Trời chuyển tối hoàn toàn, đống lửa trại cháy càng lúc càng lớn, sức nóng tỏa ra bỏng rát trên da thịt, gây ngứa ngáy.
Biết Ninh Di Nhiên sắp đến, Châu Toàn đến tiệm tạp hóa nhỏ phía trước mua một hộp kẹo cao su.
Lợi dụng lúc cô đi, anh đã thanh toán tiền. Châu Toàn không nói gì, nghĩ lần sau sẽ trả lại bằng cách khác.
Ăn xong đồ nướng, hai người rời đi.
Lát nữa cô sẽ lén lút ra ngoài qua đêm nên cô về ký túc xá lấy đồ rồi đi cùng anh về.
Suốt quãng đường im lặng, ký túc xá đã ở ngay trước mắt. Ninh Di Nhiên nhắn tin, nói đã đến nơi và đang đợi cô ở ngoài. Châu Toàn cất điện thoại, nói lời tạm biệt với Bạch Hành Việt.
Bạch Hành Việt lên tiếng: “Khoan đã.”
Châu Toàn không hiểu.
Bạch Hành Việt đột nhiên cúi người lại gần, đưa tay chạm vào sau gáy cô.
Đêm khuya thanh vắng, cô hoàn toàn bị bao phủ trong bóng tối của anh, không có chỗ nào để trốn. Châu Toàn siết thẳng lưng, nhưng không né tránh, chỉ lặng lẽ nhìn anh.
Bạch Hành Việt gỡ một chiếc lá khô vàng úa ra khỏi tóc cô, giọng trầm thấp vang lên bên tai cô: “Chỗ này có cái gì đó.”
Châu Toàn không lên tiếng.
Bạch Hành Việt từ từ vò nát chiếc lá, vứt xuống đất, nói: “Sáng mai có cuộc họp buổi sáng, về sớm một chút, đừng tới muộn. Chúc ngủ ngon.”
Nói xong, anh đi thẳng qua cô, đi trước cô một bước.
Trước khi vào cửa, Bạch Hành Việt liếc mắt nhìn về phía Châu Toàn. Chỗ đó đã không còn ai.
Mười phút sau, Châu Toàn dọn dẹp đồ dùng thay giặt, chạy đi gặp Ninh Di Nhiên.
Một thời gian không gặp, nỗi nhớ nhung tràn ngập. Châu Toàn vừa ngồi vào ghế phụ, cửa xe còn chưa kịp đóng chặt thì Ninh Di Nhiên đã nắm lấy cánh tay cô, kéo cô lại gần, hạ giọng: “Có nhớ anh không?”
Ánh mắt Châu Toàn nhàn nhạt nhưng mê ly: “Anh nhớ em thì em nhớ anh.”
Ninh Di Nhiên cười: “Vậy anh lúc nào cũng nhớ em, phải làm sao đây?”
Hơi thở của anh phả vào má cô, Châu Toàn thấy nhột, cười và đẩy anh: “Có thể lái xe tử tế trước không?”
Đi lại mất quá nhiều thời gian, đến khách sạn trong thành phố không kịp, Ninh Di Nhiên đành lái xe đến một trạm dừng chân gần đó.
Châu Toàn có ấn tượng với nơi này, trước đây cô đã từng đưa Thẩm Bội Bội và Đinh Tư Kỳ đến một lần. Tầng một có một tiệm thuốc, lối vào ở phía trong cùng, có thể đi thẳng lên nhà trọ ở tầng hai.
Ninh Di Nhiên nắm tay cô vào trong. Khi đi ngang qua quầy, Châu Toàn chú ý đến một hàng melatonin trên kệ, là nhãn hiệu Bạch Hành Việt đã mua.
Thấy cô đi chậm lại, Ninh Di Nhiên hỏi: “Sao vậy?”
Châu Toàn lắc đầu: “Không có gì.”
Rạng sáng, Châu Toàn tắm xong, đến lượt Ninh Di Nhiên.
Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, cô ngồi trên đầu giường sấy khô tóc, nhất thời không có việc gì làm. Cô nhớ lại lần Bạch Hành Việt giúp cô mua thuốc, rồi lại nhớ đến những lần vô tình đụng chạm cơ thể với anh tối nay.
Cô tùy tiện vuốt tóc, cầm lấy giấy và bút trên tủ đầu giường.
Ninh Di Nhiên xách khăn tắm ra, Châu Toàn đang nằm sấp trên giường viết chữ. Cửa sổ trong phòng không đóng, nhiệt độ phòng giảm xuống nhanh chóng.
Mặt giường lún xuống, anh ôm Châu Toàn từ phía sau, ngón tay chạm vào vai cô, làn da cô lạnh buốt. Anh kéo cổ áo choàng tắm của cô lên.
Ninh Di Nhiên hỏi: “Viết gì đấy.”
“Viết linh tinh, coi như luyện chữ thôi.” Châu Toàn trải tờ giấy ra trước mặt anh.
Ninh Di Nhiên phản ứng vài giây, nói: “Đây không phải là phần chữ ký trên wechat của lão Bạch sao?”
“Vậy ư?”
“Ừ, cậu ta để nhiều năm rồi, chắc là đổi khi ra nước ngoài, anh có chút ấn tượng.”
Châu Toàn hiểu ra, như thể tiện miệng hỏi: “Anh thấy con người anh ấy thế nào?”
“Anh em của anh nhân phẩm đương nhiên không cần phải nói. Hơn nữa, hai đứa anh lớn lên cùng nhau từ nhỏ.” Ninh Di Nhiên ôm cô chặt hơn, cười hỏi: “Nói với anh về người đàn ông khác, không sợ anh ghen sao?”
Châu Toàn cười: “Anh sẽ ghen sao?”
“Nếu là người khác thì sẽ ghen, nhưng đối tượng là lão Bạch thì chắc chắn sẽ không.”
Châu Toàn hỏi nguyên nhân.
“Em không phải là kiểu người mà cậu ta sẽ quan tâm.” Ninh Di Nhiên nói với giọng chắc chắn: “Lão Bạch chỉ thích phụ nữ lớn tuổi hơn mình thôi.”
Khi nói câu sau, biểu cảm của Ninh Di Nhiên hơi kỳ lạ, như chìm vào một ký ức nào đó.
Châu Toàn biết điểm dừng, nhưng lại nghe anh tự mình nói: “Những người bạn gái cậu ta từng hẹn hò đều thuộc kiểu đó, hoặc là trưởng thành gợi cảm, hoặc là nhiệt tình phóng khoáng, mỗi người đều lớn tuổi hơn cậu ta. Nhưng từ khi ra nước ngoài thì không nghe nói cậu ta hẹn hò với ai, chắc phải tới bốn năm độc thân rồi.”
Châu Toàn im lặng hơn mười giây, không để lộ cảm xúc, chuyển đề tài: “Thế còn anh?”
Ninh Di Nhiên xoa xoa thùy tai cô: “Chuyện tình cảm của anh, chẳng phải em đều biết cả rồi sao?”
Cô đùa: “Không có cái nào bị sót à?”
Ninh Di Nhiên khựng lại một cách không rõ ràng, nhìn chằm chằm cô, cười nói: “Sao có thể chứ?”
Châu Toàn vẫn luôn rất thích đôi mắt này của Ninh Di Nhiên, đôi mắt hình cánh hoa đào, khi nhìn người khác có một vẻ thâm tình khó tả. Khi cười lại mang một chút khí chất thiếu niên không thuộc về lứa tuổi này.
Cô có thể nhìn thấy rõ hình bóng của mình trong mắt anh, lắc lư theo ánh đèn trần lúc sáng lúc mờ.
Châu Toàn lật người lại, đối mặt với anh, dùng đầu ngón tay chậm rãi phác họa đường nét lông mày và dáng mắt của anh, thì thầm: “Sao anh đột nhiên đến đây vậy?”
Ninh Di Nhiên nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn lên lòng bàn tay đó: “Đi công tác, tiện đường đến thăm em, muốn tạo cho em một bất ngờ.”
“Chạy xe nửa ngày đường, anh không mệt sao?”
“Mệt, nhưng vì gặp em cũng đáng.”
Tắt đèn, cơn buồn ngủ ập đến. Châu Toàn cố gắng giữ tỉnh táo, muốn ở bên anh thêm một lúc nữa.
Trong bóng tối, Ninh Di Nhiên khẽ gọi: “Toàn Toàn.”
“… Hửm.”
“Đợi em thực tập xong, cũng gần đến Tết rồi. Năm nay ở lại Bắc Kinh ăn Tết nhé, tới gặp bố mẹ anh.”
Sau một lúc lâu, Châu Toàn lên tiếng: “Được.”
—
Hiếm khi nhàn rỗi, Ninh Di Nhiên đẩy bớt một phần công việc, dự định ở lại Nhiệt Thành thêm hai ngày.
Sáng sớm, anh hỏi cô có muốn đi nghe nhạc kịch không, nói gần đây có một ban nhạc dân tộc thiểu số đang lưu diễn tại địa phương rất nổi tiếng, bạn bè vừa cho anh hai vé.
Châu Toàn thực sự ngạc nhiên, nói: “Anh không phải không thích nghe nhạc kịch sao?”
“Em thích là được rồi.” Ninh Di Nhiên kéo cô vào phòng tắm, dỗ dành: “Ngoan, em rửa mặt trước đã, khi nào em rảnh chúng ta sẽ đi.”
Anh khoanh tay dựa vào khung cửa. Châu Toàn vừa bóp kem đánh răng vừa hỏi: “Ngoài Bạch Hành Việt ra, anh còn có bạn bè nào ở đây nữa không?”
Ninh Di Nhiên “ừm” một tiếng mơ hồ, nói không rõ ràng: “Bọn anh không thường xuyên liên lạc, không thân lắm.”
Bạn bè của anh rải khắp nơi, chẳng có gì lạ. Châu Toàn không hỏi thêm.
Trang điểm xong, Châu Toàn chuẩn bị quay về đội thì trong nhóm wechat thông báo cuộc họp sáng bị hủy.
Chiều nay cũng được nghỉ. Nghĩ bụng nên làm ngay thay vì để sau, cô lại mang đôi giày vừa cởi ra đi vào, rồi cùng Ninh Di Nhiên ra ngoài.
Địa điểm lưu diễn cách đó hơn mười cây số, ở một thành phố cổ. Những ngôi nhà bằng đất vuông được xây trên vách đá cao, san sát nhau, xếp chồng lên thành những ngôi nhà cầu ba tầng bắc qua đường. Hai người đến sớm. Trước cửa nhà hát có rất đông người, phần lớn là để chụp ảnh.
Châu Toàn không biết nơi này trở nên nổi tiếng từ bao giờ, chắc là gần đây có ngôi sao hoặc người nổi tiếng nào đó quảng bá.
Ninh Di Nhiên kéo cô đến một khu đất trống, lấy điện thoại ra gọi cho ai đó.
Một lúc sau, một cô gái trẻ hớt hải chạy đến, th* d*c chào Ninh Di Nhiên, đưa cho anh hai vé: “Anh Nhiên, đây là vé chị Cici để lại cho anh trước khi đi.”
Ninh Di Nhiên gật đầu, hòa nhã nói: “Cô vất vả rồi.”
“Không sao ạ!” Cô gái lén lút liếc nhìn Châu Toàn, nhanh chóng đánh giá một lượt rồi rời đi.
Trong nhà hát đông nghịt người, không còn một chỗ trống.
Vị trí của họ ở hàng đầu tiên, đối diện sân khấu, cách các nhạc công và vũ công chưa đến năm mét.
Sau khi buổi diễn bắt đầu, Châu Toàn đắm chìm vào đó. Ninh Di Nhiên thì dựa vào ghế, nhàm chán nghịch điện thoại.
Nửa đầu buổi diễn vừa kết thúc, Ninh Di Nhiên nghịch chán, dựa vào vai cô nói: “Toàn Toàn, anh ngủ một lát, xong thì gọi anh dậy nhé.”
Châu Toàn khẽ nhíu mày, nhưng cuối cùng không nói gì.
Buổi biểu diễn kết thúc, Ninh Di Nhiên đi cùng cô đến khu phố Tây Vực cổ gần đó để đi dạo.
Ở đầu ngõ là một dãy các cửa hàng thủ công truyền thống. Cửa hàng đầu tiên là một cửa hàng quần áo thủ công. Trên cửa kính treo vài bộ trang phục của người Duy Ngô Nhĩ được trang trí bằng bạc. Dưới ánh nắng, chúng trở nên lấp lánh rực rỡ.
Ninh Di Nhiên chỉ vào một chiếc váy thêu màu trắng ngà, cười nói: “Cảm thấy em mặc chiếc này rất hợp, vào thử nhé?”
Châu Toàn nhìn những hoa văn chìm trên tay áo voan, từ chất liệu đến đường may đều rất tinh xảo, cảm thấy thích nên nói: “Vậy thì thử.”
Hai người vào trong của hàng, bà chủ liếc nhìn vóc dáng của Châu Toàn, lấy thêm chiếc váy màu xanh lam nhạt bên cạnh xuống, khuyên cô thử luôn.
Châu Toàn ôm hai bộ đồ lót và áo khoác bên ngoài cùng một đống phụ kiện lớn nhỏ đi vào phòng thử đồ trong cùng.
Việc mặc bộ váy này khá phức tạp, mất nhiều thời gian để cởi và mặc. Bà chủ cười tủm tỉm sắp xếp cho Ninh Di Nhiên nghỉ ngơi trước, rồi quay sang giúp Châu Toàn.
Trong cửa hàng không có nhiều người, một chiếc máy phát đĩa cổ điển được đặt ở quầy bar. Một bản nhạc còn chưa kết thúc, cánh cửa của cửa hàng đã được đẩy ra.
Ninh Di Nhiên cười và vẫy tay với người đến.
Bạch Hành Việt bước tới, ném chiếc USB lên bàn trà, nói: “Bản phác thảo thiết kế cậu muốn đây.”
Ninh Di Nhiên nói: “Cảm ơn người anh em, lát nữa tôi mời cậu ăn cơm.”
“Tối hôm kia không phải đã ăn rồi sao?”
“Đến rồi thì không ngại thêm một bữa này.”
Bạch Hành Việt ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn cạnh cửa sổ, thản nhiên nói: “Châu Toàn đâu rồi.”
Ninh Di Nhiên: “Ở trong thử đồ.”
“Cô ấy không biết cậu đến Nhiệt Thành trước một ngày à?”
“Không biết, tôi không nói.” Ninh Di Nhiên nghĩ một lát, rồi nói: “Một chuyện ít đi còn hơn là nhiều chuyện.”
“Cậu có ngoại tình đâu mà sợ cô ấy biết làm gì.”
Ninh Di Nhiên cười: “Tôi sợ lỡ cô ấy nghĩ nhiều, tự làm mình khó chịu.”
Hôm kia, nữ influencer trên mạng là Lương Sam, dưới trướng công ty của anh đến Nhiệt Thành để quay tài liệu về nhạc kịch, Ninh Di Nhiên đi cùng.
Tối hôm đó, anh đã đưa Lương Sam và Bạch Hành Việt đi ăn tối, nói chuyện về chi tiết thiết kế của studio. Ăn uống đến khuya, ngủ tại khách sạn đến tận chiều hôm sau, đợi tỉnh rượu anh mới đi tìm Châu Toàn.
Lương Sam là một nhiếp ảnh gia, có hàng chục triệu người theo dõi trên các nền tảng. Mối quan hệ giữa Ninh Di Nhiên và cô ta khá tốt. Anh đã ký hợp đồng với cô ta với giá cao, sắp xếp đội ngũ quản lý tốt nhất, và còn giúp cô ta những việc lớn nhỏ ngoài công việc, cho thuê căn nhà của mình làm studio chụp ảnh.
Lương Sam có tình cảm với anh, Ninh Di Nhiên luôn biết điều đó, nhưng nhiều năm nay không ai phá vỡ lớp màng mỏng đó. Lần này anh hỏi cô ta hai tấm vé, nói là đi cùng bạn gái, đây cũng được coi là một lời nhắc nhở ngầm.
Lương Sam vui vẻ tặng vé, sau khi làm việc xong, cô ta không chào hỏi gì mà đi thẳng về Bắc Kinh.
Bạch Hành Việt nhướn mắt, nói: “Cậu đừng nói với tôi là bây giờ cậu có hứng thú với người khác nhé.”
Dù sao cũng là bạn bè nhiều năm, Ninh Di Nhiên không ngạc nhiên khi Bạch Hành Việt nhìn ra manh mối, cười nói: “Tôi và Lương Sam quen nhau được ba bốn năm rồi. Nếu thực sự muốn có gì đó thì đã không đến mức sau này lại tìm Châu Toàn.”
Bạch Hành Việt nói: “Chuyện của cậu tự cậu lo liệu đi.”
Nói xong, anh đứng dậy định đi. Ninh Di Nhiên hỏi: “Đi đâu đấy? Đi luôn à?”
Bạch Hành Việt không quay đầu lại: “Phòng vệ sinh.”
Cửa hàng không lớn, bố cục ngoằn ngoèo. Đối diện phòng vệ sinh là phòng thử đồ được ngăn bằng ván gỗ, không có cửa. Trên trần treo một tấm rèm chắn sáng, in bóng người mờ ảo.
Bạch Hành Việt dừng lại ở lối đi, anh dựa vào tường châm một điếu thuốc.
Bà chủ đang giúp Châu Toàn chỉnh sửa trang phục, khen ngợi: “Cô gái, vóc dáng của cô thật đẹp, ngực nở mông cong, mặc chiếc váy này đúng là đẹp hơn nữa.”
Châu Toàn sờ vào nút thắt ở tay áo, hỏi: “Cái này hình như thiếu gì đó?”
“Phải rồi.” Bà chủ cười: “Tôi nhớ nhầm mất! Còn thiếu hai dải lụa, ở trong tủ cơ. Cô đợi tôi một chút nhé, tôi đi lấy đã.”
Châu Toàn mỉm cười gật đầu.
Bà chủ vừa đi ra ngoài thì gặp Bạch Hành Việt. Bà ấy bị chứng mù mặt, nhận nhầm người, nói với chất giọng cao vút: “Cô ấy sắp xong rồi, nếu cậu không đợi được thì cứ vào xem thử đi.”
Bạch Hành Việt không nói gì.
Bà chủ vừa đi, giọng của Châu Toàn từ phòng thử đồ vọng ra: “Vào giúp em thắt dây lưng.”
Bạch Hành Việt nhìn bóng cô một lúc, tàn thuốc rơi xuống sàn nhà, tạo ra vài đốm sáng lấp lánh.
Anh khẽ nhếch môi, dập tắt điếu thuốc, vén rèm đi vào.
Thử đi thử lại, Châu Toàn có chút mệt mỏi. Cô chống khuỷu tay lên bệ cửa sổ, nghe thấy tiếng động nhưng không quay đầu lại, nói với không khí: “Sao hả, có đẹp không?”
Bạch Hành Việt im lặng cầm lấy dây lưng, một tay luồn qua eo cô, thong thả thắt lại, ngón tay anh cố ý vô tình lướt qua lớp vải lụa mỏng manh.
Không nhận được câu trả lời, Châu Toàn nhận ra có điều không đúng, ngước mắt lên…
Giây tiếp theo, qua chiếc gương bám đầy bụi trên tường, cô bất ngờ đối mặt với Bạch Hành Việt.