01/ Thuyết Định Mệnh
Rời khỏi chùa Hồng Quang Sơn, Châu Toàn được Bạch Hành Việt nắm tay đi bộ xuống núi, cùng nhau tới ngồi ở quán trà mà họ đã ghé thăm trước đây.
Đây không phải là mùa du lịch cao điểm, nhưng quán trà vẫn chật kín người. Khách hành hương đi qua cũng vào mua một ly trà để uống.
Một góc quầy bar vừa khéo có một bàn trống. Châu Toàn gọi đồ ăn thức uống xong, chống cằm nhìn xung quanh, sàn gỗ lim được lau bóng loáng, bên ngoài hành lang, vài con chim sẻ ríu rít kêu. Nhiều khung cảnh trong ký ức, dần dần chồng lên nhau.
Châu Toàn nói: “Năm ngoái khi đến đây với anh, em chưa từng nghĩ sẽ có lần thứ hai.”
Bạch Hành Việt nói toạc ra: “Khi đó em cũng chưa từng nghĩ, sau này sẽ xảy ra chuyện gì đó với anh.”
“Nhưng anh thì đã nghĩ, hơn nữa còn đã chuẩn bị trước ngàn vạn lần.”
“Đương nhiên.”
Một chàng trai mặc áo cà sa giản dị bưng khay đến, đặt ba đĩa bánh và một ấm trà Phổ Nhĩ lên bàn. Cậu ta chào hỏi vài câu rồi quay đi làm việc khác.
Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn lướt qua, nhướn mày: “Nhớ rõ vậy sao?”
Châu Toàn cười: “Anh cũng thế mà?”
Năm ngoái đến đây, họ cũng gọi đúng những món này, ngay cả cách bày trí cũng gần như y hệt.
Châu Toàn cầm một miếng bánh bạc hà vuông, cắn một miếng: “Vị vẫn như trước, không thể nói là ngon hay dở.”
Bạch Hành Việt đã từng nếm qua bánh của Lâm Tú Dung làm, sự khác biệt rất rõ rệt: “Thật sự không bằng tay nghề của bác gái.”
“Mẹ em mà biết anh nói thế, chắc chắn sẽ vui lắm.” Châu Toàn cười nói: “Bà ấy cứ hay nhắc với em nói muốn gửi cho anh vài thùng bánh kẹo, em bảo anh không thích đồ ngọt cho lắm, bà ấy còn thấy tiếc.”
Bạch Hành Việt hỏi: “Hai người thường xuyên nói chuyện về anh à?”
“Thi thoảng.”
“Nói gì thế?”
“Bí mật, dù sao cũng không phải chuyện xấu đâu.” Châu Toàn chơi trò úp mở: “Anh cũng biết đấy, bà luôn khen anh không ngớt lời, khen còn chẳng kịp ấy chứ.”
Bạch Hành Việt cũng không hỏi thêm gì: “Sắp cuối năm rồi, em định khi nào về Tô Châu?”
Châu Toàn nghĩ một lát: “Trước giao thừa đi, có thể ở lại lâu hơn một chút.”
“Đến lúc đó anh đi cùng em.”
“Anh không ở lại Bắc Kinh ăn Tết sao?”
“Thiếu một năm này cũng không sao.”
“Hay là, anh cứ đợi khoảng rằm tháng giêng rồi hãy tới Tô Châu.” Châu Toàn bàn bạc với anh: “Trong nhà chỉ có bác gái và người giúp việc, Tết nhất mà vắng vẻ thì cô đơn lắm.”
Bạch Hành Việt nhếch khóe miệng, lặp lại câu nói vừa rồi của cô: “Mẹ anh mà biết em nói thế, chắc chắn cũng sẽ rất vui.”
Châu Toàn nói: “Em gặp anh thường xuyên mà, không cần phải tranh giành vài ngày này với bác gái đâu.”
Bạch Hành Việt không nói gì thêm, cầm ấm trà lên, rót cho cô một chén trà nóng.
Mấy ngày nay quán trà có mời một đoàn hát dân gian đến biểu diễn. Sân khấu và phía dưới đều rất náo nhiệt. Châu Toàn vốn ít khi nghe hát, nay hiếm hoi được thảnh thơi nên cũng không muốn đi ngay, quyết định ở lại thêm một lúc nữa.
Bên trong ồn ào, Bạch Hành Việt ra hành lang ngoài để nghe điện thoại công việc. Một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo khoác đen đi vội, vô tình va phải vai anh, vội vàng nói xin lỗi.
Bạch Hành Việt khẽ gật đầu, coi như đã đáp lại, ánh mắt nán lại trên khuôn mặt người đàn ông hai giây.
Người đàn ông có chút ngại ngùng, xin lỗi lần nữa, rồi vén rèm cửa đi vào.
Mười phút sau, Bạch Hành Việt quay lại chỗ ngồi.
Trà trong ấm đã nguội, Châu Toàn gọi cậu phục vụ mang lên ấm mới, nói với Bạch Hành Việt: “Ra ngoài lâu như thế này, Hà Nguy không hối anh về ký hợp đồng với mấy người kia sao?”
Bạch Hành Việt nói: “Cậu ta biết không thể thay đổi quyết định của anh nên lười hối rồi.”
Châu Toàn cảm thấy hơi áy náy: “Vì chuyện của em, cuối cùng vẫn làm lỡ tiến độ dự án rồi.”
“Nếu đổi em vào vị trí của anh, em cũng sẽ làm như vậy thôi.” Bạch Hành Việt nói: “Hơn nữa, nếu vì chút chuyện nhỏ này mà dự án đổ bể thì nó coi như không có duyên với anh, mất đi cũng không có gì đáng tiếc.”
Châu Toàn thật lòng cảm thán: “Thầy Bạch, với tâm thái tốt như anh, em còn phải học thêm vài năm nữa mới theo kịp.”
Đang nói chuyện, Châu Toàn thoáng thấy có người đến, cô nghiêng đầu nhìn, khi nhìn rõ là ai, cô có chút ngẩn ngơ, khó khăn lắm mới nhận ra người đang đứng trước mặt.
Chàng trai trẻ tuổi cao lớn, đứng trước bàn, che mất một khoảng ánh sáng. Đối phương nhìn Bạch Hành Việt trước, rồi mới nhìn sang cô, giọng nói ấm áp: “Bạn là… Châu Toàn phải không? Đã lâu không gặp.”
Châu Toàn không lộ vẻ gì trên mặt, bình thản nói: “Đã lâu không gặp, bạn đến đây du lịch à?”
Chàng trai gật đầu, chỉ về phía nam, cười nói: “Gần đây đang nghỉ phép năm, vừa khéo có thời gian nên đi chơi cùng bố mẹ. Vị này là?”
Châu Toàn giới thiệu: “Bạn trai của mình.”
Chàng trai có vẻ sững sờ một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại nụ cười: “Vậy thì không làm phiền hai người nữa, mình đi đây.”
Châu Toàn đáp lại bằng một nụ cười.
Sau khi chàng trai đi, Bạch Hành Việt không hỏi gì, ngược lại Châu Toàn không kìm được: “Anh không tò mò người vừa rồi là ai à?”
Bạch Hành Việt nhấp một ngụm trà, thong thả nói: “Có ấn tượng. Bạn học cấp ba của em.”
“Sao anh lại có ấn tượng?”
“Trước đây ở Tô Châu, tấm ảnh chụp trong ngăn kéo phòng em là chụp cùng cậu ta.”
Châu Toàn chợt nhận ra, ngạc nhiên: “Trí nhớ của anh tốt thật đấy.”
Bạch Hành Việt nói hờ hững: “Cũng tạm. Vừa hay những chuyện thế này thì anh lại nhìn qua là nhớ.”
Châu Toàn không nhịn được cười, thành thật: “Thật ra em và người ta không có gì cả, nhưng em đúng là đã từng có cảm tình với người ta.”
Mười bảy, mười tám tuổi, là cái tuổi mới lớn, đối phương có ngoại hình và học lực đều không tệ, rất được yêu thích ở trường, đối xử với cô cũng rất tốt. Chỉ là cho đến khi tốt nghiệp, không ai chủ động bước thêm một bước nào.
Châu Toàn lắc nhẹ tách trà sứ trắng, nhớ lại với góc nhìn của người ngoài cuộc: “Sau này em nghe bạn học khác nói người ta cũng từng thích em. Nếu ngày xưa cả hai đều dũng cảm hơn, biết đâu chúng em đã thực sự ở bên nhau.”
Bạch Hành Việt nói: “Bây giờ cũng chưa chắc là không thích.”
Châu Toàn nhìn anh: “Hả?”
“Cậu ta vẫn còn thích em. Ít nhất là vẫn có cảm tình.”
“Sao anh biết?”
“Trực giác của đàn ông.” Bạch Hành Việt liếc nhìn cô: “Cứ thế mà bỏ lỡ nhau, không thấy tiếc nuối sao?”
“Không thấy tiếc nuối.” Châu Toàn nói một cách ngắn gọn: “Lúc đó không có được đoạn tình cảm này, sau này sẽ có được thứ tốt hơn—không, tốt nhất.”
Bạch Hành Việt cười nhưng không phải là cười: “Hợp lại là để dỗ anh vui thôi à.”
“Không phải dỗ, đây là lời thật lòng.” Châu Toàn chuyển đề tài: “Lần trước về Tô Châu, em đã vứt tấm ảnh đó đi rồi.”
Bạch Hành Việt nói: “Vứt làm gì, dù sao cũng là một phần trong cuộc đời của em. Ai cũng trải qua thời niên thiếu mà.”
“Thời niên thiếu của em đâu chỉ có mỗi chuyện này, phần này không quan trọng.”
“Vậy cái gì quan trọng?”
“Hồi cấp hai, em theo bố mẹ đi bán hàng đã nếm trải được sự lạnh nhạt và ấm áp của lòng người, học được rất nhiều thứ.”
Câu chuyện đang nói đến đây, Châu Toàn chợt nảy sinh một mong muốn chia sẻ mãnh liệt. Cô mở thư mục ảnh đã sao lưu trên mạng, lục lại những bức ảnh cũ từ tám, chín năm trước, đưa cho anh xem: “Ảnh chụp em và Châu Nạp, với cả bố mẹ em nữa. Lúc đó Châu Nạp vẫn còn nhỏ, chưa đến mười tuổi.”
Bạch Hành Việt lướt qua từng tấm, nhìn Châu Toàn trong ảnh mười mấy tuổi mặc áo phông trắng, váy xếp ly, tóc cắt mái bằng, hơi xoăn tự nhiên, môi đỏ răng trắng, còn non nớt hơn cả năm cô đến Bắc Kinh. Châu Nạp thì thấp hơn cô nửa cái đầu.
Lướt đến tấm cuối cùng, Bạch Hành Việt nheo mắt: “Tấm này chụp ở đâu vậy?”
Châu Toàn nhìn màn hình: “Gần hồ Kim Kê. Đúng vào dịp Tết dương lịch, khá đông người. Em đến bây giờ vẫn còn nhớ hôm đó buôn bán rất tốt.”
Bạch Hành Việt đặt điện thoại lên bàn, đẩy về phía cô: “Người đứng sau em trong ảnh là anh.”
Châu Toàn sững sờ.
Trong ảnh, trời nhá nhem tối, người qua lại tấp nập xung quanh quầy hàng. Cô đứng dưới ánh đèn đường, người đàn ông phía sau cô nghiêng mặt, anh mặc chiếc áo khoác lông cừu đen, vóc dáng cao ráo, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng.
Ảnh hơi mờ, lại đứng khá xa nên không nhìn rõ mặt, nhưng Châu Toàn biết đó là Bạch Hành Việt. Anh cũng từng nói với cô rằng, bảy, tám năm trước anh đã đến hồ Kim Kê.
Sao lại có sự trùng hợp định mệnh đến thế, loanh quanh luẩn quẩn, nhờ cơ duyên mà gặp gỡ, họ đã gặp nhau từ rất lâu rồi.
Châu Toàn phóng to bức ảnh, xem đi xem lại: “Năm đó anh vẫn còn học đại học à?”
“Ừm.” Bạch Hành Việt nói: “Năm cuối, sắp tốt nghiệp.”
“Thì ra lúc trẻ anh như thế này.”
Bạch Hành Việt cười khẽ: “Giờ anh già lắm rồi sao?”
Châu Toàn cũng cười: “Không già. Bây giờ càng có sức hút hơn.”
Bạch Hành Việt bỗng trở nên nghiêm túc, gọi cô: “Châu Toàn.”
“Gì ạ?”
“Anh hình như vẫn chưa chính thức nói với em, anh yêu em.”
Màn hình điện thoại sáng lên rồi lại tắt đi. Trên sân khấu là những người phụ nữ mặc áo xanh tay áo hồng, điệu nhạc du dương, giọng nói của anh vững vàng cất lên giữa những âm thanh ồn ào ấy.
Vài giây sau, Châu Toàn đáp lại: “Em cũng yêu anh.”
—
02/ Hai giấc mộng xuân
Sau hơn nửa tháng ở Nhiệt Thành, Bạch Hành Việt và Châu Toàn quay trở lại Bắc Kinh.
Sau một thời gian sống chậm, Châu Toàn đã lâu không được thư giãn như vậy, cơ thể hồi phục tốt, tâm trạng cũng thoải mái hơn.
Trên máy bay, cô đọc sách một lúc, rồi tựa vào vai Bạch Hành Việt, chuẩn bị nghỉ ngơi. Bạch Hành Việt đưa tay chạm vào má cô, thấy hơi lạnh, anh giơ tay điều chỉnh cửa gió điều hòa nhỏ lại rồi xin tiếp viên một chiếc chăn.
Gần đây ngủ đủ giấc, Châu Toàn chưa đặc biệt buồn ngủ, cô vừa trò chuyện với anh vừa tranh thủ chợp mắt. Trò chuyện được vài câu, mí mắt cô bắt đầu trĩu xuống. Cô điều chỉnh lại tư thế ngồi, quấn chặt chăn và vô thức ngủ thiếp đi.
Châu Toàn mơ màng chìm vào một giấc mộng, khi tỉnh lại không nhớ hết toàn bộ quá trình, chỉ nhớ một cảnh trong mơ đủ khiến người ta mặt đỏ tim đập nhanh.
Cho đến khi rời khỏi sân bay, cô vẫn còn nghĩ về giấc mộng đó. Bạch Hành Việt thấy cô lơ đãng, hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Bắc Kinh cuối thu không nóng, nhiệt độ về đêm càng thấp hơn, nhưng Châu Toàn lại vô cớ cảm thấy tai mình nóng bừng. Cô nói lấp lửng: “Không nghĩ gì cả.”
Bạch Hành Việt nhìn cô một cái, hỏi buổi tối ăn gì, ăn xong rồi về nhà.
Châu Toàn nói: “Chi cũng được, anh quyết định đi.”
Đến bãi đậu xe lấy xe, Bạch Hành Việt gọi một cuộc điện thoại cho ai đó đặt chỗ trước rồi đưa cô đến một nhà hàng kiểu Tây rất nổi tiếng ở phía đông thành phố.
Đây là lần đầu tiên cô đến nơi này. Sau khi hỏi, cô mới biết đây là nhà hàng của một người bạn anh mở.
Trong lúc chờ món, Bạch Hành Việt nói: “Chủ cũ của quán bar ở Kiến Quốc Môn là cậu ta. Trước khi phá sản, cậu ta ly hôn, ra đi tay trắng, để lại bất động sản và nhà hàng này cho vợ.”
Châu Toàn hiểu ra: “Vậy chủ quán bar hiện tại là ai? Sau khi tiếp quản mà việc kinh doanh không tốt thì em thấy tiếc cho người đó.”
Bạch Hành Việt bình thản nói: “Là anh.”
Châu Toàn suýt không nghe rõ: “Anh nói ai cơ?”
“Anh.” Bạch Hành Việt nói: “Anh không định dùng nó để kiếm tiền, chỉ duy trì nó thôi, miễn là không đóng cửa.”
Châu Toàn ngạc nhiên: “Vậy anh để làm gì?”
Bạch Hành Việt nói: “Còn có thể để làm gì nữa.”
Châu Toàn nửa hiểu nửa không: “Vì em nên anh mới tiếp quản à?”
Bạch Hành Việt ngầm thừa nhận.
Châu Toàn khựng lại, nói: “Anh hẳn phải biết nơi đó có những kỷ niệm của em và người khác, anh không bận tâm sao?”
“Nơi đó từ rất sớm cũng có kỷ niệm của anh và em. Còn lại đều không quan trọng.”
Châu Toàn trong giây lát quên cả tò mò, lòng nhẹ bẫng như có một chiếc lông vũ khẽ gãi qua.
Quản lý nhà hàng nhận ra Bạch Hành Việt, đích thân mang ra một món khai vị, tiện thể mang cả chai rượu mà anh đã gửi ở đây đến.
Tâm trạng Châu Toàn rất tốt, ăn uống ngon miệng. Cô ham vui uống thêm vài ngụm rượu, vừa ra khỏi nhà hàng bị gió thổi qua, men rượu bắt đầu ngấm, nửa tỉnh nửa say.
Bạch Hành Việt ôm cô qua đường rồi đưa cô vào ghế phụ. Đầu óc Châu Toàn vẫn còn tỉnh táo. Trên đường đi, cô rất ngoan, không ồn ào cũng không quấy phá, thỉnh thoảng nói vài câu với anh để chứng tỏ mình không say.
Về đến hầm gửi xe, bước vào thang máy, Châu Toàn bị cảm giác lên xuống làm cho chóng mặt. Cô chủ động nép sát vào anh, cằm tựa vào ngực anh, ngước lên nhìn, ánh mắt lấp lánh hơi nước, chứa đựng những gợn sóng đang tuôn trào.
Bạch Hành Việt cúi xuống: “Sao thế?”
Châu Toàn khẽ nói: “Em muốn kể anh nghe một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Thật ra lần từ Tô Châu về Bắc Kinh năm ngoái, em đã mơ thấy anh.”
Vẻ mặt và ánh mắt cô không bình thường, Bạch Hành Việt không muốn hiểu cũng khó. Anh cố ý hỏi: “Mơ thấy anh làm gì?”
Châu Toàn nhíu mày, rồi lại giãn ra: “… Khó nói lắm.”
“Giấc mộng xuân chẳng để lại dấu vết gì?”
Châu Toàn không muốn thừa nhận.
Bạch Hành Việt thừa thắng xông lên: “Vậy nên sau đó em mới bảo anh đừng vượt ranh giới, định vạch rõ giới hạn với anh?”
Châu Toàn buông lỏng: “Vâng… cũng gần như thế.”
Bạch Hành Việt véo cằm cô, dụ dỗ: “Kể xem nào, rốt cuộc em đã mơ thấy anh làm gì em?”
Châu Toàn vẫn không chịu nói chi tiết.
Dưới ánh đèn, môi cô đỏ cực kỳ, màu sắc tươi tắn, căng mọng, hương rượu ngọt ngào phảng phất giữa hơi thở hai người.
Bạch Hành Việt ôm lấy eo cô, cúi đầu định hôn thì tiếng “tinh” vang lên, cửa thang máy mở ra, một luồng khí lạnh tràn vào.
Châu Toàn kịp thời lùi lại, đi trước một bước. Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của anh, hỏi cô chạy cái gì, còn có thể chạy đi đâu.
Về đến nhà, Bạch Hành Việt kéo cổ áo đi vào tắm trước. Tắm được nửa chừng, cửa phòng tắm bị đẩy ra. Châu Toàn mặc váy ngủ hai dây, đi chân trần bước vào. Mái tóc dài ngang eo cô buông xõa, che đi tấm lưng thon. Nước từ vòi sen chảy xuống, tiếng nước róc rách. Châu Toàn đứng cạnh anh, đưa mắt quyến rũ.
Trước mặt anh, cô cởi váy ngủ, bóp vài giọt sữa tắm, từ từ xoa lên cơ thể mình. Mùi bạc hà tràn vào khoang mũi, hai người dùng chung một loại, chia sẻ cùng một mùi hương, dần dần không thể phân biệt được nhau.
Châu Toàn biết Bạch Hành Việt đang nhìn mình, cũng biết lúc này anh đang nghĩ gì. Phản ứng của anh rất rõ ràng, nhưng anh không hề vội vã.
Không ai chủ động nói chuyện, tiếng nước đột ngột dừng lại, sự tĩnh lặng càng trở nên mãnh liệt hơn. Bạch Hành Việt kéo cô đến bồn rửa, lấy khăn tắm dài, lau khô cho cả hai. Mái tóc ẩm ướt của cô dính vào da anh, đuôi tóc cọ vào ngón tay anh, để lại một vệt nước.
Bạch Hành Việt xoa xoa, bật cười. Châu Toàn chưa kịp hỏi anh cười gì, thì giây sau đã được anh bế lên bồn rửa.
Gương phủ một lớp sương mờ, ánh đèn ấm áp mờ ảo, không chiếu rõ chi tiết. Cô dùng hai tay vịn lấy cánh tay anh, lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Anh vừa hỏi em, ngày đó đã mơ thấy gì.”
Bạch Hành Việt càng lại gần: “Kể anh nghe, anh giúp em tái hiện ngoài đời thực một lần.”
Châu Toàn thở ra một hơi ngắn, nói theo trình tự: “… Địa điểm là nhà vệ sinh của bệnh viện và cả phòng của em nữa.”
Bạch Hành Việt kiên nhẫn: “Ừm, rồi sao nữa.”
Châu Toàn tiếp tục: “Anh hôn em ở đây.”
Bạch Hành Việt dùng ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* trên xương quai xanh của cô, chầm chậm đi xuống: “Chỗ này? Thế tay anh ở đâu? Anh không thể chỉ hôn em mà không làm gì khác được.”
Châu Toàn cố nén lại cảm giác xấu hổ nảy sinh từ sự thích thú này, nói: “Anh hiểu rõ bản thân mình thật đấy.”
Bạch Hành Việt dùng chút lực, n*n b*p n** m*m m** ấy, nhắc cô tập trung.
Châu Toàn run lên: “… Tay anh ở đúng vị trí này.”
Bạch Hành Việt hài lòng: “Được. Anh biết rồi.”
Trong khoảng thời gian sau đó, Bạch Hành Việt không hỏi thêm nữa. Anh quả thực làm theo những gì cô nói, tái hiện lại khung cảnh trong mơ một cách gần như chính xác. Những cử chỉ và sức lực của anh còn mang tính xâm lược hơn cả trong mơ, thậm chí anh còn dùng lời nói để k*ch th*ch cô, khơi dậy mọi h*m m**n của cô.
Giọng Châu Toàn khản đặc, nhưng màn mô phỏng này vẫn chưa kết thúc.
Giữa chừng, Bạch Hành Việt bế cô xuống bồn rửa, xoay cả người cô lại.
Châu Toàn nghe thấy anh hỏi từ phía sau: “Trên máy bay lại mơ nữa sao?”
Châu Toàn bị va chạm đến mức quay cuồng, cơ thể mất thăng bằng, chỉ có thể bám chặt vào thành bồn. Đợi khi đã quen, cô mới nói: “Rõ ràng đến thế ạ?”
Bạch Hành Việt khẳng định chắc nịch: “Mặt em đỏ đến bất thường đấy.”
Châu Toàn cắn môi, không còn tâm trí để nói thêm nữa.
Bạch Hành Việt nói: “Lần này mơ thế nào?”
Châu Toàn không chịu nói: “Để lần sau…”
“Lần sau?” Bạch Hành Việt cười bên tai cô: “Không ngờ em lại thích chơi những trò này đến vậy.”
Châu Toàn quay đầu lại, định bịt miệng anh. Bạch Hành Việt giữ chặt cổ tay cô, những nụ hôn nhỏ từ lòng bàn tay từ từ chuyển đến cổ. Châu Toàn tê dại từ đầu đến chân, cô vặn người, quay lại hôn anh.
Đêm dài, rực cháy như lửa.