Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 63



Về thân thế của bố Bạch Hành Việt, Châu Toàn chưa từng hỏi cụ thể, nhưng trong lòng cô cũng đã đoán ra được ít nhiều.

Không lâu sau sinh nhật của Bạch Hành Việt, cô đã gặp được người trong truyền thuyết này.

Ngày hôm đó, trời trong xanh, gió mát. Châu Toàn hẹn Nghê Thính đi mua sắm, Bạch Hành Việt đến đón cô. Anh không lái xe riêng mà đi một chiếc Audi A6 màu đen kín đáo đỗ ở đầu phố, biển số 京AG6.

Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác công sở bước xuống từ ghế lái, vẻ mặt hiền hòa, lịch sự chào hỏi: “Chào cô Châu!” rồi mở cửa ghế sau cho cô.

Châu Toàn mỉm cười, liếc nhìn Bạch Hành Việt trong xe, rồi cúi người ngồi vào. 

Người tài xế đứng ngoài xe, gọi điện thoại cho ai đó, cung kính nói đã đón được người rồi, sẽ đến ngay.

Châu Toàn dùng ánh mắt hỏi Bạch Hành Việt có chuyện gì.

Bạch Hành Việt nói: “Bố anh về Bắc Kinh, rủ anh đi ăn, tiện thể gặp em luôn.”

Châu Toàn nói: “Không phải buổi tối sao?”

“Thay đổi lịch trình đột xuất.”

Châu Toàn ngồi thẳng lưng, vô cớ cảm thấy hơi lo lắng.

Bạch Hành Việt dùng ngón tay chọn một lọn tóc của cô: “Chỉ là một bữa cơm thân mật thôi, không có gì đâu.”

Châu Toàn khó mà thả lỏng được: “Bố anh là người như thế nào? Em muốn chuẩn bị bài trước đã.”

“Tóm lại là sẽ không làm khó em đâu.”

Chiếc xe từ từ chạy ra vùng ngoại ô, đến cổng một khu vườn trên sườn đồi. Người trực ban nhận ra chiếc xe rồi cho đi thẳng. Cổng đá tròn có một người lính gác mặc quân phục, chào họ.

Vào cổng chính, đi qua những ngọn núi giả chập chùng, người tài xế đỗ xe ở bãi đậu xe ngoài trời, rồi dẫn họ đi về phía bắc.

Nơi này phong cảnh hữu tình, đường đi uốn lượn. Châu Toàn lần đầu tiên đến đây, cảm thấy rất mới lạ, nhưng cô không nhìn ngó xung quanh.

Bậc thang của cây cầu vòm hơi dốc, Bạch Hành Việt nắm tay cô, nhắc cô cẩn thận. Châu Toàn cúi đầu nhìn xuống đất, ánh nắng buổi trưa gay gắt, bóng của cô và anh lồng vào nhau, đường nét mờ nhạt.

Qua hành lang, phía trước có một tòa nhà hai tầng với cổng chạm khắc tinh xảo. Từng viên gạch, viên ngói đều đã nhuốm màu thời gian, ít nhất là từ thời nhà Minh – Thanh trở lên.

Người tài xế tiễn họ đến đây, hơi cúi người, ra hiệu mời, tiễn họ đi xa.

Vừa dứt lời, ánh mắt Trịnh Gia Ninh chuyển sang Châu Toàn, cười rạng rỡ: “Chị dâu ạ.”

Châu Toàn mỉm cười đáp lại: “Đến vội vàng quá, không có quà gì cho em cả, lần sau bù nhé.”

Trịnh Gia Ninh xua tay: “Không phải chuyện gì to tát đâu ạ, hai người đến là được rồi.”

Trịnh Gia Ninh được bố mẹ cưng chiều từ nhỏ đến lớn, tính cách rất tốt và hòa đồng. Cô ấy kéo Châu Toàn nói chuyện không ngừng, giọng nói nhẹ nhàng, quan tâm đến cả những chuyện nhỏ nhặt, đề tài nói chuyện lại vừa phải, không khiến người ta cảm thấy ồn ào hay khó chịu.

Bạch Hành Việt để họ có không gian riêng, ngồi xuống vị trí mà Trịnh Gia Ninh vừa ngồi. Người đàn ông bên cạnh đang cầm cần câu, đứng yên bất động, tranh thủ chào hỏi: “Đến rồi à.”

Bạch Hành Việt dựa người ra sau, nhìn ra mặt hồ: “Cậu bận rộn như thế mà cũng có thời gian lên núi câu cá với ông cụ à.”

Úc Ứng Lan nói: “Tìm chú Trịnh nói chuyện riêng một chút. Sắp đến sinh nhật Gia Ninh, tiện thể đến thăm con bé luôn.”

Bạch Hành Việt cười: “So với tôi, cậu còn giống anh trai ruột của con bé hơn.”

“Dù sao cũng là nhìn con bé lớn lên từ nhỏ mà.” Úc Ứng Lan liếc anh: “Còn cậu chỉ lo cho bản thân, cũng không thường xuyên đến.”

“Tình thân đối với tôi quá xa xỉ, chi bằng cứ kính nhi viễn chi.”

Úc Ứng Lan miễn bình luận.

Hai người bằng tuổi nhau, sinh ra trong cùng một bệnh viện quân đội. Những năm qua tuy không lớn lên cùng nhau, nhưng họ vẫn giữ liên lạc.

Về bản chất, Úc Ứng Lan và Bạch Hành Việt là cùng một loại người, trong xương cốt không thiếu sự thờ ơ của kẻ ngạo mạn. Cả hai đều hiểu nhau nên đương nhiên không cần nói nhiều.

Bạch Hành Việt không có kiên nhẫn câu cá, Úc Ứng Lan thì tĩnh lặng hơn. Dưới chiếc áo sơ mi đen là bờ vai rộng và tấm lưng thẳng. Tay áo được xắn lên, lộ ra một đoạn cánh tay trắng bóc, cổ tay gân guốc.

Mấy con cá trong xô quẫy liên tục, bắn bùn lên mu bàn tay. Úc Ứng Lan lấy khăn tay lau đi từ tốn. Cá lại quẫy vài cái, anh chậm rãi đổ xô xuống, nước chảy ra, vài con cá phơi mình trên đất, quấn một lớp bùn, mặc cho chúng thoi thóp, cố gắng lết về phía hồ.

Châu Toàn đến tìm Bạch Hành Việt, tình cờ nhìn thấy cảnh này. Chỉ một cái nhìn thoáng qua, cô đã có ấn tượng đầu tiên theo trực giác. Người này có khí chất quá thâm trầm, vừa có vẻ nho nhã, thanh cao của giới quan chức, lại vừa thâm sâu không thấy đáy, giống như một cái giếng tối nuốt người không nhả xương.

Trước đây cô đã nghe nói Bạch Hành Việt có một người bạn như thế này nên cô không ngạc nhiên. Sau khi Bạch Hành Việt giới thiệu, cô chào hỏi như bình thường.

Úc Ứng Lan khẽ gật đầu, coi như đã giữ đúng lễ nghĩa, không nói thêm gì, chỉ dừng lại ở mức vừa phải. Châu Toàn tự biết mình không cùng đẳng cấp với đối phương, không dây dưa gì thêm.

Không lâu sau, Trịnh Bá Yên, bố của Bạch Hành Việt, cũng là nhân vật chính, xuất hiện.

Châu Toàn không ngờ một nhân vật lớn bình thường chỉ xuất hiện trên ti vi và tin tức chính trị xa vời không thể với tới, ngoài đời lại hiền lành đến vậy. Ông không hề tỏ ra là bề trên, khi ở cùng con cháu lại không có khoảng cách mà yêu thương họ từ tận đáy lòng.

Bố con họ không thường xuyên gặp mặt, nhưng lại hoàn toàn không có sự xa cách. Châu Toàn ít nhiều có thể thấy Bạch Hành Việt trước mặt bố thoải mái hơn nhiều so với khi ở bên Bạch Mẫn.

Vẻ ngoài và tính cách của Bạch Hành Việt giống Bạch Mẫn, nhưng cách đối nhân xử thế lại giống ông Trịnh hơn. Đã trải qua muôn vàn sóng gió nên kín kẽ không để lộ sơ hở.

Trịnh Bá Yên lần đầu tiên gặp Châu Toàn, không làm khó cô. Ông chỉ hỏi vài câu chuyện bình thường, về sự nghiệp, về chuyện gia đình. Tùy tiện chỉ dẫn vài điều, rồi hỏi cô và Bạch Hành Việt có dự định gì cho tương lai.

Châu Toàn không khéo léo nói dối mà trả lời một cách chân thật nên cô đã vượt qua cửa ải này một cách tự nhiên. Trong lòng cô hiểu rõ, sở dĩ hôm nay cô có thể đến đây, chứng tỏ cô đã được ông chấp nhận rồi, chỉ còn thiếu bước cuối cùng nữa thôi.

Ở bên hồ đến khi mặt trời lặn, vài người trẻ tuổi mặc áo đồng phục trắng khiêng bếp gốm men trắng đến. Họ nhanh nhẹn dựng khung, bày các nguyên liệu tươi sống và số cá vừa câu được lên bàn gỗ hoàng hoa lê.

Đầu bếp đã từng chuyên nấu món yến tiệc quốc gia, làm một bữa tiệc nướng trên đá rất tinh tế. Hình thức đẹp mắt, hương vị thì không cần phải bàn cãi.

Hoàng hôn buông xuống, dưới chân là bãi cỏ xanh mướt. Ngẩng đầu lên vừa vặn nhìn thấy hồ và núi. Thành phố Bắc Kinh sương khói bụi mờ nghiêm trọng, nơi này hiển nhiên là một vùng đất phong thủy.

Trên bàn ăn không có quy tắc ăn không nói, Trịnh Gia Ninh liên tục tìm đề tài, kéo Bạch Hành Việt nói chuyện phiếm. Đang nói chuyện, Trịnh Gia Ninh nhìn điện thoại, đột nhiên im lặng.

Trịnh Bá Yên từ trước đến nay luôn khoan dung với con gái. Có khách ở đây, ông giả vờ nghiêm mặt, nói với giọng trầm trầm: “Khi ăn hoặc làm việc gì khác, ai dạy con ba phải như vậy?”

Nếu là người khác, có lẽ sẽ bị thế trận này dọa sợ, nhưng Trịnh Gia Ninh cười híp mắt nói: “Bố, con có một người bạn đến mang đồ cho con. Bố có thể cho con mượn xe và cho phép bạn con vào đây không ạ?”

Trịnh Bá Yên dịu sắc mặt: “Chuyện nhỏ thôi, ăn cơm cho tử tế đã.”

Thư ký Vương bên cạnh thấy thế, an ủi Trịnh Gia Ninh một câu, rồi gọi điện thoại cho phòng bảo vệ.

Trịnh Gia Ninh thường ngày được bảo vệ quá tốt, hiếm khi kết bạn mới. Trong lòng cô ấy giờ chỉ toàn nghĩ đến cô bạn, đồ ăn trong miệng cũng không còn ngon nữa, chỉ chờ cô ấy đến.

Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, Trịnh Gia Ninh quay sang Úc Ứng Lan, hào hứng kể: “Anh, người bạn của em, hình như đã gặp anh cách đây một thời gian, ở trấn Cảnh Đức ấy.”

Úc Ứng Lan không thay đổi sắc mặt hỏi: “Người nào?”

“Tên cậu ấy là Trang Phỉ, anh còn nhớ không?”

“Không nhớ.”

Thư ký Vương cười xoa dịu, cũng là ngầm nhắc nhở cô ấy cẩn thận hơn trong việc kết bạn: “Ngày nào ngài Úc cũng gặp mặt nhiều người như vậy, nếu ai cũng nhớ thì chẳng phải ai cũng có thể đến đòi tiền sao?”

Trịnh Gia Ninh “ồ” một tiếng, ngậm miệng lại.

Sau bữa cơm, Úc Ứng Lan còn có việc công nên rời đi trước. Trước khi rởi đi, anh nói chuyện với Bạch Hành Việt vài câu, hẹn ngày gặp lại.

Trịnh Gia Ninh lơ đãng, đi nhờ xe ra cổng chờ bạn.

Trở lại tòa nhà nhỏ, trên lầu hai, phòng bên có đặt bàn trà và ghế dài. Bình phong bằng gấm thêu chỉ vàng gấp lại ở góc tường, trên án có đặt một bình sứ Nhữ, cắm một cành lan huệ thủy canh.

Trịnh Bá Yên mắc bệnh mãn tính, bác sĩ gia đình đã đợi sẵn ngoài phòng, hàng ngày đến kiểm tra định kỳ.

Trong lúc đo huyết áp, Trịnh Bá Yên nhìn Bạch Hành Việt, nói với giọng chân thành: “Cơ thể bố mỗi ngày một yếu đi, năm sau không bằng năm trước. Trước đây bố nghĩ sao cũng được, không muốn đặt kỳ vọng lên con cái. Bây giờ chỉ mong con sớm ổn định. Gia Ninh ở bên cạnh bố và mẹ nó, thỉnh thoảng có thể chỉ bảo vài câu. Còn con, những năm qua đều tự mình bươn chải.”

Vẻ mặt Bạch Hành Việt bình thản nói: “Bây giờ con đã rất ổn định rồi. Bố không cần tự trách, hãy chăm sóc sức khỏe thật tốt.”

Trịnh Bá Yên thở dài nói: “Nói gì thì nói, cuối cùng vẫn là bố mẹ có lỗi với con. Con còn nhỏ đã phải chịu tổn thương, tâm trí sớm trưởng thành cũng là một nỗi đau. Cuối cùng chỉ có thể tìm đến bác sĩ tâm lý để giải tỏa, hoặc tự mình vượt qua.”

Châu Toàn ngồi cạnh Bạch Hành Việt, nghe những lời này, không kìm được quay sang nhìn anh.

Bạch Hành Việt vẫn là nét mặt bình thường, gần như không có thay đổi, bình thản như thể đang nghe câu chuyện của người khác.

Bạch Hành Việt hiểu ý của bố, đưa ra lời hứa: “Sau này con sẽ thường xuyên về thăm bố, thăm Gia Ninh.”

Trịnh Bá Yên hài lòng: “Thế mới phải. Máu mủ ruột thịt, tình thân cuối cùng không thể cắt đứt được. Chúng ta đều là gia đình của con, không cần đòi hỏi sự cho đi và nhận lại.”

Bác sĩ gia đình nhìn Trịnh Bá Yên uống thuốc xong, dặn dò vài câu rồi rời đi.

Thư ký Vương đỡ Trịnh Bá Yên ngồi dậy. Nhận được hiệu lệnh, anh ta vào kho lấy một thứ đưa cho Châu Toàn, nói là quà gặp mặt tặng cho con cháu.

Châu Toàn không biết nên nhận hay không, Bạch Hành Việt trực tiếp nhận thay cô. Trong hộp là một khối ngọc thô còn nguyên vẹn, một khối khác đã được chạm khắc thành hình dây chuyền khóa đồng tâm. Đồ vật tinh xảo, chất ngọc trong suốt.

Là người trong nghề, Châu Toàn liếc mắt đã hiểu ra. Cô biết món đồ này bây giờ không còn bán trên thị trường, giá trị không thể đo lường bằng tiền.

Trịnh Bá Yên nói: “Đây là ngọc bác đã nhờ thợ thủ công giỏi nhất điêu khắc khi Hành Việt vừa ra đời. Còn một khối cháu cứ cầm lấy, muốn làm trang sức hay làm gì cũng được, coi như là có một cặp, song song đủ đầy.”

Đây không phải lúc khách sáo, Châu Toàn cười gượng, kính cẩn nhận lời, lịch sự nói lời cảm ơn.

Rời khỏi khu vườn, Châu Toàn cầm chiếc hộp trên tay, chỉ cảm thấy nó nặng trĩu.

Qua cầu vòm, cô đi càng lúc càng chậm. Bạch Hành Việt đi chậm lại để đợi cô: “Sao thế?”

Châu Toàn cười nói: “Không sao cả, chỉ là em thấy mọi chuyện quá thuận lợi. Em không ngờ bố anh lại dễ nói chuyện như vậy.”

“Ngày trước ông ấy không như vậy, chỉ là càng lớn tuổi, càng cảm thấy có lỗi với anh.”

Châu Toàn hỏi: “Trước đây anh từng đi gặp bác sĩ tâm lý à? Vì chuyện gia đình sao?”

“Ừ.” Bạch Hành Việt nói: “Ai cũng có lúc bế tắc. Anh cũng không ngoại lệ.”

“Trong mắt em, anh luôn rất mạnh mẽ, không có một chút tì vết nào.”

Bạch Hành Việt cười, giúp cô nhét chiếc hộp vào túi, cố ý hỏi: “Mạnh mẽ ở phương diện nào?”

Châu Toàn biết mình bị anh lái sang chuyện khác, nhưng cô vẫn tiếp lời, có ý muốn dỗ anh vui: “Tất cả mọi phương diện.”

Bạch Hành Việt lại cười.

Sau khi nói đùa, Châu Toàn trở nên nghiêm túc, nói một cách nhẹ nhàng: “Thật ra trên đời này hiếm có bố mẹ nào không yêu thương con cái, chỉ là lần đầu tiên đảm nhận vai trò này, cách thể hiện tình cảm khó tránh khỏi sai sót.”

Bạch Hành Việt im lặng không nói gì, Châu Toàn khẽ kéo tay áo anh: “Anh nghĩ sao?”

“Không nghĩ gì cả.” Bạch Hành Việt thuận thế nắm lấy tay cô: “Chỉ cảm thấy, nếu anh gặp em sớm hơn vài năm, anh đã có thể tiết kiệm được một khoản tiền rồi.”

“Tiền gì cơ?”

“Tiền khám bệnh tâm lý.”



05/ Về ngày 520

Ngày lễ tình nhân năm nay, Châu Toàn đang bận làm việc ở huyện Nhĩ Nguyên, cách xa Bạch Hành Việt.

Hai ngày trước lễ tình nhân, Châu Toàn tắm xong, đặt điện thoại lên góc dưới bên phải màn hình máy tính, vừa viết phương án vừa gọi video với anh.

Khí hậu bên Vân Nam rất nóng, lại sắp vào hè, trong phòng vừa oi vừa nóng. Cô cầm quạt quạt cho mình, thấy chưa đủ, cởi bỏ chiếc áo khoác mỏng, chỉ mặc một chiếc váy hai dây màu trắng.

Bạch Hành Việt nhìn làn da cô từ đỏ chuyển sang ửng hồng, khẽ nói: “Nóng đến vậy sao?”

Châu Toàn nói: “Nóng lắm, mà điện ở đây không đủ tải cho các thiết bị lớn, không lắp điều hòa được, chỉ đành chịu thôi.”

Bạch Hành Việt lại suy nghĩ không đứng đắn: “Nóng thì cởi hết ra.”

Nếu là bình thường Châu Toàn sẽ thấy ngại, nhưng lúc này cách một màn hình, cô nhìn thẳng vào mắt anh. Không chỉ thấy nóng mà còn thấy khát, cổ họng khô rát như có khói.

Tính ra, họ đã gần một tháng không gặp nhau, nỗi nhớ nhung đã hiện rõ trên khuôn mặt.

Châu Toàn gập máy tính lại, tắt đèn chính, chỉ để lại một chiếc đèn bàn. Cô quay trở lại giường, ngồi dựa vào gối, tìm một góc thích hợp, để anh có thể nhìn thấy cô toàn diện.

Châu Toàn cố ý trêu chọc: “Anh cởi một món, em cởi một món, được không?”

Bạch Hành Việt nhướng mày: “Em nói thật đấy à?”

“Ừm, không thể nghiêm túc hơn.”

Bạch Hành Việt cười: “Em trước đi.”

Châu Toàn biết anh đang cười gì. Trên người cô chỉ có hai lớp, cởi hết là chẳng còn gì nữa.

Cô dùng ngón tay nhấc một bên dây áo mỏng, từ từ trượt khỏi vai, rồi dừng lại: “Đến lượt anh.”

Trong màn hình, vai cô thon gầy, làn da trắng mịn, xương quai xanh có một nốt ruồi nhỏ.

Bạch Hành Việt nói: “Cái này cũng tính là một món sao?”

Châu Toàn cong mắt: “Tính chứ, sao lại không. Quyền giải thích thuộc về em.”

Bạch Hành Việt mặc kệ cô làm nũng, ném điện thoại lên giường. Châu Toàn nghe thấy một tiếng sột soạt, áo của anh che khuất camera. Giây sau, cô nhìn thấy anh c** tr*n, cơ bắp săn chắc, cuồn cuộn rõ ràng.

Châu Toàn chỉ thấy mình càng khát khô hơn. h*m m**n sắc dục không chỉ dành cho đàn ông, đôi khi phụ nữ cũng vậy.

Bạch Hành Việt vừa ra lệnh vừa hướng dẫn: “Tiếp tục.”

Châu Toàn thật sự tiếp tục, từ từ cởi nốt bên dây áo còn lại, không cố ý trêu anh thêm nữa, trực tiếp kéo váy xuống. Trên người cô chỉ còn lại một lớp áo lót cuối cùng.

Ánh đèn mờ ảo, cô vuốt tóc ra sau vai, để lộ một mảng trắng nõn nà. Cô học theo anh của những lần trước, chầm chậm x** n*n, từ trái sang phải v**t v* hai nh* h**, vẻ mặt nửa say nửa tỉnh.

Tối nay Bạch Hành Việt không ở nhà, anh đến Sướng Xuân Viên thăm Trịnh Bá Yên, tiện thể ngủ lại đó. Trên lầu hai có một phòng ngủ, dành riêng cho anh.

Châu Toàn nhìn qua camera ra sau lưng anh, trong căn phòng cổ kính có một tấm gương lớn bằng gỗ trắc, phản chiếu rõ cảnh tượng nóng bỏng kia.

Bạch Hành Việt nheo mắt lại, ánh nhìn sâu thẳm như muốn xuyên qua màn hình, lập tức bay đến giày vò cô một trận.

Càng ở bên nhau lâu, cách cư xử của cô càng giống anh, gan của cô cũng càng ngày càng lớn. Anh vốn là người phóng khoáng, cô bị anh điều chỉnh cũng trở nên phóng khoáng theo. Thậm chí còn giỏi hơn anh, thường xuyên trêu chọc anh đến mức anh không thể kiềm chế được.

Nhìn thấy ánh mắt cuồn cuộn của anh, Châu Toàn vô cùng hài lòng, tâm trạng rất tốt.

Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn nơi căng phồng của mình, ánh mắt quay lại nhìn cô, giọng nói khàn khàn: “Không phải vẫn còn một món nữa à? Tiếp tục đi.”

“Cái này sao?” Châu Toàn nghiêng điện thoại xuống, camera lướt qua loang loáng, nhanh chóng chuyển sang khuôn mặt của cô: “Cái này thôi vậy. Em hơi mệt rồi, hay là hôm nay đến đây thôi nhé.”

Bạch Hành Việt cười nhàn nhạt: “Châu Toàn, em đùa với anh đấy à.”

“Không phải, là đang trêu anh vui thôi.”

Biết anh là người thù dai, nhưng đường sá xa xôi, anh cũng không thể làm gì được cô.

Bạch Hành Việt cười đầy ẩn ý, im lặng một lúc lâu, như thể đang lật cái gì đó.

Sự im lặng đột ngột khiến Châu Toàn khó hiểu: “Anh đang làm gì vậy?”

Bạch Hành Việt nói: “Mua vé máy bay.”

“Anh đi công tác sao?”

“Cũng có thể coi là vậy.”

Châu Toàn không hỏi thêm. Cô mặc lại váy, nằm sấp trên giường, một tay cầm quạt mini, một tay cầm điện thoại, tán gẫu với anh. Đoạn chuyện ngẫu hứng này nhanh chóng trôi qua.

Trò chuyện một lúc, tiếng gõ cửa vang lên, tiếng đồng trên cửa gỗ rất rõ ràng.

Người bên cạnh Trịnh Bá Yên nói: “Lão Trịnh gọi cậu đến một lát, nói là không ngủ được, muốn nói chuyện với cậu.”

Bạch Hành Việt nói: “Tôi biết rồi.”

Châu Toàn cũng nghe thấy, đợi người đó đi rồi, cô nói: “Vậy anh mau đi đi, ở bên bác ấy nhiều hơn một chút. Em lát nữa cũng định ngủ rồi.”

Bạch Hành Việt nói: “Trước khi ngủ nhớ cởi hết ra, kẻo nóng.”

Nghe ra ý ngoài lời, tai Châu Toàn nóng bừng. Cô không nói gì nữa, trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Sáng hôm sau, một nhóm thợ mặc đồng phục đến khu trại, cùng với vài thợ điện được mời đến.

Châu Toàn đang thắc mắc, thì Đội trưởng Thành đứng bên cạnh cô, chắp tay sau lưng, cười nói: “Tiểu Châu à, lần này nhờ phúc của cô mà đội chúng tôi cũng có thể trải qua một mùa hè dễ chịu.”

Châu Toàn mơ hồ hiểu ra, cười nói: “Họ đến lắp điều hòa ạ?”

“Đúng vậy.” Đội trưởng Thành vui mừng nói: “Người yêu cô đặc biệt tài trợ. Cậu ấy nói thà để ai chịu khổ cũng được, chứ không được để những người làm việc tuyến đầu chịu khổ. Tôi biết cậu ấy làm thế thực ra là vì cô, chúng tôi đều được thơm lây thôi.”

Châu Toàn không nhận công lao về mình, chỉ nói vài lời khách sáo, rồi tìm một chỗ mát mẻ không có người, gọi điện thoại thoại thoại cho Bạch Hành Việt.

Bạch Hành Việt có vẻ đang bận, không nghe, trực tiếp cúp máy, hỏi cô có chuyện gì.

Châu Toàn: “Anh hiệu quả quá.”

Tối qua cô chỉ nói một cách bâng quơ, hôm nay anh đã tìm người để làm rồi.

Vài phút sau, Bạch Hành Việt gửi một bức ảnh chụp màn hình, kèm theo lời nhắn: “Gặp mặt rồi nói chuyện chi tiết.”

Châu Toàn nhìn kỹ, sững sờ. Anh sắp đến đây, chuyến bay hai tiếng nữa sẽ cất cánh.

Tim cô đập loạn xạ, ngón tay lướt nhanh trên màn hình: “Được, em đợi anh.”

Hai ngày này vừa khéo không phải ca trực của cô. Châu Toàn chải chuốt lại bản thân, đặc biệt trang điểm thật tinh tế. Cô đang chuẩn bị ra ngoài thì Bạch Hành Việt có việc gấp, dời chuyến bay sang tối nay.

Châu Toàn tính đúng thời gian, khởi hành đi vào nội thành, đến một biệt thự độc lập tựa lưng vào núi và hướng ra hồ nước đã đặt trước để chờ anh.

Cả buổi chiều, từng giây từng phút trôi qua thật dài. Châu Toàn một mình ăn trưa và ăn tối, dựa vào việc lướt điện thoại để giết thời gian.

Mãi mới chờ đến lúc anh sắp lên máy bay, nhưng vì lý do thời tiết, chuyến bay bị hoãn hơn một tiếng. Bạch Hành Việt hạ cánh xuống sân bay ở đây đã gần nửa đêm.

Châu Toàn co ro trên ghế sô pha, chờ đợi anh, rồi ngủ thiếp đi. Cô mơ màng mở mắt, mới hơn chín giờ tối. Cô buồn ngủ quá, kéo lê cơ thể mệt mỏi vào phòng ngủ, trùm chăn lên rồi nằm xuống ngủ.

Không biết đã ngủ bao lâu, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, cô nghe thấy tiếng kẽo kẹt của bậc cầu thang. Nghĩ rằng mình đang mơ, Châu Toàn trở mình, ý thức càng lúc càng phân tán.

Cho đến khi cảm nhận được không khí mang theo sự lạnh lẽo của bụi đường cô mới hồi tỉnh một chút, sờ loạn xạ, chạm vào một cánh tay rắn chắc.

Châu Toàn cố gắng mở mắt ra một khe hẹp, lầm bầm: “… Anh đến rồi.”

Bạch Hành Việt không đáp lời, vén chăn của cô ra.

Bên ngoài vừa mưa xong, lòng bàn tay anh mang theo cái lạnh ẩm ướt. Châu Toàn không kìm được rụt cổ lại, rên lên.

Bạch Hành Việt c*n v** c* cô, có chút hung bạo. Căn phòng vốn yên tĩnh, nhanh chóng vang lên tiếng th* d*c của cô. Anh cúi xuống, từ từ dọc theo xương quai xanh, dùng răng nhẹ nhàng cọ xát.

Châu Toàn không còn bận tâm đến việc buồn ngủ nữa, dồn sức nói: “Sao anh vội thế…”

Bạch Hành Việt cố ý cắn một cái: “Em nói xem.”

Châu Toàn vừa thoải mái vừa khó chịu, cười ngắt quãng: “Tối qua em thật sự đã trêu được anh rồi à?”

Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này, Bạch Hành Việt dường như khựng lại một chút rồi bật ra một tiếng cười lạnh. Anh không cho cô thời gian để thích ứng, thừa lúc cô còn trống rỗng mà xâm nhập. Trực tiếp, không chút kẽ hở.

Châu Toàn câm nín, trong tai nghe tiếng nước khuấy động, vô cớ nhớ lại lần đầu tiên cô tham gia thi bơi hồi nhỏ. 

Lúc đó cô còn rất nhỏ, khó mà không căng thẳng. Cô căng thẳng nghĩ rằng mình chỉ cần tham gia là được, không cần đoạt giải cũng không sao. 

Nhưng khi thực sự nhảy xuống nước, cô lại tự mình giải tỏa. Cô bắt đầu tranh giành từng giây từng phút, tận hưởng cảm giác tự do như một con cá, bơi lượn theo cảm giác cho đến khi đoạt giải nhất, giống hệt như bây giờ.

Trong bóng tối, không ai có thể nhìn rõ biểu cảm và ánh mắt của đối phương, nhưng lại càng k*ch th*ch. Chỉ có thể cảm nhận từng tấc d*c v*ng qua hơi thở và sự quấn quýt của cơ thể.

Châu Toàn run rẩy ôm lấy vai anh, hỏi: “Sao anh đột nhiên lại đến? Chắc không phải hoàn toàn chỉ vì em trêu anh đâu nhỉ.”

Bạch Hành Việt làm chậm lại, cúi xuống hôn lên hàng mi cô: “Đến ở bên em trong lễ tình nhân.”

Châu Toàn cười: “Ngày hai mươi tháng năm sao?”

“Người trẻ các em không phải rất thích ngày này à?”

“Anh cũng không già mà.”

“Tâm lý già rồi, có những chuyện có thể không lo nghĩ được chu toàn.” Bạch Hành Việt nói: “Những gì có thể lo được, anh đều sẽ làm vì em.”

Lòng Châu Toàn mềm nhũn ra. Cô hết lần này đến lần khác phác họa đường nét gương mặt anh, dịu giọng nói, khẽ khàng nói một câu.

Bạch Hành Việt buồn cười: “Vừa nãy ai nói là chầm chậm thôi nào?”

Châu Toàn rướn người hôn lên yết hầu anh: “Ông xã, không được sao?”

Bạch Hành Việt khựng lại: “Em gọi anh là gì?”

Châu Toàn lại gọi một tiếng: “Ừm… ông xã.”

Đây là lần đầu tiên cô gọi anh như thế. Xưng hô này rõ ràng có một sức mạnh kỳ diệu. Bạch Hành Việt như được tiêm adrenaline, hưởng ứng vào cuộc vui hơn bất kỳ lúc nào khác. 

Dưới màn đêm, ngoài cửa sổ mưa rả rích, hạt mưa đập vào mặt kính, không chiếu rõ chi tiết. Châu Toàn mềm nhũn, thậm chí không thể phát ra tiếng.

Đêm dài đằng đẵng, nhiệt độ trong phòng dễ chịu. Cả hai đều ướt đẫm mồ hôi. Chuyển sang phòng tắm, cơn mưa bên ngoài dường như lớn hơn, càng lúc càng dữ dội.

Sau cuộc thi bơi đó, Châu Toàn đặt bằng khen lên tủ trong phòng ngủ, cất giữ cẩn thận. Cô luôn không thể quên cảm giác lúc đó. Gần như sắp nghẹt thở trong nước, nhưng khát khao chiến thắng lại không ngừng trào dâng. 

Trước đây là cô tự đấu với chính mình, còn bây giờ là đấu với Bạch Hành Việt. Cô hiếm khi là đối thủ của anh, nhưng vào lúc này, họ cùng nhau bước vào thế giới cực lạc, đạt đến trạng thái quên mình.

Quằn quại đến nửa đêm, mọi thứ trở lại bình yên. Hương vị trong không khí hòa lẫn vào nhau, không thể phân biệt được.

Châu Toàn nhận ra anh thật sự rất đói. Cô cũng vậy. Nhưng sức ăn của anh quá lớn, sau khi được cho ăn no nê, cô đã kiệt sức, cử động một chút cũng là điều xa xỉ.

Sau khi tắm rửa đơn giản, cô được anh ôm vào lòng, gần như ngủ ngay lập tức.

Sáng hôm sau, Châu Toàn thức dậy theo đồng hồ sinh học, sau khi vệ sinh cá nhân, trong phòng khách có thêm một bó hoa tươi, một bó rất lớn, chiếm khoảng bốn, năm viên gạch.

Bạch Hành Việt không tặng hoa hồng. Bó hoa là lan vũ nữ và hoa cát tường trắng, màu trắng và vàng kết hợp. Lớp bên ngoài là hoa lay ơn và lá văn trúc khô, giấy gói mỏng như cánh ve. Từ thiết kế đến các loài hoa đều phù hợp với gu thẩm mỹ của cô. Bất kể ở khía cạnh nào, anh cũng đủ hiểu cô. 

Bạch Hành Việt không hỏi cô có thích hay không. Anh tin chắc cô nhất định sẽ yêu thích. Không có người phụ nữ nào không thích được nhận hoa, Châu Toàn cũng không ngoại lệ. Cô tìm góc chụp vài tấm ảnh, đăng lên wechat. Dưới bài đăng, một loạt bạn bè chung vào nhấn like, tràn ngập những lời chúc phúc.

Trong lúc cô đang ngắm hoa, Bạch Hành Việt ngồi vắt chân trên ghế sô pha, mở wechat, nhìn dòng trạng thái cô đăng, khẽ mỉm cười không tiếng động.

— Cùng Bạch Hành Việt năm nào cũng có ngày hôm nay, năm nào cũng có những buổi sớm mai như vậy.

——

Tít: Úc Ứng Lan và Trang Phỉ là 2 nhân vật chính trong bộ truyện Bạch Ngọc Thiêu sẽ ra mắt trong tương lai của tác giả Trừng Tịch.