Ngón tay cái của Bạch Hành Việt dán trên làn da cô, cảm nhận được nhịp đập mạnh nhất của mạch máu.
Châu Toàn vẫn còn đang ngơ ngẩn thì anh đã buông tay, lùi lại nửa bước và nói: “Cẩn thận.”
Sự việc xảy ra quá đột ngột, cảm giác mất trọng lực giống như đang đi tàu lượn siêu tốc. Trên trán Châu Toàn lấm tấm mồ hôi, cô vội vàng đáp lại.
Trời chạng vạng tối, hai người quay trở về. Con đường xuống núi gập ghềnh, đầy đá vụn. Châu Toàn bước đi cực kỳ cẩn thận, cứ đi hai bước lại cúi đầu nhìn xuống chân.
Bạch Hành Việt cũng không hối thúc, anh đi thong thả theo nhịp bước của cô. Vừa mới đổ mồ hôi, cô thấy nóng, tiện tay buộc mái tóc thành búi củ tỏi để lộ chiếc cổ thon dài, vành tai ửng hồng, bên cạnh có một nốt ruồi nhỏ không dễ nhìn thấy. Cô cũng có một nốt ruồi tương tự ở xương quai xanh.
Gió thổi tới, Châu Toàn nghiêng người, nhìn thấy mặt trời lặn như thỏi vàng tan chảy. Cả thế giới trống rỗng, chỉ còn lại cơn gió đang thổi.
Cô chụp một bức ảnh phong cảnh gửi cho Ninh Di Nhiên. Rất nhanh sau đó nhận được tin nhắn hỏi cô hôm nay chơi có vui không, khi nào thì về. Châu Toàn trả lời từng cái một.
Màn hình điện thoại hướng thẳng vào ánh sáng, Bạch Hành Việt liếc qua một cái, rồi thu lại ánh nhìn.
Ngọn núi này không cao, lát sau đã đi đến bãi đậu xe ngoài trời dưới chân núi.
Châu Toàn phát huy chút nhiệt huyết cuối cùng của một hướng dẫn viên, trước khi lên xe cô nói: “Nếu anh mệt, thực ra tôi cũng có thể lái, nhưng có thể sẽ hơi chậm.”
Mấy ngày nay quả thực anh chưa được nghỉ ngơi tốt, Bạch Hành Việt không khách sáo với cô, hỏi: “Trước đây đã từng đi đường cao tốc chưa?”
“Đi rồi.” Châu Toàn nói thật: “Nhưng chỉ đi hai ba lần thôi.”
“Bằng lái có mang theo không?”
“Có.” Châu Toàn sờ vào lớp trong của túi, xác nhận lại một lần nữa.
Bạch Hành Việt chống tay lên nắp capo xe, giọng nói như đang đùa: “Vậy thì em lái đi. Lái nhanh hay chậm không quan trọng, miễn là sáng mai tôi còn được thấy mặt trời là được.”
Châu Toàn vô thức mím môi, đổi chỗ cho anh.
Ban đầu, Châu Toàn không quen với cấu hình của chiếc xe này, lái chậm như rùa bò. Bạch Hành Việt không lên tiếng chỉ dẫn, quả nhiên để mặc cô tùy ý lái.
Trong xe rất yên tĩnh, anh khoanh tay ngồi dựa lưng, nhắm mắt vờ ngủ, không lâu sau đã có tiếng thở đều đều, mơ hồ.
Châu Toàn dần dần tìm được cảm giác, tăng tốc độ xe, cố gắng lái vững hơn một chút.
Trời không quá tối nhưng Châu Toàn vẫn thấy căng thẳng thần kinh, không dám lơ là một giây phút nào.
Trước đây khi cô lái xe, bên cạnh luôn có Ninh Di Nhiên theo dõi, để ý từng chút một, sợ cô xảy ra sai sót gì. Ngược lại với Bạch Hành Việt, anh có thể ngủ trong tình huống này, đúng là thực sự tin tưởng cô.
Màn đêm buông xuống, đi qua hai trạm dừng nghỉ và trạm thu phí, rời khỏi đường cao tốc, trái tim của Châu Toàn cuối cùng cũng được thả lỏng.
Con đường ở vùng quê rộng rãi, nhìn không thấy điểm cuối. Dưới cột đèn đường phía trước đột nhiên xuất hiện một nam một nữ đeo ba lô cồng kềnh, bên cạnh có ba chiếc vali. Người đàn ông trẻ tuổi đeo kính nhìn thấy một chiếc xe đang đi tới, vội vàng bước lên nửa bước, vẫy tay thật mạnh.
Bạch Hành Việt đúng lúc này mở mắt.
Châu Toàn hỏi: “Có cần dừng lại không?”
Bạch Hành Việt vặn cổ hai cái, giọng hơi khàn: “Tôi sao cũng được, tùy em.”
Châu Toàn nhìn qua gương chiếu hậu, phía sau tối om, không có chiếc xe nào khác đi qua có thể giúp họ. Cô không do dự, tấp xe vào lề đường.
Cửa sổ xe từ từ hạ xuống. Người đàn ông khom lưng, mượn ánh đèn nhìn rõ tình hình trong xe, lịch sự nói một câu “xin chào”, rồi nói tiếp: “Xin hỏi, nếu tiện thì có thể cho chúng tôi quá giang một đoạn được không?”
Châu Toàn nói: “Hai người muốn đi đâu?”
Chưa đợi người đàn ông mở lời, người phụ nữ phía sau anh ta đã đi tới, liếc mắt vào trong, nói trước một cái tên nhà nghỉ: “Không xa đâu! Tôi vừa xem bản đồ, ở gần đây thôi. Chúng tôi có thể trả tiền xe cho cô.”
Nửa cái đầu của người phụ nữ thò vào cửa sổ xe, Châu Toàn có cảm giác khó chịu nhẹ, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra bình thản: “Tiền xe thì không cần, tiện đường thôi.”
“Vậy là cô đồng ý chở chúng tôi rồi.” Mắt người phụ nữ sáng lên, quay đầu nũng nịu nói với người đàn ông: “Sư huynh, lên xe mau!”
Người đàn ông nói lời cảm ơn với Châu Toàn, đặt hành lý của hai người vào cốp xe, rồi ngồi vào hàng ghế sau.
Ánh đèn lóe lên, Bạch Hành Việt nhìn tay của Châu Toàn, nói: “Để tôi lái, em nghỉ ngơi đi.”
“Được.”
Người phụ nữ rất tự nhiên, xe vừa rẽ một cái đã bắt đầu giới thiệu bản thân. Cô ta tên là Thẩm Bội Bội, người đàn ông tên là Đinh Tư Kỳ, hai người từ Tây An đến đây thực tập, không may đi nhầm phải xe dù, không thỏa thuận được giá với tài xế nên bị bỏ lại giữa đường.
Nơi nghỉ chân cách đây chưa đầy hai kilomet, nhưng đồ đạc mang theo quá nhiều, Thẩm Bội Bội không muốn đi bộ một bước nào, cứ thế chờ đến khi trời tối, mãi mới đợi được một chiếc xe đi qua.
Thẩm Bội Bội nghiêng người về phía trước, chen vào giữa hai ghế phía trước, hỏi dò: “Tôi nghe nói ở đây buổi tối giống như ở hoang dã ấy, không biết có an toàn không, sao hai người vẫn ra ngoài vậy?”
Bạch Hành Việt bị cô ta làm cho đau đầu, quẹt bật lửa, nhả một làn khói về phía khe cửa sổ, cười khẽ một cách hờ hững: “Cô nghĩ chúng tôi ra ngoài làm gì?”
Thẩm Bội Bội quả quyết nói: “Một nam một nữ, chắc chắn là đang hẹn hò chứ còn làm gì nữa…”
Trước khi cô ta kịp nói thêm câu tiếp theo, Châu Toàn lên tiếng: “Có phải là nhà nghỉ đó không?”
Bên cạnh có một ngôi nhà ba tầng tự xây, tầng một là siêu thị và hiệu thuốc tiện lợi, trước cửa treo một tấm biển, ghi: “ở trọ lên tầng hai”.
Thẩm Bội Bội nói: “Đúng rồi, chính là chỗ đó! Đây chắc là nơi tốt nhất trong thị trấn rồi, tôi đã tìm kiếm trên mạng rất lâu mới thấy đấy.”
Bạch Hành Việt tắt máy xe.
Thẩm Bội Bội mở cửa xe, không vội xuống, nói với Bạch Hành Việt: “Cảm ơn anh nhé, người tốt cả đời bình an.”
Bạch Hành Việt lười biếng đến mức không buồn nâng mí mắt.
Sau khi họ rời đi, trong xe ngay lập tức trở lại vẻ yên tĩnh.
Bạch Hành Việt xoa xoa giữa hai lông mày: “Đợi tôi ở đây, tôi đi mua chút đồ.”
Nhân lúc đó, Châu Toàn mở album ảnh trên điện thoại, chọn vài tấm ảnh phong cảnh với góc chụp phù hợp, đăng lên mạng xã hội.
Một lát sau, Bạch Hành Việt quay lại, trên người amh mang theo mùi bụi bặm, thoang thoảng hương thuốc lá vương mùi lá kim thông.
Anh lấy một lọ melatonin* từ trong túi ra, rồi đưa những thứ còn lại cho cô. Châu Toàn không hiểu, cụp mắt nhìn. Bên trong có thuốc mỡ, tăm bông, cồn sát trùng và thuốc kháng viêm, đủ cả.
*Melatonin là một hormone được sản xuất bởi tuyến tùng, đây là tuyến có kích thước bằng hạt đậu nằm ở giữa não. Melatonin có tác dụng gây buồn ngủ nên thường được sử dụng trong việc điều hòa giấc ngủ, hỗ trợ chữa mất ngủ và nhịp sinh học nhưng nó không phải là thuốc ngủ.
Châu Toàn lờ mờ hiểu ý của anh, anh thấy mu bàn tay cô bị va chạm mà đỏ lên nên đã mua những thứ này.
Da cô trắng, nhìn có vẻ đáng sợ, nhưng thực ra hoàn toàn chưa đến mức phải dùng thuốc. Châu Toàn xưa nay không hề yếu đuối, về chăm sóc một hai ngày là ổn thôi. Cô nhất thời không chắc có nên nhận hay không.
Bạch Hành Việt dường như không quan tâm cô có nhận hay không, bình thản nói: “Ninh Di Nhiên đã nhiều lần nhờ tôi ở đây chăm sóc tốt cho em, tôi chỉ làm những việc trong khả năng của mình, còn việc có nhận hay không thì tùy em. Đừng mang gánh nặng tâm lý.”
Ánh đèn chiếu sáng trên đỉnh đầu có tông màu cam ấm áp, mờ ảo, hắt lên khuôn mặt của hai người, tạo nên một vẻ mơ hồ khó tả.
Có lẽ vì vừa tỉnh giấc, cả người anh trông uể oải, rõ ràng là không có hứng thú, có vẻ suy sụp và thờ ơ, nhưng vẻ mặt anh vẫn ôn hòa.
Châu Toàn thắt túi lại, nhận lấy, khẽ nói: “Anh thực sự rất khác so với những người bạn khác của anh ấy.”
Vừa chính vừa tà, cũng đáng tin hơn nhiều.
Câu nói tương tự cô cũng đã nói vào ban ngày nhưng Bạch Hành Việt lại không hỏi lại câu hỏi tương tự, anh cười khẽ: “Tôi coi đó là lời khen.”
Châu Toàn mỉm cười: “Vốn dĩ là lời khen mà.”
—
Đã gần nửa đêm khi về đến ký túc xá, Châu Toàn mò mẫm vào phòng, nhắn tin báo bình an cho Ninh Di Nhiên rồi đặt đồ xuống rồi bước vào phòng tắm rửa.
Khi quay lại, cô thấy Ninh Di Nhiên hỏi cô rằng Bạch Hành Việt đã nói gì. Châu Toàn gửi lại một dấu chấm hỏi.
Ninh Di Nhiên tò mò: “Bức ảnh động trên vòng bạn bè mà em đăng tải ấy, lão Bạch nói gì thế, nghe không rõ.”
Châu Toàn nhấp vào nghe lại, đối chiếu với những gì còn nhớ.
Lúc đó cô đang chụp ảnh, Bạch Hành Việt đã mua một chiếc quạt xếp từ một ông lão bán tạp hóa dưới gốc cây. Cô nghe thấy tiếng động, còn chưa kịp quay đầu lại nhìn thì chiếc quạt đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt.
Anh quạt gió bên tai cô, một bàn tay trắng sáng như ngọc, gân xanh ẩn hiện trước mắt, anh chậm rãi nói: “Vẫn còn nóng sao?”
Suy nghĩ trở lại, Châu Toàn trầm ngâm vài giây, trả lời Ninh Di Nhiên: “Em cũng không nghe rõ.”
Cô thoát khỏi khung chat, chấm đỏ trên danh bạ hiện lên trên màn hình. Có người kết bạn với cô.
Nhấp vào xem, ảnh đại diện màu xám đen, là ảnh bìa album ‘Live’ của nghệ sĩ dương cầm người Ba Lan Marcin Wasilewski, ghi chú là Bạch Hành Việt.
Màn hình từ sáng chuyển sang tối, Châu Toàn mở khóa lại, nhắn chúc ngủ ngon với Ninh Di Nhiên rồi trực tiếp thoát khỏi wechat, cô dưỡng da rồi đi ngủ.
—
Khoảng thời gian tiếp theo đều ở công trường, đi sớm về khuya, hai điểm thẳng hàng.
Cả đội khảo cổ có hơn hai mươi người, sau mấy chục ngày thăm dò, xác định hầm mộ dưới lòng đất là một hầm mộ đá. Quy mô của hầm mộ này sánh ngang với lăng mộ hoàng gia, giá trị nghiên cứu cao hơn dự kiến. Ngay cả một người điềm tĩnh như Châu Toàn cũng hăng hái như được truyền máu, mỗi ngày đếm bình minh và hoàng hôn chờ đợi ngày khai quật chính thức.
Ngành này vất vả, kiếm tiền không nhanh nhưng Châu Toàn vẫn thích làm, cô chẳng hề biết mệt mỏi. Cô thích tất cả những cổ vật cũ kỹ, mộc mạc, chúng chứa đầy sự bí ẩn.
Thứ hai trước khi đi làm, Châu Toàn và Lâm Lập Tĩnh đến căng tin ăn sáng.
Nói là căng tin nhưng thực ra là một cái lều trại dựng bằng bạt che nắng, nơi này không lớn, vừa đủ đặt hai chiếc bàn dài, bên cạnh là vài chiếc ghế nhựa màu đỏ. Một nhóm người ăn xong vội vã, mang bát đũa rời đi, nhường chỗ cho nhóm khác.
Họ không ăn ở bên trong, dùng bình giữ nhiệt đựng hai ly sữa nóng, xách theo bánh quẩy và bánh bao đã gói sẵn, ngồi trên bậc thềm cạnh bếp lò, vừa sưởi nắng vừa trò chuyện.
Khí hậu ở Nhiệt Thành khô hanh, tháng mười đã vào thu nhưng mặt đất vẫn nứt nẻ, loang lổ, chằng chịt. Lá khô treo trên ngọn cây, muốn rơi nhưng lại chẳng thể.
Chú Bách, người phụ trách nấu ăn của đội lại hấp thêm một xửng bánh bao, đậy nắp lại, hơi nóng theo ống khói bốc lên, khói bếp lượn lờ.
Chú Bách rảnh rỗi, dùng khăn lau tay, lấy ra một chiếc khăn tay màu xanh hải quân, cười tươi đưa cho Châu Toàn: “Hôm qua đi xe vào thành phố mua rau, người quen cũ cho, chú nghĩ nên giữ lại cho hai cô nhóc các cháu nếm thử.”
Châu Toàn mở ra xem, là mấy miếng thịt khô, đùa: “Chú lén lút nấu riêng cho bọn cháu thế này, không sợ bị người khác phát hiện sao ạ.”
Chú Bách vờ trách móc: “Phát hiện thì sao! Toàn là đám con trai trẻ người non dạ, ăn ít một chút cũng không mất miếng thịt nào đâu.”
Châu Toàn và Lâm Lập Tĩnh đều bật cười.
Chú Bách ngồi xuống ăn sáng cùng họ, tiện miệng hỏi: “Đội trưởng Vương của các cháu đâu? Sáng sớm tinh mơ mà không thấy ông ta?”
Lâm Lập Tĩnh nuốt thức ăn trong miệng, lẩm bẩm: “Chắc là đi đón người rồi ạ, hôm nay đội có người mới đến.”
Châu Toàn hỏi: “Là vị cố vấn lần trước cậu nói đấy à?”
Lâm Lập Tĩnh tò mò: “Lần này không phải cố vấn, là hai thực tập sinh. Mình nghe người bên hậu cần nói, một trong hai người là họ hàng của đội trưởng Vương, nếu không sao lại có đãi ngộ được đích thân đến đón như vậy.”
Ăn sáng xong, vừa đến công trường không lâu, đội trưởng Vương Huyền dẫn hai người mới đến gặp gỡ những người khác trong đội.
Một nam một nữ, chính là Đinh Tư Kỳ và Thẩm Bội Bội mà họ đã gặp trên đường vào đêm đó.
Thẩm Bội Bội vừa nhìn thấy Châu Toàn, ánh mắt liền thay đổi, Đinh Tư Kỳ bên cạnh định tiến lên chào hỏi bị cô ta lén lút kéo lại.
Châu Toàn coi như không thấy, chỉnh lại trang phục, chuẩn bị bắt đầu công việc.
Vương Huyền đi tới, gọi tên Châu Toàn, dặn dò: “Hai người họ vừa đến Nhiệt Thành hôm qua, còn lạ lẫm, cô dẫn dắt họ nhiều một chút, có gì cần thì cứ tìm tôi.”
Ánh mắt Thẩm Bội Bội càng thêm không tự nhiên, sợ Châu Toàn vạch trần cô ta.
Châu Toàn nói: “Tôi biết rồi, chú yên tâm.”
Vương Huyền vỗ vai cô: “Vất vả rồi.”
Sau khi Vương Huyền rời đi, Thẩm Bội Bội không còn gò bó nữa, đến gần Châu Toàn: “Là cô à, lại gặp nhau rồi, thật là trùng hợp.”
Châu Toàn mím môi, cười nhạt, coi như đáp lại.
Thẩm Bội Bội tự mình nói: “Cậu tôi quản lý nhiều thứ lắm, nếu biết tôi lén lút đi chơi vài ngày ở ngoài, chắc chắn sẽ mắng tôi một trận. Cô phải giúp tôi giữ bí mật nhé.”
Châu Toàn lướt qua chuyện đó, nói đến việc chính: “Hành lý có thể để ở khu nghỉ ngơi trước, tôi dẫn hai người đến hố khai quật xem rồi đến giờ nghỉ trưa sẽ về ký túc xá.”
Thẩm Bội Bội bĩu môi, không nói gì nữa.
Đinh Tư Kỳ cười thân thiện, nói đỡ: “Dù sao đi nữa hôm nay vẫn cảm ơn cô, sau này chúng ta giúp đỡ lẫn nhau nhé.”
Châu Toàn đáp lại bằng một nụ cười.
Khu đất trống xung quanh hố khai quật được chia thành những ô vuông một mét, mỗi ô đều được khoan một lỗ, dùng để dò tìm xem có hầm mộ hay hố tuẫn táng nào khác xung quanh không.
Châu Toàn chia dụng cụ cho hai người, dặn dò nhiệm vụ vài câu rồi đi làm việc của mình.
Đây là lần đầu Thẩm Bội Bội đi thực tập thực địa, cái gì cũng thấy mới mẻ. Cô ta gắn điện thoại lên gậy tự sướng, chụp ảnh khắp nơi.
Lâm Lập Tĩnh khịt mũi khinh bỉ: “Người này có chút kiến thức chung nào không vậy? Không biết hiện trường khai quật không được tùy tiện chụp ảnh à? Cử nhân với thạc sĩ học đúng là uổng phí.”
Lâm Lập Tĩnh hiếm khi căm ghét ai đến thế. Châu Toàn buồn cười nói: “Mới gặp mặt lần đầu, sao cậu đã không thích cô ta rồi?”
“Không nói rõ được, tóm lại là không thích.” Lâm Lập Tĩnh cũng không giấu giếm: “Có vài người chỉ nhìn mặt đã không hợp, huống chi còn làm những chuyện đáng ghét.”
Châu Toàn không nói tiếp, đi tới hỏi Thẩm Bội Bội: “Có cần giúp gì không?”
Thẩm Bội Bội ngạc nhiên há miệng: “Tôi muốn chụp ảnh toàn thân, giúp tôi lấy luôn cái cây phía sau vào nhé. Cảm ơn nha, không ngờ cô lại nhiệt tình như vậy.”
Châu Toàn đứng vào chỗ ngược sáng, dùng điện thoại của mình chụp giúp cô ta. Mỗi tấm đều có tỉ lệ rất hoàn hảo, gần như không cần chỉnh sửa.
Thẩm Bội Bội lại gần Châu Toàn, lật từng tấm xem, cảm thán kỹ thuật chụp ảnh của cô rất tốt, hào hứng nói: “Lát nữa cô gửi ảnh cho tôi nhé!”
Châu Toàn làm như vô ý nhắc đến: “Được thôi, đợi khi nào cô đăng lên vòng bạn bè, tôi sẽ vào like. Các nền tảng khác cũng được, chúng ta có thể kết bạn với nhau.”
Nụ cười của Thẩm Bội Bội cứng lại. Ban đầu cô ta định lén đăng lên weibo. Trước khi cơ quan chính thức công bố thông tin khảo cổ, tất cả nội dung đều cần được giữ bí mật.
Những bức ảnh trong album của Châu Toàn có ngày chụp. Bình thường không ai để ý, nhưng một khi xảy ra sự cố, bất kể có phải là vấn đề của Thẩm Bội Bội hay không, truy ngược lại, đây đều là bằng chứng. Một cái nồi lớn như vậy ụp xuống, có biện bạch thế nào cũng không được.
Châu Toàn cười nói tiếp: “Đợi một thời gian nữa bận xong, đến lúc đó gom lại đăng chín tấm một lúc, hình như hiệu quả sẽ tốt hơn nhỉ?”
Thẩm Bội Bội sững sờ, rồi giả vờ ngây ngô: “Phải, vậy tôi sẽ để dành, để sau này đăng một thể.”
Trước mặt Thẩm Bội Bội, Châu Toàn chuyển ảnh cho cô ta qua airdrop rồi xóa ảnh gốc.
Thẩm Bội Bội hoàn toàn ngớ người.
Nụ cười trên mặt Châu Toàn không giảm: “Có chuyện gì sao?”
Thẩm Bội Bội: “… Không có gì.”
—
Cuối tuần, Vương Huyền phải vào thành phố mua nến dự trữ và nước đóng chai, gọi thêm một chàng trai trong đội tên là Hứa Niệm đi cùng.
Trước khi đi, ông nghĩ đến điều gì đó, rồi gọi cả Châu Toàn đến.
Chiếc xe tải nhỏ chuyên chở hàng hóa bon bon trên con đường vắng. Vương Huyền vừa cầm tay lái, vừa hút thuốc vừa ngân nga bài hát. Thấy có rác trên mặt đất, ông lẩm bẩm chửi không biết là gã chủ xe ngu xuẩn nào lại thiếu ý thức như vậy.
Lời lẽ cay nghiệt, chửi thề rất nhiều, không giống một chuyên gia đã từng biên soạn giáo trình đại học chút nào, mà giống một kẻ du côn hơn.
Hứa Niệm ngồi ở ghế phụ, ngoáy tai hỏi nhỏ: “Việc mua sắm này bình thường không phải do bên hậu cần phụ trách sao? Sao chú lại đích thân ra trận?”
Vương Huyền nhìn thẳng phía trước, đưa một tay ra vỗ vào sau gáy anh ta: “Nhóc con, tổ hậu cần do ai quản lý?”
“… Tất nhiên là chú rồi.”
“Thế thì việc của họ chẳng phải là việc của ông đây sao?” Vương Huyền nói: “Công việc không phân sang hèn, ai rảnh thì làm, hiểu chưa?”
Hứa Niệm sờ mũi, gật đầu nói đã hiểu.
Hứa Niệm cao một mét tám mươi ba, cơ bắp săn chắc, cao lớn nhưng lại có tính cách nhút nhát. Bị mắng như vậy, cả hai tai đều đỏ ửng lên, tạo nên sự đối lập rõ rệt.
Châu Toàn ngồi phía sau, cố gắng nhịn cười.
Đến khu thương mại, ông chủ siêu thị dẫn hai nhân viên ra giúp họ dọn đồ lên xe, giao tiền trao hàng.
Vương Huyền chống nạnh dựa vào xe, nói với Hứa Niệm: “Lát nữa cậu lái chiếc xe này về trước.”
Hứa Niệm ngơ ngác: “Hả? Chỉ một mình cháu thôi sao?”
“Không lái được xe tải à? Hay tôi phải thuê riêng tài xế cho cậu?”
“Không cần! Cháu lái được, lái được!”
Vương Huyền ném chìa khóa cho Hứa Niệm, dặn cậu đi đường cẩn thận. Chờ Hứa Niệm đi rồi, ông nói với Châu Toàn: “Chiều nay đi đón một người với tôi. Cậu ta rất quan trọng với đội của chúng ta, nhất định không được lơ là.”
Châu Toàn không hỏi thêm, chỉ đáp một tiếng: “Vâng”.
Không có gì bất ngờ, người này hẳn là vị cố vấn am hiểu kiến trúc mà Lâm Lập Tĩnh đã nhắc đến.
Nơi đón người không xa khu thương mại, là một nhà trọ trên cao. Tường nhà có màu sắc rực rỡ, quầy bar tầng một đối diện với hai bàn tròn. Một bàn đang chơi ma sói, bảy tám nam nữ trẻ tuổi quây quần bên nhau, cười nói vui vẻ.
Trong môi trường ồn ào đó, Châu Toàn ngay lập tức nhìn thấy Bạch Hành Việt đang ngồi ở một bàn khác. Trước mặt anh là một ly americano nóng đã nguội, cánh tay anh gác trên tay vịn ghế, cả người có chút biếng nhác.
Khi cô nhìn anh, anh cũng đang nhìn cô. Châu Toàn không tỏ ra ngạc nhiên mà giả vờ bình thản dời mắt, đi theo Vương Huyền vào chỗ ngồi.
Cô không nói rõ hai người đã quen nhau, Bạch Hành Việt cũng không lên tiếng, ánh mắt nhìn cô như thể nhìn một người xa lạ.
Vương Huyền nổi tiếng trong giới là người có tính khí tệ, bình thường không coi ai ra gì. Một người dễ bùng nổ như vậy, thế mà lại đối xử với Bạch Hành Việt cực kỳ khách sáo, vừa nói chuyện vừa cười đùa, dành cho anh đủ thể diện.
Nghe họ hỏi han nhau, Châu Toàn đại khái hiểu được nguồn gốc mối quan hệ này. Vương Huyền và cậu của Bạch Hành Việt là cùng một thầy, thêm vào đó, chuyên môn của Bạch Hành Việt lại rất vững vàng, ông ngưỡng mộ người hậu bối này còn không kịp nên đương nhiên sẽ không ra vẻ.
Vương Huyền hỏi: “Đến Nhiệt Thành khi nào?”
Bạch Hành Việt nói: “Tháng trước.”
Vương Huyền cười nói: “Nghe nói cậu đến đây chơi, tôi liền tìm cậu của cậu, nhờ cậu ta thuyết phục cậu qua đây giúp tôi một thời gian, nếu không cũng chẳng biết bao giờ mới mời được vị đại phật này. Lần này về nước, chắc sẽ không đi nữa chứ?”
Bạch Hành Việt nói: “Sẽ không đi nữa, ở lại trong nước phát triển.”
“Vậy thì tốt quá. Dự định khi nào bắt đầu sự nghiệp riêng?”
“Sau Tết rồi tính. Không vội, cứ thong thả đã.”
“Vậy thì nhân lúc cậu rảnh rỗi, tôi phải vắt kiệt sức của cậu mới được.” Vương Huyền nói: “Sau này chuyện của đội phiền cậu để tâm hơn.”
Bạch Hành Việt nhướn một bên lông mày.
Uống được nửa ly cà phê, Vương Huyền đứng dậy đi vệ sinh.
Bên bàn chơi kế bên càng lúc càng hăng, một cô gái tóc ngắn gào lên: “Nghe tôi này, chắc chắn hắn là sói săn mồi lật mặt!”
Châu Toàn cảm thấy màng nhĩ hơi nhói một chút.
“Châu Toàn.”
Giọng Bạch Hành Việt không lớn, nhưng lại lọt vào tai cô trọn vẹn.
Châu Toàn dường như không ngờ anh lại gọi thẳng tên cô như vậy, khựng lại một chút: “… Hả?”
Bạch Hành Việt cười như không cười, bình thản hỏi: “Bây giờ tôi có thể thêm wechat của em chưa?”