Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 44



Chung Tự Hoành gọi cho bạn gái một ly nước ép rồi lại liếc nhìn Châu Toàn, “chậc” một tiếng và quay sang nói với Bạch Hành Việt: “Cậu nói xem hai người họ còn có cơ hội quay lại không? Tôi thấy lão Ninh trông không giống đã buông tay.”

Ninh Di Nhiên có một lịch sử tình trường phong phú, nhưng lần duy nhất tính chuyện cưới xin là với Châu Toàn. Mấy tháng nay, Ninh Di Nhiên chỉ biết vùi đầu vào công việc hoặc đi tìm rượu giải sầu, trong lòng chẳng khi nào thanh thản.

Người ngoài không biết, nhưng những người bên cạnh Ninh Di Nhiên thì thấy rõ như ban ngày.

Bạch Hành Việt phủi tàn thuốc, bình thản đáp: “Không có khả năng.”

Chung Tự Hoành hỏi lý do.

“Tâm tư cô ấy không đặt vào Ninh Di Nhiên.”

Chung Tự Hoành ngạc nhiên: “Sao cậu biết? Không đúng, cậu và cô ấy quen thân từ bao giờ thế?”

Bạch Hành Việt nhếch mép mỉa mai: “Đoán thôi. Cậu thấy bọn tôi có vẻ thân thiết à?”

“Thật sự không giống.”

Cuộc nói chuyện cứ thế trôi đi, Chung Tự Hoành cũng không để ý nhiều, chuyển sang hỏi Bạch Hành Việt về chuyện công việc.

Đoạn đường Ninh Di Nhiên đi xảy ra tai nạn, tắc nghẽn gần bốn mươi phút mới thông, làm anh ta cảm thấy bực bội.

Đến quán bar, vừa nhìn thấy Châu Toàn, tâm trạng Ninh Di Nhiên trở nên tốt hơn hẳn, anh ta chủ động bước đến chào hỏi.

Trước khi chia tay, Ninh Di Nhiên thỉnh thoảng đưa Châu Toàn đến nhà giáo sư Hồ ăn cơm nên cũng khá quen với Hà Mẫn. Anh ta hỏi thăm đơn giản một câu.

Hà Mẫn vốn có ấn tượng tốt về anh ta, cười gật đầu rồi đứng dậy vào nhà vệ sinh, để lại không gian riêng cho họ.

Ninh Di Nhiên ngồi xuống đối diện Châu Toàn, mượn ánh đèn nhìn cô: “Toàn Toàn, sao em lại gầy đi rồi?”

Có Bạch Hành Việt ở quầy bar, Châu Toàn cảm thấy hơi bồn chồn, liền sửa lời anh ta: “Đừng gọi tôi như vậy.”

Chỉ là một cách xưng hô, Ninh Di Nhiên không mấy bận tâm, nói: “Mấy hôm trước mẹ anh có nhắc đến em, bà hỏi lúc nào em rảnh rỗi thì đến nhà ăn bữa cơm. Bà muốn bồi bổ cho em.”

Giáo sư Trần đối xử với cô rất tốt nên Châu Toàn không tiện từ chối thẳng thừng: “Anh và những người bạn gái trước đã chia tay rồi cũng còn đưa họ về nhà sao? Với danh nghĩa gì?”

Ninh Di Nhiên đáp: “Chỉ có em từng gặp bố mẹ anh.”

Châu Toàn nhất thời không nói nên lời.

Ninh Di Nhiên liếc nhìn ly rượu đỏ thẫm trước mặt cô rồi đột nhiên nói: “Lão Bạch đang ở đây, sao không qua chào hỏi một tiếng?”

Châu Toàn kìm nén sự mệt mỏi: “Các anh cứ chơi đi, tôi không muốn tham gia.”

“Vậy thôi.” Phía bên kia còn đang đợi anh ta, Ninh Di Nhiên không ở lại lâu: “Nếu xong việc sớm, anh sẽ đưa em về.”

“Không cần đâu, anh cũng không tiện đường.”

Ninh Di Nhiên khựng lại, cười bất lực: “Ngày trước cũng có tiện đường gì đâu.”

Châu Toàn nói: “Anh cũng nói rồi đấy, đó là ngày trước.”

Ninh Di Nhiên chưa bao giờ dây dưa đeo bám, lần này cũng vậy. Anh ta lùi một bước: “Vậy thì khi nào về đến nhà an toàn, nhắn tin cho anh một tiếng nhé. Dù sao cũng tình cờ gặp nhau, đổi lại là ai thì cũng không thể làm ngơ được.”

Châu Toàn qua loa nói: “Biết rồi.”

Sau khi Ninh Di Nhiên rời đi, Hà Mẫn quay lại, hỏi: “Nói chuyện thế nào rồi?”

Châu Toàn đáp: “Không nói gì cả.”

Hà Mẫn ra vẻ người từng trải: “Người trẻ tuổi tan rồi lại hợp là chuyện thường tình, nếu sau này có thể nên duyên vợ chồng thì trải qua một chút trắc trở cũng chẳng đáng gì.”

Hà Mẫn hứng thú kể rằng công ty mới tuyển một giám đốc bộ phận marketing, mới du học về, chưa đến ba mươi tuổi, ngoại hình và phẩm chất đều xuất sắc, muốn giới thiệu cho cô làm quen, có thêm sự so sánh cũng là có thêm lựa chọn.

Châu Toàn không muốn dính vào chuyện này, nên kiếm cớ từ chối.

Bàn của họ đối diện sân khấu. Châu Toàn vô thức lắc ly rượu, nhìn một cậu thanh niên với mái tóc vàng cùng vài người nữa lên sân khấu chuẩn bị. Màn hình thay đổi, chiếu hình ảnh một đôi nam nữ trẻ tuổi, thảm đỏ rải đầy cánh hoa lan chuông.

Đúng giờ, một chàng trai đeo kính cầm micro bước lên, cất giọng hát một bài tình ca. Anh chàng nhìn cô gái dưới khán đài, tình cảm thổ lộ, hứa hẹn cả đời chỉ yêu mình cô.

Châu Toàn nhìn họ ôm nhau, trong lòng có chút bâng khuâng. Cô không nghĩ đến những hành động của Ninh Di Nhiên ngày trước mà lại nghĩ đến Bạch Hành Việt.

Mấy tháng nay, anh đã đi qua biết bao nơi, từ bắc xuống nam, từ thành phố đến sa mạc, anh mang lại cho cô thứ cảm giác an toàn vững chắc. Ban đầu, khi cô nói mình không có niềm tin, anh đã làm mọi thứ chậm lại, từ từ tiến từng bước.

Nghê Thính nói, cô đã sớm bị Bạch Hành Việt chiều cho hư rồi. Sẽ chẳng còn hành động hay lời hứa hẹn của ai khác có thể lọt vào mắt cô nữa.

Trái tim Châu Toàn bỗng chốc trồi lên sụt xuống, cô cố gắng đè nén cảm xúc đang trào dâng, nhẫn nhịn không nhìn về phía Bạch Hành Việt.

Hóa ra hội chứng cai nghiện lại mạnh mẽ đến thế, từng giây từng phút đều phải gồng mình chống đỡ.



Ninh Di Nhiên đến tìm nhóm bạn thì bị cậu bạn chí cốt họ Phan trêu ghẹo: “Tưởng cậu không có hứng qua đây chứ, có người đẹp trong lòng rồi thì còn đâu ra anh em nữa.”

Ninh Di Nhiên bĩu môi đáp: “Mắt nào cậu nhìn thấy tôi có người đẹp trong lòng hả?”

Chung Tự Hoành tiếp lời: “Ngựa tốt không ăn cỏ cũ, mà cậu thì cứ thích tự chuốc bực vào thân, đúng là ngứa đòn.”

Ninh Di Nhiên cười mắng: “Đồ dở hơi!”

Châu Toàn ít khi tham gia mấy cuộc nhậu của họ, nhưng ai cũng có ấn tượng tốt với cô. Trên bàn rượu, chẳng ai nói xấu cô, trái lại còn mang Ninh Di Nhiên ra làm trò đùa, bảo anh ta chẳng biết nắm bắt cơ hội, để tuột mất mối duyên tiền định này.

Bạch Hành Việt ít nói, anh gác tay lên thành ghế sofa, hút thuốc liên tục.

Giữa chừng, Hoàng Mao đến, lén lút ghé sát tai Bạch Hành Việt: “Anh Việt, bàn của Châu Toàn có cần miễn phí không ạ?”

Bạch Hành Việt ngước mắt lên: “Ai đến đây cũng miễn phí thì còn làm ăn gì nữa!”

Hoàng Mao đứng thẳng dậy, gãi gãi thái dương, lẩm bẩm: “Đã không quan trọng như vậy thì sao anh còn cất giữ thẻ nhân viên của người ta…”

Trên bàn ngổn ngang, Hoàng Mao gọi người đến dọn dẹp, rồi chạy nhanh vào bếp, bưng một đĩa hoa quả ra, mang đến cho bàn của Châu Toàn.

Tối nay Ninh Di Nhiên có vẻ không mấy hào hứng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Châu Toàn, lòng dạ không yên.

Nhìn cặp đôi trên sân khấu tình tứ, anh ta cũng thấy mơ hồ, nghĩ rằng cả đời này mình chẳng thể nào làm lại chuyện ngốc nghếch hai lần như một gã trai mới lớn nữa.

Năm xưa, anh ta thật sự rất yêu Châu Toàn, yêu đến mức có thể bất chấp tất cả, công khai bày tỏ tình cảm với cô trước mặt bao nhiêu người.

Ninh Di Nhiên thấy ngực mình nặng trĩu, uống cạn ly rượu trong tay, lấy hết can đảm hỏi thẳng Bạch Hành Việt: “Lão Bạch, cậu nói thật với tôi một lần đi, cậu có từng rung động với Châu Toàn không?”

Bạch Hành Việt hờ hững đáp: “Có quan trọng không? Hai người chia tay không phải vì ai khác, cũng chẳng ai ép cậu lên giường với người phụ nữ khác cả.”

Lời nói thẳng thắn này khiến Ninh Di Nhiên nghẹn lại. Anh ta không có tư cách để truy hỏi nữa bèn nói lảng sang chuyện khác: “Tháng trước tôi có nói chuyện với chú Vương về tình hình gần đây của Châu Toàn.”

Bạch Hành Việt vẫn giữ vẻ mặt bình thản: “Rồi sao?”

“Một người lắm lời như ông ấy mà lại nhất quyết không hé răng nửa lời.” Ninh Di Nhiên cười nhưng ánh mắt không thể hiện niềm vui: “Cậu không thấy có vấn đề à?”

Trước Tết, Ninh Di Nhiên đã đến Nhiệt Thành gặp Bạch Hành Việt để nói chuyện, lần đó chỉ mới dò hỏi. Lần này, mượn men say, anh ta quyết định đánh bài ngửa.

Dạo gần đây, Ninh Di Nhiên sao có thể không nhận ra sự mờ ám giữa hai người họ chứ, dù sao họ cũng từng là đồng nghiệp vài tháng, không thể nào vừa về Bắc Kinh đã trở thành người dưng, mà dường như đang cố tình né tránh nhau.

Bạch Hành Việt không cho anh ta có cơ hội xen vào, lạnh nhạt nói: “Vẫn câu nói đó thôi, có vấn đề hay không cũng không liên quan đến cậu nữa.”

“Dù có liên quan hay không, chuyện cũ cũng đã qua rồi.” Ninh Di Nhiên ra vẻ đã say, cười đầy ẩn ý: “Đời người chỉ sống có một lần, nên giả ngu thì cứ giả ngu, cái gì nên từ bỏ thì phải dứt khoát, cái gì nên giữ thì cũng phải nắm chặt. Châu Toàn là thế, mà chúng ta cũng vậy thôi, đúng không?”

Bạch Hành Việt liếc mắt ra cửa, nở một nụ cười khó nắm bắt: “Cậu cứ giải quyết xong mớ bòng bong trước mắt rồi hẵng nói.”

Ninh Di Nhiên không hiểu, ngoảnh đầu lại nhìn.

Trình Tư Vi đẩy cửa bước vào, tóc đen, váy trắng, không khoác áo, đôi chân trần lộ ra.

Cô có vẻ không quen với môi trường này, ngượng ngùng xoa cánh tay, nhìn quanh rồi tìm thấy Ninh Di Nhiên.

Khi cô đến gần, Ninh Di Nhiên hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Bị cả bàn nhìn chằm chằm nhưng Trình Tư Vi không hề e ngại, cô mỉm cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền: “Em thấy định vị trên bài đăng của anh ở đây, mà em lại đang đi chơi với bạn gần đây nên qua thử vận may xem sao.”

Ninh Di Nhiên hiểu cô muốn thử vận may gì.

Mấy ngày trước, sau khi về từ căn nhà kiểu Tây cũ với Bạch Hành Việt, anh ta có hẹn Trình Tư Vi đi ăn. Sau đó, anh ta cắt đứt liên lạc với cô, không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn, muốn mối quan hệ này dần phai nhạt.

Trình Tư Vi có lẽ hiểu rõ điều đó nên liều mình tìm đến quán bar.

Ninh Di Nhiên cau mày khó chịu, định trách cô đã vượt quá giới hạn, nhưng thấy da cô đỏ ửng vì lạnh nên anh ta lại nuốt lời, gọi Hoàng Mao mang tới một chiếc chăn.

Trình Tư Vi ngồi xuống cạnh anh ta, nhấp từng ngụm nước nóng nhỏ, không nói không tranh, chỉ lặng lẽ làm một tấm phông nền.

Trừ bạn gái của Chung Tự Hoành, cả bàn đều là đàn ông nên ai cũng ngầm hiểu chuyện này. Họ trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, buông vài câu đùa cho qua, khúc mắc này cũng nhanh chóng kết thúc.

Chung Tự Hoành bĩu môi, trong lòng thấy cô gái này đầy tâm tư, chẳng sánh được với Châu Toàn. Anh ta thấy tiếc cho cả hai.

Liếc thấy Châu Toàn và Hà Mẫn rời khỏi chỗ, Ninh Di Nhiên theo phản xạ định đứng dậy, nhưng lại vững vàng ngồi xuống.

Trình Tư Vi nhận thấy sự bất thường của anh ta, hỏi: “Anh đối xử tốt với em, có phải là vì chị ấy không?”

Ít nhiều Trình Tư Vi cũng cảm nhận được Ninh Di Nhiên hào phóng với cô vì anh ta muốn bản thân thấy dễ chịu hơn.

Khi say, anh ta từng nói rằng mấy năm bên cạnh bạn gái cũ, anh ta đã không đối xử tốt với cô ấy, trong lòng thấy có lỗi, giờ muốn bù đắp thì đã muộn.

Ninh Di Nhiên không trả lời. Trình Tư Vi lại nói: “Em và cô ấy cũng không giống nhau.”

“Ai nói em giống cô ấy? Ngay cả một sợi tóc của cô ấy em cũng…” Ninh Di Nhiên nhận ra lời nói của mình quá tổn thương, nên dừng lại.

Lông mi của Trình Tư Vi run rẩy, cô cúi đầu uống nước, coi như không nghe thấy.



Ra khỏi quán bar, bên ngoài trời đang mưa. Châu Toàn gọi xe hộ Hà Mẫn, tiễn cô đi rồi tự gọi xe cho mình.

Thời tiết xấu, có đến hai mươi, ba mươi người đang xếp hàng chờ xe, không có tài xế nào nhận cuốc.

Châu Toàn đứng đợi ở cửa, liên tục nhìn điện thoại. Gió thổi mạnh, những hạt mưa tạt xiên vào người. Cô lùi lại nửa bước, rùng mình một cái, cơn say tan biến.

Đợi hơn chục phút, Châu Toàn mất hết kiên nhẫn, cô lao ra đường, tìm xem có xe taxi nào không.

Bạch Hành Việt tình cờ bước ra từ một lối ra khác, anh lướt qua cô trong màn đêm, rồi đi đến phía đối diện nhấn mờ khóa chiếc Range Rover SV Coupe màu đen.

Khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, Châu Toàn thậm chí còn không kịp nhìn thẳng vào anh.

Bạch Hành Việt ném chìa khóa cho tài xế, ngồi vào ghế sau.

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh, bắn tung những vũng nước trên mặt đường.

Châu Toàn đứng sững sờ tại chỗ, một cảm xúc nghẹn lại nơi cổ họng, không lên mà cũng chẳng xuống nổi.

Vài phút sau, một chiếc xe dừng lại trước mặt cô, cửa kính hạ xuống, Hoàng Mao thò đầu ra, gọi cô lên xe.

Châu Toàn không nhúc nhích, dùng ánh mắt hỏi thăm tình hình.

Hoàng Mao đáp: “Tôi tan ca, tiện đường đưa cô một đoạn. Ôi, phía trước có camera đấy, cô lên xe nhanh đi, không lại bị chụp lại thành bộ ảnh hoạt hình, mai lại phải đóng phạt đấy.”

Khi Châu Toàn đã đóng cửa xe, Hoàng Mao đưa cho cô một hộp khăn giấy, bảo cô lau người: “Giờ này người đông lại mưa, cô có đợi đến sáng cũng chưa chắc gọi được xe đâu.”

Châu Toàn đón lấy và nói lời cảm ơn.

Hoàng Mao lanh miệng: “Ấy, cô không cần cảm ơn tôi đâu, tôi cũng chỉ làm việc thay người khác thôi.”

Châu Toàn hơi khựng lại: “Thay ai cơ?”

“… Thay khách hàng chứ ai.” Hoàng Mao nói: “Chưa kể cô từng làm thêm ở quán bar của bọn tôi, chỉ riêng việc khách hàng là thượng đế thôi, tôi cũng không thể đứng nhìn không giúp được.”

Châu Toàn hỏi: “Tối nay không phải anh trực đêm à?”

Hoàng Mao tỏ vẻ không tự nhiên: “Tôi đổi ca rồi. Ai mà chẳng có lúc ốm vặt, kiếm nhiều tiền đến mấy cũng không bằng có một sức khỏe tốt.”

Châu Toàn không nghĩ nhiều, mỉm cười và đọc địa chỉ nhà mình.



Vào trước Tiết Thanh Minh, các thủ tục pháp lý của văn phòng luật đã hoàn tất. Bộ phận nhân sự bắt đầu chuẩn bị cho việc tuyển dụng.

Hà Nguy đã xa quê nhiều năm, không nắm rõ hệ thống vận hành của các công ty trong nước. Sau khi bàn bạc với Bạch Hành Việt, anh ta đã chi một khoản tiền lớn để thuê một chuyên gia quản lý nhân sự, nhằm tìm hiểu quy trình.

Chỉ có một số ít kiến trúc sư và nhà thiết kế đi cùng họ về nước, vì vậy đội ngũ cần mở rộng gấp để nhanh chóng khẳng định vị thế tại Trung Quốc.

Khoảng thời gian này, Bạch Hành Việt chuyên tâm về mặt kỹ thuật, kết nối các mối quan hệ còn Hà Nguy thì lo các buổi giao tiếp xã giao. Cả hai người đều bận rộn công việc riêng và không làm ảnh hưởng đến nhau.

Hôm qua, Hà Nguy đi cùng vợ tham gia buổi tiệc của trường con gái nên không rảnh, Bạch Hành Việt phải đi dự tiệc rượu thay anh ta.

Một nhóm người từ nhà hàng Nhật chuyển đến phòng hát karaoke riêng tư. Họ gọi rất nhiều người, từ diễn viên cho đến thư ký, tất cả đều chen chúc nhau.

Bạch Hành Việt thấy ồn ào, bèn rời đi giữa chừng, trở về văn phòng làm thêm giờ và bận rộn cho đến tận sáng.

Sáng sớm, Hà Nguy đã có mặt, tràn đầy năng lượng, pha một ly cà phê và mang vào văn phòng của Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt đứng quay lưng về phía cửa sổ kính, biết là anh ta nên không ngoái đầu lại.

Hà Nguy đặt ly cà phê lên bàn: “Không về nghỉ ngơi một lát à? Cậu làm việc hăng say thế này, tôi biết phải làm sao đây?”

Bạch Hành Việt ngồi lại vào ghế, day trán: “Về cũng không ngủ được, chi bằng làm việc chính.”

“Trước đây cậu đâu bị mất ngủ nghiêm trọng thế này, chỉ là khó ngủ khi lạ giường thôi mà?”

“Tôi mới chuyển chỗ ở, vẫn đang trong giai đoạn thích nghi.”

Hà Nguy đi đến giá sách, sắp xếp lại những cuốn sách vẫn còn nguyên lớp bọc. Trên giá có một tệp tài liệu khá dày, anh ta hỏi: “Cái này ai đưa cho cậu thế?”

Bạch Hành Việt đáp: “Đội trưởng đội khảo cổ.”

Hà Nguy mở ra xem, ngạc nhiên: “Cậu chắc chứ? Nghề nào cũng có cái khó riêng, bản kế hoạch này được làm chuyên nghiệp quá.”

Bạch Hành Việt ban đầu không nghĩ nhiều, nhưng nghe Hà Nguy nói, anh có một dự cảm: “Đưa tôi xem nào.”

Hà Nguy ném tệp tài liệu qua.

Bạch Hành Việt lướt qua từ đầu đến cuối. Ở bìa sau của tệp có dán một tờ giấy ghi chú, trên đó có số điện thoại của người phụ trách công ty tổ chức sự kiện, nét chữ rất thanh thoát.

Anh nhớ đến đêm trực tại kho đồ vài tháng trước, tên anh đã được viết bằng tay trên trang ký tên.

Bạch Hành Việt nhìn chằm chằm vài giây sau đó gọi điện theo số điện thoại này, hẹn gặp mặt đối phương.



Gần đây Châu Toàn chán ăn, Lâm Tú Dung biết chuyện đã gửi một thùng lớn đồ ăn vặt làm sẵn để cô ăn cho ngon miệng.

Biết Hà Mẫn cũng thích những món này, Châu Toàn đã chia ra vài túi, tranh thủ kỳ nghỉ Thanh Minh mang đến cho cô ấy.

Chiều hôm đó, Hà Mẫn gửi định vị của một quán cà phê gần đường Quang Hoa, nói rằng cô ấy đang hẹn khách hàng và không thể rời đi. Cô bảo Châu Toàn đến thẳng đó.

Châu Toàn bắt taxi đi thẳng đến địa điểm đã định.

Cô không ngờ người mà Hà Mẫn hẹn lại là Bạch Hành Việt.

Đến nơi, Châu Toàn đặt đồ lên ghế, muốn rời đi nhưng không được.

Hà Mẫn nhận một cuộc điện thoại khẩn, cầm điện thoại ra khỏi quán. Trước khi đi, cô dặn Châu Toàn, nếu người kia đến thì hãy giúp cô ấy trấn an một chút, cô ấy sẽ quay lại ngay.

Trong tiếng ồn ào của quán, Châu Toàn đã đợi được Bạch Hành Việt.

Anh ngồi đối diện cô, ánh mắt có vẻ nhạt nhòa. Anh gọi một ly đồ uống, một lúc lâu sau cũng không nói gì cả.

Cuối cùng, không chịu nổi sự im lặng, Châu Toàn chủ động bắt chuyện, hỏi anh một câu xã giao rất bình thường: “Dạo này anh sống có tốt không?”

Bạch Hành Việt đáp hững hờ: “Vẫn bình thường, không có gì là tốt hay không tốt.”

Châu Toàn hỏi: “Vết thương trên người anh đã lành hẳn chưa?”

Bạch Hành Việt không trả lời đã tốt chưa, anh nói ngắn gọn: “Từ lúc về đến giờ cũng đã lâu lắm rồi.”

Châu Toàn gật đầu, bỗng nhiên không biết nói gì tiếp.

Những chủ đề có thể nói chuyện đều rất hời hợt. Châu Toàn nhận ra, Bạch Hành Việt trò chuyện với cô một cách bình thản, không lạnh nhạt cũng chẳng nhiệt tình, chỉ thêm vào một chút xã giao.

Sự xa cách đột ngột này khiến cô cảm thấy bấp bênh.

Châu Toàn nói: “Hà tổng có chút việc gấp, không cố ý để anh đợi đâu.”

Bạch Hành Việt dường như không tò mò tại sao cô lại ở đây, anh nói: “Không vội.”

“Vâng.”

Châu Toàn dùng ống hút khuấy đi khuấy lại ly đồ uống. Bạch Hành Việt liếc nhìn cô, hỏi: “Sau khi tốt nghiệp em có dự định gì?”

Châu Toàn đáp: “Nếu không có gì thay đổi, chắc em sẽ vào viện nghiên cứu.”

“Làm sao vào được? Chỉ dựa vào thực lực thôi sao?”

“Đó là một phần. Giáo sư Hồ sẽ viết thư giới thiệu cho em.”

Bạch Hành Việt cười một tiếng: “Đi vòng vo rồi cuối cùng vẫn tới đó. Tại sao không đi đường thẳng, tiết kiệm thời gian làm việc khác, không tốt hơn sao?”

Châu Toàn nhớ lại lần anh đưa cô đi tìm Bạch Phàm. Cô dừng lại một lát, nói: “Đi đường tắt sẽ trở thành thói quen. Mối quan hệ giữa người với người không bền lâu. Em cũng không thể ngồi chờ sung rụng mãi được.”

Bạch Hành Việt thản nhiên nói: “Em nói đúng. Không phải mối quan hệ nào cũng vững bền.”

Châu Toàn một lần nữa lại lặng thinh.

Phía bên kia đường, Hà Mẫn đã gọi điện xong, đang đi về phía này.

Tranh thủ lúc Hà Mẫn đang băng qua đường, Châu Toàn nói: “Hà tổng là sư mẫu của em, chị ấy không biết chuyện của chúng ta. Lát nữa nếu chị ấy có hỏi, nếu anh cảm thấy khó xử, cứ nói đại một câu gì đó.”

“Không cần phải nói đại.” Bạch Hành Việt nói: “Cứ vờ như không quen biết là được. Đây chẳng phải là điều em muốn sao?”

Châu Toàn nhìn thẳng vào mắt anh.

Chuông gió treo trên cửa kính vang lên, Hà Mẫn vội vã bước vào.

Châu Toàn không nán lại lâu. Sau khi chào hỏi Hà Mẫn xong, cô xách túi rời đi. Sàn nhà như được trải một lớp bông, bước chân cô trở nên mềm yếu, cô lê từng bước ra cửa.

Về đến trường, Châu Toàn cầm máy tính xách tay đến thư viện. Rảnh rỗi, cô gọi video cho Lâm Lập Tĩnh.

Lâm Lập Tĩnh đang ở trong ký túc xá, than vãn với cô: “Châu Toàn, sau khi cậu đi, mình phải phụ trách việc huấn luyện cho thực tập sinh mới. Cậu không biết họ khó dạy thế nào đâu, đúng là lứa cải thảo sau tệ hơn lứa trước!”

Châu Toàn đi vòng qua sân vận động, cười nói: “Mình không để lại sổ ghi chép giảng dạy cho cậu sao? Cậu cứ dựa vào đó mà soạn bài, sẽ không sai đâu.”

“Mình vừa tìm thấy, đang xem đây này.” Lâm Lập Tĩnh cúi đầu nhìn sổ, kinh ngạc kêu lên: “Không phải chứ, sao lại có một bức phác họa kẹp trong này thế?”

Bước chân của Châu Toàn khựng lại.

Lâm Lập Tĩnh giơ bức vẽ ra trước camera: “Ai vẽ cậu vậy, sao thần thái vẽ giống quá?”

Châu Toàn nhìn bức tranh, nhớ lại buổi trưa hôm đó, cô và Bạch Hành Việt đã lén lút hôn nhau trong kho chứa đồ.

Bức phác họa chỉ có hai màu đen trắng, không có màu sắc nào khác, nhưng Châu Toàn vẫn cảm nhận được chính cô trong tranh thật sống động, đôi mắt đang tỏa sáng.

Đó là cách Bạch Hành Việt nhìn thấy cô, chân thực và rõ ràng nhất.

Cảm xúc của Châu Toàn cuộn trào không thể kìm nén. Cô nói vài câu với Lâm Lập Tĩnh rồi vội vàng tắt cuộc gọi.

Cô bước đi vô định, trong đầu lặp đi lặp lại câu nói của Bạch Hành Việt: “Đây chẳng phải là điều em muốn sao?”

Từ Nhiệt Thành đến Bắc Kinh, quãng đường dài hàng nghìn cây số. Từ khoảnh khắc cô đặt chân xuống sân bay thủ đô, cô đã gạt bỏ những giằng xé nội tâm ngày càng lớn, muốn sống một cuộc sống yên ổn. Bạch Hành Việt đã thực sự chiều theo ý cô, anh không tìm cô nữa.

Cô đã không sa vào vòng xoáy của những lề thói xã hội và đạo đức, cũng không để bản thân dính líu vào mối quan hệ ba người phức tạp. Thế nhưng, tất cả những điều đó, dường như không phải là thứ cô thật sự muốn.

Sau rất nhiều ngày tự nghi ngờ bản thân, giờ đây Châu Toàn cuối cùng cũng có thể xác định được mình thực sự mong muốn điều gì.



Châu Toàn run rẩy mở khóa điện thoại, nhắn tin hỏi Hoàng Mao địa chỉ hiện tại của Bạch Hành Việt.

Từ trường đến đó chưa đầy bốn cây số. Cô biết Bạch Hành Việt và Ninh Di Nhiên sống cùng một tòa nhà nên đã do dự, nhưng cuối cùng vẫn quyết định tới.

Khi còn hẹn hò với Ninh Di Nhiên, Châu Toàn thỉnh thoảng đến đó qua đêm nên đã đăng ký với ban quản lý và có thể vào mà không cần báo trước với chủ nhà.

Người bảo vệ trực ở cổng nhận ra cô, giúp cô đẩy cánh cổng đồng nặng trĩu để cô vào.

Châu Toàn nhập mật mã đi vào tòa nhà, cô đứng đợi ở khoảng trống đối diện thang máy.

Cô không biết Bạch Hành Việt khi nào sẽ về.

Bên ngoài trời đã tối hẳn nhưng sảnh tòa nhà sáng như ban ngày, chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà khiến người ta chói mắt.

Châu Toàn đẩy cửa ra ngoài đứng đợi, bỗng dưng lòng cô trở nên tĩnh lặng một cách kỳ lạ.

Không biết đã qua bao nhiêu phút, có người gọi cô. Châu Toàn quay đầu lại.

Ninh Di Nhiên không biết nên nói là ngạc nhiên hay vui mừng: “Sao em lại đến đây?”