà này là chỗ dựa của cô.

Sau bữa cơm, Châu Nạp dựng mái che trong sân, mấy người ngồi ở ngoài một lúc.

Trời không còn sớm, Châu Toàn xách hai chiếc ô, tiễn Bạch Hành Việt ra cửa.

Đoạn đường giữa hai cửa tiệm là một con dốc, mưa và tuyết phủ trên mặt đường, hơi trơn. Châu Toàn đi chậm lại: “Tối nay em không thể ở lại với anh được, mẹ em sẽ không vui.”

Bạch Hành Việt không ép, bỗng dưng hỏi một câu: “Em và dì đã từng cãi nhau chưa?”

Châu Toàn suy nghĩ một lúc: “Thật sự chưa bao giờ, em hầu như không làm mẹ giận.”

“Vậy sao.”

Châu Toàn đã lường trước được, lần đầu tiên hỏi thẳng: “Anh và gia đình quan hệ không tốt sao?”

“Rất tệ.” Bạch Hành Việt nói ngắn gọn: “Mẹ anh là người có tính kiểm soát mạnh, bố anh không chịu được, hai người cãi nhau không ngừng, trước và sau khi ly hôn hầu như không ở nhà.”

“Vậy anh làm thế nào?”

“Có bảo mẫu chăm sóc.”

“Thế còn ngày lễ, ngày tết?”

“Cũng vậy.”

Châu Toàn kết luận: “Vì vậy anh mới không có hy vọng vào hôn nhân.”

Bạch Hành Việt không phủ nhận.

Phải thừa nhận rằng sự ấm cúng và hơi thở cuộc sống có thể lây lan. Khi ăn cơm với gia đình Châu Toàn, anh đã không ít lần có ý nghĩ muốn có một gia đình với một người.

Đúng lúc đi ngang qua trạm xe buýt, Châu Toàn nảy ra một ý tưởng: “Đưa anh đi xem trường cấp ba của em nhé? Không xa lắm đâu, coi như đi dạo.”

Thấy xe buýt sắp chạy, Châu Toàn nắm lấy tay anh, bước lên. Thời tiết không tốt, trên xe không có mấy người. Cô bỏ một tờ tiền giấy vào hộp, kéo anh ngồi xuống hàng ghế cuối.

Chỉ có ở thành phố này Châu Toàn mới cảm thấy an toàn, cô có thể thoải mái ở bên Bạch Hành Việt mà không cần lo lắng gì.

Châu Toàn nói: “Ngày xưa đi học em hay đi tuyến xe này lắm, anh đã đi xe buýt bao giờ chưa?”

Bạch Hành Việt cười: “Anh không phải cũng sống trên trái đất à?”

Châu Toàn ngạc nhiên: “Lúc đi học anh phải có xe đưa đón chứ.”

“Đâu ra lắm quy tắc vậy.”

Châu Toàn hỏi: “Ngày xưa anh chơi bời lắm à?”

Bạch Hành Việt nói: “Em chỉ mặt nào?”

Châu Toàn nói: “Tình cảm.”

“Ai nói gì với em vậy?”

“Anh đừng bận tâm.”

“Không có.” Bạch Hành Việt nói: “Lúc đi học, mấy vòng tròn bạn bè cứ loanh quanh vài người đó thôi, tin đồn thất thiệt gì cũng có.”

“Vậy anh đã hẹn hò với bao nhiêu người?”

Câu hỏi này không giống với cô.

Tối nay có hứng, cô muốn biết, cũng thực sự tò mò.

Bạch Hành Việt cười, giọng điệu trêu chọc: “Cô Châu, em đang kiểm tra anh đấy à?”

Châu Toàn hiếm khi như vậy. Bạch Hành Việt cố tình trêu chọc cô. Không moi được thông tin hữu ích nào, Châu Toàn thấy vừa đủ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vài phút sau, Bạch Hành Việt hỏi: “Nghĩ gì vậy?”

Châu Toàn lắc đầu, nói không nghĩ gì.

Cô chỉ cảm thấy, duyên phận giữa người với người không phải là một loại thời tiết xấu mà không ra ngoài là có thể tránh được.

Thêm vài phút nữa, Bạch Hành Việt hỏi: “Sắp đến chưa?”

Châu Toàn nhìn bảng báo: “Bốn năm trạm nữa, sắp rồi.”

Bạch Hành Việt ấn đầu cô vào vai mình: “Dựa vào đây sẽ thoải mái hơn.”

Châu Toàn điều chỉnh lại tư thế, xích lại gần anh.

Ở trạm mới, một nhóm sinh viên từ thư viện về, khoang xe ồn ào, dính hơi ẩm ướt, không khí trở nên oi bức.

Ánh mắt Châu Toàn nhìn thẳng, như đang nhìn chính mình năm xưa thông qua họ.

Bạch Hành Việt lên tiếng vào lúc này: “Châu Toàn.”

“Hửm?”

Bạch Hành Việt nói: “Bất luận quá khứ có thế nào, sau này anh sẽ không có thêm ai khác nữa.”