Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 189



Ngọc Hoàng Đại Đế cau mày nghi ngờ nói: “Chuyện này khả thi thật sao?”

“Sư thúc, thê tử của Tam thái tử Tây Hải tư thông với người khác, tin tức như vậy chắc chắn sẽ khiến chúng sinh ở hồng hoang nháo nhào đi tìm hiểu.

Sau đó đến lúc thích hợp thì bịa đặt một câu chuyện rồi tung ra, lập tức có thể dẫn dắt dư luận, đại ý của câu chuyện là Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Trùng ái mộ nhau trải qua cuộc sống chung giường chung chiếu.

Bỗng một hôm, Quan Thế Âm Bồ Tát tổ chức Phật hội, mời Vạn Thánh Công Chúa và Tam thái tử Tây Hải đến dự. Trong đại hội, Tam thái tử Tây Hải nhìn trúng Vạn Thánh Công Chúa, vì vậy đã nhờ Quan Thế Âm Bồ Tát mai mối và cung cấp cho Quan Thế Âm một số lợi ích.

Quan Thế Âm Bồ Tát vui vẻ đồng ý, nhiều lần tìm cơ hội để Tam thái tử Tây Hải gặp Vạn Thánh Công Chúa, nhưng Vạn Thánh Công Chúa có tình cảm sâu đậm với Cửu Đầu Trùng, vẫn luôn không để ý đến Tam thái tử Tây Hải.

Tam thái tử Tây Hải không theo đuổi được, trong cơn tức giận đã dùng danh tiếng của Tây Hải đến Bích Ba Đàm cầu hôn. Chủ nhân Bích Ba Đàm nghe nói Tam thái tử Tây Hải đến cầu hôn thì vô cùng mừng rỡ, bất chấp sự phản đối của Vạn Thánh Công Chúa mà đồng ý cửa hôn sự này.

Trước ngày đại hôn, Vạn Thánh Công Chúa và Cửu Đầu Trùng sinh li tử biệt, Vạn Thánh Công Chúa bảo Cửu Đầu Trùng hãy quên nàng đi và bắt đầu một cuộc sống mới.

Nhưng đến ngày đại hôn, Cửu Đầu Trùng lén lút lẻn vào Tây Hải, định mang Vạn Thánh Công Chúa đi, nhưng không ngờ lại bị Tam thái tử phát hiện. Sau một hồi ẩu đả, tam hoàng tử Tây Hải bại trận.

Cửu Đầu Trùng vì bảo vệ Vạn Thánh Công Chúa mà một đường giết ra Tây Hải, chết nhiều đến nỗi Tây Hải máu chảy thành sông, rồng chạy cá bơi, khắp nơi hỗn loạn.

Kể từ đó, Cửu Đầu Trùng và Vạn Thánh Công Chúa ở ẩn trên núi, sống một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc.”

Ngọc Hoàng Đại Đế há hốc mồm, vẻ mặt có hơi đờ đẫn, nghe Bạch Cẩm kể cứ như một câu chuyện có thật.

Bạch Cẩm cười hỏi: “Sư thúc, người thấy câu chuyện của ta thế nào?”

Ngọc Hoàng Đại Đế nghi ngờ hỏi: “Đây không phải là sự thật sao?”

“Đương nhiên không phải sự thật, ta vừa mới bịa ra, chỉ là một câu chuyện qua loa sơ sài, vẫn cần phải trau chuốt cẩn thận. Ví dụ như thêm vào câu chuyện của Thiên Đình chúng ta, rồi lại thêm vào chuyện Tây Hải làm loạn. Ý ta muốn nói là chúng ta phải lan truyền dẫn dắt chuyện này theo hướng của Cửu Đầu Trùng và Vạn Thánh Công Chúa, chứ không phải theo hướng Tây Hải.”

“Ha ha ha. Bạch Cẩm, ngươi thật giỏi biên soạn mà.”

Bạch Cẩm cười tủm tỉm nói: “Ta là Phó gia chủ tiểu thuyết gia đó nha!”

Ngọc Hoàng Đại Đế cười nói: “Câu chuyện này có hồi hộp, có chuyển hướng, có kiềm nén, có buông thả, kết thúc cũng khá hay. Một khi chuyện này lan truyền ra, thật sự sẽ không có ai quan tâm đến việc Tây Hải làm loạn nữa.

Bạch Cẩm, chuyện này ta giao ngươi.”

Bạch Cẩm liên tục lắc đầu nói: “Sư thúc, chuyện này ta không làm được, ta quá mức giản dị, lương thiện, không thích hợp làm những chuyện như vậy.

Ta tiến cử Thiên Bồng Nguyên Soái, nếu bàn đến bịa đặt gây chuyện thì nên tìm đến Thiên Hà thủy quân, bọn hắn rất chuyên nghiệp trong việc này.”

Ngọc Hoàng Đại Đế cảm thấy khó hiểu, không phải Thiên Hà thủy quân đang bảo vệ Thiên Hà sao? Có liên quan gì đến bịa đặt gây chuyện? Lại còn rất chuyên nghiệp nữa chứ, sao mà ta không biết gì hết vậy?

Nhưng Ngọc Hoàng Đại Đế không nghi ngờ lời nói của Bạch Cẩm, liền nói: “Nếu đã là người mà Bạch Cẩm ngươi tiến cử, tất nhiên sẽ không hề thua kém, chuyện bịa đặt gây chuyện, không, phải là chuyện lùng bắt tên Ngao Liệt có hành vi không đứng đắn giao cho Thiên Bồng Nguyên Soái phụ trách, lùng bắt đưa về theo Thiên quy.”

Bạch Cẩm cười nói: “Ta thay mặt Thiên Bồng đa tạ bệ hạ tín nhiệm, hắn nhất định sẽ làm tròn sứ mệnh.”



Trong Tây Hải, Nam Hải Long Vương, Bắc Hải Long Vương và Đông Hải Long Vương mang theo thân thể trọng thương tiễn khách.

Tại một cung điện trong hậu cung, Tam Hải Long vương ngồi ở vị trí của khách nhân, Tây Hải Long Hậu ngồi ở chủ vị. Bên ngoài đại điện, các Tây Hải Long Tử, Long Nữ như Ngao Thốn Tâm bất an đứng chờ.

Đông Hải Long Vương nhìn về phía chủ vị, thở dài một hơi nói: "Haiz đệ muội, tại sao Ngao Khâm lại đi lên con đường này?"

Tây Hải Long Mẫu bình tĩnh nói: "Phật Giáo đang thịnh, đây là do số trời, hắn muốn mượn xu thế để dựng lên Long Du Cửu Tiêu."

Nam Hải Long Vương nhíu mày nói: "Phật Giáo đâu phải hạng dễ dãi, hắn muốn mượn tình thế của Phật Giáo không sợ bị thôn tính sao?"

"Hắn bằng lòng cược một trận."

Ngao Quảng thương cảm nói: "Tại sao bọn họ đều không nhìn ra thời đại của Long tộc chúng ta đã qua, bây giờ Tứ Hải ổn định đã rất may mắn rồi, nếu cứ đi tranh bá cũng chỉ mang đến tai họa cho Long tộc mà thôi."

Bắc Hải Long Vương yếu ớt nói: "Chuyện này đã vượt khỏi phạm vi xử lý của chúng ta, giờ chỉ còn chờ ý chỉ của Thanh Long Giới! Về phần Ngao Liệt cứ giao hắn cho Thiên Đình xử trí! Số còn lại thì Long tộc Tây Hải chúng ta bảo vệ."

Đông Hải Long Vương khẽ lắc đầu nói: "Lần này Ngao Liệt làm việc quá mức, vậy mà dám lấy linh châu Ngọc Đế ban thưởng đi bày binh bố trận. Ngọc Đế mất hết thể diện, cho dù chúng ta muốn bảo vệ Ngao Liệt cũng không có cách nào."

Tây Hải Long Mẫu nhắm mắt lại, thần sắc thống khổ, nói: "Làm theo lời các vị huynh đệ nói đi."

Vù vù~ Một đạo kim quang chiếu xuống Tây Hải.

Bên trong Tây Hải Long Cung, Tam Hải Long Vương, Long Mẫu cùng với tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn về hướng đó, ánh mắt mang theo vẻ ngưng trọng.

Ngao Quảng yếu ớt nói: "Tới rồi."

Tam Hải Long Vương và Long Hậu đứng dậy đi ra phía ngoài.

Chương 826: Cứu Tam thái tử Tây Hải

Cổng chính cung điện ầm ầm mở ra, tất cả Long Tử Long Nữ đứng bên ngoài đều nhìn qua, ai nấy cũng cảm thấy hơi kinh khủng bất an. Chuyện đại hỉ của Tây Hải Long tộc đột nhiên biến thành đại nạn. Đối với những tiểu Long Tử Long Nữ mà nói, biến cố lớn đến mức này đã vượt khỏi sự tưởng tượng của bọn họ. Tây Hải Long Vương thua trận cũng khiến cho bọn họ mất đi cảm giác an toàn.

Trong nước biển phát lên ánh sáng màu vàng kim, Thiên Bồng Nguyên Soái trong quầng sáng mang theo đội quân thiên binh thiên tướng chậm rãi hạ xuống.

Thiên Bồng đầu tiên là dừng lại ở giữa không trung, nhìn ba vị Long Vương cùng với Tây Hải Long Hậu phía dưới, uy nghiêm nói: "Tam thái tử Tây Hải Long Vương Ngao Liệt đức hạnh không tốt, hành động vô cớ, cướp đoạt Bích Ba Đàm Long Nữ, hủy hoại minh châu ngự ban, vi phạm luật trời.

Nay nhận lệnh của bệ hạ bắt về quy án, đánh vào thiên lao, thể theo Thiên quy."

Tam Hải Long Vương phía dưới hai mặt nhìn nhau, rất nhiều Long Tử Long Nữ cũng đều ồ lên.

Một Long Tử không nhịn được hô: "Thiên Tướng, sao Tam ca của ta lại cướp đoạt Long Nữ được?"

Sắc mặt của Tây Hải Long Hậu cũng vô cùng khó coi, nếu tin tức này bị truyền đi, danh tiếng của Tây Hải cũng hoàn toàn mất hết.

Thần sắc của Đông Hải Long Vương khẽ động, sau đó lại thả lỏng lộ ra một nụ cười. Bệ hạ đây là muốn trấn áp chuyện này, nếu mọi chuyện được đè xuống, những Long tộc khác của Tây Hải Long Cung sẽ không bị liên lụy.

Đông Hải Long Vương ôm quyền thi lễ, sắc mặt phiền muộn nói: "Ngao Liệt là trách nhiệm của Tứ Hải ta, xin sứ giả hãy hồi bẩm bệ hạ, Ngao Liệt tùy ý để bệ hạ xử trí. Xin chờ một chút để Long Vương ta cũng đi Thiên đình thỉnh tội."

Thiên Bồng Nguyên Soái vội vàng ôm quyền thi lễ nói: "Long Vương nói quá lời, bệ hạ cũng không có ý trách móc các vị Long Vương nặng nề, sau này sẽ ân điển chiếu cố Tứ Hải Long Cung."

"Đa tạ Bệ hạ."

Ngao Quảng thả tay xuống nói: "Dẫn Ngao Liệt tới đây."

Ngao Bính dẫn theo một tên tóc tai bù xù từ đằng xa đi tới, thân ảnh mấy người lóe lên đến trước đại điện, ném Ngao Liệt vào giữa không trung.

Lập tức có hai thiên binh bay ra, hai người nắm chặt cánh tay Ngao Liệt, xiềng xích giống như những con rắn quấn quanh trên người Ngao Liệt, xỏ xuyên qua xương bả vai, khóa chặt tu vi lại.

Ngao Liệt đau đớn kêu lên, vẻ mặt của những Long Tử Long Nữ phía dưới bi thương, cũng có người phẫn nộ, thái tử Tây Hải mà lại luân lạc tới mức độ này.

Hai vị thiên binh mang theo Ngao Lạc trở về, đứng phía sau Thiên Bồng Nguyên Soái.

Thiên Bồng Nguyên Soái ôm quyền nói: "Long Vương, Long Hậu, đắc tội rồi."

Ngao Quảng khoát tay áo bất đắc dĩ nói: "Đi thôi! Đi thôi! Xin sứ giả hãy bẩm báo với bệ hạ, Tứ Hải tuyệt đối sẽ không bị chia cắt."

"Ta sẽ chuyển lời thay Long Vương."

Thiên Bồng Nguyên Soái xoay người, mang theo thiên binh cùng với Ngao Liệt biến mất trong ánh sáng màu vàng.

...

Đáy biển Tây Hải, tinh thần Long Hậu ủ rũ, lãnh đạm nói: "Ba vị huynh trưởng, ta không tiễn."

Ba vị Long Vương cũng bất đắc dĩ lắc đầu, sau này Tây Hải chắc chắn sẽ lục đục. Thôi được rồi~ trở về xử lý chuyện của Long Cung trước.

Các cường giả của Đông Hải Long tộc, Nam Hải Long Cung, Bắc Hải Long Cung đi theo Tam Hải Long Vương hóa thành một đạo Long ảnh bay ra khỏi Tây Hải, chia ra đi về hướng Đông Hải, Nam Hải cùng Bắc Hải.

...

Cùng lúc đó ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ ngồi ngay ngắn trên đài sen, Quan Thế Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát đứng ở bên trái.

Còn bên phải là Ngao Hán cùng Bát Bộ Thiên Long Phật ngồi ngay ngắn trên đài sen.

Phía dưới đại điện Định Quang Hoan Hỉ Phật cùng Mã Nguyên Tôn Vương Phật, Tì Lô Phật, Pháp Giới Tôn Phật, Phật Đà... ngồi xếp bằng.

Trong cung điện một mảnh yên tĩnh, rất nhiều Bồ Tát Phật Đà không còn sức để mà tức giận, bày mưu lâu như vậy bây giờ lại thất bại, không phải nói Phật Giáo đang thịnh sao? Làm sao lại chẳng quật khởi nổi thế?

Giọng nói của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Việc của Tây Hải cũng không liên quan đến mưu kế của Phật Giáo chúng ta, tất cả chỉ vì Tây Hải Long Vương có lòng tham, lửa giận công tâm, nguyên thần nghiệp chướng mù mịt, gây chuyện khiến cho Thiên đạo cũng vứt bỏ. Tây Hải không nhập Phật Giáo, đó là phúc của Phật Giáo."

Trong đại điện, tất cả Bồ Tát Phật Đà cùng nhau chắp hai tay thành hình chữ thập thì thầm tụng: "Ngã Phật từ bi!"

Ngao Hán Long Vương buông hai tay, không nhịn được hỏi: "Phật tổ, Thanh Khâu Hồ Yêu kia rốt cuộc có lai lịch thế nào? Sao trong tay nàng lại có pháp bảo?"

"Lai lịch của nàng không thể nói, cũng không thể hỏi."

Trong đại điện, tất cả chúng Phật Đà cùng Bồ Tát đều nghiêm nghị, ngay cả Phật Tổ cũng không dám nói, chẳng lẽ liên quan đến Thánh Nhân sao? Nữ Thánh Nhân, lẽ nào Thanh Khâu Hồ Tiên này chính là Nữ Oa nương nương chuyển thế? Hay là Bình Tâm nương nương chuyển thế?

Giọng nói của Như Lai Phật Tổ vang lên lần nữa: "Quan Thế Âm Bồ Tát, ngươi đi vào Thiên đình, cứu Tam thái tử Tây Hải Ngao Liệt."

Quan Thế Âm Bồ Tát tiến lên một bước, hai tay chắp thành hình chữ thập thi lễ nói: "Phật Tổ, sợ rằng Ngọc Hoàng Đại Đế sẽ không tha cho Ngao Liệt."

"Ngươi đi vào Thiên đình nói Ngao Liệt chính là người được Thánh Nhân chỉ định để thỉnh kinh, không được sơ suất."

Quan Thế Âm Bồ Tát kinh ngạc một chút, Ngao Liệt vậy mà lại là người được chỉ định để thỉnh kinh? Lúc này nàng mới đáp: "Vâng!" sau đó liền xoay người bay đi.

Chương 827: Thời cơ chúng ta ấp ủ đã tới

"Phổ Hiền Bồ Tát."

Phổ Hiền Bồ Tát đi ra, hai tay chắp thành hình chữ thập cung kính nói: "Nghe pháp chỉ!"

Giọng nói của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Mục đích của Phật Giáo chúng ta là vì khai sáng cho tất cả chúng sinh trong hồng hoang, việc của Tây Hải cũng nên cho chúng sinh biết."

Trường Nhĩ Định Quang Tiên cười ha hả nói: "Muốn cho tất cả chúng sinh trong hồng hoang đều sáng tỏ, Thiên Đình phải tàn bạo cưỡng chế, Tây Hải Long Cung không chịu nổi ức hiếp sẽ liều chết đánh một trận, lúc đó sẽ muốn nương nhờ vào ánh sáng tự do của Tịnh Thổ Thế Giới phương Tây."

Mã Nguyên Tôn Vương Phật bĩnh tĩnh nói: "Chỉ là thông báo cho chúng sinh biết một sự thật mà thôi."

Kim Quang Phật vừa cười vừa nói: "Chuyện của Tây Hải truyền ra, một ít thần tiên nhất định sẽ sinh lòng sợ hãi, sao không nhân cơ hội này khuyên bảo bọn họ đến Phật Giáo chứ?"

Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu, vừa cười vừa nói: "Phật Giáo phổ độ chúng sinh."

Phổ Hiền Bồ Tát chắp hai tay trước ngực, cung kính trả lời: "Đệ tử đã hiểu ý Phật Tổ."

Như Lai Phật Tổ khẽ gật đầu, Phổ Hiền Bồ Tát xoay người đi ra ngoài.

...

Sau khi nhận lệnh, Phổ Hiền Bồ Tát lập tức đi đến Địa Tiên Giới. Hắn phát hiện hình như chuyện Tây Hải phản Thiên Đình đã lan truyền trong đám tiên thần, nhưng điều đó không có gì lạ, bởi vì hôm ấy có không ít tiên thần có mặt ở Tây Hải.

...

Trên đỉnh Nga Mi Sơn, thiên trì lăn tăn sóng gợn, phản xạ thải quang dưới ánh nắng mặt trời.

Phổ Hiền Bồ Tát ngồi ngay ngắn bên cạnh thiên trì, dùng phật tâm soi rọi thiên trì, thanh tẩy đạo tâm.

Một tăng nhân mặc tăng bào trắng phau bay đến, đáp lên đỉnh núi rồi đi tới bên cạnh Phổ Hiền Bồ Tát. Sau đó, hắn chắp hai tay trước ngực thi lễ, cung kính nói: "Bồ Tát, đệ tử có việc cần bẩm báo."

Giọng nói lớn của Phổ Hiền Bồ Tát vang vọng trong thiên địa: "Ngươi đến đây vì chuyện gì?"

"Đệ tử phụng mệnh đi rêu rao chuyện Tây Hải, nhưng lại phát hiện hình như còn có người cố ý lan truyền chuyện Tây Hải. Mặc dù nội dung hơi khác, nhưng đại khái cũng na ná nhau, đều nói Tây Hải phản bội Thiên Đình. Có lẽ một phe trong số đó là Yêu tộc, phe còn lại thì chưa rõ."

Giọng nói vang dội của Phổ Hiền Bồ Tát văng vẳng trong thiên địa như thiên âm: "Ta biết rồi, mặc kệ đi."

Tăng nhân chắp hai tay trước ngực thi lễ, cung kính đáp: "Vâng!" Hắn lùi hai bước, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Phổ Hiền Bồ Tát mở mắt ra, trong mắt lóe lên ánh sáng trí tuệ. Một phe trong số đó là Yêu tộc, còn phe kia là kẻ nào?

Nhưng không quan trọng, bọn hắn muốn che giấu thân phận thì hẳn là không muốn bị Thiên Đình phát hiện. Chỉ cần biết bọn hắn đứng cùng một phía là được, đạo của ta không cô độc.

Phổ Hiền Bồ Tát nở nụ cười. Ngươi muốn che giấu thì ta sẽ giấu giếm giúp ngươi.

"Già La, cố gắng che giấu tin tức về thế lực giấu kín thân phận kia."

Già La đang xuống núi bỗng dừng bước, lập tức hiểu ra. Nhất định là Bồ Tát đã có sắp xếp khác. Nàng chắp hai tay trước ngực, khom người thi lễ, cung kính trả lời: "Đệ tử tuân lệnh!"

...

Một bên khác, Thanh Xà Lang Quân ngồi xếp bằng trong lòng ngọn núi Bắc Câu Lô Châu cao chót vót, trong đầu không ngừng hiện lên trận chiến Tây Hải. Càng nhớ tới lại càng khó chịu, đường đường là Đại La Kim Tiên lại bị hai tiểu bối ép tới chân tay luống cuống. Không ngờ Tư Pháp Thiên Thần còn mạnh hơn trong truyền thuyết.

Một tôn Yêu Vương Kim Tiên vội vàng chạy vào, cung kính nói: "Yêu Thần, binh sĩ Yêu tộc phụng mệnh truyền tin, nhưng lại phát hiện có hai thế lực lớn cũng đi rải tin tức, vậy nên ta lập tức chạy về bẩm báo."

"Ồ, là ai?" Thanh Xà Lang Quân lạnh lùng hỏi.

Yêu Vương cung kính trả lời: "Có một phe thế lực là đệ tử của Phật Giáo, để đầu… đầu trọc.

Còn một phe thì không điều tra ra."

Thanh Xà Lang Quân cười lạnh nói: "Còn có kẻ âm thầm chống lại Thiên Đình, kẻ thù của Thiên Đình đúng là trải rộng khắp nơi mà!"

Kẻ thù của kẻ thù là bạn, không tra được thì không cần tra nữa, bán chút ý tốt, giúp bọn hắn che đậy để sau này có thể mượn lực của bọn hắn, đâm Thiên Đình một nhát."

Yêu Vương cung kính đáp: "Vâng!"

...

Ba phương Phật Giáo, Yêu tộc, Thiên Đình đều đồn thổi việc Tây Hải phản Thiên Đình, nhất thời trong tam giới sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt.

Tam giới vốn không có đại sự gì, chuyện Tây Hải phản loạn lập tức trở thành tiêu điểm. Không chỉ giữa các tiên thần với nhau mà ngay cả phàm nhân cũng nghị luận sôi nổi.

...

Trong Nguyên Soái Phủ ở Thiên Đình, Thiên Bồng Nguyên Soái đứng nướng thịt ở hậu hoa viên, đây là Yêu Vương làm ác mới bị các Chấp Pháp Thiên Thần bắt được, cố ý đưa cho hắn một khối, đám người Dương Tiễn đúng là có nghĩa khí.

Một người trung niên gầy gò mặc thần giáp nhanh chóng bước vào. Ầm! Hắn bỗng nhiên ôm quyền, khom người nói: "Bái kiến Nguyên Soái!"

Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha hả nói: "Không cần đa lễ, không cần đa lễ! Mau đứng dậy đi."

Người trung niên gầy gò đứng dậy, khẽ mỉm cười: "Nguyên Soái, những thứ phía sau đã có thể bạo phát, thời cơ ấp ủ của chúng ta đã tới."

Thiên Bồng Nguyên Soái ngây người một lúc, nói: "Sao lại nhanh vậy? Theo như dự đoán của ta thì phải cần thêm một khoảng thời gian nữa."

Người trung niên gầy gò khó hiểu: "Thời điểm các huynh đệ đi lan truyền tin tức thì tình cờ phát hiện Phật Giáo và Yêu tộc cũng tới giúp đỡ, cho nên nhanh hơn rất nhiều."

Chương 828: Bên ngoài đồn thổi

Thiên Bồng Nguyên Soái lập tức hiểu ra ý định của Phật Giáo và Yêu tộc, lạnh giọng: "Phật Giáo và Yêu tộc muốn đánh vào uy tín của Thiên Đình."

Thần sắc khẽ động, hắn vội vàng hỏi: "Các ngươi không bị bọn hắn phát hiện à?"

Trung niên gầy gò nghiêm mặt nói: "Nguyên Soái, chúng ta rất rành mấy loại chuyện này, sao có thể bị bọn hắn phát hiện? Chút thủ đoạn nhỏ này vẫn còn kém xa."

Thiên Bồng Nguyên Soái cười ha hả nói: "Nếu vậy thì tốt, bọn hắn đã muốn lấy việc giúp người làm niềm vui thì chúng ta cũng không được nhàn rỗi, đi an bài chuyện tiếp theo đi.

Lần này ta muốn danh tiếng của Tây Hải mất sạch, còn phải đắp nặn Quan Thế Âm Bồ Tát thật tốt, không phải nàng rất thích lo việc bao đồng sao? Để nàng trở thành hình tượng phụ nhân đáng ghét, sau lưng rảnh rỗi vô sự, còn mồm năm miệng mười.

Trung niên gầy gò chần chờ một chút nói: "Nguyên Soái, hình như không hay lắm thì phải? Lỡ Quan Thế Âm Bồ Tát truy cứu thì sao."

Thiên Bồng Nguyên Soái lật que nướng thịt, bình tĩnh nói: "Sợ cái gì? Đừng nói nàng không tra được, cho dù bị phát hiện thì cũng là ta, có sai sót gì thì một mình ta gánh chịu."

Người trung niên gầy gò khom lưng hành lễ trả lời: "Vâng!" Rồi quay người rời đi.

...

Ở Nam Chiêm Bộ Châu có một tòa động phủ kỳ dị, trong động phủ nhật nguyệt nghịch hành, âm dương điên đảo. Tuy càn khôn bị đảo ngược nhưng lại tồn tại đạo ý kỳ lạ.

Bên trong Điên Đảo Đại Điện, một người trung niên ngồi ngay ngắn trên chủ vị, phía dưới là Phổ Hiền Bồ Tát. Cả hai đều đang thưởng trà.

Phổ Hiền Bồ Tát đặt chén trà xuống, mỉm cười nói: "Đa tạ trà ngon của Điên Đảo Đại Tiên."

Điên Đảo Đại Tiên hưởng thụ nói: "Một tách trà, một chậu hoa, Long ngư nghịch nước quy giáp vàng, đây mới là cuộc sống mà thần tiên nên có.

Nhưng đây cũng không tính là trà ngon gì. Nghe nói trà ngon nhất thiên địa là trà Thái Cực của Đại Xích Thiên, nếu có thể nếm thử tư vị của trà Thái Cực…"

Chậc chậc, hắn chép miệng nói: "Vậy thì không còn gì để nuối tiếc nữa."

"Ha ha." Phổ Hiền Bồ Tát cười khan, ta chưa uống qua trà Thái Cực, chỉ nghe nói trong cung thường dùng lá của trà Thái Cực để luộc trứng, hương khí tràn ngập khắp Thiên Đình, ngửi vào liền say! Cũng không biết có đúng hay không, chắc là giả đi! Làm gì có người nào dùng lá trà trân quý như vậy để luộc trứng gà chứ.

Phổ Hiền Bồ Tát cười nói: "Đại Tiên, gần đây tam giới có một tin tức nóng hổi, ngài có nghe tới chưa?"

"Tin tức gì?"

"Tây Hải Long Vương không chịu được cưỡng chế bạo ngược của Thiên Đình, kiên quyết tạo phản, phi thân đến Tây Thổ Cực Lạc Thế Giới ta."

Phổ Hiền tiếc nuối lắc đầu nói: "Chỉ đáng tiếc, ngày ấy Thiên Đình đề phòng Tứ Hải Long Vương rất nghiêm ngặt, bị bọn hắn cản trở, một người luôn tìm kiếm tự do như Long Vương cũng đụng phải trấn áp vô tình, cực kỳ thê thảm.

Điên Đảo Đại Tiên chỉ cười không nói.

Phổ Hiền Bồ Tát cố hết sức thuyết phục: "Đại Tiên, Thiên Đình ngày càng càn rỡ."

Tuy gốc gác của ngươi là thần tiên thanh tu, vốn theo lề lối của Thiên Đình, một ngày nào đó bọn hắn sẽ tìm tới ngươi. Đến lúc đó, Điên Đảo động phủ của ngươi sẽ bị thiên binh tiếp cận. Thay vì đợi 'trời cao không đường chạy địa ngục không cửa vào' thì sao bây giờ không tới nương nhờ cửa Phật? Nếu đi tới Phật Giáo của ta, Đại Tiên nhất định sẽ là một vị Phật Đà, từ nay về sau nhân quả không dính vạn kiếp bất diệt."

"Đại Tiên nghĩ sao?" Phổ Hiền Bồ Tát mong đợi nhìn Điên Đảo Đại Tiên.

Điên Đảo Đại Tiên hơi chút do dự.

Đạo đồng chạy từ ngoài vào, mừng rỡ la lớn: "Lão gia, lão gia, có tin mới."

Điên Đảo Đại Tiên tức giận quở trách: "Nôn nôn nóng nóng còn ra thể thống gì?"

Tiểu đạo đồng lập tức đứng lại, cung kính chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến lão gia, bái kiến Bồ Tát!"

"Ừm." Điên Đảo Đại Tiên hài lòng gật đầu, sau đó hỏi: "Có chuyện gì?"

Tiểu đạo đồng hớn hở: "Lão gia, chuyện về sau của Tây Hải đã bị một vị nhân sĩ không rõ danh tính truyền ra ngoài, vạch trần lý do hắn tạo phản.

Nói là trước đây công chúa ở Bích Ba Đàm định duyên ba kiếp với Cửu Đầu Trùng. Sau khi nhìn thấy Vạn Thánh Công Chúa, Tam thái tử Tây Hải ăn chơi trác táng nổi lên sắc tâm, nhờ Quan Thế Âm làm mai giúp.

Quan Thế Âm cũng không phải loại tốt lành gì, ngấm ngầm tạo cơ hội cho tam thế tử Tây Hải, khiến Vạn Thánh Công Chúa vô cùng phiền phức, về sau từ chối thẳng thừng.

Trong cơn tức giận, hắn và Tây Hải Long Cung cùng nhau áp chế. Cuối cùng vì Long tộc trong Bích Ba Đàm, Vạn Thánh Công Chúa đã phải cúi đầu, rưng rưng gả cho Tam thái tử Tây Hải.

Sau cùng, Cửu Đầu Trùng viết đơn kiện Tây Hải ra Thiên Đình, Thiên Đình tức giận lệnh cho Chấp Pháp Thiên Thần đi tới Tây Hải triệu Tây Hải Long Vương và Tam thái tử Tây Hải tới. Không ngờ Tây Hải Long Vương biết rõ 'đại nạn lâm đầu' nên đã âm thầm thương lượng trước với Quan Thế Âm Bồ Tát. Bọn hắn dứt khoát tới nương nhờ cửa Phật, ỷ vào Phật Giáo để thoát khỏi trừng trị của Thiên Đình.

Nhưng lại không biết thiên uy rộng lớn, Phật Giáo không thể che chở cho loại Long nhân vô pháp vô thiên này, vì lẽ đó đã đại chiến một hồi ở Tây Hải…"

Tiểu đạo đồng nói một mạch, ánh mắt đầy phấn khích, đến đoạn cao trào còn khua chân múa tay.

Phổ Hiền Bồ Tát đứng bật dậy, nén giận quát: "Hoang đường, đúng là hoang đường!"

Tiểu đạo đồng giật nảy, trong lòng bồn chồn không yên, quên mất Bồ Tát cũng đang ở đây, bèn vội vàng nói: "Bồ Tát thứ tội, chuyện này không phải ta nói, mà là bên ngoài đồn thổi."

Trong lòng Phổ Hiền Bồ Tát cũng cảm giác được điều không hay, bên ngoài đồn thổi như thế sao? Hắn vội vàng đứng lên, quay về phía chủ vị chắp tay trước ngực hành lễ nói: "Đại Tiên, ta còn có việc ở Phật Giáo, xin cáo từ trước."

Điên Đảo Đại Tiên cười nói: "Bồ Tát đi thong thả."

Chương 829: Ác nhân lớn nhất

Phổ Hiền Bồ Tát nhanh chóng rời đi, bóng dáng dần biến mất trong Phật quang.

Bên ngoài có một thiếu niên tư thế oai hùng bước vào, cười nói: "Sư huynh, Phật Giáo tới mời ngươi."

Điên Đảo Đại Tiên gật đầu, cảm khái nói: "E rằng sẽ có rất nhiều đạo hữu ẩn tu sắp xuất thế."

"Nghe nói Phật Giáo rất hưng thịnh, sao sư huynh lại không đáp ứng?"

"Vậy sao ngươi không đáp ứng?"

Thanh niên nở nụ cười nói: "Không muốn chơi đùa với bọn hắn, ta vẫn thích thong dong tự tại hơn."

Điên Đảo Đại Tiên cười ha hả: "Ta không chơi nổi với bọn hắn.

Nhân tâm của mấy người trong đại giáo đều rất bẩn, chỉ vì muốn gần gũi với giáo chủ Huyền môn mà năm đó lão tổ anh hào đã bỏ mạng trong đại kiếp.

Từ đó trở đi, ta vẫn luôn nhớ kỹ phải cách xa mấy loại đệ tử ở đại giáo ra."

Thanh niên cũng gật đầu cảm khái: "Đúng vậy! Tâm đều bẩn."

Sau đó hắn cười nhẹ: "Nhưng dường như lần này Phật Giáo đã bị chơi xỏ, tin tức về chuyện của Tây Hải lan truyền, danh tiếng của hắn và Quan Thế Âm Bồ Tát cũng theo đó mà mất sạch. Không biết là ai làm nhưng thủ đoạn rất lợi hại!'

"Không cần đoán cũng biết là đám người Huyền môn. Trong Huyền môn, Nhân Giáo rành về mưu đồ nhất, chắc hẳn người ra tay là Huyền Đô."

"Ngươi không nghĩ là Thiên Đình sao?"

Điên Đảo Đại Tiên cười ha hả nói: "Trong Thiên Đình, Ngọc Hoàng Đại Đế là hạng người ngu ngốc, mà Trường Sinh Đại Đế và Thanh Hoa Đại Đế lại là đệ tử của Xiển Giáo, chắc chắn sẽ không vì Thiên Đình mà xuất lực, còn Tử Vi Đại Đế cũng chỉ là con hàng thịt muối.

Câu Trần Đại Đế đã có đạo tâm viên mãn, Chân Linh vô cấu, chi danh trong sạch. Cả tam giới đều biết hắn sẽ không sử dụng loại quỷ kế này.

Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể là Huyền Đô Nhân Giáo ra tay."

Thanh niên gật đầu đồng ý nói: "Có chứng cớ làm người khác tin phục, sư huynh nói không sai."

Hắn đi tới phía trước ngồi xuống, hứng thú nhìn tiểu đạo đồng nói: "Nói kỹ chuyện của Tây Hải cho ta nghe một chút, có vẻ rất thú vị."

Tiểu đạo đồng cũng hưng phấn nói: "Được Nhị lão gia, để ta kể người nghe! Tên Quan Thế Âm kia rất xấu xa, còn đặc biệt thích làm bà tám sau lưng…"



Một bên khác, trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ tọa trên đài sen, phía dưới là rất nhiều Phật Đà Bồ Tát đang nghiêm túc nghe thuyết pháp của Phật Tổ.

Phổ Hiền Bồ Tát nhanh chóng chạy vào, kinh hoảng hét lớn: "Phật Tổ, không xong rồi!"

Phật Tổ ngừng giảng kinh, các Phật Đà Bồ Tát cũng chấn định lại tâm thần nhìn Phổ Hiền Bồ Tát, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì?

Không ít Phật Đà canh cánh trong lòng, lẽ nào Bạch Cẩm tới trả thù?

Như Lai Phật Tổ cao giọng nói: "Phổ Hiền Tôn Giả, sao ngươi lại hoảng sợ như vậy?"

Phổ Hiền Bồ Tát vô thức nhìn Quan Thế Âm, có chút do dự nói: "Mọi chuyện vốn rất thuận lợi, chúng sinh tam giới đều biết Thiên Đình vô đạo, chúng sinh hướng Phật.

Nhưng gần đây bỗng rộ ra lời đồn xằng bậy, rất nhanh đã truyền khắp tam giới, chúng sinh tam giới chỉ tin lời đồi mà không quan tâm tới chân tướng khiến danh tiếng Phật môn ta tiêu hao rất nhiều."

Như Lai Phật Tổ chỉ tay, trong Đại Lôi Âm Tự hiện lên một chiếc Kim Quang Kính. Bên trong Kim Quang Kính hiện lên một tòa tiên sơn vân vụ lượn quanh, phía trên có một đám tán tu lấy rượu mua vui.

Một Kiếm Tiên trẻ tuổi bát quái nói: "Các ngươi biết gì không, nguyên nhân Tây Hải tạo phản chính là vì Tam thái tử đã cướp đoạt Long nữ trắng trợn đó."

Tên đại hán bên cạnh 'phì' ra một ngụm, khinh thường nói: "Đúng là chẳng ra làm sao, vứt sạch mặt mũi Long tộc."

Lão giả bên cạnh cũng không khỏi cảm thán: "Tây Hải Long Vương anh minh một thời, bây giờ lại mất sạch."

"Phải nói kẻ đáng hận nhất chính là tên Quan Thế Âm ngấm ngầm tác hợp kia, còn xúi giục Tây Hải nữa."



Trong Đại Lôi Âm Tự, sắc mặt Quan Thế Âm Bồ Tát cứng đờ, sao ta lại là kẻ đáng hận rồi? Ta tác hợp cái gì chứ?

Hình ảnh trong Kim Quang Kính vừa chuyển, bên trong bỗng hiện lên một tòa thành trì. Bách tính đầu đường cuối ngõ tốp năm tốp ba, tất cả đều vô cùng kích động, không ngừng phỉ nhổ, tiếng nghị luận bát quái từ trong đó truyền ra.

"Các ngươi biết gì không? Chuyện Tây Hải phản Thiên Đình truyền ra trước đó chính là để thoát tội.”

"Ta cũng có nghe nói, Long thái tử Tây Hải đúng là không phải dạng vừa.”

"Ai nha, lúc trước ta còn hiểu lầm Thiên Đình, thương hại Tây Hải, không ngờ Thái tử Tây Hải mới là tên ác nhân lớn nhất.”

"Quan Thế Âm hơi giống Vương Bà rồi đó, đều không phải loại tốt lành gì, chỉ thích nói xấu sau lưng người khác.”

"Lúc trước truyền ra lời đồn rất kỳ lạ, chắc là có người cố ý lừa gạt chúng ta, muốn vu oan cho Thiên Đình.”



Sắc mặt Quan Thế Âm Bồ Tát trong Đại Lôi Âm Tự dần trở nên khó coi, ta đã làm gì đâu? Hai hàm răng bạc nhỏ nghiến chặt.

Hình ảnh trong Kim Quang Kính lại chuyển đổi lần nữa, lần này bên trong hiện lên hình ảnh của Phủ Âm Sơn, một tòa bảo tự huy hoàng tọa lạc trên đỉnh núi Âm Sơn, vô số Phật quang chiếu rọi, phổ độ những oan hồn lệ quỷ phía dưới.

Đám oan hồn lệ quỷ hoặc nằm hoặc ngồi tụ tập dưới Âm Sơn, hưởng thụ và tắm mình trong Phật quang.

Âm thanh của quỷ vang lên yếu ớt.

Một con Điếu Tử Quỷ lưỡi dài, tỏ ra bí ẩn nói: Các ngươi đã nghe tin gì chưa? Nghe nói Tây Hải Long Vương phản nghịch Thiên Đình đã bị bắt rồi.”

"Cái gì? Tây Hải mà cũng dám phản nghịch Thiên Đình? Tây Hải Long Vương không sợ chết à?”

"Tại sao vậy?”