Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 62



03/ Sinh nhật Bạch Hành Việt

Cuối tháng mười, đúng ngày sinh nhật của Bạch Hành Việt, Châu Toàn thức dậy từ rất sớm, nấu cho anh một bát mì trường thọ, rồi thêm một quả trứng chần.

Đây là sinh nhật đầu tiên cô ở bên anh nên cô đặc biệt coi trọng. Ăn sáng xong, Bạch Hành Việt như thường lệ đi tập thể hình, Châu Toàn thì xin dì giúp việc chỉ cách nấu ăn, định tự tay vào bếp nấu bữa trưa.

Bạch Hành Việt tắm xong, từ phòng tập đi ra tìm cô. Khu chuẩn bị thức ăn bày đầy đủ các loại nguyên liệu, màu sắc tươi tắn, đủ cả thịt và rau. Châu Toàn một tay nắn thịt, một tay cầm dao, hơi cúi đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Bạch Hành Việt thấy buồn cười: “Nếu không làm được thì đừng gắng sức làm gì.”

Châu Toàn không nghe lời khuyên: “Dì giúp việc vừa khen em có thiên phú trong lĩnh vực này đấy.”

Dì giúp việc là người làm lâu năm cho Bạch Mẫn, đương nhiên là yêu quý cả người thân của bà chủ, Bạch Hành Việt không đả kích cô: “Có cần giúp gì không?”

“Không ạ.” Châu Toàn luống cuống cho vài miếng thịt bò vào tô đựng bột: “Đã nói là em nấu cho anh ăn rồi, anh cứ ở cạnh nói chuyện với em là được.”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Chỉ là sinh nhật thôi, có cần long trọng thế không?”

“Có chứ, từ nay về sau năm nào em cũng sẽ ở bên anh.”

Bữa trưa rất thịnh soạn, đều là những món ăn quen thuộc mà Bạch Hành Việt thích. Châu Toàn không có thiên phú trong khoản này, nhưng có dì giúp việc hướng dẫn nên mùi vị cũng không tệ.

Bạch Hành Việt rất nể tình ăn liền hai bát cơm, uống sạch cả bát canh.

Buổi chiều, Hà Nguy và Chung Tự Hoành gọi điện đến, nói muốn mừng sinh nhật anh, Bạch Hành Việt từ chối, nói để hôm khác rồi gặp.

Trở về phòng ngủ một giấc, tranh thủ lúc trời còn sớm, Châu Toàn đi cùng Bạch Hành Việt đến căn biệt thự cũ thăm Bạch Mẫn.

Đúng vào cuối tuần, Bạch Mẫn hiếm khi được ở nhà nhàn rỗi. Biết hai người sắp đến, bà đã pha sẵn trà đợi ở phòng khách.

Châu Toàn vừa bước vào đã ngửi thấy mùi trà Đô Quân Mao Tiêm thanh mát, hương trà thoang thoảng, chính là loại Bạch Hành Việt thường uống. Cô chào Bạch Mẫn rồi đặt chiếc túi trong tay lên ghế sô pha.

Bạch Mẫn bảo cô mau ngồi xuống, rồi trách yêu: “Người đến là được rồi, còn mang theo đồ gì thế?”

Châu Toàn cười: “Cũng không phải đồ quý giá gì. Bạn bè tặng cháu hai bộ mỹ phẩm tự làm, cháu dùng thấy tốt nên để lại một bộ cho cô. Hôm nay là ngày đặc biệt, coi như cháu mượn hoa dâng phật vậy.”

Bạch Mẫn ngày thường vốn nghiêm nghị, nay đối diện với Châu Toàn lại trở nên hiền hậu cười nói: “Cháu có lòng rồi.”

Nói xong, Bạch Mẫn nhìn Bạch Hành Việt: “Tìm được cô gái tốt như thế này, cũng là phúc khí của con.”

Bạch Hành Việt đón lấy tách trà sứ mà mẹ đưa, nhấp một ngụm nhỏ: “Mẹ nói phải.”

Đã một thời gian không gặp, Bạch Mẫn hỏi thăm tình hình gần đây của anh. Vẻ mặt Bạch Hành Việt vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng anh đã kiên nhẫn trả lời, không còn lạnh lùng như trước.

Mẹ con họ bây giờ không còn cãi vã nữa. Có Châu Toàn ở đây, mối quan hệ cứng nhắc này luôn được xoa dịu một cách tự nhiên.

Bạch Mẫn hỏi: “Con cũng đã đến tuổi tam thập nhi lập rồi, định khi nào lập gia đình?”

Bạch Hành Việt nói bình thản: “Không vội. Tới thời điểm thì chuyện đó tự nhiên sẽ được đưa vào kế hoạch thôi.”

Bạch Mẫn không hối thúc, chỉ dặn dò: “Mẹ biết người trẻ các con coi trọng sự nghiệp, nhưng chuyện này cũng quan trọng không kém, hãy để tâm một chút.”

Bạch Hành Việt đồng ý.

Chia tay Bạch Mẫn đã là chạng vạng tối, trời vừa nhá nhem. Châu Toàn cầm lấy chìa khóa xe, chủ động làm tài xế. Bạch Hành Việt không hỏi cô định đi đâu, cứ để cô tự lái xe vòng quanh thành phố Bắc Kinh.

Đường tắc nghẽn vào giờ cao điểm, Châu Toàn biết một con đường nhỏ, lái xe quen thuộc đi đường tắt, thẳng tiến về phía gần Kiến Quốc Môn.

Bạch Hành Việt nhìn xung quanh: “Định tới quán bar à?”

Châu Toàn cười nói: “Ông chủ Bạch, làm lỡ một ngày làm ăn của anh rồi.”

“Sao thế?”

“Em đã nói với Hoàng Mao rồi, tối nay bao trọn quán để mừng sinh nhật bạn trai.”

Bạch Hành Việt trêu cô: “Chi phí bao quán vào ngày lễ không hề rẻ đâu, phí ra mặt của cá nhân còn phải tính riêng nữa.”

Châu Toàn pha trò: “Cả người anh đều là của em rồi, sao lại tính toán những chuyện này chứ?”

“Anh thì không tính toán.”

“Hả?”

“Lát nữa anh sẽ sang nhượng quán bar cho em. Em muốn làm gì thì làm cái đó.”

Châu Toàn hỏi: “Sao đột nhiên lại muốn sang tên nó cho em?”

“Coi như là bù đắp cho em một đoạn ký ức.”

Động tác cầm vô lăng của Châu Toàn khựng lại, cô càng tò mò hơn: “Ngày chúng ta gặp nhau lần đầu tiên, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Bạch Hành Việt không vội nói gì: “Để sau này có dịp rồi kể em nghe. Bây giờ em nhìn đường đi đã.”

Có một chiếc xe phía trước đột ngột lao ra, Châu Toàn kịp thời giảm tốc độ, không đâm vào đuôi xe. Qua ngã tư, cô nói: “Em sợ mình kinh doanh không tốt. Hoàng Mao và cả đám nhân viên trong quán đều trông chờ vào nó mà sống, không thể đập vỡ chén cơm của người ta được.”

Bạch Hành Việt nói: “Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa béo. Hơn nữa, em đâu phải không có đầu óc kinh doanh. Cứ thử xem, coi như luyện tập.”

Sau khi chuẩn bị tâm lý, Châu Toàn không khách sáo với anh nữa, cười nói: “Vậy từ nay về sau nhớ gọi em là bà chủ Châu nhé.”

Đến quán bar, Hoàng Mao đã chuẩn bị sẵn đồ ăn và bánh kem. Xung quanh khu vực ghế ngồi trải đầy cánh hoa, đủ màu vàng, trắng, xanh. Cách bài trí hơi quá đà, nhưng đủ lãng mạn.

Trước khi đến, thời gian khá gấp, Châu Toàn không dặn dò gì đặc biệt. Nhìn thấy khung cảnh này, cô không nhịn được mà chê bai gu thẩm mỹ bí ẩn của Hoàng Mao.

Hoàng Mao tự mãn ngắm nghía tác phẩm của mình một lượt, không làm phiền thế giới riêng của hai người. Anh ta chào hỏi vài câu rồi đi làm việc.

Biết Bạch Hành Việt không thích ăn đồ ngọt, Châu Toàn đã đặt một chiếc bánh kem nhỏ, coi như làm theo nghi thức. Cô vừa cắm nến xong, điện thoại trên bàn rung lên vài cái. Bạch Hành Việt nhận cuộc gọi, lên tiếng “bố”.

Vị kia vẫn luôn thần long thấy đầu không thấy đuôi. Đây là lần đầu tiên cô thấy Bạch Hành Việt nói chuyện với bố.

Kết thúc cuộc gọi, Châu Toàn hỏi: “Bác trai nói gì thế?”

Bạch Hành Việt nói: “Chỉ nói chuyện phiếm thôi. Bố anh năm nào vào ngày này cũng gọi điện.”

“Thường ngày hình như hai người không hay liên lạc.”

“Bây giờ ông ấy có vợ và con gái, đương nhiên liên lạc ít đi.”

Châu Toàn nhìn Bạch Hành Việt, không thấy vẻ gì khác thường trên nét mặt anh, dường như đây chỉ là một chuyện bình thường.

Cô không hỏi thêm, ra quầy bar pha hai ly ‘trái tim của Hawl’, nói với Bạch Hành Việt: “Trước đây em từng làm thêm, học pha chế từ người pha chế rượu. Dù đã nhiều năm trôi qua, có hơi lụt nghề, nhưng em pha theo đúng tỷ lệ, hương vị chắc chắn không tệ đâu.”

Bạch Hành Việt nếm thử một ngụm: “Không tệ.”

Châu Toàn hỏi: “Sao anh cũng thích uống món này thế?”

Bạch Hành Việt nói: “Không thể nói là thích hay không thích, chỉ là uống quen rồi.”

Châu Toàn nửa hiểu nửa không.

Bạch Hành Việt nói: “Năm đó ly rượu em làm đổ lên người anh chính là món này đấy.”

Châu Toàn khựng lại một chút, mơ hồ có chút ấn tượng, chợt hiểu ra: “Thì ra người đêm đó là anh.”

“Nhớ ra rồi à?”

“Mơ hồ thôi ạ.” Châu Toàn tự chữa lời cho mình: “Đêm đó em khá thảm hại, không muốn nhớ lại lắm. Với cả em uống nhiều quá, mất trí nhớ tạm thời cũng là bình thường.”

Bạch Hành Việt cười khẩy: “Thế sao.”

Uống được nửa ly, Chung Tự Hoành khoác vai bạn gái đến. Anh ta chào Châu Toàn rồi ngồi phịch xuống cạnh Bạch Hành Việt: “Lão Bạch, biết ngay tối nay hai người sẽ đến đây mà.”

Bạch Hành Việt liếc anh ta: “Sao mấy người cũng đến?”

Chung Tự Hoành cười khẩy: “Vừa hay đi ngang qua đây, tiện đường ghé thăm cậu. Cậu nói xem, cậu trọng sắc khinh bạn bè thế này, bây giờ sinh nhật cũng không ở cùng anh em nữa.”

Bạch Hành Việt nói thẳng: “Ở cùng mấy người có gì hay đâu, năm nào cũng những quy trình đó.”

Chung Tự Hoành quay sang Châu Toàn, cười sảng khoái: “Châu Toàn, em không biết đâu, những năm trước lão Bạch chẳng bao giờ mừng sinh nhật cả. Nếu không phải bọn anh gọi điện kh*ng b* từ sáng đến tối thì cậu ta lười ra ngoài lắm. Hai năm nay có em ở bên, cậu ta nghe lời em, em cũng có thể ở bên cậu ta mọi lúc mọi nơi, tốt quá rồi còn gì.”

Châu Toàn nghe anh ta nói xong, trong lòng dâng trào cảm xúc.

Vài phút sau, Hoàng Mao đến, Chung Tự Hoành bảo Hoàng Mao mang bài tới, chơi một lát.

Bạn gái Chung Tự Hoành tuổi không còn nhỏ, tính cách rụt rè, cười nói không biết chơi. Chung Tự Hoành yêu cô ấy đến chết, ôm lấy vai cô ấy, nói để anh ta dạy.

Châu Toàn đứng bên cạnh nhìn, nổi hết cả da gà.

Trên sân khấu không xa, ban nhạc đang biểu diễn, hát một bài tình ca không có tiết tấu mạnh. Dưới sân khấu, mọi người đều vui vẻ, không khí liên tục sôi động.

Chơi được vài ván, Chung Tự Hoành thua liên tiếp, không tiếp tục làm người thừa nữa, mở thêm một bàn khác cùng bạn gái, rồi sang đó.

Châu Toàn chống cằm nhìn họ, rồi quay lại hỏi Bạch Hành Việt: “Tại sao ba mươi năm trước anh không mừng sinh nhật?”

Bạch Hành Việt nói: “Mừng hay không thì cũng chỉ có một mình thôi, chán lắm.”

Từ nhỏ đến lớn, Bạch Hành Việt hiếm khi có bố mẹ ở bên. Ngay cả vào ngày sinh nhật, Bạch Mẫn và Trịnh Bá Yên vẫn bận rộn công việc, ít khi quan tâm đến anh. Họ giao con trai cho người giúp việc chăm sóc, rảnh thì mua đại một món quà, coi như bù đắp.

Ngày này đối với Bạch Hành Việt gần như không có ý nghĩa gì, nên anh đương nhiên không xem trọng.

Châu Toàn đại khái hiểu ra. Cô đột nhiên trở nên nghiêm túc, đảm bảo với anh: “Từ nay về sau, đến ngày này hàng năm đều có em ở bên anh.”

Ngồi trong quán bar đến khuya, chơi hết mình rồi ra về. Cả hai đều đã uống rượu, Hoàng Mao giúp họ gọi một người lái xe hộ.

Trên đường đi, Châu Toàn hạ cửa kính xe xuống, để làn gió mát tràn vào. Cô nhìn đồng hồ, đã gần nửa đêm rồi, sinh nhật anh sắp qua.

Châu Toàn cười hỏi: “Hôm nay anh vui không?”

Bạch Hành Việt “ừm” một tiếng, nói: “Đã lâu rồi anh không cảm thấy cuộc sống trọn vẹn như vậy.”

Châu Toàn lục trong túi ra một chiếc hộp vuông làm bằng gỗ dẻ gai, đưa sang: “Em vẫn chưa tặng quà sinh nhật cho anh.”

Dưới ánh đèn đường, Bạch Hành Việt mở chiếc hộp ra. Chiếc hộp bên ngoài có phần cũ kỹ, song bên trong vẫn được lưu giữ nguyên vẹn. Mặt dây chuyền phật bằng ngọc phỉ thúy,l được bọc trong lớp nhung nâu sẫm, chất ngọc trong suốt, óng ánh, nước ngọc và sắc ngọc đều đạt chất lượng tuyệt hảo.”

Châu Toàn giải thích: “Đây là món đồ bà em sưu tầm từ rất lâu rồi, sau này truyền lại cho bố em. Những năm qua nó luôn ở bên em, bây giờ em tặng cho anh.”

Cô nói rất nhẹ nhàng, nhưng Bạch Hành Việt hiểu được ý nghĩa của món đồ này đối với cô. Cổ họng anh lên xuống: “Cứ thế tặng anh sao?”

“Trước đây em coi nó như một niềm tin. Khi gặp chuyện không vui hoặc buồn, em sẽ lấy ra nhìn, rồi nghĩ đến bố em. Ông ấy là động lực của em.” Châu Toàn dừng lại một chút, khẽ nói: “Bây giờ niềm tin và động lực của em là anh.”

Cô tặng cho anh không chỉ là một món đồ, mà là niềm tin, là sự dựa dẫm và lời hứa của cô.

Cách một màn đêm mờ ảo, Châu Toàn nhìn vào mắt anh.

“Bạch Hành Việt, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

——

Tít: Khúc này chắc là lỗi bug từ tác giả vì vài chương trước có nói Chung Tự Hoành đã cưới vợ, nay lại đi cùng bạn gái.