Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 50: Được tăng Đại Mông Tâm Kinh



Sau hai ngày ngắn ngủi, một tòa đạo cung khổng lồ đã tọa lạc tại trên đỉnh núi, màu sắc chủ đạo là một màu tím oai phong và trang nghiêm.

Chúng đệ tử cung kính đứng trên đỉnh núi, xếp thành hai hàng chỉnh tề, tất cả đều tỏ vẻ kích động, trong lòng dâng lên một cỗ kiêu ngạo và tự hào, đạo cung của sư phụ cũng có công lao của ta!

Bạch Cẩm cũng vô cùng vui vẻ, bản thân tiết kiệm được kha khá vật liệu, chắc hẳn đạo cung của ta sẽ có thể tiến gần thêm một bước rồi, sư phụ vẫn rất hào phóng.

Một đạo thân ảnh thẳng tắp lẳng lặng xuất hiện trước đạo cung.

Toàn bộ chúng đệ tử Tiệt Giáo đều chắp tay làm lễ, sau đó rối rít kêu to: "Bái kiến sư phụ..."

Bạch Cẩm cũng tiến lên, cung kính chắp tay thi lễ: "Sư phụ, đạo cung của ngài đã xây xong, tuy rằng không hoàn mỹ nhưng đều là một phen tâm huyết của các đệ tử, vẫn mong sư phụ đừng ghét bỏ."

Tất cả đệ tử Tiệt Giáo còn lại đều gật đầu, ánh mắt mong đợi nhìn sư phụ, hy vọng có thể được sư phụ chấp thuận.

"Rất tốt!" Thông Thiên cười nói, đi dọc theo thềm bạch ngọc vào bên trong, chúng đệ tử Tiệt Giáo lần lượt đi theo sau.

Bước vào cửa chính là một đình viện to lớn, bên trong đình viện có kỳ hoa dị thảo, cầu nhỏ nước chảy, phong cảnh vô cùng xinh đẹp.

Bạch Cẩm giới thiệu: "Sư phụ, trong đám hoa cỏ này, có một số là do đệ tử Tiệt Giáo ta cung cấp, cũng có một số là chút tâm ý của các đệ tử."

Thông Thiên hài lòng gật đầu, xoay người đi dọc theo đường mòn đến thiên điện bên cạnh.

"Sư phụ, nơi này là Luyện Đan Điện!"

"Sư phụ, đây là Luyện Khí Điện!"

"Sư phụ, đây là Luyện Trận Điện!"

"Sư phụ, đây là cung điện để nghỉ ngơi!"

"Sư phụ, đây là Tàng Kinh Điện!"

"Sư phụ, đây là cung điện để thưởng trà!"

"Sư phụ, đây là cung điện để ngộ đạo!"

"Sư phụ, đây là Tàng Bảo Các!"

"Sư phụ, ta thật sự không nghĩ được nữa rồi." Bạch Cẩm bất lực nhìn sư phụ ở bên cạnh.

Thông Thiên ra khỏi đại điện cuối cùng, ung dung nói: "Nơi này có rất nhiều điện không dùng tới!"

Bạch Cẩm gật đầu liên tục: "Đúng vậy! Thật sự quá lãng phí. Chính người là người đòi xây tám tòa cung điện, nói rằng để trấn áp tứ phương bát cực mà."

"Ý của ta sao?"

"Đúng vậy! Hình thiết kế mà ngài đưa cho ta chính là như vậy."

"Ồ! Mấy cái cung điện này cũng được lắm, ta rất thích."

Bạch Cẩm không nói gì, sau đó vội vàng đuổi theo sư phụ.

Cuối cùng đoàn người lại đi tới trước đại điện ở tiền viện, đại điện nguy nga tọa lạc ngay chính giữa, trên mỗi đạo môn đang đóng chặt đều có một đạo kiếm văn, hợp chung với nhau tạo thành một chuôi Tiên Kiếm, kỳ lạ là đây chính là kiểu dáng của Thanh Bình Kiếm.

Bạch Cẩm cung kính nói: "Sư phụ, đây chính là chủ điện, xin sư phụ ban tên!"

"Bích hải triều phản chiếu trăng sáng, trời trong xanh, mây bay, gió mát, gọi là Bích Du Cung đi!" Thông Thiên giáo chủ vung tay, tấm bảng hiệu trên đại điện lập tức hiện lên ba chữ lớn, Bích Du Cung.

Cửa đại điện ầm ầm mở ra, thân ảnh Thông Thiên giáo chủ lặng lẽ biến mất.

Một giọng nói từ trong đại điện truyền ra: "Vào đi!"

Chúng đệ tử lập tức nối đuôi nhau đi vào đại điện.

Trong đại điện, Thông Thiên giáo chủ đang ngồi trên chủ vị, dáng người thẳng tắp, oai phong lẫm liệt.

Chúng đệ tử Tiệt Giáo lần lượt quỳ trên bồ đoàn phía dưới rồi cung kính nói: "Bái kiến sư phụ!"

Thông Thiên mở miệng: "Kể từ hôm nay, Kim Ngao Đảo ở Đông Hải sẽ là đạo tràng của Tiệt Giáo ta!"

Tất cả chúng đệ tử đều mừng rỡ bái lạy và nói: "Chúng ta đi theo sư tôn, không bao làm tổn hại uy danh của Tiệt Giáo."

Thông Thiên cười ha ha: "Được! Các ngươi đều là đồ đệ ngoan của Tiệt Giáo ta."

"Sư phụ, đệ tử có việc muốn bẩm báo!" Bạch Cẩm dập đầu nói.

"Việc gì?"

Bạch Cẩm ngẩng đầu mỉm cười: "Lần xây đạo cung này vẫn còn dư lại một vài phế liệu rách nát, lộn xộn, đệ tử muốn giúp ngài xử lý."

Đột nhiên Đa Bảo trợn tròn mắt, nghiêng đầu khó tin nhìn Bạch Cẩm, ngươi gọi mấy cái Tiên Thiên linh tài kia là phế liệu rách nát sao? Hắn vội vàng dập đầu: "Sư phụ, đệ tử cũng có thể hỗ trợ xử lý?"

Bạch Cẩm nghiêng đầu trừng mắt nhìn Đa Bảo: "Sư huynh, ngươi thật sự hết chỗ nói?"

Đa Bảo mịt mờ trừng mắt nhìn lại: "Do ngươi quá tham lam!"

Bạch Cẩm vội vàng khom lưng: "Sư phụ, đệ tử định xin nghỉ mấy ngày!"

Đa Bảo nhíu mày, hắn lại muốn đưa ra cái yêu sách gì?

"Ồ! Có chuyện gì?"

Bạch Cẩm cung kính nói: "Nghe được lời nói của sư phụ còn hơn khổ tu nghìn vạn năm, ý tưởng xây dựng đạo cung của sư phụ hàm chứa lễ nghĩ tột cùng của đại đạo, đệ tử thực sự khó mà lĩnh hội được nên mới dự định đi thỉnh giáo Đại sư bá."

Thông Thiên cười ha ha: "Cũng tốt, quả thật ngươi cần phải đi bái kiến hai vị sư bá kia của ngươi một chút, ngươi cũng tiện thể xử lý những phế liệu kia giúp vi sư đi!"

Bạch Cẩm mừng rỡ khom lưng nói: "Đa tạ sư tôn!"

Đa Bảo tức đến sùi bọt mép, hắn hận cái đồ nịnh hót đáng ghét này đến nghiến răng nghiến lợi.

Thông Thiên nhìn quanh mọi người ở phía dưới: "Các ngươi hợp lực xây dựng đạo cung cho vi sư, vi sư vô cùng mừng rỡ, ta đã tìm được một vài hải đảo ở Đông Hải để ban cho các ngươi, cũng xem như là nơi định cư sau này."

"Thạch Cơ."

Thạch Cơ hơi sửng sốt một chút, sau đó vội vàng cung kính đáp: "Có đệ tử!"

"Ban cho ngươi Cô Lâu Đảo làm đạo tràng!" Một đạo thanh quang bay ra từ trong tay Thông Thiên rồi rơi đến trước mặt Thạch Cơ, hóa thành một khối sơn thạch màu nâu.

Thạch Cơ mừng rỡ nói: "Đa tạ sư phụ!" Sau đó nàng đưa tay nắm lấy sơn thạch, trong vô thức, Thạch Cơ lập tức cảm ứng được một hòn đảo đang tọa lạc tại một nơi cách Kim Ngao Đảo không xa.

"Cầu Thủ Tiên."

"Có đệ tử!"

"Ban cho ngươi Thanh Phong Đảo làm nơi định cư."

"Đa tạ sư phụ."

Một đạo thanh quang bay đến trước mặt Cầu Thủ Tiên, sau đó hóa thành một tòa sơn thạch.

"Linh Nha Tiên."

"Có đệ tử!"

"Ban cho ngươi Nguyệt Nha Đảo làm nơi định cư."

"Cô Lương."

"Sư phụ, có đệ tử!"

"Ban cho ngươi Ma Cô Đảo làm nơi an thân lập mạng."

"Đa tạ sư phụ!"

"Kim Quang."

"Có đệ tử!"

"Ban cho ngươi Quang Minh Đỉnh làm nơi an thân lập mạng."

"Đa tạ sư phụ!"

Chương 136: Tam Quang Tiên Đảo và Phân Bảo Nhai

Từng hòn đảo lần lượt được ban xuống, chúng đệ tử Tiệt Giáo đều tỏ vẻ vui mừng, có riêng một hòn đảo làm đạo tràng tốt hơn nhiều so với việc ở cùng nhau trên Côn Luân Sơn trước kia.

Cuối cùng chỉ còn lại Đa Bảo, Vô Đương, Kim Linh và Quy Linh, bốn vị đệ tử thân truyền cùng với Bạch Cẩm là chưa được ban đảo.

Thông Thiên phất tay nói: "Từng người các ngươi đều tự đi đi!"

"Dạ!" Mấy trăm đệ tử ngoại môn đồng loạt đáp lại, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, bọn hắn rối rít phấn khởi mà rời khỏi Kim Ngao Đảo, trong lòng đầy mong đợi bay về phía địa bàn của mình.

...

Trong đại điện, Thông Thiên nhìn quanh năm vị đệ tử phía dưới và nói: "Các ngươi có thể đi ra ngoài xây dựng đạo tràng, cũng có thể ở lại Kim Ngao Đảo."

Quy Linh thánh mẫu vội vàng cười hì hì: "Sư phụ, ta xác định sống trên Kim Ngao Đảo rồi, đây là nhà của ta."

Kim Linh thánh mẫu cũng gật đầu liên tục: "Ta cũng ở trên Kim Ngao Đảo."

Bạch Cẩm đầy mong đợi hỏi: "Sư phụ, ở trên Kim Ngao Đảo sẽ được bố trí đạo cung sao?"

"Nếu không thì ngươi ở Bích Du Cung chắc?"

Bạch Cẩm ngượng ngùng cười: "Thế thì thôi ạ! Ảnh hưởng không tốt lắm. Sư phụ, vậy ta ở bên ngoài giữ cửa cho ngài."

Thông Thiên chìa tay, một đạo thanh quang bay ra, rơi đến trước mặt Bạch Cẩm, sau đó một khối đá tam thể hiện lên: "Đây là trung tâm của Tam Quang Tiên Đảo. Lúc ta cùng với hai vị sư bá của ngươi chưa thành Thánh đã từng du lịch qua Đông Hải và tình cờ phát hiện ra một tòa tiên đảo, ở đó có một cái bạch ngọc đàm, bên trong có tam quang nhật, nguyệt và tinh lấp lánh. Nhị sư bá của ngươi thu lấy thần thủy của tam quang, sau đó tặng cho ngươi. Đại sư bá của ngươi thu lấy bạch ngọc đàm rồi luyện chế thành một chiếc bình ngọc đựng đan. Mà vi sư lại thu lấy tòa tiên đảo này, từ nay về sau, nó sẽ được ban cho ngươi làm đạo tràng."

Bạch Cẩm mừng rỡ kêu lên: "Đa tạ sư phụ!" Sau đó hắn vội vàng thu hồi tam thể thần thạch.

"Vô Đương, ngươi thì sao?"

Vô Đương thánh mẫu cung kính nói: "Đệ tử cũng nguyện ý ở lại Kim Ngao Đảo bầu bạn với sư phụ."

Thông Thiên khẽ gật đầu, khuôn mặt đầy vẻ tươi cười.

Đa Bảo hơi do dự nhưng vẫn cung kính bái lạy: "Đệ tử thỉnh cầu sư phụ cho lập đạo tràng ở bên ngoài."

Thông Thiên chỉ tay, một đạo thanh quang bắn ra, ngưng tụ thành một khối sơn thạch màu xám ở trước mặt Đa Bảo: "Năm đó đạo tổ giảng đạo ở Tử Tiêu Cung, sau khi buổi giảng dạo kết thúc thì tới Phân Bảo Nhai chia bảo, lúc chúng Thần Thánh nhận bảo xong, vi sư lập tức thu Phân Bảo Nhai lại, kể từ hôm nay nó sẽ trở thành đạo tràng của ngươi."

Đa Bảo kinh ngạc và mừng rỡ bái lạy: "Đa tạ sư phụ!" Mặc dù hắn vẫn không biết Phân Bảo Nhai này có gì đặc biệt nhưng chỉ riêng việc nó được chọn làm nơi đạo tổ chia bảo thì đã đủ thấy Phân Bảo Nhai này bất phàm rồi.

Thông Thiên phất tay nói: "Đều đi đi!"

Năm người cùng đứng dậy, chắp tay thi lễ rồi đi ra ngoài.

Sau khi ra khỏi đại môn của Bích Du Cung, Bạch Cẩm nhìn về phía khối đá trong tay Đa Bảo rồi nở một nụ cười thân thiết, hữu hảo, kèm theo một chút chất phác: "Sư huynh, khối đá kia của ngài trông có vẻ u tối, hẳn là hòn đảo cũng không tốt lắm, quá không phù hợp với thân phận của ngươi rồi, hôm nay sư đệ ta đành chịu thiệt vậy, ta sẽ đổi đạo tràng với ngươi."

"Không đổi!"

"Đừng mà! Sư huynh, sư đệ thật sự không đành lòng để ngươi ở một nơi vắng vẻ như thế."

Đa Bảo dừng bước, nhìn Bạch Cẩm rồi nhàn nhạt nói: "Sư đệ, Tam Quang Đảo rất đẹp nhưng nếu ngươi để nó trống không hoặc là kiến tạo một đạo cung toàn là đất đã thì sẽ còn không đẹp nữa rồi.

Số tiên tài thần bảo còn dư lại sau khi xây đạo cung cho sư phụ cũng không đủ để xây dựng một tòa đạo cung, so với việc quan tâm đạo tràng của sư huynh có đẹp hay không thì ngươi vẫn nên nghĩ xem làm thế nào để xây đạo cung của mình đi!"

Bạch Cẩm đưa tay che ngực, sau đó lảo đảo lui về sau hai bước rồi lẩm bẩm nói:

"Sư huynh, ngươi đâm vào tim ta rồi!"

"Ha ha..." Đa Bảo cười rộ lên, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài.

Bạch Cẩm bỏ tay xuống rồi vội vàng đuổi theo.

Bạch Cẩm cầm lấy khối đá ba màu rồi đi thẳng ra một trăm dặm về phía nam của Kim Ngao Đảo, sau đó hạ xuống một hòn đảo nhỏ, hắn quan sát xung quanh, phong cảnh trên đảo vô cùng tuyệt sắc, sản vật cũng rất phong phú, đủ loại chim muông xinh đẹp đang bay lượn và hót véo von, còn có sông nước hiểm trở, thác nước mỹ lệ.

Sau khi đi dạo một vòng, Bạch Cẩm đi tới một bụi cỏ trên đất, ngửa mặt nằm xuống và ngắm nhìn bầu trời, trong lòng âm thầm dự tính những phế liệu mà mình tiết kiệm được. Làm thế nào bây giờ? Hoàn toàn không đủ!

Không được, không thể ngồi chờ chết, cũng không thể ngồi chờ vật liệu từ trên trời rơi xuống được, Bạch Cẩm xoay người ngồi dậy rồi bay vọt lên cao, xoay người một cái trên không trung, sau đó ‘ùm’, hắn lao xuống biển.

Sáng sớm hôm sau, mấy đạo thân ảnh cưỡi mây đạp gió mà tới, bọn hắn trôi lơ lửng ở bên ngoài hải đảo rồi mừng rỡ kêu lên: "Sư huynh..."

"Cầu kiến sư huynh!"

...

Trên bãi cỏ, Bạch Cẩm đang nấu một con sò biển lớn, khắp người đều là bụi bặm, nghe được tiếng kêu, hắn vội vàng đứng dậy, vẫy tay thu hồi sò biển, sau đó tiên quang lưu chuyển khắp người, Bạch Cẩm lại khôi phục dáng vẻ ngăn nắp và sạch sẽ.

Hắn san phẳng lại bãi cỏ và nói: "Tất cả vào đi!"

Mấy đám mây bay tới, bay xuống bãi cỏ ở bên cạnh Bạch Cẩm, theo thứ tự là Thạch Cơ, Cô Lương, Vân Tiêu, Quỳnh Tiêu, Bích Tiêu cùng với Kim Quang Tiên và Triệu Công Minh.

Cô Lương quan sát xung quanh rồi mừng rỡ kêu lên: "Sư huynh, đạo tràng của ngài thật đẹp!"

"Đây là đạo tràng sư phụ ban cho, tên là Tam Quang Tiên Đảo."

Chương 137: Mượn vật liệu

Triệu Công Minh cười ha ha: "Thật trùng hợp! Đạo tràng của ba vị muội muội này của ta tên là Tam Tiên Đảo, chỉ thiếu mỗi một chữ."

Vân Tiêu mỉm cười: "Nó cách đây cũng không xa, sau này vẫn mong sư huynh quan tâm nhiều hơn."

Bạch Cẩm cười nói: "Sư muội khách khí rồi! Đã là đồng môn thì quan tâm lẫn nhau chính là việc nên làm."

Thạch Cơ nghi ngờ: "Sư huynh, đạo cung của ngài đâu?"

Bạch Cẩm hỏi ngược lại: "Đạo cung của các ngươi đều đã xây xong rồi sao?"

Mấy người đồng loạt gật đầu, ngay cả Cô Lương cũng gật đầu như chuyện đương nhiên, dĩ nhiên là xây xong rồi!

Bạch Cẩm lập tức cảm thấy tức ngực, thậm chí ngay cả Cô Lương mà ta cũng không bằng ư?

Hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa rồi ung dung nói: "Vừa mới rời khỏi Côn Luân nên trong lòng nhất thời có chút xúc động, ngẩng đầu nhìn trăng sao, ta lại nhớ tới trời đêm ở Côn Luân, mặc dù núi và biển đều có chung một ánh trăng nhưng lòng thì đã không phải lúc xưa nữa rồi!"

Ánh mắt đám người Thạch Cơ, Triệu Công Minh nhìn Bạch Cẩm đều lập tức thay đổi, sư huynh thật là một người trọng tình cảm!

Thạch Cơ gật đầu cảm thán: "Sư huynh nói rất đúng, mặc dù khi ở Côn Luân Sơn, chúng ta rất hay cãi nhau ầm ĩ nhưng đột nhiên rời khỏi thì trong lòng thật sự có chút nhớ."

Vân Tiêu nhu hòa nói: "Sư huynh, việc xưa có thể nhớ lại nhưng chúng ta vẫn phải nhìn về phía trước. Hôm nay, chi bằng chúng ta cùng giúp sư huynh xây dựng đạo cung đi."

Triệu Công Minh cười ha ha: "Đại muội nói rất đúng! Sư huynh, hôm nay chúng ta sẽ giúp ngài."

Bạch Cẩm mơ hồ trợn trắng mắt, ta cảm thấy các ngươi đang muốn bêu xấu ta thì có, hắn lập tức nở nụ cười thân thiết: "Ta cảm ơn các ngươi! Tuy nhiên ta còn có chút việc muốn đi cầu kiến sư phụ, hôm nay không có cách nào xây dựng được, các ngươi cứ tùy ý đi dạo một chút, ta đi trước đây." Lúc này dưới chân xuất hiện một đám mây, Bạch Cẩm bay thật nhanh về phía Kim Ngao Đảo.

Triệu Công Minh nghi ngờ nói: "Ơ... Sao sư huynh lại đi rồi?"

Thạch Cơ giải thích: "Chắc là sư huynh đi thỉnh an sư phụ."

Triệu Công Minh vội vàng hỏi: "Thỉnh an sư phụ? Vậy chúng ta có phải đi không?"

Cô Lương lắc đầu: "Dĩ nhiên chúng ta không được đi, không phải đệ tử nào cũng có tư cách quấy rầy sư phụ, toàn bộ Tiệt Giáo cũng chỉ có mấy vị kia sư huynh, sư tỷ thân truyền cùng với Bạch Cẩm sư huynh của chúng ta mới có tư cách đi thỉnh an sư phụ."

Triệu Công Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một cỗ hâm mộ, Bạch Cẩm sư huynh thật là lợi hại, không hổ là đệ tử ngoại môn đứng đầu.

Bạch Cẩm bay một mạch về lại Bích Du Cung rồi chắp tay thi lễ: "Sư phụ, đệ tử đến thỉnh an ngài."

"Vào đi!" Âm thanh của Thông Thiên vang lên trong đạo cung.

Bạch Cẩm sải bước đi vào đạo cung, quỳ trên một cái bồ đoàn rồi lớn tiếng nói: "Đệ tử thỉnh an sư phụ, chúc cho sư phụ thông suốt Thánh đạo, mọi việc thuận lợi, chúc cho Tiệt Giáo ta uy đức hồng hoang, phồn vinh hưng thịnh."

"Đứng lên đi!"

Bạch Cẩm đứng dậy duỗi hai tay, trên tay xuất hiện một con sò biển có kích cỡ vài thuốc, bên trong sò biển bày các loại nguyên liệu nấu ăn, hơi nóng bốc lên, lúc này hắn mới vừa đi vừa chạy về phía trước rồi tươi cười nói: "Sư phụ, đây là đồ đệ tử biếu ngài, là một món ngon mà tối hôm qua đệ tử mới nghiên cứu và làm ra được, vừa làm xong, đệ tử lập tức bưng tới cho ngài, mời sư phụ thưởng thức."

Thông Thiên vẫy tay thu hồi sò biển, sau đó quan sát Bạch Cẩm: "Hôm nay lại ân cần như vậy? Nói đi! Có chuyện gì?"

Bạch Cẩm ngượng ngùng cười: "Sư phụ, đệ tử muốn thú nhận một chuyện."

"Nói!"

"Sư phụ, đệ tử chưa chuẩn bị vật liệu xây dựng đạo cung, ngài có thể lại cho đệ tử mượn một chút được không? Hiện tại chút phế liệu này không đủ để xây dựng đạo cung."

"Vi sư xây luôn cho ngươi một tòa đạo cung, thấy thế nào?"

Bạch Cẩm gật đầu liên tục, đôi mắt sáng lên, hắn mừng rỡ nói: "Được ạ! Được ạ! Đa tạ sư phụ."

"Ngươi nghĩ hay quá nhỉ."

Bạch Cẩm lập tức thất vọng cúi đầu.

"Bạch Cẩm, vi sư nơi này vẫn còn một ít vật liệu."

Hia mắt Bạch Cẩm sáng lên, hắn vội vàng ngẩng đầu, mong đợi nhìn sư phụ, đôi mắt to sáng rực chớp chớp, sư phụ, người thấy ta có đáng yêu không?

Thông Thiên đổi đề tài rồi đột nhiên nói: "Vi sư định truyền đạo ở Đông Hải."

Nụ cười trên mặt Bạch Cẩm lập tức biến mất, dáng vẻ cợt nhả được thay bằng vẻ nghiêm nghị, nói: "Sư phụ, ta phản đối! Chúng ta vừa mới đặt chân ở Đông Hải, để một thời gian hãy thu học trò thì tốt hơn, hơn nữa sau này, khi chiêu mộ đệ tử, chúng ta cũng phải xem xét chặt chẽ, chỉ lấy người ưu tú, không thể để sự việc giống như lần trước tiếp tục phát sinh được, đệ tử tùy tiện thu nhận lại dám ẩu đả ở Côn Luân Sơn, thật sự quá vô pháp vô thiên, làm sao loại người như vậy có thể trở thành đệ tử của Tiệt Giáo ta chứ?"

Thông Thiên mỉm cười gật đầu: "Bạch Cẩm, ngươi nói rất có lý. Thôi được! Vi sư sẽ lại chờ thêm vậy."

Bạch Cẩm thở phào nhẹ nhõm, sau đó chắp tay thi lễ: "Sư phụ anh minh!"

Thông Thiên bừng tỉnh: "Đúng rồi, Đại sư bá của ngươi cũng đang xây dựng đạo cung, có thể sẽ còn dư lại một ít phế liệu."

Hai mắt Bạch Cẩm sáng lên, hắn vội vàng chắp tay lạy một cái, sau đó áo não kêu: "Sư phụ, hôm qua ta đã nói là phải đi thỉnh an Đại sư bá nhưng không ngờ lại có thể quên được loại việc quan trọng này, vẫn mong sư phụ đưa ta qua đó, ta sẽ đi thỉnh an và chào hỏi Đại sư bá."

Thông Thiên mỉm cười: "Hiếm khi ngươi lại có hiếu tâm như này, nếu đi thì hãy ở lại với Đại sư bá của ngươi mấy ngày."

"Vâng!" Bạch Cẩm vui vẻ nói.

Thông Thiên vung tay lên, trong nháy mắt, thân ảnh của Bạch Cẩm đã biến mất.

Trong đại điện, Thông Thiên lập tức kêu lên: "Vô Đương."

Vô Đương thánh mẫu từ bên ngoài đi vào, chắp tay thi lễ nói: "Sư phụ."

"Ngươi đi truyền tin ra ngoài rằng vi sư muốn thu rất nhiều đồ đệ, người có duyên đều có thể tới bái sư."

Chương 138: Bị Chuẩn Đề ngăn trở

Vô Đương thánh mẫu hơi do dự, chần chờ nói: "Sư phụ, hẳn là việc thu đồ đệ nên giao cho Bạch Cẩm sư đệ phụ trách chứ? Hắn mới là đệ tử ngoại môn đứng đầu."

Thông Thiên ho khan: "Bạch Cẩm hắn vẫn còn có những việc khác, đã đi đến hồng hoang đại địa rồi, ngươi hãy chủ trì lần thu đồ đệ này đi, mở ra cánh cửa tiện lợi."

Vô Đương thánh mẫu đành nói: "Vâng! Đệ tử hiểu rồi." Sau đó nàng xoay người đi ra ngoài.

...

Hồng hoang bát ngát, vạn vật mênh mông.

Một đạo quang mang lóe lên, Bạch Cẩm lập tức xuất hiện trong một dãy núi.

Bạch Cẩm lắc lắc cái đầu đang choáng váng, sau đó ngẩng lên nhìn khắp xung quanh, thú gầm vượn hú, ưng lượn hổ gầm, hắn có thể nhìn thấy một mảnh vắng lặng, không hề có bóng người, đây là đâu?

Bạch Cẩm thả ra nguyên thần chi lực, bao trùm vạn dặm trong thiên địa nhưng lại hoàn toàn không phát hiện được sự tồn tại của đạo tràng nào cả, đừng nói là đạo tràng, ở đây chỉ có một vài tiểu yêu tiểu quái, ngay cả một đại tu sĩ cũng không có.

Bạch Cẩm lập tức trợn tròn mắt, sư phụ đưa ta đến nhầm chỗ rồi? Đây là đâu? Ta không biết đường!

Bạch Cẩm cưỡi mây, bay về phương xa, hắn quan sát khắp nơi dọc theo đường đi, ta có công đức trong người nên hẳn là gặp nạn sẽ hóa tốt lành đúng không? Đại năng ẩn cư mau ra đây đi, ở đây có đạo hữu lạc đường.

Trong ba ngày, Bạch Cẩm xuyên qua núi cao sông lớn, vượt qua ba vạn dặm đồng bằng nhưng một bóng người của đại năng tu sĩ cũng không thấy, như vậy có thể thấy được đây là nơi vắng lặng bực nào.

"Ha ha... Sư chất đi đâu đó?"

Lúc Bạch Cẩm đang vội vàng bay đi thì đột nhiên một giọng nói vang lên.

Trong lòng vô cùng vui mừng, mình gặp được đại năng rồi? Hắn vội vàng dừng mây lại rồi nhìn xung quanh.

"Xuống đây."

Bạch Cẩm chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó lập tức xuất hiện trong một cái sơn cốc, bên trong sơn cốc có một thanh niên tuấn mỹ mặc bạch y đang ngồi xếp bằng trên một đóa hoa khổng lồ, phía trước có một vị lão phụ nhân đang quỳ.

Bạch Cẩm cả kinh kêu lên: "Sư thúc!" Hắn lùi lại hai bước theo bản năng, trong lòng âm thầm kêu khổ, như này thì vận khí của ta là tốt hay là không tốt đây? Bạch Cẩm âm thầm nhắc nhớ bản thân phải thật cảnh giác, vị thiếu niên trước mặt này chính là Chuẩn Đề Thánh Nhân của Tây phương, theo như sư phụ nói, hắn đã thèm muốn mình rất lâu rồi.

Chuẩn Đề đưa tay đặt trên đỉnh đầu của lão phụ nhân, sau đó ôn tồn nói: "Ngươi có duyên với Tây Giáo của ta, hôm nay hiểu rõ bản tâm, nguyện ý quy y, ta ban cho ngươi danh hiệu Tì Lam Bà, có thể vào Cực Lạc tịnh thổ để nghe đạo luyện pháp."

Lão phụ nhân quỳ xuống đất, dập đầu kích động: "Đa tạ Thánh Nhân! Đa tạ Thánh Nhân!"

Chuẩn Đề ôn tồn nói: "Đứng lên đi!"

Lão phụ nhân lập tức đứng dậy, xoay người đứng ở sau lưng Chuẩn Đề Thánh Nhân, sắc mặt nghiêm túc.

Chuẩn Đề nhìn về phía Bạch Cẩm: "Tiểu sư điệt, hình như ngươi rất sợ ta? Vì sao vậy?"

Bạch Cẩm vội vàng chắp tay thi lễ thật sâu, sau đó trịnh trọng nói: "Ta không hề sợ sư thúc, ta chỉ kính trọng sư thúc."

Chuẩn Đề cười ha ha: "Tiểu sư điệt nói chuyện rất thông minh, người khiến mọi người sợ hãi là ma, khiến chúng sanh kính trọng mới là Thần Thánh."

"Sư thúc nói rất đúng!"

"Tiểu sư điệt, ngươi không ở Đông Hải mà lại chạy đến nơi vắng lặng này làm gì?"

Bạch Cẩm nói thầm: "Ta cũng không biết! Sư phụ nói đưa ta đến tìm Đại sư bá nhưng ta vừa xuất hiện đã ở gần đây rồi."

Chuẩn Đề quan sát Bạch Cẩm, trong lòng âm thầm suy nghĩ, nơi này cách Dương Thọ Sơn trăm vạn dặm, Thông Thiên cố ý đưa Bạch Cẩm tới nơi này, đây là không muốn để Bạch Cẩm gặp được Thái Thượng sư huynh! Khóe miệng hắn lộ ra một nụ cười châm biếm, mặc dù Chuẩn Đề không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng phá hư tính toán của Thông Thiên sư huynh cũng rất thú vị.

Chuẩn Đề chậm rãi nói: "Ở phía nam Bất Chu Sơn, cách tổ địa của Nhân tộc không xa có một mảnh dãy núi, chủ phong không cao, cũng rất rộng rãi, nổi tiếng nhờ giàu lòng nhân ái, tên của nó là Dương Thủ Sơn. Đạo tràng của Thái Thượng sư huynh chính là ở trên Dương Thủ Sơn, cách đây những trăm vạn dặm."

Bạch Cẩm trợn tròn mắt, trăm vạn dặm? Làm sao sư phụ lại ném ta đến nơi này? Mắt mờ hay là uống say?

Bạch Cẩm nhìn Chuẩn Đề Thánh Nhân trước mặt rồi vội vàng chắp tay thi lễ, khuôn mặt tươi cười: "Từ lâu ta đã nghe được rằng hai vị sư thúc của Tây Phương hành đạo từ bi, phổ độ chúng sanh, vẫn mong sư thúc có thể giúp đỡ."

Chuẩn Đề khẽ mỉm cười, gật đầu nói: "Thôi được! Gặp nhau chính là có duyên, ta đưa tiểu sư điệt đến Dương Thủ Sơn."

Bạch Cẩm vội vàng cảm kích: "Đa tạ sư thúc."

Chuẩn Đề mỉm cười: "Gặp nhau tức là có duyên, tiểu sư điệt có bằng lòng nghe ta giảng đạo một phen không."

Bạch Cẩm cảm thấy khó nói nên lời, lại muốn giảng đạo? Mấy Thánh Nhân đều sao vậy? Người nào cũng muốn giảng đạo! Khoảng thời gian trước ta phải nghe Thánh Nhân giảng đạo, nghe đến đầu óc cuồn cuộn, suýt chút nữa bị hành hạ đến nôn ra rồi.

Trong chốc lát, Bạch Cẩm có chút sững sờ, khuôn mặt Chuẩn Đề tỏ vẻ tươi cười, nghe được Thánh Nhân muốn giảng đạo nên kích động đến ngốc rồi sao?

"Tiểu sư điệt đừng quá xúc động, tuy chúng ta đông tây khác nhau nhưng kỳ thực đều là đại pháp được truyền thừa từ Hồng Quân đạo tổ, ta cùng Thông Thiên xưng huynh đệ, ngươi cũng là vãn bối của ta, mọi người đều là người nhà, sau này nếu muốn nghe đạo thì có thể tới Tây phương tìm ta." Chuẩn Đề mỉm cười nói.

Bạch Cẩm phục hồi lại tinh thần rồi vội vàng chắp tay làm lễ, vô cùng xúc động nói: "Được sư thúc ưu ái như vậy, đệ tử thật sự không biết lấy gì báo đáp nhưng quả thật là ta đang có việc gấp phải cầu kiến đại sư bá, không có thời gian nghe đạo. Một hôm nào đó, chắc chắn ta sẽ tự mình Tây phương để nghe đại đạo của sư thúc."

Chương 139: Được tăng Đại Mông Tâm Kinh

Chuẩn Đề quan sát Bạch Cẩm, sau đó cười ha hả: "Cũng được! Nếu ngươi đã có việc phải làm, vậy ta sẽ tặng ngươi cái này." Chuẩn Đề duỗi tay, trong lòng bàn tay lập tức xuất hiện một quyển kinh thư màu vàng, trên kinh thư viết mấy chữ to 'Đại Mộng Tâm Kinh', kinh thư bay đến và trôi lơ lửng trước mặt Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm thu hồi kinh thư rồi cảm kích nói: "Đa tạ sư thúc."

Chuẩn Đề có chút sửng sốt, cứ thế mà nhận sao? Lúc trước đưa cho Nhiên Đăng thì hắn từ chối hết lần này đến lần khác, còn ngươi thì lại không hề khách khí chút nào.

Bạch Cẩm cười nói: "Sư thúc, ngài xem, ta cũng đã nhận quyển kinh thư này rồi, có phải ngài nên đưa ta đến Dương Thủ Sơn rồi không?"

Chuẩn Đề cười hỏi: "Tiểu sư điệt, ngươi có biết đây là kinh thư gì không?"

"Không biết! Sư thúc, đi như thế nào mới đến được Dương Thọ Sơn vậy?"

"Quyển kinh thư này chính là tác phẩm 'Đại Mộng Tâm Kinh' của sư huynh ta, có thể chứng đạo trong mộng."

Bạch Cẩm giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại! Sư thúc, bây giờ ngài có thể đưa ta đi Dương Thủ Sơn rồi chứ?"

"Bên trong quyển kinh thư này hàm chưa đại đạo của Tây phương, hoàn toàn khác với Đông phương, nếu ngươi lĩnh hội được thì có thể thành Thánh."

Bạch Cẩm giơ ngón tay cái lên: "Tuyệt với! Sư thúc, bây giờ ngài có thể đưa ta đi Dương Thủ Sơn rồi chứ?"

Chuẩn Đề nhìn Bạch Cẩm rồi cười ha ha: "Tiểu sư điệt thật thú vị! Bây giờ ta đã tin là ngươi có việc gấp rồi. Thôi vậy! Ta sẽ đưa ngươi rời đi."

Bạch Cẩm vô cùng vui mừng, hắn vội vàng nói: "Đa tạ sư thúc!"

Chuẩn Đề vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất.

Bên trong sơn cốc, Tì Lam Bà không vui hỏi: "Sư phụ, hắn là ai? Thật là vô lễ, lại dám từ chối nghe Thánh Nhân giảng đạo?"

Chuẩn Đề mỉm cười: "Cơ duyên được nghe Thánh Nhân giảng đạo như vậy mà hắn cũng từ chối, có thể thấy tâm tính và tu vi của người này cực cao, biết bản thân muốn cái gì, như thế mới có thể đi xa hơn, ta rất tán thưởng hắn."

Tì Lam Bà nghi ngờ nói: "Sư phụ, tại sao không mang hắn đến Tây phương?"

Chuẩn Đề thoái mái mỉm cười: "Không phải ta đã đưa 'Đại Mộng Tâm Kinh' ra rồi sao? Chỉ cần chăm chỉ đọc và tìm hiểu thì một ngày nào đó, hắn sẽ đến Tây phương, ta có thể từ từ đợi, không gấp!"

...

Trong dãy núi Dương Thủ Sơn cách nơi Nhân tộc tụ tập không xa, đột nhiên một đạo thân ảnh xuất hiện.

Bạch Cẩm nghiêng đầu nhìn xung quanh, sông núi đầm lớn, một cái tên lập tức hiện lên trong đầu hắn, Dương Thủ Sơn, đi tới địa bàn của đại sư bá, tâm trạng căng thẳng của Bạch Cẩm lập tức trở nên nhẹ nhõm hơn, độ nhiên lại cảm thấy rất biết ơn.

Lần này, Bạch Cẩm đã thật sự tiếp xúc với Chuẩn Đề, cảm giác của hắn đối với người này cũng đã thay đổi rất nhiều, Chuẩn Đề trong truyền thuyết kiếp trước chính là một người vô sỉ nhưng bây giờ, xem ra lời đồn là hoàn toàn vô lý, làm gì có ai trở thành Thánh Nhân mà không phải là nhân vật tuyệt đỉnh của hồng hoang chứ? Làm sao bọn hắn có thể thật sự vô sỉ được?

Chỉ riêng cái loại khí ôn hòa và siêu nhiên đó đã có thể làm người khác mềm lòng rồi, càng tiếp xúc thì ta sẽ càng cảm thấy thân thiết với hắn, tựa như trưởng bối trong nhà đáng để tín nhiệm vậy.

Trong lòng Bạch Cẩm âm thầm thở dài, khó trách tương lai phật môn vô cùng thịnh vượng, chỉ riêng loại đối nhân xử thế này thì hai vị sư bá và sư phụ đã không thể so được rồi.

Bạch Cẩm lớn tiếng kêu lên: "Đại sư bá, đệ tử tới ngài thỉnh an."

Trên chủ phong, một giọng nói già nua truyền tới: "Qua đây!"

Vẻ mặt Bạch Cẩm mừng rỡ, hắn lập tức bay về phía âm thanh rồi hạ xuống đỉnh núi.

Trên đỉnh núi, Thái Thượng giáo chủ đang ngồi xếp bằng trên vách đá, thưởng trà ngắm cảnh.

Ở phía xa, Huyền Đô, Chân Vũ, Kim Linh và Ngân Linh đang đào đất.

Bạch Cẩm đi tới bên cạnh Thái Thượng, quỳ xuống và cung kính bái lạy: "Đệ tử Bạch Cẩm bái kiến đại sư bá, chúc Thánh đạo của đại sư bá ngày càng hưng thịnh, chúc Nhân Giáo ngày một phồn vinh."

Thái Thượng mỉm cười gật đầu: "Đứng lên đi! Ngươi không ở Đông Hải xây đạo tràng của mình mà chạy tới nơi này của ta làm gì?"

Bạch Cẩm đứng lên, ngồi xếp bằng dưới đất và cười nói: "Đại sư bá, đệ tử đặc biệt tới đây giúp ngài xây dựng đạo cung đó.

Đạo cung của sư bá ngài còn chưa được xây dựng, đệ tử nào có tâm tình xây dựng đạo tràng nhỏ bé kia của mình chứ!"

Thái Thượng cười ha ha: "Hiếm thấy, hiếm thấy ngươi còn có lòng như vậy."

"Đại sư bá cứ giao vật liệu cho ta, đệ tử chắc chắn sẽ tận tâm tận lực giúp ngài xây dựng đạo cung, sư bá yên tâm, đạo cung của sư phụ ta chính là do ta xây giúp, ta rất có kinh nghiệm."

"Thôi được! Nếu ngươi đã có hiếu tâm này thì đạo cung của ta sẽ giao cho ngươi xây vậy! Lão đạo ta cũng có thể tranh thủ lười biếng."

Phất trần trong tay Thái Thượng vung lên, vô số tiên tài thần bảo xuất hiện trên không trung, hắn chỉ tay về phía Bạch Cẩm, trong đầu Bạch Cẩm lập tức hiện ra hình ảnh một tòa đạo cung.

Hai mắt Bạch Cẩm sáng lên, hắn vội vàng thu hồi tất cả vật liệu rồi âm thầm tính toán. Mẹ nó! Lại là vừa khít, Đại sư bá cũng keo kiệt như vậy sao? Chẳng lẽ keo kiệt là gia phong của Tam Thanh?

Bạch Cẩm trịnh trọng chắp tay thi lễ với Thái Thượng, do dự một lát mới nói: "Đại sư bá, tại sao đạo cung này của ngài phải xây ba ngàn thước?"

"Ba ngàn chính là số trời."

"Lúc đệ tử xây đạo cung cho sư phụ, sư phụ có nói một câu, đệ tử luôn ghi nhớ trong lòng."

Thái Thượng cảm thấy hứng thú: "Thông Thiên hắn nói cái gì?"

"Sư phụ nói, quẻ không thể tính hết được bởi vì thiên đạo vô thường. Việc không thể làm hết được bởi vì việc hết thì đường tuyệt. Đại đạo năm mươi ngày tính thành bốn chín, hoàn hảo cũng chính là tận cùng, cho nên đạo cung của sư phụ chỉ có hai ngàn chín trăm thước."