Thái Thượng mừng rỡ: "Hay lắm! Cầm mà tràn thì không bằng dừng lại; sắc bén quá thì khó mà duy trì lâu dài. Kim ngọc đầy sảnh đường không ai giữ được; nếu giàu sang mà sinh kiêu ngạo, tức là đã tự mình lưu lại tội nghiệp. công thành thì phải lui về, đó mới là đạo trời.
Sau khi rời khỏi chúng ta, Thông Thiên cũng đã trưởng thành rồi!
Bạch Cẩm, việc xây đạo cung sẽ giao cho ngươi, cứ dựa theo ý tưởng của ngươi mà làm."
Bạch Cẩm vui vẻ nói: "Vâng! Sư bá." Sau đó hắn lập tức nghiêng đầu chạy về phía mấy người đang đào hố.
Ngân Linh truyền âm nói: "Sư huynh, người sẽ xây cung điện sao?"
"Ta xem qua rồi, có vẻ không khó!"
Huyền Đô truyền âm: "Sư huynh, ta cũng biết một ít về việc xây đạo cung."
Bạch Cẩm truyền âm: "Tình cảm này thật tốt! Chúng ta cùng hợp lực xây đạo cung cho Đại sư bá."
Mấy vị đệ tử Nhân Giáo đều vô cùng cảm động, Bạch Cẩm sư huynh không ngại đi xa ngàn vạn dặm để tới đây xây đạo cung cho sư phụ, làm gì có ai có tình nghĩa như thế chứ? Như vậy mới là người nhà này!
Làn sóng xây dựng bắt đầu ầm ầm nổ ra ở Dương Thủ Sơn.
Ba ngày sau, một tòa cung điện mới tinh mọc cao vút trên Dương Thủ Sơn, tòa cung điện được khắc ba chữ lớn sáng lấp lánh, Đâu Suất Cung.
Trong đại điện, chủ vị là một chỗ ngồi hình ngọn lửa, Thái Thượng ngồi tít trên cao, tăng thêm mấy phần uy nghiêm.
Phía dưới, mấy vị đệ tử và Bạch Cẩm đều ngồi xếp bằng trên bồ đoàn.
Bạch Cẩm cười nói: "Đại sư bá, ngài có hài lòng với đạo này cung này không?"
Thái Thượng nhìn xung quanh, bất lực nói: "Tổng thể thì tạm được nhưng lại hơi hoa lệ quá rồi."
"Đại sư bá, đây cũng không được coi là hoa lệ, ngài chính là Thánh Nhân, ta còn cảm thấy thủi thân thay ngài khi ở loại đạo cung này đó!"
Thái Thượng cười ha ha: "Thôi được! Nếu là một phần tâm ý của ngươi thì ta nhận."
Bạch Cẩm xấu hổ nói: "Đại sư bá, vẫn còn dư lại một ít phế liệu."
Thái Thượng tỏ ra hào phóng: "Cho ngươi đó."
Bạch Cẩm dập đầu lạy, vui vẻ kêu lên: "Đa tạ Đại sư bá! Đại sư bá, đệ tử muốn đi thỉnh an Nhị sư bá, mong Đại sư bá đưa ta đi một đoạn."
Thái Thượng vung tay lên, thân ảnh Bạch Cẩm lập tức biến mất.
Tại Côn Luân Sơn cao vút chìm trong mây, Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, Ngọc Đỉnh Chân Nhân và đám đệ tử Xiển Giáo đang khổ cực leo lên chủ phong của Côn Luân Sơn, dưới chân còn có mây mù lượn quanh.
Từ Hàng bất lực nói: "Rốt cuộc sư phụ muốn phạt chúng ta đến khi nào?"
Ngọc Đỉnh Chân Nhân lắc đầu: "Không biết! Sư bá và sư thúc đều đồng loạt dọn đi nên trong lòng sư phụ tức giận, chúng ta chỉ có thể chịu phạt mà thôi."
Quảng Thành Tử tỏ ra bình tĩnh: "Việc trước kia chúng ta làm thật sự có hơi quá đáng, khó trách sư phụ sẽ tức giận."
"Ôi." Xích Tinh Tử thở dài: "Theo như ta biết, sau khi Bạch Cẩm viếng thăm, sư bá và sư thúc mới quyết định dọn đi ."
Thân thể mấy người đang cố gắng leo núi lập tức dừng lại một lát, nhớ tới Bạch Cẩm thì trong bụng bọn hắn đều như bị lửa đốt, nếu nói đám người Xiển Giáo khó chịu với ai nhất thì đó không phải là Đa Bảo đạo quân đánh bọn hắn, không phải là chúng đệ tử ngoại môn nhục mạ bọn hắn mà chính cái tên Bạch Cẩm vẫn luôn làm bộ làm tịch, nịnh hót lấy lòng sư phụ.
Trong mắt bọn hắn, Bạch Cẩm chính là đồ vô sỉ, là một tên tiểu nhân âm hiểm, thân là đệ tử Tiệt Giáo nhưng lại tới Xiển Giáo tranh thủ tình cảm.
Quảng Thành Tử nhảy mười thước, đứng lên một hòn đá, sau đó xoay người nhìn biển mây, kiên định nói: "Bạch Cẩm đã rời khỏi Côn Luân Sơn rồi, sau này chúng ta phải cố gắng gấp bội, để sư phụ thấy được sự ưu tú của mấy đệ tử chúng ta, cũng thấy rõ bộ mặt thật của tên tiểu nhân Bạch Cẩm."
Tất cả tiên nhân còn lại của Xiển Giáo đều gật đầu và lớn tiếng kêu: "Đúng vậy!"
Trong chốc lát, chúng đệ tử Xiển Giáo đều vô cùng hăm hở, ý chí chiến đấu sôi sục.
"Nhị sư bá, ta đến thăm ngươi đây." Một tiếng kêu vui sướng quét ngang bầu trời.
Thân thể của tất cả chúng tiên Xiển Giáo đều cứng đờ, đột nhiên bọn hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy một đóa mây trắng bay qua bầu trời, trên mây trắng có một nhân ảnh quen thuộc.
Từ Hàng lầm bầm nói: "Hắn lại tới! Hắn lại tới!"
Quảng Thành Tử quát lên: "Đi nhanh, chúng ta lên núi!"
Mười bốn vị đệ tử Xiển Giáo vội vàng leo lên trên.
Ầm ầm! Âm thanh đá rơi truyền tới.
Mười mấy vị đệ tử Xiển Giáo đều ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một khối đá lớn rơi từ trên xuống dưới, nện trên vách đá, đập bể một mảng núi, sau đó vô vàn tảng đá nối đuôi nhau rơi xuống, trên tảng đá lớn còn có Thượng Thanh tiên quang lấp lánh.
Quảng Thành Tử ngửa mặt lên trời, tức giận kêu lên: "Bạch Cẩm! Ngươi là một tên tiểu nhân hèn hạ."
Ầm! Đá lớn nện vào giữa đám đệ tử Xiển Giáo.
"A..."
"A..."
"Đáng ghét!"
Trong những tiếng kêu gào thảm thiết, mười mấy vị đệ tử Xiển Giáo bị đánh bay giống như chim tước gãy cánh, sau đó xoay tròn rồi rơi vào trong mây.
Trên đỉnh Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm cũng trợn tròn mắt, ta chỉ muốn chào thân thiện một câu mà sao các ngươi lại bay hết vậy? Hắn lặng lẽ đặt viên đá trong tay xuống, nghiêng đầu chạy về phía Ngọc Hư Cung, vừa chạy vừa hét lớn: "Sư bá, sư bá, không xong rồi!"
Một âm thanh uy nghiêm vang lên ở cửa của Ngọc Hư Cung: "Vào đi!"
Chương 141: Đến Ngọc Hư Cung
Bạch Cẩm chạy thẳng vào trong Ngọc Hư Cung, sau đó quỳ xuống bồ đoàn rồi khom lưng: "Đệ tử bái kiến sư bá."
Trên chủ vị, Nguyên Thủy Thiên Tôn cười nói: "Đứng lên đi! Kêu la om sòm như vậy còn ra thể thống gì?"
Bạch Cẩm đứng dậy, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, sau đó lo lắng nói: "Sư bá, không xong rồi! Ta tận mắt nhìn thấy đệ tử của người đều bị một khối đá đột nhiên rơi xuống đánh bay."
"Tại sao ta lại nhìn thấy ngươi cố ý đập vậy?"
Ừm... Bạch Cẩm sờ mũi, ngượng ngùng cười: "Đệ tử chỉ muốn đùa bọn hắn một chút thôi, ai biết bọn hắn lại như vậy bất cẩn để bị đập như vậy chứ?"
"Ta phong ấn tu vi của bọn hắn, phạt bọn hắn leo núi rèn luyện tâm tính."
Trong đại điện thoáng yên lặng, Bạch Cẩm lặng lẽ mặc niệm cho các sư đệ trong Xiển Giáo, sau đó thuận theo tự nhiên mà lái sang chuyện khác, hắn tươi cười nói: "Sư bá, ngươi đoán xem đệ tử mang cho người cái gì?"
"Ha ha, lại nghịch ngơm rồi, đồ ăn ngon gì đó?"
"Tâm Thánh như trời, quả nhiên không có gì có thể gạt được sư bá!"
Bạch Cẩm duỗi hai tay, một con sò biển dài mấy thước vuông lập tức xuất hiện, hơi nóng vẫn còn đang bốc lên, bên trong sò biển là những sợi miến giống như râu rồng, phía trên rắc đủ các loại gia vị, trông vô cùng ngon miệng.
"Sư bá, đây là canh sò long tu mà đệ tử dày công nghiên cứu, đây là phần đầu tiên sau khi chế tạo thành công, vừa làm xong là đệ tử lập tức tặng ngay cho sư bá người."
Nguyên Thủy bất lực nói: "Ngươi đó! Nếu ngươi đặt một nửa công phu chế tạo mỹ thực vào phương diện tu luyện thì cũng không đến nổi..." Đột nhiên hắn ngừng một lát.
Bạch Cẩm tỏ vẻ mong đợi: "Sư bá, cũng không đến nổi là như thế nào? Chẳng lẽ nếu ta đặt một nửa công phu chế tạo mỹ thực vào phương diện tu luyện thì có thể đạt đến Đại La?"
Nguyên Thủy ho khan: "Dựa vào tư chất của ngươi thì có vẻ cũng không có gì khác biệt lắm."
Bạch Cẩm lập tức trầm mặc, trong lòng giật giật, sư bá đâm vào tim ta rồi, nếu không có nhiều tiên tài thần bảo thì khó mà bù đắp được.
Nguyên Thủy vẫy tay, sò biển nóng hổi lập tức bay lên trên rồi trôi lơ lửng trước mặt.
Nguyên Thủy nhìn Bạch Cẩm.
Bạch Cẩm liền hiểu ý, nghiêng đầu nhìn xung quanh: "Sư bá, đệ tử có thể tham quan đạo cung mới của người một chút không?"
"Đi đi!"
"Đa tạ sư bá!" Bạch Cẩm đứng dậy chắp tay thi lễ rồi đi đến bên cạnh.
Chỉ chốc lát sau, Bạch Cẩm đã lượn được một vòng, sau đó lại từ cửa đi vào.
Nguyên Thủy vẫn ngồi ngay ngắn trên chủ vị, sò biển đã biến mất không còn dấu tích.
Bạch Cẩm ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, khen ngợi nói: "Sư bá, đạo cung của người thật hùng vĩ, rộng rãi, nó còn tốt hơn cả đạo cung của Đại sư bá và sư phụ ta nữa."
Nguyên Thủy cười ha hả: "Bạch Cẩm, ngươi nói lời này mà không sợ bị đánh sao? Nếu để Thông Thiên biết ngươi chê đạo cung của hắn thì ngươi tha hồ mà chịu."
Bạch Cẩm ngẩng đầu, dùng ngôn từ chính nghĩa nói: "Sư bá, người biết ta mà, chất phác thật thà, thứ không biết nhất là nói dối, cho dù ở trước mặt sư phụ thì ta cũng sẽ nói như vậy."
"Vậy ngươi nói thử xem Ngọc Hư Cung này của ta có chỗ nào tốt?"
"Lớn đó!"
Nguyên Thủy hơi sửng sốt. Lớn? Đạo cung của Thánh Nhân đều làm để vẹn toàn với số đạo, há lại phân chia lớn nhỏ?
Khuôn mặt Bạch Cẩm hớn hở: "Ta đều đã xem đạo cung của sư phụ ta và đại sư bá rồi, tất cả đều không rộng rãi bằng đạo cung của sư bá người, đạo cung của bọn hắn đều chỉ có hai ngàn chín trăm thước nhưng đạo cung của sư bá người lại là ba ngàn, đè chặt bọn hắn một số đó!"
Nguyên Thủy nhướng mày, sau đó nghiêm túc nói: "Ngươi nói đạo cung của bọn hắn chỉ có hai ngàn chín trăm, không đủ ba ngàn?"
Bạch Cẩm trung thực gật đầu: "Không đủ ạ!"
"Tại sao?"
"Sư phụ ta nói quẻ không thể tính hết được bởi vì thiên đạo vô thường. Việc không thể làm hết được bởi vì việc hết thì đường tuyệt. Đại đạo năm mươi ngày tính thành bốn chín, hoàn hảo cũng chính là tận cùng.
Đại sư bá nói cầm mà tràn thì không bằng dừng lại; sắc bén quá thì khó mà duy trì lâu dài. Kim ngọc đầy sảnh đường không ai giữ được; nếu giàu sang mà sinh kiêu ngạo, tức là đã tự mình lưu lại tội nghiệp. công thành thì phải lui về, đó mới là đạo trời."
Nguyên Thủy hơi sững sờ, đột nhiên trong lòng hơi mất tự nhiên, không ngờ tiểu đệ và đại huynh sẽ có cùng một suy nghĩ? Bây giờ ta lại có vẻ như đang thể hiện vậy.
Nguyên Thủy ho khan rồi cười nói: "Quá hoàn mỹ chính là không hoàn mỹ nhất, ba ngàn đại đạo biến hóa khôn lường, há lại có số đạo vẹn toàn."
Hắn vung tay lên, toàn bộ cung điện cháy lên ngọn lửa màu vàng, trong ngọn lửa, cung điện bắt đầu thu lại, một vài vật liệu dư thừa bay ra, trôi lơ lửng bên ngoài đạo cung, phát ra bảo quang.
Đột nhiên ngọn lửa co lại, Ngọc Hư Cung đã thu hẹp thành hai ngàn chín trăm thước, không khác gì Bích Du Cung và Đâu Suất Cung.
Nguyên Thủy cúi đầu nhìn Bạch Cẩm rồi ôn tồn nói: "Ngươi đặc biệt tới để nhắc nhở ta đúng không?"
Bạch Cẩm xấu hổ nói: "Quả nhiên việc gì cũng không gạt được ánh mắt của sư bá."
Nguyên Thủy cười ha ha: "Sau này có việc gì cứ nói thẳng, sư bá há lại là một người nhỏ mọn? Lại còn tặng đồ ăn, lại còn khen Ngọc Hư Cung rộng rãi, vòng vo, ngươi cũng không ngại mệt đến cuống cuồng à."
"Sư bá, bây giờ ta thật sự có chút việc."
"Nói!"
"Sư bá, ngài có thể cho ta mấy cái phế liệu còn dư lại ở bên ngoài không?"
"Muốn thì lấy đi!"
"Đa tạ sư bá!" Bạch Cẩm vui vẻ bái lạy.
Trong lòng Nguyên Thủy khẽ động, hắn nhíu mày rồi ngưng trọng nói: "Bạch Cẩm, ngươi về trước đi, ta muốn đi đến Nữ Oa Cung một chuyến."
"Sư bá, đệ tử cáo từ." Bạch Cẩm đứng dậy, cung kính chắp tay thi lễ, sau đó ũng không hỏi nhiều mà xoay người đi ra ngoài.
Chương 142: Bạch Cung của Bạch Cẩm
Bạch Cẩm bước ra khỏi đạo cung, sau khi thu được Tiên Bảo Thần Tài màu sắc rực rỡ, hắn đột nhiên sững sờ, không đúng, làm sao để quay trở lại bây giờ? Bạch Cẩm vội vàng xoay người chạy về phía đại điện, hy vọng sư bá vẫn chưa rời đi.
Trước khi Bạch Cẩm chạy đến đại điện, đã nhanh chóng kêu lên: "Sư bá, sư bá, người vẫn còn ở đó chứ?"
Âm thanh của Nguyên Thủy truyền ra từ bên trong đại điện: "Có chuyện gì sao?"
Bên ngoài đại điện, tâm tình Bạch Cẩm thoáng buông lỏng, cung kính chắp tay hành lễ nói: "Sư bá, nơi này cách Đông Hải rất xa, người có thể tiễn đệ tử một đoạn đường hay không?"
Trong đại điện, Nguyên Thủy nở nụ cười rồi vung tay lên, thân ảnh của Bạch Cẩm biến mất trong nháy mắt.
...
Phía trên Tam Quang Thần Đảo tại Đông Hải, đột nhiên thân ảnh của Bạch Cẩm xuất hiện trên bầu trời, hù dọa một đàn chim đang bay, tiếng chim hót loạn lên.
Bạch Cẩm đáp xuống đứng trên bãi cỏ, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ vẻ vui mừng, cuối cùng cũng gần đủ vật liệu xây dựng đạo cung, hơn nữa còn cùng cấp bậc vật liệu với đạo cung của Thánh Nhân, cao cao tại thượng! Chờ xây dựng xong, nhất định phải mời Đại sư huynh tới thăm mới được.
Nói là làm, Bạch Cẩm lập tức bắt tay vào xây dựng đạo cung của chính mình, luyện hóa tạo hình từng loại linh tài.
Ba ngày sau, một tòa đạo cung trong suốt bỗng mọc lên từ trong mặt đất, hình dáng chủ yếu của đạo cung là hình bầu dục, trong suốt như ngọc lam, phía bên ngoài có bạch vân không ngừng lưu chuyển, không khác gì một thiên không rộng lớn.
Phía Đông đạo cung có trồng hai hàng đại thụ, chim muông đậu trên đại thụ ríu rít không ngừng. Hai hàng đại thụ trải dài đến trước đạo cung, nơi đây chính là môn hộ của nó.
Bạch Cẩm đứng trước môn hộ, xoa xoa cằm đánh giá đạo cung. Quái lạ? Sao ta lại vô thức xây dựng thành hình dạng này? Tạo hình trông giống như tổ chim nhưng quả thực xinh đẹp soái khí. Sự kết hợp giữa cổ điển và hiện đại, hòa quyện giữa thiên nhiên và tạo vật thú vị hơn nhiều so với sư phụ của bọn hắn.
“Sư huynh.” Trên bầu trời vang lên một tiếng kêu ngạc nhiên.
Mấy thân ảnh đạp mây cưỡi gió bay tới, đáp xuống bên cạnh Bạch Cẩm, đó là ba người Thạch Cơ, Vân Tiêu và Triệu Công Minh.
Bạch Cẩm cao hứng nói: “Các ngươi tới đúng lúc lắm, mau giúp ta suy nghĩ xem nên đặt tên gì cho đạo cung thì thỏa đáng?”
Triệu Công Minh nhìn tòa nhà có kiến trúc cổ quái phía trước, chần chờ nói: “Sư huynh, đây là… đạo cung của ngươi sao?”
“Đúng rồi! Có phải rất ngầu hay không?’
“Ách...trông rất kì lạ, rất xinh đẹp.”
Bach Cẩm cười ha ha, nói: “Các ngươi mau giúp ta suy nghĩ một chút, đạo cung này của ta nên gọi là gì?”
Vân Tiêu đi về phía trước mấy bước, chạm vào bức tường màu lam của đạo cung, nghi hoặc hỏi: “Sư huynh, ngươi đã dùng vật liệu gì? Dường như rất bất phàm.”
“À! Phần thân chính được tạo thành từ một chút tức nhưỡng rồi thêm bích thủy quỳnh tương và bạch kim vào luyện chế thành.”
Vân Tiêu vội vàng rút tay lại, lui về phía sau hai bước, tức nhưỡng thì khỏi phải nói, thiên hạ vạn tổ chi mẫu, cũng chỉ có Thánh Nhân mới có một chút. Bích thủy quỳnh tương thì chưa từng nghe qua nhưng bạch kim thì chính là vật liệu mà sư phụ sử dụng trong việc xây dựng cung điện khoảng thời gian trước, nghe nói là do bạch vân ngưng kết thành kim, ngàn vạn năm khó thành một tia, Đại La Kim Tiên còn khó mà lấy được, thế mà lại bị sư huynh luyện chế thành vách tường?
Trong lòng cả ba người đều dâng lên một ý niệm, sư huynh cũng quá xa xỉ rồi! Không cần phải suy nghĩ nhiều, loại vật liệu này chắc chắn cũng là được sư phụ cho. Trong lòng trào ra một cỗ chua chua, đều là đệ tử sao lại có khác biệt lớn như thế chứ?
“Các ngươi đừng nhìn mãi như thế! Giúp ta nghĩ một cái tên cho đạo cung. Trong lúc nhất thời ta cũng không nghĩ ra được cái tên nào hay.” Bạch Cẩm thúc dục.
Thạch Cơ nói: “Sư huynh, danh xưng của đạo cung có can hệ trọng đại, khí vận tương liên với ngươi, chúng ta không dám nói bừa, ngươi phải tự mình định đoạt.”
“Quên đi, ta cũng lười suy nghĩ, cứ gọi là Bạch Cung đi!”
Bạch Cẩm tiện tay vung lên, phía trước môn hộ của đạo cung hiện lên hai chữ ‘Bạch Cung’ màu vàng to.
Thạch Cơ vội nói: “Sư huynh, xin cân nhắc kỹ lại!”
“Ta đã cân nhắc kỹ rồi.”
“Nhưng mà ‘Bạch Cung’ cũng quá tùy ý rồi.”
“Tùy ý sao? Ngươi không cảm nhận được một cỗ bá khí ở phía trên à?”
“Hoàn toàn không.”
Bạch Cẩm nhìn về phía Vân Tiêu và Triệu Công Minh.
Vân Tiêu và Triệu Công Minh cũng lắc đầu, hoàn toàn không có chút bá khí nào, danh tự này giống như đùa giỡn vậy, gọi là Vân Đình Thiên Cung nghe còn bá khí hơn!
“Đó là các ngươi không biết thưởng thức cái gọi là ‘đại đạo chí giản’ tên giản dị nhưng hàm ý sâu xa, đạo cung của Bạch Cẩm ta gọi là Bạch Cung, không có vấn đề gì chứ?”
Cả ba người đều không còn gì để nói, đúng là không có vấn đề nhưng mà hơi tùy ý.
“Đi, theo ta vào xem đồ vật bên trong.”
Bạch Cẩm dẫn ba người đi vào bên trong, xuyên qua một tầng ánh sáng của môn hộ đã bước vào bên trong một hoa viên mỹ lệ, trong hoa viên có một ao nước trong xanh, toàn bộ ao nước đều trắng nõn như ngọc, bên trong ao nước tỏa ra nhiệt khí.
Chương 143: Sư phụ đã thu năm ngàn đệ tử!
Cách đó không xa chính Lục Thụ Thành Ấm rực rỡ gấm hoa, giống như một tấm gương sáng đặt cạnh hoa viên.
Bên cạnh hồ nước sạch sẽ còn để vài cái ghế nằm, bên cạnh mỗi cái ghế nằm còn có một cái bàn nhỏ, phía trên bàn đều để một đĩa trái cây.
Bạch Cẩm dương dương tự đắc, giới thiệu nói: “Cái bể bơi này được luyện chế từ tinh thể của Hằng Dương, tản ra nhiệt độ ổn định, ngàn năm cũng không bị tiêu tan, ao nước này chính là dùng nước sạch từ Hải Nhãn trộn với thủy tinh của Thiên Hà, có linh tính cường đại khiến thể xác tinh thần được thư giãn.”
“Giới thiệu cho các ngươi biết một chút về những kỳ hoa dị thảo này, đây là huyết chi, hoa bồ đề, quả nhập mộng, hoa long văn, quả sung, cây ngọc hỏa, hoa quỳnh nửa đêm, hoa huyền băng…”
Ba người nghe tên những loại hoa cỏ này, càng ngày càng cảm thấy quen thuộc, chẳng phải những thứ này đều ở bên trong đạo cung của sư phụ sao? Bọn hắn đột nhiên nghĩ tới khi sư phụ cho kiến tạo lại đạo cung trước đây đã bảo sư huynh đào bốn cái hồ nước, vốn không biết mấy loại kỳ hoa dị thảo đó di chuyển qua nơi nào? Bây giờ nhìn về phía hoa viên của sư huynh, trong phút chốc ba người đã hiểu ra, đây chính là đống phế liệu dư lại.
“Ha ha, đi, ta dẫn các ngươi đi xem nơi khác, đây là phòng bếp, đây là Tàng Kinh Các, đây là phòng ngủ, đây là phòng bài bạc, đây là phòng tập thể thao.”
Đủ loại kiến trúc cung điện khác nhau, ba người xem đến hoa cả mắt, đặc biệt là khi nhìn thấy những cái Tiên Bảo Thần Tài kia, trong lòng ba người càng thầm hâm mộ không thôi, sư phụ đối với sư huynh thật tốt.
Cuối cùng ba người nằm trên ghế nằm bên cạnh bể bơi, ngửa mặt lên nhìn bầu trời, những ngôi sao phía trên mái vòm đang tỏa sáng, đây là Tinh Thần Kim.
Bạch Cẩm nói: “Mở!” Mái vòm phía trên chậm rãi mở ra hai bên, lộ ra bầu trời trong xanh, một đàn chim mỹ lệ vừa vặn lướt ngang qua không trung.
Bạch Cẩm đắc ý nói: “Đạo cung của ta còn có thể mở ra đỉnh chóp, nằm ở đây uống chút rượu, ban đêm thưởng thức tinh không, thực sự là không thể đẹp hơn nữa.”
Thạch Cơ yếu ớt nói: “Nhìn đạo cung của sư huynh, Khô Lâu Đảo của ta giống như biến thành một man hoang chi địa.”
Vân Tiêu yếu ớt nói: “Tam Tiên Đảo của chúng ta cũng thành thâm sơn cùng cốc.”
Triệu Công Minh cảm thấy hào hứng nói: “Sư huynh, người có thể giới thiệu kỹ càng hơn về phòng bài bạc kia cho ta được không, Ta cảm thấy rất hứng thú với nó.”
Bạch Cẩm quay đầu liếc nhìn Triệu Công Minh một cái, đột nhiên nhớ tới vị này chính là thần tài trong tương lai, ban đầu cũng là ngoại môn thủ đồ của Tiệt Giáo. Hai mắt hắn bỗng sáng lên, trong lòng dâng lên một loại dự định nào đó, thân thiết cười nói: “Đương nhiên là có thể, có thời gian thì đến chỗ ta chơi vài ván nhỏ! Cố gắng thân cận một chút.”
Triệu Công Minh thụ sủng nhược kinh, vội vàng nói: “Bây giờ ta có thời gian, vẫn mong sư huynh chỉ giáo.”
“Ách...hôm nay không được, ta vừa mới trở về, tuy mới bôn ba một đoạn đường nhưng ta cũng mệt muốn chết rồi, để ta nghỉ ngơi thêm vài ngày đã.”
“Vâng, vâng, là ta lỗ mãng rồi.” Triệu Công Minh vội vàng nói.
Bạch Cẩm hỏi: “Đúng rồi, trong khoảng thời gian ta rời đi, Tiệt Giáo chúng ta không xảy ra chuyện gì chứ?”
Triệu Công Minh tùy ý nói: “Không có.” Rồi hắn cười ha hả nói: “Chúng ta là Thánh Nhân đại giáo, ai dám đến gây sự?”
“Không có việc gì thì tốt.”
Bạch Cẩm lười biếng nằm trên ghế tựa, cầm ly nước trái cây bên cạnh uống cạn, hương vị ngọt ngào lan tỏa khắp miệng, linh khí cuồn cuộn lưu chuyển trong cơ thể, không có việc gì thì tốt, một thân vô sự nhẹ nhàng, ngươi tốt ta tốt mọi người đều tốt.
Thạch Cơ ở bên cạnh nói: “Sư huynh, có chuyện!”
Triệu Công Minh nghi hoặc nhìn về phía Thạch Cơ, có chuyện gì? Sao ta lại không biết?
Thạch Cơ ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nói: “Thật ra lần này ta đặc biệt đến đây để tìm sư huynh.”
Bạch Cẩm cười ha ha nói: “Thạch Cơ sư muội, không cần nghiêm túc như vậy, thả lỏng một chút, có việc gì từ từ nói.” Rồi hắn lại hít một hơi nước trái cây, hương vị không tệ.
“Ba ngày trước, sư phụ đã thu nhận năm ngàn đệ tử!”
“Phốc!” Trong miệng Bạch Cẩm phun ra một ngụm nước trái cây, nhanh chóng ngồi dậy ho sặc sụa, vội vàng hỏi: “Ngươi nói cái gì? Bao nhiêu đệ tử?”
“Sư phụ thu nhận hơn năm ngàn đệ tử.” Thạch Cơ thành thật nói.
Bạch Cẩm chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng một hồi. Sư phụ, không phải chúng ta đã nói trước, chuyện thu nhận đồ đệ sẽ bàn bạc sau sao? Không phải đã nói phải tuyển chọn tỉ mỉ mới thu nhận đồ đệ sao? Kết quả ta rời đi có mấy ngày, lão nhân gia người đã thu năm ngàn đệ tử? Đây chính là cái gọi là tuyển chọn tỉ mỉ mà người nói? Chọn cái cọng lông! Sư phụ! Người khiến ta quá thất vọng!
Bạch Cẩm thở dài một hơi, đột nhiên đứng dậy, sắc mặt dữ tợn hỏi: “Đều làm thẻ bài chứng minh thân phận rồi sao?
Thạch Cơ lắc đầu thành thật nói: “Không có!”
Nội tâm Bạch Cẩm buông lỏng, chưa làm thẻ bài chứng minh thân phận thì tốt, còn có thể trì hoãn chuyển chỗ trống, sao đó vẻ mặt hắn hòa hoãn lại nói: “Ngươi đã làm rất tốt khi không làm thẻ bài chứng minh thân phận cho bọn hắn.”
Thạch Cơ do dự một chút, cười ngượng ngùng nói: “Thật ra ta đã định làm nhưng mà những tên đệ tử vừa mới nhập môn kia đều bị Đa Bảo sư huynh mang đi, cho nên mới chưa làm.”
Chương 144: Bạch Cẩm tới Bích Du Cung
Bạch cẩm quay người bước ra ngoài.
Thạch Cơ nhanh chóng đứng dậy hỏi: “Sư huynh, ngươi đi đâu vậy?”
“Tới Bích Du Cung!” Bạch cẩm cũng không quay đầu lại nói.
Thạch Cơ vội kêu lên: “Sư phụ không ở trong Bích Du Cung, người đã đến Oa Hoàng Thiên vào ba ngày trước rồi.”
Bạch Cẩm dừng bước lại, trong lòng dâng lên một cỗ nghi hoặc, đã đi đến Oa Hoàng Cung ba ngày trước? Đó không phải là khoảng thời gian mà Nhị sư bá đến Oa Hoàng Cung sao? Chẳng lẽ lại có chuyện gì đó xảy ra ở tam giới?
Quên đi, nhất thời nội tâm của Bạch Cẩm cũng buông lỏng, nếu sư phụ thật sự ở đây thì đúng là rất khó để hành động, chính hắn cũng không có lòng tin có thể thuyết phục những đồ nhi yêu thích sư phụ tụ tập lại, bây giờ sư phụ không có ở đây, ngược lại có thể dễ dàng hành động hơn.
Bạch cẩm hỏi: “Những đệ tử mới được thu nhận kia đã bị Đa Bảo sư huynh mang đi đâu?”
Vân Tiêu nói: “Bọn hắn đều đang ở trong đạo cụng trên hòn đảo của Đa Bảo sư huynh nghe hắn giảng đạo.”
Bạch Cẩm gật đầu rồi bay ra phía ngoài.
Triệu Công Minh do dự một chút, nhỏ giọng nói: “Chúng ta có cần đi hỗ trợ không?”
Thạch Cơ lắc đầu nói: “Sư huynh đi đánh cờ với Đa Bảo sư huynh, chúng ta không nên nhúng tay vào.”
Triệu Công Minh hoài nghi nói: “Đa Bảo sư huynh rất bá đạo, Bạch Cẩm sư huynh sẽ không sao chứ? Lỡ có đánh nhau thì làm sao bây giờ?’
Thạch Cơ tự tin nói: “Yên tâm đi! Khi còn ở Côn Luân Sơn, Bạch Cẩm sư huynh chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi.”
Vân Tiêu cười nói: “Nhưng có điều theo sau xem xét một chút chắc cũng không sao chứ?”
Thạch Cơ gật đầu nói: “Vậy thì chúng ta đi theo sau xem đi.”
Trong phút chốc, ba người liền phá không bay theo sau.
…
Một hòn đảo đứng sừng sững ở phía Đông của Kim Ngao Đảo, nếu như nói Kim Ngao Đảo như một con rùa thì hòn đảo này không khác gì một quả trứng, mặt ngoài trơ trụi không có một chút mỹ quan nào, ở trung tâm hòn đảo là một tòa bảo tháp, phía trên bảo tháp có ba chữ 'Đa Bảo Tháp' lớn, cả tòa bảo tháp tỏa sáng lấp lánh chiếu rọi hòn đảo khiến cả hòn đảo tựa như một viên minh châu.
Bạch Cẩm đáp xuống trước bảo tháp, nhìn danh tự trên bảo tháp rồi bước vào trong.
Bên trong bảo tháp, Đa Bảo mặc đạo bào ngồi trên chủ vị, những thân ảnh dày đặc ngồi xếp bằng phía dưới, nguyên một đám mặt xanh nanh vàng, yêu khí và ma khí dày đặc, một số ngoại môn đệ tử ngồi xếp bằng bên cạnh, trên thân lóng lánh Thượng Thanh Tiên Quang, đương nhiên Cô Lương, Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu cũng nằm trong số đó.
"Phu học đạo chi nhân, nhập có năm thời. Thời thứ nhất: động nhiều tĩnh ít, tư duyên vạn cảnh, chọn lẽ vô thường, niệm lo độ lượng, giống như ngựa hoang, thường nhân tâm dã. Thời thứ hai: Tâm tĩnh ít động nhiều, nhiếp động nhập tĩnh, tâm nhiều tán dật, khó mà chế ngự, nhiếp chi cần sách, truy đạo bắt đầu...”
Cái mà Đa Bảo đang giảng bọn hắn chính là Định Quan Kinh mà Thông Thiên giáo chủ giảng cho các đệ tử của Tiệt Giáo lúc trước, đó là phương pháp tu tâm nhập môn.
Hơn năm ngàn đệ tử mới nhập môn phía dưới, lần lượt buồn ngủ, vò đầu bứt tai, không có chút định tính nào, thậm chí có người còn nhìn Đa Bảo với vẻ cảnh giác giống như sợ bị tính kế.
Quỳnh Tiêu truyền âm nói: "Cô Lương sư tỷ, chúng ta đã nghe giá kinh này nhiều lần lắm rồi, ngồi ở chỗ này làm gì chứ?"
Bích Tiêu cũng truyền âm nói: "Đúng đó! Ta nghe đến mệt rồi, chúng ta vẫn nên ra ngoài chơi đi!"
Tiểu Thu Thu trên đầu của Cô Lương lắc lư, trong mắt lóe lên một tia cơ trí sáng rực, truyền âm nói: "Chúng ta đang đánh vào nội bộ của địch nhân, theo dõi nhất cử nhất động của địch nhân."
Quỳnh Tiểu hỏi: "Sau đó thì sao?"
Cô Lương truyền âm với vẻ đương nhiên nói: “Đương nhiên là chờ Bạch Cẩm sư huynh trở về, sau đó bán tất cả những tin tình báo này cho sư huynh. Bạch Cẩm sư huynh là người hào phóng, hẳn là có thể bán được không ít kim tiền đâu."
Hai mắt Bích Tiêu sáng lên, nhanh chóng truyền âm nói: "Bán cho Bạch Cẩm sư huynh? Có phải là Công Đức Kim Tệ không?"
Cô Lương gật đầu một cái.
Trong mắt Bích Tiêu lộ rõ vẻ vui mừng, nàng đã thèm muốn Công Đức Kim Tiền của Cô Lương từ rất lâu, mừng rỡ tán thưởng nói: "Sư tỷ, người thật thông minh, loại biện pháp kiếm tiền nãy cũng có thể nghĩ ra."
Cây nấm nhỏ trên đỉnh đầu Cô Lương lắc lư, nàng dương dương đắc ý nói: "Đương nhiên rồi!"
Đột nhiên, Quỳnh Tiêu truyền âm nói: "Ta có một suy nghĩ, nếu chúng ta đều ở đây thì sao biết được khi nào sư huynh sẽ quay về."
Đột nhiên cây nấm nhỏ trên đầu Cô Lương khựng lại, vẻ mặt đắc ý cũng khựng lại. Đúng vậy! Sao chúng ta biết được khi nào thì sư huynh trở về?
Bộp.
Bộp.
Bộp.
…
Tiếng bước chân truyền đến làm gián đoạn âm thanh giảng kinh.
Đa Bảo nhíu mày, âm thanh giảng kinh lập tức dừng lại. Trong phút chốc, hơn năm ngàn đệ tử đều quay đều nhìn về phía lối vào, ma khí, yêu khí và tiên khí hỗn hợp, u thâm khủng khiếp.
Cô Lương cúi đầu, tuyệt vọng nói: "Xong rồi, sư huynh đã trở lại, toàn bộ cố gắng mấy ngày nay đều uổng phí rồi."
Quỳnh Tiêu và Bích Tiêu cũng than thở một hồi.
Bạch Cẩm từ ngoài cửa bước vào, chắp tay hành lễ, cười ha hả: "Bái kiến Đại sư huynh."