Hội Ngộ Ngày Xuân Khởi

Chương 7



Anh quay lưng lại với cô, đứng ngoài cửa sổ, chỉ lộ ra một phần vai.

Dưới ánh đèn đường lờ mờ, Châu Toàn nhìn Bạch Hành Việt, nhất thời không nói nên lời.

Bạch Hành Việt hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Châu Toàn khựng lại: “Không có gì… đồ bị rơi, vỡ rồi.”

“Có bị thương không?”

“Không.” Châu Toàn hỏi: “Sao anh lại đến đây?”

“Đến chỗ đội trưởng của các em nói chuyện, trên đường về đi ngang qua, nghe thấy tiếng động nên đến xem.” Bạch Hành Việt đưa điện thoại qua khe cửa sổ, rồi nói tiếp: “Dùng cái này làm đèn pin trước đã.”

Trên nền xi măng đầy mảnh gốm vỡ, giẫm lên nghe ken két. Châu Toàn đi lại cẩn thận, từng bước một tiến tới đến chỗ anh. Cô nhận lấy điện thoại từ tay anh, đầu ngón tay ướt vô tình chạm vào lòng bàn tay anh.

Thân máy trần trơn, tay cô còn ướt, sợ điện thoại rơi xuống, vội vàng nắm chặt lại.

Hơi nóng trong phòng tan đi, Châu Toàn rùng mình, răng run lập cập nói: “Tôi ra ngoài đây.”

Bạch Hành Việt hỏi: “Tắm xong rồi à?”

“… Ừm.”

Châu Toàn liếc nhìn cơn mưa, cũng không lớn lắm, chỉ có gió là mạnh. Hạt mưa hất xiên vào, Bạch Hành Việt không cầm ô, may mắn là có mái hiên che trên đầu, không đến nỗi bị ướt.

Nhưng cô vẫn tăng tốc độ, lau khô người qua loa rồi mặc quần áo vào.

Ra khỏi phòng tắm mới phát hiện chỉ có đèn bên trong này hỏng, bên ngoài sáng trưng.

Bạch Hành Việt không còn ở vị trí cũ, anh đứng đợi bên cạnh bồn rửa tay, vừa hút thuốc vừa đợi cô.

Châu Toàn đi về phía anh, đèn cảm ứng âm thanh lập tức bật sáng. Bạch Hành Việt phủi tàn thuốc, nghiêng đầu nhìn cô.

Tóc cô đang nhỏ nước, phần đuôi tóc lọt vào trong cổ áo làm ướt áo một phần. Mặt cô ửng đỏ, đôi mắt trong suốt, nhưng ánh mắt không giống lần ở phòng khách sạn, rõ ràng bình tĩnh hơn nhiều.

Châu Toàn trả điện thoại cho anh. Sự việc xảy ra bất ngờ, bất kể có thừa nhận hay không, cô vừa rồi quả thực không hoảng sợ đến vậy vì có anh ở đây.

Cô cúi đầu nhìn màn hình, lẩm bẩm: “Không biết có bị thấm nước không, anh kiểm tra xem.”

Bạch Hành Việt không có ý định kiểm tra, trực tiếp nhét lại vào túi áo khoác, nhẹ nhàng nói: “Về sớm đi, muộn rồi.”

Châu Toàn quay đầu lại: “Tôi dọn dẹp bên trong một chút rồi mới đi.”

Phòng tắm được chia thành hai khu vực, một nửa sáng như ban ngày, một nửa tối đen như mực.

Bạch Hành Việt không vội rời đi, đột nhiên hỏi: “Có hộp dụng cụ không?”

Châu Toàn: “Hả?”

“Đèn bên trong hỏng rồi phải không? Tôi xem thử, có lẽ sửa được.”

Châu Toàn nghi ngờ nhìn anh, không chắc anh có thực sự sửa được không, nghĩ một lát rồi nói: “Ký túc xá có, tôi đi tìm xem.”

Chân cô còn chưa bước ra ngoài đã nghe thấy Bạch Hành Việt nhắc nhở: “Về trước tiên sấy khô tóc đi đã, đừng để cảm lạnh. Mấy ngày nữa có nhiều việc phải làm, ốm dễ bị đuối sức.”

Châu Toàn nói: “Biết rồi, tôi quay lại ngay.”

Bạch Hành Việt tùy ý nhếch khóe môi, hờ hững nói: “Không vội, em làm việc của em trước đi.”

Chưa đầy mười phút sau, Châu Toàn đã mang hộp dụng cụ đến.

Ở góc có sẵn chổi và thang gấp, cô đang định vào quét dọn, nhưng bị Bạch Hành Việt gọi lại: “Đợi tôi ở đây.”

Châu Toàn không đi tiếp, cô bật đèn pin, chiếu đường cho anh.

Bạch Hành Việt làm rất nhanh, hốt mảnh vỡ vào xẻng hót rác, xác nhận mặt đất đã sạch sẽ, rồi gọi cô đến: “Giúp tôi giữ một chút.”

Châu Toàn đứng cạnh anh, đợi anh bước lên. Một tay cô giữ mép thang, một tay giơ lên cao, chiếu ánh sáng lên trần nhà.

Bạch Hành Việt vặn bóng đèn xuống, kiểm tra rồi nói: “Bị chập điện, đầu nối bên trong bị lỏng rồi.”

Châu Toàn hỏi: “Có dễ sửa không?”

“Cũng được.” Bạch Hành Việt chỉ cằm về phía hộp dụng cụ: “Tìm giúp tôi kìm và băng keo.”

Châu Toàn mở hộp ra, làm theo lời anh.

Cô ngước lên nhìn trần nhà, bóng của anh in lên đó, lúc lên lúc xuống, lắc lư.

Châu Toàn khẽ nói: “Không ngờ anh còn làm được những việc này.”

Bạch Hành Việt nói: “Một người ở ngoài lâu rồi, sớm muộn gì cũng học được thôi. Không có gì cả.”

Không ai nói chuyện nữa. Trong không khí có mùi dầu gội hương cam, không biết là từ tóc cô hay là mùi hương còn sót lại trong phòng.

Bạch Hành Việt xé băng dính cách điện màu đen, quấn một vòng quanh dây điện một cách thành thạo. Chiếc đèn treo đã lâu không được lau chùi, bám một lớp bụi. Trên tay anh lấm lem đầy bụi bẩn.

Châu Toàn lại một lần nữa thấy anh nhíu mày, không khỏi hỏi: “Môi trường ở đây tệ, trông anh lại rất ưa sạch sẽ, tại sao vẫn bằng lòng đến giúp đội?”

Động tác của Bạch Hành Việt khựng lại một chút, cúi mắt nhìn sang, cười như không cười: “Em nghĩ là vì sao?”

Anh trả lại câu hỏi nguyên si cho cô.

Châu Toàn mím môi, vừa định nói gì đó thì điện thoại của anh bắt đầu rung lên điên cuồng.

Bạch Hành Việt tạm thời không rảnh tay, nghiêng người: “Giúp tôi lấy một chút.”

Tiếng rung dồn dập, như tiếng tử thần gọi hồn. Châu Toàn không nghĩ nhiều, đưa tay vào túi áo khoác của anh, lấy điện thoại ra.

Vừa nhìn thấy tên người gọi đến, hơi thở của cô bỗng dưng khựng lại nửa chừng.

Vài giây sau, Châu Toàn bình tĩnh nhấn nút nghe, đưa màn hình về phía Bạch Hành Việt.

Ninh Di Nhiên ở đầu dây bên kia lên tiếng trước: “Làm gì thế? Muộn thế này chắc không bận đâu nhỉ.”

Xung quanh trống trải, một chút tiếng động cũng bị khuếch đại vô hạn. Châu Toàn có thể nghe rõ giọng nói của Ninh Di Nhiên. Cô chọn cách im lặng.

Bạch Hành Việt nhìn chằm chằm cô vài giây, đột nhiên cười, nhận lấy điện thoại: “Bận. Tìm tôi có việc gì?”

Ninh Di Nhiên trêu chọc: “Nửa đêm nửa hôm rồi cậu còn bận gì chứ? Sao, gặp được hữu duyên* nào rồi à?”

*Bản gốc là từ diễm ngộ (艳遇), nó một từ thường dùng để ám chỉ mối duyên gặp gỡ thoáng qua nhưng lãng mạn mà không có sự chuẩn bị hay sắp đặt trước với ai đó, đặc biệt là trong những chuyến đi du lịch. 

Bạch Hành Việt: “Nói chuyện chính đi.”

“Được được được.” Ninh Di Nhiên thu lại giọng điệu đùa cợt: “Nửa đầu năm nay tôi không phải đã mua một căn nhà hai tầng ở phía tây thành phố sao, muốn sửa sang lại, cho bạn thuê làm studio chụp ảnh.”

“Trọng điểm là gì?”

“Nếu cậu rảnh thì giúp tôi thiết kế không gian gì đó.” Ninh Di Nhiên nói: “Phí thiết kế tôi trả cậu gấp ba lần giá thị trường.”

“Cậu nên tìm nhà thiết kế nội thất chuyên nghiệp, làm việc sẽ nhanh hơn.”

“Tôi chỉ tin vào thẩm mỹ của cậu thôi.”

Bạch Hành Việt không từ chối: “Phí thiết kế thì thôi. Cứ sắp xếp bản vẽ mặt bằng và yêu cầu đi, gửi vào email cho tôi sớm nhất có thể.”

“Lát nữa tôi hỏi cô ấy, sáng mai gửi cậu.”

Nói chuyện chính xong, Ninh Di Nhiên nói: “À đúng rồi, bên Châu Toàn sau này nhờ cậu để ý giúp đỡ cô ấy một chút.”

Bạch Hành Việt ngước mắt, thấy biểu cảm của Châu Toàn có chút thay đổi tinh tế, nói hàm ý: “Cậu yên tâm. Cô ấy hiện tại mọi chuyện đều tốt.”

“Thế là được rồi. Tôi chỉ sợ cô ấy chỉ báo tin tốt mà không báo tin xấu thôi.” Ninh Di Nhiên khịt mũi cười: “Cậu không biết đâu, người này mà cứng đầu lên thì ngay cả tôi cũng bất lực, đau đầu lắm.”

Trong lời nói của Ninh Di Nhiên có chút cưng chiều.

Bạch Hành Việt lại nhìn Châu Toàn một lần nữa. Ánh mắt cô nhàn nhạt, làn da trắng đến phát sáng, hàng mi để lại một vệt bóng dưới hốc mắt.

Cuộc gọi kết thúc, Châu Toàn không chủ động nhắc đến Ninh Di Nhiên, Bạch Hành Việt đương nhiên sẽ không nhiều lời. Anh xử lý xong công việc trong vài giây, bước xuống thang, đi kéo cầu dao điện.

Phòng tắm tức thì sáng choang, vô số hạt bụi lơ lửng trên đầu hai người dưới ánh đèn.

Ra khỏi phòng tắm, ngoài trời gió mưa đã ngừng.

Sự mệt mỏi bất ngờ ập đến khiến Châu Toàn không muốn nói nhiều, cô mím môi cười một cái, nói chúc ngủ ngon với anh, rồi quay về theo đường cũ.

Bạch Hành Việt nhìn cô đi xa cho đến khi cánh cửa ký túc xá đóng lại, anh mới thu lại ánh mắt.

Vương Huyền tình cờ đi ra, thấy Bạch Hành Việt ở đối diện, sững sờ, từ xa gọi: “Vẫn chưa về phòng à?”

Bạch Hành Việt nói: “Hút một điếu thuốc rồi về, không vội.”

“Cậu hút thuốc lâu thật đấy.” Vương Huyền liếc nhìn phòng tắm: “Tiểu Châu ra chưa? Tôi đang định tìm cô nhóc làm một cái bảng.”

Ký túc xá của thực tập sinh và phòng tắm sát nhau, phòng của Vương Huyền đối diện bên này. Một giờ trước, Bạch Hành Việt đến tìm Vương Huyền, Châu Toàn đúng lúc ra khỏi ký túc xá để vào phòng tắm. Khi Vương Huyền mở cửa cho anh cũng đã nhìn thấy cô.

Bạch Hành Việt nói với vẻ bình thường: “Không biết, chắc vẫn còn ở trong đó.”

Vương Huyền không định đợi lâu: “Thế thôi, mai tôi tìm cô nhóc cũng được, không phải chuyện gấp.”



Đêm khuya sương xuống, trước khi ngủ Châu Toàn mở khóa điện thoại, định đặt báo thức. Wechat nhảy ra một thông báo, mở ra xem, là Bạch Hành Việt đã đồng ý lời mời kết bạn.

Ảnh đại diện của anh hiện lên trong danh sách.

Một giây trước khi Châu Toàn thoát khỏi wechat, ngón tay cái của cô chạm vào màn hình, vô tình mở vào hồ sơ của anh. Phần vòng bạn bè có vài bức ảnh, ảnh quá nhỏ, không nhìn rõ. Ngón trỏ của cô dừng lại giữa không trung một chút rồi thuận thế nhấp vào.

Anh rất ít đăng tải trên vòng bạn bè, có thể lướt đến cuối ngay lập tức. Toàn là những bức ảnh chụp khi đi du lịch ở các nước, không có caption, chỉ đơn thuần là vài bức ảnh kiến trúc với góc chụp độc đáo, thậm chí không thấy bóng người.

Chính vì vậy, dòng chữ ký dưới ảnh đại diện đặc biệt nổi bật.

Là một chuỗi tiếng Anh dài. Châu Toàn nhìn kỹ, gần như không cần suy nghĩ đã có thể dịch câu đó sang tiếng Trung và ghép vào đúng vị trí.

“Tôi đã quẩn quanh với chính mình từ rất lâu rồi.” (Ngã dư ngã châu toàn cử)*

Cô suy nghĩ đờ đẫn, lẩm bẩm lại hai lần trong lòng.

*Câu này có thể mang hai nghĩa, tên của Châu Toàn cũng xuất phát từ câu thơ này (sau này sẽ nhắc lại). Nếu dịch theo nghĩa để Châu Toàn là tên riêng thì sẽ là: Tôi và Châu Toàn dài lâu.

周旋 (châu toàn) mang nhiều nghĩa như: xoay xở, đối phó, xoay quanh,…



Sau đêm mưa là một ngày nắng ráo, nhưng nhiệt độ đã giảm xuống. Sau một đêm đã bước vào cuối thu, lạnh đến nỗi người ta không muốn ra khỏi nhà.

Trong chăn ấm áp, chăn điện vẫn còn hơi nóng. Châu Toàn hiếm hoi nằm ngủ nướng thêm một lát, không dậy ăn sáng. Cô thu dọn đồ đạc đúng giờ, rồi ra khỏi ký túc xá.

Từ xa nhìn thấy cửa phòng Bạch Hành Việt mở, Châu Toàn rẽ bước, đi theo một hướng khác, định đi đường vòng đến công trường.

Đi chưa được năm mét, cô nghe thấy Bạch Hành Việt gọi tên mình, giọng anh không lớn, có chút trêu chọc: “Châu Toàn.”

Mí mắt Châu Toàn giật mạnh, cô dừng lại và quay đầu nhìn.

Buổi sáng có sương, khoảng cách giữa họ có vẻ gần mà không gần, như được ngăn bởi một lớp màng mỏng màu trắng.

Một tiếng cười khẽ thoát ra từ cổ họng Bạch Hành Việt, anh hỏi thẳng: “Trốn cái gì?”

Mí mắt Châu Toàn giật càng mạnh hơn, giả vờ như không nghe thấy, cười nói: “Chào thầy Bạch.”

“Không còn sớm nữa, vẫn đợi em đấy.” Bạch Hành Việt thản nhiên nói: “Tôi có việc cần tìm em.”

Châu Toàn hỏi việc gì.

Bạch Hành Việt ném một chiếc USB cho cô: “Bên trong có một mẫu bảng, rảnh thì điền vào, điền xong thì gửi cho đội trưởng của các em.”

“Đội trưởng Vương đâu rồi?”

“Vào thành phố rồi.”

Châu Toàn lúc này mới nhớ ra hôm nay Vương Huyền phải vào cơ quan lấy giấy phép khai quật khảo cổ. Đội trưởng điều hành và vài người phụ trách cũng đi cùng, tiện đường đi vào thành phố họp.

Dặn dò xong, Bạch Hành Việt lại kéo chủ đề trở lại, hỏi cô: “Vừa nãy em trốn cái gì?”

Hai người đều ngầm hiểu, Châu Toàn cũng có dự cảm. Với chỉ số EQ của anh, nếu đã nhìn ra cô giả vờ thì sẽ không truy hỏi nữa. Thế nhưng hôm nay anh hoàn toàn không có ý định cho cô một lối thoát.

Ngón tay Châu Toàn chạm vào cạnh chiếc USB, cảm nhận một cảm giác lạ.

Cô nở một nụ cười nhạt, bắt chước giọng điệu anh hỏi ngược lại cô tối qua: “Tôi hình như không có lý do gì để phải trốn tránh cả, phải không?”

Bạch Hành Việt nhìn cô, bật cười thành tiếng rất nhỏ.

Châu Toàn muốn hỏi anh cười gì, nhưng lại liếc thấy có người đang chạy nhanh đến. Hứa Niệm phanh gấp trước mặt họ, hai tay chống hông, th* d*c vài tiếng, thở không ra hơi.

Châu Toàn mở nắp bình giữ nhiệt, dùng nắp cốc rót cho anh ta một chút nước. Nước vẫn còn nóng, Hứa Niệm không màng đến, ngẩng đầu lên, uống cạn một hơi.

Châu Toàn bảo cậu uống từ từ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Mặt Hứa Niệm đỏ bừng, vội vàng nói: “Châu Toàn… cô mau đến căng tin xem, xảy ra chuyện rồi! Lâm Lập Tĩnh đánh nhau với người ta!”