Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 190



Oan hồn lệ quỷ xung quanh nhao nhao tụ tập lại một chỗ, mắt quỷ đầy vẻ bát quái, cho dù đã chết rồi nhưng vẫn không thay đổi được bản chất thích hóng chuyện.

Điếu Tử Quỷ lưỡi dài thần bí nói: "Nghe đồn là bởi vì Tây Hải Long Vương không muốn bị Thiên Đình áp bách, dứt khoát đầu hàng đi nương nhờ Phật Giáo phương Tây.”

"Không phải chứ?”

"Bên Thiên Đình tàn bạo đến vậy sao?”

"Các ngươi nói xem, sau này Thiên Đình có áp bức Địa Phủ chúng ta không?”

Một nữ quỷ tóc tai bù xù ngồi bên cạnh hừ một tiếng: "Ăn nói bậy bạ. Tin tức đó đã qua bao nhiêu năm rồi, ngươi có biết không? Tình huống thực tế chính là Tam thái tử của Tây Hải cưỡng bức dân nữ, bị Thiên Đình phái binh đến bắt giữ.”

Điếu Tử Quỷ lưỡi dài bỗng quay đầu lại, hung hăng nói: "Ngươi chỉ là một con quỷ tóc dài thì biết cái gì chứ? Tất cả những chuyện này là ta nghe được từ chỗ mấy con quỷ mới chết.”

"Ta không hiểu nhưng ta có người quen là quỷ sai.”

Quỷ sai? Sắc mặt con quỷ lưỡi dài kia nhất thời thay đổi, vội vội vàng vàng đưa tay ra nịnh nọt: "Đại tỷ, mời ngồi, mời ngồi nào.”

Quỷ hồn xung quanh nhao nhao tránh sang hai bên.

Con Điếu Tử Quỷ lưỡi dài cười nói: "Xin đại tỷ nói cho chúng ta biết, cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì?”

Nữ quỷ tóc dài ngồi xếp bằng, đắc ý nói: "Nhị biểu tỷ muội phu lão sư tam cữu ông ngoại của ta hiện tại đang làm quỷ sai ở Địa Phủ, chính hắn là người đưa ta xuống đây, lão nhân gia cũng không làm khó ta.

Theo lời kể của tam cữu ông ngoại, Tam thái tử của Tây Hải say mê mỹ mạo của Long nữ ở Bích Ba Đàm, vì vậy hợp tác với Quan Thế Âm, Vạn Thánh Công Chúa thề chết cũng không theo.



Cuối cùng Cửu Đầu Trùng đệ đơn kiện Tây Hải lên Thiên Đình, Thiên Đình tức giận ra lệnh cho Chấp Pháp Thiên Thân đi Tây Hải triệu tập Tây Hải Long Vương và Tam thái tử của Tây Hải đến. Không ngờ trong lòng Tây Hải Long Vương biết được đại nạn sắp tới, bèn lập tức gia nhập Phật Giáo, ý muốn ỷ vào Phật Giáo để thoát khỏi trừng phạt của Thiên Đình nhưng lại không biết Thiên Đình mạnh tới vậy, ngay cả Phật Giáo cũng không có cách nào che chở cho một Long nhân vô pháp vô thiên như bọn hắn. Cuối cùng Tây Hải Long Vương bị trấn áp, Tam thái tử Tây Hải bị bắt vào thiên lao.”

Một con quỷ bay tới bên cạnh, cười nham hiểm: "Mỹ nữ này nói không sai, trận đại chiến đó đúng là kinh thiên động địa!

Tây Hải Long Vương rơi vào đường cùng, lão giả còn muốn dùng nước ở Tây Hải nhấn chìm đất liền.

Nếu không nhờ có Đông Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương, Bắc Hải Long Vương toàn lực trấn áp Tây Hải, lục địa này đã bị xóa sổ.”

"Đông Hải Long Vương, Nam Hải Long Vương, Bắc Hải Long Vương đều là rồng tốt!”

"Đúng vậy, lúc ta còn sống ở bên bờ biển Đông Hải, mỗi lần ra khơi Đông Hải Long Vương đều sẽ phù hộ ta, cho đến khi ta chết.”



Một đám quỷ hồn ở Âm Sơn hưng phấn thảo luận, tiếng quỷ ma mị u ám.

Trong Đại Lôi Âm Tự, Kim Quang Kính đã biến mất không thấy đâu nữa.

Cả Đại Lôi Âm Tự rơi vào tĩnh lặng, khuôn mặt xinh đẹp của Quan Thế Âm tràn đầy sát khí, nắm chặt bàn tay nhỏ, trong lòng thầm chửi trời đất.

Rất nhiều Phật Đà Bồ Tát bấm đốt ngón tay, thông qua phương thức của mình, âm thầm tìm hiểu tin tức, sắc mặt dần trở nên hoảng sợ.

Đặc biệt là Quan Thế Âm, hai mắt đỏ lên, danh tiếng hàng tỷ năm của ta! Ai đã làm ô uế danh tiếng của ta? Bịa đặt lung tung như thế cũng không sợ trời đánh ngũ lôi oanh sao!

Giọng nói của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Phổ Hiền, chuyện này là sao?”

Phổ Hiền Bồ Tát chắp hai tay lại, cúi đầu ảm đạm nói: "Là lỗi của đệ tử!”

Quan Thế Âm Bồ Tát tức giận nói: "Phổ Hiền Bồ Tát, hiện tại không phải là lúc truy cứu lỗi lầm của ngươi, vì sao không làm rõ chân tướng sự việc? Để cho tin đồn lan ra như vậy!”

"Tâm tình của Quan Thế Âm Bồ Tát ta có thể hiểu được.”

Quan Thế Âm Bồ Tát vô cùng tức giận, ngươi hiểu ư? Không, ngươi căn bản không thể hiểu được. Ta là Quan Thế Âm Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn mà lại bị vu khống là ác phụ lắm điều, ngươi làm sao có thể hiểu được?

Phổ Hiền Bồ Tát giải thích: "Khi ta biết được tin tức này đã lập tức lệnh cho các đệ tử Phật Giáo làm rõ chân tướng.

Nhưng chúng sinh căn bản không có hứng thú với chân tướng mà chúng ta đưa ra, thậm chí còn ngoảnh mặt làm ngơ. Thứ bọn hắn thảo luận bàn tán lại chính là tình yêu hận thù giữa ba người Tam thái tử Tây Hải, công chúa ở Bích Ba Đàm và Cửu Đầu Trùng.”

Quan Thế Âm không thể tin được nói: "Vì sao lại như vậy? Đây rõ ràng là những chuyện không có thật!”

Phổ Hiền Bồ Tát lắc đầu nói: "Không biết vì sao bọn hắn lại như thế.”

Giọng nói to lớn của Như Lai Phật Tổ vang lên: "Đây là ác nghiệp của Đông Thổ, đổi trắng thay đen, tâm vô thiện ác, giống như ngạn quỷ trong địa ngục vô tận.”

Phổ Hiền Bồ Tát há hốc mồm, sau đó cũng không nói gì cả, chẳng lẽ hắn lại không biết xấu hổ nói cho Như Lai Phật Tổ biết bách tính ở Tây Ngưu Hạ Châu cũng như vậy?

Quan Thế Âm Bồ Tát mặt đầy ủ rũ, hỏi: "Rốt cuộc là kẻ nào đã tung tin đồn này?”

Phổ Hiền Bồ Tát bình tĩnh nói: "Không biết!”

Quan Thế Âm Bồ Tát tức giận kêu lên: "Phổ Hiền Tôn Giả, tới bây giờ danh dự Phật môn của ta đã bại hoại, ngươi lại không biết hung thủ là ai sao?"

Phổ Hiền Bồ Tát nhíu mày, không vui nói: "Nếu Bồ Tát không tin, có thể tự mình đi điều tra!”

Có thể tra ra manh mối ư? Có lẽ ngày trước sẽ có, nhưng hiện tại đã sớm không còn, tất cả đã bị Già La xóa sạch.

Thân ảnh Quan Thế Âm Bồ Tát lập tức biến mất trong Phật quang, sốt ruột muốn đi điều tra xem tiên thần nào tung tin đồn nhảm phía sau, thề sẽ nghiền xương hắn thành tro.

Như Lai Phật Tổ hết sức bình tĩnh, cho dù không điều tra cũng có thể biết là ai làm, thủ đoạn hạ lưu này rất giống bút tích của Bạch Cẩm. Không phải giống, mà chắc chắn chính là hắn.



Chương 831: Nghênh đón khách quý

Không lâu sau, trong tam giới lại phát sinh ra mấy phiên bản Tây Hải cướp thê, về phần Tây Hải phản bội Thiên Đình cũng bị mọi người mặc định là do Tây Hải muốn trốn tránh sự trừng phạt của Thiên Đình, còn Phật Giáo thì không ngừng tuyên truyền chân tướng, nhưng chân tướng còn quan trọng sao? Sự thật nào có thú vị như vậy?

Trong Ngưng Lộ Điện của Thiên Đình, Ngọc Hoàng Đại Đế và Bạch Cẩm ngồi trước bàn.

Thần thái Ngọc Hoàng Đại Đế phấn chấn, cười ha ha nói: "Đa tạ sư điệt ra tay, nếu không nhờ chủ ý sư điệt đưa ra, lần này Thiên Đình ta sẽ mất hết thể diện. Nhưng bây giờ thanh danh Phật Giáo và Tây Hải đã hoàn toàn thối rữa, sư điệt, đa tạ ngươi."

Bạch Cẩm vội vàng khiêm tốn nói: "Sư thúc, ta cũng không làm gì cả, tất cả mọi chuyện đều là Thiên Bồng Nguyên Soái tự mình thao tác."

"Ha ha! Không nghĩ tới Thiên Bồng còn có năng lực như thế, đặt hắn ở Thiên Hà thủy quân ngược lại là thiệt thòi rồi."

"Nghe nói sư thúc đã thả Ngao Liệt."

"Quan Thế Âm Bồ Tát tới cửa, nói Ngao Liệt chính là người Thánh Nhân định ra để tham gia Tây Du, nếu Ngao Liệt chết sẽ không có cách nào đi về phía Tây, lượng kiếp sẽ hoàn toàn bộc phát. Vì chúng sinh hồng hoang, ta cũng không thể cứng rắn giữ lại, vì thế đã chặt đứt Long giác của hắn, lột Long lân của hắn, hắn đã không còn tính là Chân Long."

"Nghĩa là chuyện này cứ như vậy mà cho qua?"

Ngọc Hoàng Đại Đế hừ lạnh một tiếng, nói: "Cho qua? Làm sao có thể? Tây Hải có quan hệ với Dương Tiễn, không dễ động đến bọn hắn. Ta biết Tây Hải Long Vương có một muội muội gả cho một Long tộc làm Kinh Hà Long Vương ở Đại Đường, liền dùng hắn làm khởi đầu mở ra Tây Du đi!"

Bạch Cẩm nhíu mày một chút nói: "Bệ hạ là muốn giận chó đánh mèo?"

"Ngươi nói là giận chó đánh mèo cũng được. Nhưng Kinh Hà Long Vương cũng không phải hạng người lương thiện gì, ỷ vào quan hệ của Tây Hải Long Vương mà nhiều lần phạm tội không làm tròn trách nhiệm, lần này cho hắn một khảo nghiệm, nếu hắn tính xấu không đổi, nhất định sẽ không làm phiền hắn nữa."

"Như thế cũng tốt!”

"A! Nghe nói sư điệt cũng định ra tay với Phật Giáo?"

Bạch Cẩm liên tục lắc đầu nói: "Không có, không có, đó đều là lời đồn cả. Nếu chúng ta không tin lời đồn thì sẽ không lan truyền lời đồn, tình cảm của ta và Đa Bảo sư huynh vẫn rất tốt, tương thân tương ái như vậy, há có thể đi tìm Phật Giáo gây phiền toái?"

"Có muốn ta hỗ trợ không?"

Bạch Cẩm nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: "Ý tốt của sư thúc tâm ta lĩnh, về phần nhân thủ thì cũng không cần đâu."

Ngọc Hoàng Đại Đế cười ha ha nói: "Nếu sư điệt cần giúp đỡ thì cứ trực tiếp nói với ta."

"Đa tạ sư thúc!”

Bạch Cẩm đứng dậy ôm quyền thi lễ nói: "Sư thúc, đệ tử cáo lui."

"Đi đi! Ta sẽ không tiễn ngươi."

Bạch Cẩm xoay người rời đi, thân ảnh nháy mắt biến mất không thấy đâu nữa.

...

Sau khi trở lại Điểu Sào, Bạch Cẩm lập tức gọi Thạch Cơ, Cô Lương tới. Ba người vẫn âm mưu trả thù Phật Giáo, thỉnh thoảng phát ra một trận cười âm trầm.

Bên ngoài Nam Thiên Môn mây trắng nhè nhẹ, một thiếu phụ mặc y phục màu xanh biếc chân đạp mây trắng chậm rãi bay tới, trong tay cầm một cây quyền trượng dây leo màu xanh.

Thủ vệ thiên tướng tiến lên một bước, lớn tiếng quát hỏi: "Người tới là ai?"

Phụ nhân dừng bước, giơ tay lên ôm quyền thi lễ, nói: "Thanh Khâu Đồ Sơn thị cầu kiến Câu Trần Đại Đế, kính xin thông truyền."

Thiên tướng ôm quyền nói: "Thì ra là Thanh Khâu tiên tử, tiên tử chờ một chút, để ta đi thông bẩm."

Đồ Sơn Tích Ngọc khẽ gật đầu nói: "Làm phiền thiên tướng."

Đồ Sơn Tích Ngọc khống chế đụn mây đi tới trước Nam Thiên Môn, sau đó để đụn mây tản đi. Nàng đứng trên Bạch Ngọc quảng trường, dưới chân là tiên vụ mờ mịt, ánh mắt nhìn Nam Thiên Môn to lớn, trong lòng có chút thấp thỏm bất an, Lí Nhĩ hắn thật sự còn sống sao?

...

Trong Điểu Sào, Bạch Cẩm nhất thời quay đầu nhìn về phía Nam, ánh mắt không ngừng lóe ra, có vẻ hơi chột dạ.

Cô Lương tò mò hỏi: "Sư huynh, làm sao vậy?"

Bạch Cẩm đột nhiên đưa tay che đầu, ôi một tiếng nói: "Mấy ngày gần đây ta dùng não quá độ, đầu đau như muốn nứt ra rồi, cần phải bế quan nghỉ ngơi. Nếu có người đến thăm hỏi, kính nhờ hai vị sư muội giúp ta chiêu đãi một phen."

Cô Lương lập tức lo lắng nói: "Sư huynh ngươi không sao chứ? Ta nghe nói sử dụng não quá mức sẽ dễ dàng trở thành một kẻ ngốc. Vì thế trong mọi chuyện ta vẫn luôn tiết kiệm não, có thể không sử dụng liền cố gắng không sử dụng. Sư huynh, chẳng lẽ ngươi sắp biến thành kẻ ngốc rồi?"

Bạch Cẩm trừng mắt nhìn Cô Lương tức giận nói: "Có phải ngươi ước gì sư huynh trở nên ngu ngốc, sau đó ngươi sẽ chiếm hết hoa quả ở hoa viên của sư huynh không?"

Cô Lương liếm liếm môi theo bản năng, vội vàng lắc đầu nói: "Không có, không có, làm sao ta có thể muốn sư huynh ngốc đây? Ta quan tâm đến sư huynh nhất mà."

Trong lòng Thạch Cơ khẽ động, tò mò hỏi: "Sư huynh, ai sẽ đến bái phỏng sao?"

Bạch Cẩm trầm ngâm một chút, bất đắc dĩ nói: "Thôi! Trốn cũng trốn không thoát."

Nếu Đồ Sơn Tích Ngọc đã tới cửa tìm mình, chính mình lại tránh mà không gặp, sau đó Thái Thượng Lão Quân chắc chắn sẽ làm cho mình chịu không nổi.

Trong sự kiện Tây Hải lúc trước, Đồ Sơn Tích Ngọc chỉ nhìn thấy Lạc Bảo Kim Tiền của mình đã toàn lực tương trợ Thân Công Báo, hiện tại nàng cầu đến trên đầu mình, nếu mình mặc kệ không hỏi thì có phần quá mức vô tình vô nghĩa, vậy thì lần này giúp nàng một phen đi!

Bạch Cẩm đứng dậy nghiêm túc nói: "Thạch Cơ, truyền đại đội chấp pháp, Tư Pháp Thiên Thần, theo ta đi nghênh đón khách quý."

Thạch Cơ cũng kinh ngạc không thôi, sư huynh suất lĩnh đại đội chấp pháp tự mình đi nghênh đón, chẳng lẽ là hóa thân Thánh Nhân đến đây sao?

Nàng vội vàng đứng dậy đáp: "Vâng!" Sau đó xoay người bước nhanh ra ngoài.

Cô Lương vội vàng hỏi: "Còn ta thì sao? Sư phụ, ta làm gì đây?"

"Ngươi!" Bạch Cẩm suy nghĩ một chút nói: "Ngươi đi truyền Chân Vũ Đại Đế, Thiên Bồng Nguyên Soái, Tinh Vệ, Long Cát, A Tu đến đây."

"Vâng!” Cô Lương lập tức nhảy nhót chạy ra bên ngoài.



Chương 832: Tiên gia Thanh Khâu

Một lát sau, từng đạo tường vân từ bốn phương tám hướng bay tới, kinh động không ít tiên thần trong Thiên Đình nhao nhao tò mò nghị luận, chẳng lẽ lại xảy ra chuyện gì? Rất nhiều tiên thần tề tụ ở trong Điểu Sào.

Triệu Công Minh tò mò hỏi: "Sư huynh, ngài đột nhiên sốt ruột triệu hoán chúng ta đến đây là có chuyện gì quan trọng?"

Chân Vũ Đại Đế và Thiên Bồng Nguyên Soái cũng tò mò nhìn Bạch Cẩm, từ trước đến nay vị sư bá này rất ít khi triệu tập chúng ta, lần này ngay cả chúng ta cũng gọi tới, chẳng lẽ là xảy ra đại sự?

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Có một vị trưởng bối đến Thiên Đình, đợi lát nữa các ngươi và ta cùng nhau đi nghênh đón."

Toàn thể chúng tiên thần kinh nghi bất định, có thể được sư huynh xưng là trưởng bối cũng chỉ có những người nghe đạo trong Tử Tiêu Cung, cho dù là bọn hắn cũng không đáng để sư huynh ra quân ồ ạt mà nghênh đón như thế đâu? Trừ khi là một vị Thánh Nhân!

Khổng Tuyên khẽ lay động cái cánh lông vũ nói: "Sư huynh, có phải là hóa thân Thánh Nhân hàng lâm không?"

Cô Lương hưng phấn kêu lên: "Chẳng lẽ là sư phụ hóa thân đến đây?"

Vân Tiêu nhíu mày nói: "Sư phụ thích khiêm tốn, phô trương như thế hẳn là Nhị sư bá."

"Không đúng, Chân Vũ Đại Đế bọn hắn cũng đều tới, hẳn là Đại sư bá."

"Đại sư bá đã hóa thân tọa trấn ở Thiên Đình, làm sao còn có hóa thân đến đây? Chắc chắn không phải Đại sư bá."

"Chẳng lẽ là Nữ Oa nương nương?”

"Nữ Oa nương nương cũng có hóa thân ở Thiên Đình mà! Hẳn là Bình Tâm nương nương."

"Ta cảm thấy có thể là Tây phương Nhị Thánh đến hỏi tội, sư huynh triệu hoán chúng ta đến là vì muốn đánh Tây phương Nhị Thánh trở về."

Mọi người nhao nhao suy đoán, nhỏ giọng nghị luận vài tiếng sau đó dừng lại nhìn về phía Bạch Cẩm, chờ sư huynh giải thích nghi hoặc.

Bạch Cẩm nói: "Đều không phải, lần này người tới tuy rằng không phải Thánh Nhân nhưng địa vị cũng vô cùng đáng kính, dẫn các ngươi đi nghênh đón chủ yếu là để các ngươi quen mắt, ngày sau lúc đi lại ở hồng hoang chớ có đắc tội với nàng."

Long Cát nóng lòng kêu lên: "Sư phụ, rốt cuộc là ai tới vậy?"

"Vào thời Xuân Thu, rất nhiều đại năng được Thánh Nhân mời xuống phàm trần rao giảng, dùng cách này để chống lại thiên ma...”

Chúng tiên thần đều gật gật đầu bảo phải, chuyện này ai ai cũng biết mà, sư huynh (sư bá) còn kiếm được rất nhiều công đức, trở thành Phó gia chủ của bách gia, thật khiến người khác phải hâm mộ!

"... Sau khi phân thần của Thái Thượng Thánh Nhân hạ giới thì lấy tên là Lí Nhĩ và sáng tạo ra Đạo Giáo. Nhưng có một thiên cơ bí ẩn mà Thái Thượng Thánh Nhân vẫn luôn che giấu, đa phần chúng sinh trong hồng hoang đều không hay biết.”

Chúng tiên thần bị câu nói này khơi gợi lòng hiếu kỳ, Thái Thượng Thánh Nhân đã giấu giếm thiên cơ gì?

"Lúc Lí Nhĩ ở thế gian thì đã từng cưới vợ.”

"Cái gì?"

"Không thể nào!”

Chân Vũ Đại Đế cùng Thiên Bồng Nguyên Soái cùng hét lên thất thanh.

Đám người Triệu Công Minh, Dương Giao, Tinh Vệ quay mặt nhìn nhau, Đại sư bá đã thành thân ở Hạ Giới thật ư?

Chân Vũ Đại Đế vội vàng hỏi: "Sư huynh không thể nói bừa được đâu! Chuyện này là sao?"

"Cụ thể thế nào thì các ngươi đừng tìm hiểu, các ngươi chỉ cần biết người sắp đến chính là thê tử mà Đại sư bá đã thành thân khi còn ở dưới phàm gian là được, lát nữa các ngươi ra tiếp đón nàng ấy cùng ta.”

Thạch Cơ lo lắng nói: "Sư huynh, nếu đó là thiên cơ Đại sư bá đã che giấu, nay ngươi lại nói cho chúng ta biết như vậy, có khi nào sẽ khiến Đại sư bá không vui hay không?"

"Sẽ không, Đại sư bá đã ra tay che chở nàng, thiên cơ đã che dấu cũng sẽ hiện thế lại lần nữa, cho dù ta không nói thì qua một thời gian ngắn nữa các ngươi cũng tự biết thôi.”

Bên ngoài Điểu Sào có một giọng nói vọng vào: "Tướng sĩ trông coi Nam Thiên Môn cầu kiến Đế Quân.”

Bạch Cẩm bước ra bên ngoài, đám người Triệu Công Minh, Chân Vũ Đại Đế, Tinh Vệ lũ lượt theo sau. Sắc mặt kẻ nào kẻ nấy đều vặn vẹo, bọn hắn còn chưa tiêu hóa xong tin tức chấn động này. Đặc biệt là Chân Vũ Đại Đế cùng Thiên Bồng Nguyên Soái, trong đầu cả hai như có một đám dế đang nhảy loi choi. Đột nhiên biết tin bản thân có thêm một vị sư mẫu (sư bà) thì ta nên làm gì đây? Không biết sư mẫu (sư bà) có dễ tính hay không, lần đầu tiên gặp mặt ta có nên tặng quà không nhỉ, nhưng mà ta đã kịp chuẩn bị gì đâu!!!

Bạch Cẩm dẫn theo chúng tiên thần đi ra khỏi Điểu Sào, từ xa đã cất tiếng cười ha hả: "Thần tướng tìm ta có chuyện gì?"

Thần tướng nhìn đội quân sau lưng hắn mà phát hoảng, hắn không biết trong Câu Trần Thần Điện lại có nhiều đại thần như vậy, vội vàng cung kính hành lễ rồi nói: "Khởi bẩm Đế Quân, ngoài Nam Thiên Môn có một vị tiên gia của Thanh Khâu yêu cầu được gặp Đế Quân.

Tiểu thần không rõ lai lịch của vị tiên gia này nên không dám tự tiện hành sự, đặc biệt đến bẩm báo Đế Quân.”

"Ta đã biết, đa tạ thần tướng.”

Vị thần vội vàng nói: "Đó là bổn phận của ta!" Trong lòng lại trào ra một luồng nước ấm, Câu Trần Đại Đế nói đa tạ với ta kìa, Đại Đế thật là hòa ái, không hề kiêu căng, hoàn toàn khác biệt với cái đám tự xưng là đại thần tiên kia, đây mới là phong độ của bậc Đại Đế chứ.

Bạch Cẩm nghiêm túc nói: "Tất cả đi theo ta! Lát nữa nhớ đừng mất lễ nghĩa.”

Chương 833: Ta sẽ tin ngươi thêm lần nữa

Chúng thần theo Bạch Cẩm bay về phía nam, suốt đường đi, tất cả mọi người đều có vẻ trầm lặng, trong đầu thì đang hết sức rối loạn.

Vị tướng canh gác Nam Thiên Môn thì lấy làm hoảng hốt, vì sao những đại thần này ai cũng đi Nam Thiên Môn cả vậy? Chẳng lẽ bọn hắn đều đi nghênh đón nữ tiên kia? Chắc không phải đâu nhỉ!

Hắn vội vã nhớ lại xem hắn có đắc tội với nữ tiên kia hay không? Lúc nãy hắn nói chuyện với nữ tiên có phải hơi lớn tiếng không? Có làm nàng ấy sợ không? Cử chỉ của hắn có thất lễ quá hay không? Không hay rồi, hình như hắn đã quên chắp tay thi lễ, mà nàng ấy còn chắp tay thi lễ với mình nữa.

Trên trán vị thần tướng canh gác Nam Thiên Môn bỗng toát ra mộ tầng mồ hôi dày. Hắn căng thẳng đến nỗi đám mây đang cưỡi cũng có vẻ bất ổn, vô số ý nghĩ không ngừng xẹt qua trong đầu.

Một lát sau, mọi người đi tới Nam Thiên Môn, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Đồ Sơn Tích Ngọc đứng bên ngoài Nam Thiên Môn, đây chính là thê tử của Đại sư bá (sư phụ, sư gia) lúc hóa phàm sao?!

Đồ Sơn Tích Ngọc cũng nhìn thấy Bạch Cẩm đi đầu đám người, nàng tươi cười bước lên mấy bước gọi: "Bạch Cẩm, đã lâu không gặp.”

Bạch Cẩm đi đến gần Nam Thiên Môn, ôm quyền cung kính nói: "Bái kiến sư bá mẫu!"

Đại đội chấp pháp phía sau, rồi cả Thạch Cơ, Cô Lương cũng làm theo hắn, tất cả đều đồng thanh: "Bái kiến sư bá mẫu!"

Chân Vũ Đại Đế chậm nửa nhịp, vội vàng nghiêm trang hành lễ: "Bái kiến sư mẫu!"

Thiên Bồng Nguyên Soái cùng với Tinh Vệ, Dương Giao, Dương Tiễn và các tiên thần khác cũng hành lễ với nàng: "Bái kiến sư bà!"

Tất cả các vị thần tiên vừa tới đều cung kính hành lễ với nữ tiên này, chỉ còn lại thiên tướng trông coi Nam Thiên Môn đang đứng ngơ ngác, áo choàng sau lưng tung bay phấp phới, vô cùng nổi bật.

Thiên binh đứng gần đó đều trợn tròn mắt, sư bá mẫu của Đế Quân và các vị thuộc đại đội chấp pháp? Sư bà của Thiên Bồng Nguyên Soái? Thân phận của vị tiên tử này hiển hách cỡ nào vậy?

Tất cả thiên binh thiên tướng đều khóc không ra nước mắt, nếu ngài sớm nói ra thân phận của mình thì ai dám để ngài chờ ở đây! Lúc nãy ngài khiêm tốn như thế là hại thiên binh chúng thần đó!

Kịch. Tất cả thiên binh đều quỳ nửa người, đầu cúi thật thấp, không nói một lời.

Nhìn khắp Nam Thiên Môn chỉ còn lại Đồ Sơn Tích Ngọc và vị thiên tướng vừa báo tin lúc nãy là vẫn còn đứng.

Tất cả thiên binh đều lén lút ngó sang vị thiên tướng thủ vệ Nam Thiên Môn kia, trong lòng bất giác dâng lên một nỗi kính nể vĩ đại. Tướng quân không hổ là tướng quân, dù nhục dù vinh cũng không hề bày tỏ cái gì, tâm tính nhường ấy, khí độ nhường ấy, sao chúng ta có thể so sánh.

Đồ Sơn Tích Ngọc giật mình, vội vàng nói: "Đứng lên đi!"

Lúc bấy giờ chúng tiên thần mới chịu đứng dậy, cả đám đồ dồn ánh mắt về phía vị trưởng bối hồ tiên đang đứng trước mặt mình.

Trong mắt Đồ Sơn Tích Ngọc lóe lên một tia sáng kì dị, nàng hỏi: "Những vị này đều là vãn bối của hắn?"

Bạch Cẩm gật đầu nói: "Đúng vậy.”

Trái tim Đồ Sơn Tích Ngọc chợt dâng lên một cảm xúc mãnh liệt, nàng bước đến trước mặt Bạch Cẩm, giơ một tay nắm lấy cánh tay Bạch Cẩm, giọng nói chứa đầy chờ mong của nàng vang lên: "Hắn còn sống có phải không? Lí Nhĩ còn sống đúng không? Trông các ngươi lợi hại như vậy thì chắc chắn Lí Nhĩ không chết dễ dàng như vậy đâu.”

Bạch Cẩm đứng dậy, hắn cố gượng cười: "Bá mẫu, chuyện này tương đối phức tạp, ngài theo ta đi vào rồi ta sẽ nói rõ mọi chuyện với ngài.”

Đồ Sơn Tích Ngọc buông tay ra, uy hiếp hắn: "Ngươi đừng hòng gạt ta.”

Bạch Cẩm nở một nụ cười thật thà nói: "Bá mẫu, danh hào của đệ tử chính là tiểu lang quân thành thật thủ tín đấy.”

Đồ Sơn Tích Ngọc bật cười, đúng vậy! Lúc còn ở thế gian Bạch Cẩm rất thật thà, lương thiện.

"Ta sẽ tin ngươi thêm lần nữa.”

"Bá mẫu, mời ngài đi theo ta, ta đảm bảo sẽ không làm ngài thất vọng.”

Đồ Sơn Tích Ngọc đi theo Bạch Cẩm bay lên bầu trời, bên cạnh có rất nhiều đại thần vây quanh, đi trên đường có gặp vị tiên thần nào cũng được đối phương đứng lại nhường đường. Bọn hắn lén lút đánh giá Đồ Sơn Tích Ngọc, trong lòng cảm thấy vô cùng khiếp sợ, đây là ai? Sao lại có nhiều đại thần đi theo như vậy? Ngay cả Câu Trần Đại Đế mà cũng đi phía sau nàng ta nửa bước.

...

Trước Nam Thiên Môn, phó tướng đi tới trước mặt vị thiên tướng Nam Thiên Môn uy vũ cung kính nói: "Tướng quân, bọn họ đã đi rồi.”

Thiên tướng thủ vệ của Nam Thiên Môn vẫn không nhúc nhích, áo choàng sau lưng tung bay.

"Đại tướng.”

"Đại tướng.”

Phó tướng lại kêu thêm hai câu, hắn vỗ vai thiên tướng thủ vệ Nam Thiên Môn khiến hắn ngã ngửa về đằng sau, cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế đứng thẳng cứ thế đập lưng xuống mặt đất.

Phó tướng hoảng sợ kêu lên: "Tướng quân.”

"Đại tướng.”

"Đại tướng.”



Chương 834: Lão gia có chuyện muốn nói

Những thiên binh khác thấy vậy vội vã lao đến, cả đám vây quanh thiên tướng kêu lên rối rít, Nam Thiên Môn bỗng chốc loạn hết cả lên.

Bên phía Đâu Suất Cung, Thái Thượng Lão Quân ngồi xếp bằng trên Thái Cực thần tọa, trước mặt là Bát Quái Luyện Đan Lô đang bay lơ lửng, chậm rãi xoay tròn.

Kim Giác và Ngân Giác ngồi hai bên lò luyện đan, dùng Quạt Ba Tiêu quạt gió thổi lửa.

Ầm! Bát Quái Luyện Đan Lô đột nhiên chấn động, ngừng quay, đông một tiếng rơi xuống đất. Một luồng khí độc đỏ đen bay ra từ trong Bát Quái Luyện Đan Lô, lập tức khiến Âm Dương Nhị Khí Bình mất đi độc khí.

Kim Giác và Ngân Giác đột nhiên chấn động, lập tức tỉnh ngủ, lò đan dược này... hư rồi sao?

Hai người đều quay đầu nhìn về phía Thái Thượng Lão Quân với ánh mắt kinh ngạc, trong lòng liền dâng lên cảm giác vui sướng. Hu hu hu ~ Hóa ra lão gia cũng sẽ luyện ra phế đan, không phải bọn ta không làm việc chăm chỉ, mà là luyện đan quá khó.

Thái Thượng Lão Quân từ từ mở mắt, trong mắt mang theo vẻ bất lực. Lúc kích hoạt hai pháp bảo này, hắn đã biết ngày này nhất định sẽ đến. Chỉ là không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy, vẫn phải đi tìm Bạch Cẩm thôi.

Thái Thượng Lão Quân nói: "Kim Giác.”

Kim Giác nhanh chóng đứng dậy đáp: "Vâng!”

"Người đi làm cho ta một việc, bây giờ hãy đi tìm Câu Trần Đế Quân.”

Ánh mắt của Ngân Giác sáng lên, đi tìm Câu Trần Đế Quân? Vậy chẳng phải sẽ kiếm được tiền sao? Hắn nhanh chóng đứng lên, hét lên đầy phấn khích: "Lão gia, ta đi, ta cũng đi được! Kim Giác không đi nhanh bằng ta.”

"Cút!” Thái Thượng Lão Quân vung tay.

"A!” Kim Giác hét thảm một tiếng, lao ra khỏi Đâu Suất Cung, hóa thành một ngôi sao bạc rồi biến mất trên bầu trời.

Trong Đâu Suất Cung chỉ còn lại Thái Thượng Lão Quân, Kim Giác cùng với sự im lặng.

Trái tim Kim Giác đập chậm hai nhịp, hình như tâm trạng lão gia không được tốt cho lắm! Hắn vội vàng cung kính nói: "Xin lão gia phân phó.”

Thái Thượng Lão Quân nói: "Ngươi hãy âm thầm truyền vài câu cho Bạch Cẩm.”

Kim Giác nghi ngờ hỏi: "Âm thầm?”

Thái Thượng Lão Quân gật đầu nhấn mạnh: "Âm thầm, không được để ai biết.”

Kim Giác nghiêm túc, có thể khiến lão gia nghiêm nghị như vậy hẳn là một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, có thể liên quan đến bố cục của hồng hoang. Hắn lập tức trịnh trọng nói: "Đệ tử nhất định sẽ cẩn thận, tuyệt đối không truyền đến tai người khác.”

"Tốt lắm, ta đánh giá cao sự thận trọng của ngươi. Làm việc cho tốt, đừng thấy tiền mà sáng mắt giống như Ngân Giác.” Thái Thượng Lão Quân gật đầu hài lòng.

"Vâng! Đệ tử nhất định sẽ xem tiền tài như rác rưởi!” Kim Giác nghiêm túc đáp lại.

...

Một lúc sau, Kim Giác bối rối rời khỏi Đâu Suất Cung.

Trong đại điện, Thái Thượng Lão Quân cũng rối như tơ vò. Tích Ngọc! Rốt cuộc thì ta nên làm gì đây? Hay là để nàng lại? Không được, không được, sao Thánh Nhân có thể có tư tình được chứ?

Thái Thượng Lão Quân ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, có nên gặp nàng lần nữa không? Nhưng gặp thì có thể làm gì? Chẳng phải chỉ thêm phiền não thôi sao?

...

Kim Giác đi đến Điểu Sào, đứng bên ngoài Điểu Sào gọi với vào: "Sư huynh, sư huynh có ở nhà không?”

Giọng của Bạch Cẩm phát ra từ Điểu Sào: "Vào đi.”

Kim Giác đi về phía Điểu Sào, trên những bức tường trắng nổi lên những gợn sóng, Kim Giác xuyên qua những gợn sóng đó đi vào bên trong.

Vừa bước vào Điểu Sào, Kim Giác liền nghe thấy một tràng cười vang lên. Theo âm thanh đi được một đoạn hắn nhìn thấy một cảnh tượng kỳ dị.

Trên bãi cỏ dưới bóng râm của Điểu Sào, một nữ tử lạ mặt đang ngồi trên ghế mây cười khẽ. Ngồi xung quanh là Triệu Công Minh và tiên thần của đại đội chấp pháp, Dương Giao và tiên thần của Tư Pháp Thiên Thần, cũng như Câu Trần Đại Đế Bạch Cẩm, Thư Ký Quan Thạch Cơ, Thần Tài Cô Lương.

Chân Vũ Đại Đế ngồi ở vị trí vãn bối, Thiên Bồng Nguyên Soái thì đang xum xoe bưng trà rót nước, dâng thần quả lên cho nữ tử kia.

Kim Giác bối rối, tiên nữ này là ai? Sao lại được bọn hắn tôn trọng như vậy? Còn Thiên Bồng Nguyên Soái này, ngươi là thủ đồ ba đời của Nhân Giáo ta, đừng làm Nhân Giáo ta mất mặt được không?

Bạch Cẩm cười nói: "Kim Giác, ngươi đến đây có chuyện gì?”

Tất cả tiên thần đều nhìn về phía Kim Giác, sắc mặt ai nấy đều vô cùng kỳ lạ. Đây là người của Đâu Suất Cung, chẳng lẽ Thái Thượng Lão Quân phái đến để đón người sao?

Dưới ánh mắt kỳ quái của tất cả tiên thần, Kim Giác cảm thấy không được tự nhiên, vội nói: "Sư huynh, lão gia có chuyện muốn nói với ngươi.”

"Chuyện gì?”

Kim Giác do dự một lát rồi nói: "Sư huynh, có thể dời bước nói chuyện được không?”

Trong lòng Bạch Cẩm khẽ động, đứng dậy cười nói: "Được!”

Bạch Cẩm dẫn Kim Giác đi vào thiên điện, đóng cửa điện lại, tò mò hỏi: "Không biết sư bá có gì phân phó?”

Kim Giác lon ton chạy tới trước cửa, khẽ mở một khe hở nhìn ra bên ngoài. Thấy không có ai, Kim Giác mới nhẹ nhàng đóng cửa điện lại, dùng thủ quyết thi triển một trận pháp cách âm.

Bạch Cẩm cười nói: "Yên tâm đi! Ta đã thêm trận pháp cách âm lúc xây dựng cung điện rồi. Rốt cuộc là chuyện gì mà sư đệ lại thận trọng như vậy?”

Kim Giác quay người lại nói với vẻ mặt nghiêm túc: "Sư huynh, lão gia có ba câu muốn nói, xin sư huynh nhớ kỹ, chuyện này liên quan đến bố cục của hồng hoang tam giới.”

Trong mắt Bạch Cẩm lóe lên một tia dị sắc, chẳng lẽ thật sự là chuyện liên quan đến sự cân bằng của hồng hoang tam giới? Không liên quan đến Đồ Sơn Tích Ngọc sao?

Bạch Cẩm cũng nghiêm túc nói: "Sư đệ mời nói, ta nhất định sẽ nhớ kỹ.”