Hồng Hoang Quan Hệ Hộ

Chương 52: Bạch Cẩm bỏ nhà đi trốn theo Nữ Oa tới Vu tộc



Đa Bảo mỉm cười nói: "Bạch Cẩm sư đệ, người đã đi đâu vậy?"

"Phiền Đại sư huynh quan tâm rồi, sư đệ đi thu thập một số vật liệu để kiến tạo đạo cung."

"Chuyện về đạo cung có can hệ quan trọng, Bạch Cẩm sư đệ lại là ngoại môn thủ đổ của Tiệt Giáo. Ở một mức độ nào đó, đạo cung của ngươi cũng đại biểu cho bộ mặt của Tiệt Giáo chúng ta, không thể tùy tiện, nơi này của ta còn thừa lại một số phế liệu. Bạch Cẩm sư đệ có cần không?"

Từng tiếng xì xào vang lên trong hơn năm ngàn đệ tử mới nhập môn, ngoại môn thủ đồ! Nhưng mà dường như vị ngoại môn này thủ đồ rất nghèo, vật liệu để luyện chế đạo cung cũng không có.

Bạch Cẩm cười nói: "Cảm ơn ý tốt của sư huynh nhưng đạo cung của sư đệ đã hoàn thành rồi, ngươi cứ giữ những vật liệu đó cho mình đi!"

Đa Bảo mỉm cười nói: "Hy vọng đó không phải là nơi nhà ngói lợp mè."

“Hoan nghênh sư huynh tới thăm bất cứ lúc nào."

Ở ngoài cửa, Thạch Cơ, Vân Tiêu và Triệu Công Minh lặng lẽ xuất hiện rồi trốn vào một góc nhìn về phía hai vị sư huynh đang mỉm cười hài hòa trò chuyện với nhau.

Triệu Công Minh truyền âm nói: "Xem ra quan hệ giữa hai vị Đại sư huynh rất tốt!"

Thạch Cơ truyền âm nói: "Ngươi không hiểu sao, đây gọi là là tiên lễ hậu binh. Chờ khi Đa Bảo sư huynh yên tâm cảnh giác, Bạch Cẩm sư huynh sẽ phản lại ngay lập tức."

Vân Tiêu truyền âm nói: "Ta có thể cảm nhận được một tia hàn ý."

Thạch Cơ nghiêm túc gật đầu một cái, rất lạnh!

"Sư đệ, lần này ngươi tới là vì chuyện gì?"

Bạch Cẩm thu liễm nụ cười nói: "Nghe nói sư huynh đang giảng kinh thụ đạo trong đạo cung nên ta đặc biệt tới xem một chút."

"Nếu sư đệ có ý định này thì có thể ngồi xuống nghe."

Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Nghe thì cũng được nhưng ta tới là vì những sư đệ sư muội mới nhập môn này, mong sư huynh để cho ta đưa bọn hắn đi."

Đa Bảo lắc đầu nói: "Không được!"

"Vì sao không được?"

"Ta đang truyền đạo cho bọn hắn, sư đệ vẫn nên chờ sư phụ trở về rồi hẵn đến đấy."

Bạch Cẩm nhìn xung quanh đám đông, thở dài một hơi nói: "Aizz… Sư huynh à! Ta vốn không nên quản đến chuyện của ngươi nhưng giảng đại đạo chân kinh của Tiệt Giáo ta cho ngoại nhân có phải không thích hợp hay không?"

Đa Bảo lãnh đạm nói: "Sư đệ, bọn hắn không phải ngoại nhận mà là đệ tử của Tiệt Giáo chúng ta."

"Nếu là đệ tử Tiệt Giáo thì lấy thẻ bài chứng minh thân phận ra cho ta xem qua."

Đa Bảo hơi sững sờ, thẻ bài chứng minh thân phận? Đúng là bọn hắn không có, giải thích nói: "Trước đó, lúc sư phụ thu nhận đồ đệ, sư đệ không có ở đó cho nên tất cả bọn hắn chưa làm thẻ bài chứng minh thân phận."

Bạch Cẩm lắc đầu, nghiêm túc nói: "Vậy thì bọn hắn không phải là đệ tử của Tiệt Giáo chúng ta."

Đa Bảo thu liễm nụ cười, nhàn nhạt nói: "Việc thu nhận bọn hắn vào

Tiệt Giáo chúng ta là do sư phụ quyết định."

Bạch Cẩm lắc đầu nói: "Sư phụ không có cho ta biết mà ta là mặt mù, chỉ nhận chứng không nhận người, không có thẻ bài chứng minh thân phận thì ta sẽ không xem bọn hắn là đệ tử của Tiệt Giáo. Sư huynh, người truyền đại đạo chân kinh của Tiệt Giáo ta cho ngoại nhân thì có tội gì?"

Âm thanh của Đa Bảo cao thêm vài phần, quát lớn: "Bạch Cẩm, ngươi đúng là hung hăng càn quấy!"

"Sư huynh, ngươi làm vậy là phản bội sư môn."

Nhiều đệ tử mới nhập môn nhìn Đa Bảo đạo quân một chút rồi lại nhìn Bạch Cẩm một chút, trong lòng dâng lên một ý niệm, rốt cuộc cái gọi là thẻ bài chứng minh thân phận là thứ gì? Hình như rất quan trọng.

"Bạch Cẩm, đây là đạo tràng của ta, sao có thể để ngươi làm càn?"

"Sư huynh, đây là đạo tràng của Tiệt Giáo, ngươi dám phản bội sư môn thì ta ắt dám quản!"

"Ngươi còn dám nói ta phản bội sư môn?"

"Ngươi đang giảng đạo cho ngoại nhân!"

"Bọn hắn đều là đệ tử do sư phụ thu nhận!"

"Bọn hắn không có thẻ bài chứng minh thân phận!"

"Là ngươi không cho làm!"

Bạch Cẩm vung tay, quạt lớn: "Các người đi theo ta làm thẻ bài chứng minh thân phận." Rồi nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.

Hơn năm ngàn đệ tử do dự một chút, sau đó toàn bộ đều đứng dậy đi theo Bạch Cẩm ra ngoài, dường như thẻ bài chứng minh thân phận là minh chứng cho đệ tử Tiệt Giáo, không thể không làm.

Cửa tháp của Đa Bảo đóng 'ầm' một tiếng, trong phút chốc đại điện yên tĩnh hoàn toàn.

Trên chủ vị, Đa Bảo cười nói: "Bạch Cẩm, loại thủ đoạn nhỏ này không có tác dụng với ta đâu."

Bạch Cẩm quay đầu lại nhìn Đa Bảo trên chủ vị, trong lòng nói thầm, Đại sư huynh thật sự đã thông minh hơn rồi.

Bạch Cẩm nở nụ cười nói: “Haha, vừa rồi ta chỉ nói đùa một chút, Đại huynh chớ trách, chớ trách!"

Hơn năm ngàn đệ tử cùng quay đầu nhìn về phía Đa Bảo, sau đó tránh ra hai bên, nhe răng cười một cái, lộ ra dáng vẻ xem kịch vui. Xem ra hiện tại chúng ta vẫn rất quan trọng nha! Cả hai vị sư huynh đều đang tranh giành chúng ta.

"Nói đùa xong rồi, sư đệ có thể rời đi."

Bạch Cẩm than khổ nói: "Sư huynh! Chúng ta nói lý một chút, bọn hắn vốn là đệ tử ngoại môn nên thuộc quyền quản lí của ta nhưng cách làm của sư huynh bây giờ khiến ta rất khó xử! Về sau làm sao ta có thể lấy lại được uy tín với đám đệ tử ngoại môn?

Chương 146: Bỏ nhà chạy trốn

Đa Bảo bình thản nói: "Đây là ý của sư phụ. Trước khi sư phụ trở lại, bọn hắn sẽ giao cho ta truyền đạo thụ nghiệp."

"Không phải do ta chưa trở về sao? Hiện tại ta đã trở về, sư huynh, ngươi hãy giao bọn hắn cho ta! Tránh làm cho sư phụ lo lắng."

"Không cho!"

"Thực sự không cho?"

"Thực sự không cho!"

"Nếu ngươi không cho, về sau ta sẽ nghiêm khắc quản giáo đệ tử ngoại môn, đảm nhiệm chức trách của một ngoại môn thủ đồ."

"Ngươi quản giáo nghiêm khắc, quản giáo nghiêm khắc...thật ra cũng không phải không thể thương lượng."

Bạch Cẩm cười nói: "Đa tạ sư huynh đã giao bọn hắn cho ta!"

Đa Bảo nhìn Bạch Cẩm, bất đắc dĩ cười nói: "Sư đệ, ngươi lại ép ta rồi!"

Bạch Cẩm thở dài nói: “Trước đây, ta lười quản chuyện của đệ tử ngoại môn, cũng không muốn quản. Nhưng từ sự việc này, sư phụ đã nổi lên sự bất mãn lớn đối với hành vi buông thả của ta, những chuyện ngoại môn đều đã bắt đầu làm phiền sư huynh, trong lòng sư đệ như ta cảm thấy rất sợ hãi!"

Sắc mặt của Đa Bảo thay đổi mấy lần. Kể từ khi mấy sư đệ Trường Nhĩ Định Quang Tiên, Cầu Thủ Tiên và Linh Nha Tiên đầu nhập vào Côn Luân Sơn, mấy trăm đệ tử Tiệt Giáo đều vây xung quanh hắn, lấy hắn làm đầu, được các sư đệ phía dưới kính trọng, đại đạo của hắn cũng thường xuyên rung động, bây giờ đã bước được nửa bước vào Đại La chi cảnh.

Tất cả những điều này đều do Bạch Cẩm ít hỏi đến các đệ tử ngoại môn được lựa chọn, nếu Bạch Cẩm thực sự nghiêm khắc ước thúc các đệ tử ngoại môn, e rằng con đường đại đạo mà hắn chạm vào có thể bị chặt đứt ngay lập tức.

Đột nhiên Đa Bảo nở nụ cười nói: "Ta cũng chỉ nói đùa với sư đệ một chút thôi, sư đệ quá nghiêm túc rồi, thật ra sư phụ vẫn rất quan tâm đến sư đệ, chỉ là sư đệ không có ở đây cho nên vi huynh mới tạm thời ước thúc mấy đệ tử mới nhập môn này."

"Thôi được, nếu sư đệ đã trở về thì đệ tử ngoại môn lần này cứ giao cho đệ, ta cũng dễ tĩnh tâm ngộ đạo."

"Như vậy không tốt đâu! Sư phụ giao cho ngươi truyền đạo thụ nghiệp."

"Bây giờ đã truyền xong!"

"Sư phụ nói, muốn tới lão nhân gia trước khi người trở về."

"Là sư huynh ta nhớ lầm, sư phụ chưa từng nói vậy."

"Chưa từng nói?"

"Thật sự chưa từng nois, sư đệ mau dẫn bọn hắn đi làm thẻ bài chứng minh thân phận đi!"

Bạch Cầm chắp tay hành lễ, cười ha hả nói: "Vậy thì cám ơn sư huynh!"

Đa Bảo ngồi trên chủ vị, chắp tay đáp lễ.

Bạch Cẩm quay người bước ra ngoài, hơn năm ngàn đệ tử đều yên lặng đuổi theo, ánh mắt lấp lóe, tâm tư dị biệt.

Cửa Đa Bảo Tháp mở ra một tiếng ầm vang, Bạch Cẩm mang theo hơn năm ngàn đệ tử mới nhập môn nối đuôi nhau đi ra.

Ngoài cửa, Triệu Công Minh lẩm bẩm nói: "Vậy mà thật sự bị sư huynh mang đi?"

Thạch Dương đắc ý nói: "Ta đã nói rồi mà, Bạch Cẩm sư huynh rất lợi hại."

Triệu Công Minh thắc mắc: "Nhưng tại sao Đa Bảo sư huynh lại đột ngột từ bỏ?"

Vân Tiêu như có điều suy tư nói: "Nên dung hòa lẫn nhau!"



Đêm khuya, một tiếng gầm lớn vang lên trong thiên không: "Vụ lợi, ích kỉ, không đoàn kết, không thành đoạn. Các ngươi đều không xứng làm đệ tử Tiệt Giáo, cút đi hết cho ta!"

"Chúng ta không phục!"

"Bạch Cẩm, ngươi khinh người quá đáng!"

"Chúng ta là môn hạ được Thánh Nhân thu nhập, dựa vào đâu mà ngươi trục xuất chúng ta?"

...

Từng tiếng gào thét vang lên.

Bốn Thanh Tiên Kiếm nở rộ hào quang chói mắt, che khuất cả bầu trời.

Mới tờ mờ sáng, Bạch Cẩm đã thu thập hành lý rồi dặn dò Cô Lương và Thạch Cơ trông coi đạo cung giúp, sau đó lén chạy đi, tiến vào hồng hoang để tìm kiếm thuyết thơ và viễn phương trong truyền thuyết, dự định đợi đến khi sư phụ nguôi giận mới trở về.

Nửa tháng sau, một luồng khí tức uy nghiêm đột ngột giáng xuống Đông Hải.

Keng!

Keng!

Keng!



Từng hồi chuông thanh thúy vang vọng khắp Đông Hải.

Toàn bộ chúng đệ tử của Tiệt Giáo đều nhao nhao rời khỏi đạo tràng, tụ tập về Kim Ngao Đảo, theo thứ tự tiến vào trong Bích Du Cung.

Thông Thiên giáo chủ ngồi trên chủ vị nơi cao, vô cùng uy nghi.

Chúng đệ tử của Tiệt giáo bái lạy rồi quỳ gối trên bồ đoàn, cung kính hô to: "Đệ tử bái kiến sư tôn!"

Thông Thiên giáo chủ ngồi trên chủ vị nhìn mấy trăm đệ tử phía dưới, trong lòng khẽ động, chợt dâng lên một cảm giác không hay, sao lại ít người như thế? Lúc này mới hỏi: "Đa Bảo, mấy đệ tử ngoại môn vi sư mới thu nhận đâu."

Đa Bảo cung kính nói: "Những đệ tử mới nhập môn kia đều bị Bạch Cẩm sư đệ dẫn đi rồi."

Thạch Cơ vội vàng đứng lên, có chút sợ hãi bái nói: "Sư... Sư phụ, những đệ tử mới được người thu nhận kia, phần lớn đều bị sư huynh trục xuất khỏi sư môn, chỉ để lại mười ba người."

Đột nhiên hai mắt Thông Thiên trừng lớn, hơn năm ngàn đệ tử mà chỉ lưu lại mười ba người? Nhất thời trong lòng đau xót một hồi, cái tên đệ tử bại gia này, cắn răng hỏi: "Lần này lại là nguyên nhân gì?"

Thạch Cơ cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói ra: "Sư huynh nói Tiệt giáo chúng ta không có tiền để làm thẻ bài chứng minh thân phận."

Thanh âm của Thông Thiên nhất thời tăng cao vài phần, quát: "Không có tiền? Hắn ở đâu?"

"Ách...cái kia, sư huynh chạy rồi, nói là muốn đi xem viễn phương."

Bên dưới vang lên một vài tiếng cười bị đè nén, rất nhiều đệ tử đều cố nén ý cười.

Chương 147: Điểu Sào

Thông Thiên giáo chủ quát lớn: "Đa Bảo!"

Đa Bảo vội vàng đứng lên, cung kính chắp tay hành lễ, cúi đầu không dám nói lời nào.

"Không phải vi sư để cho ngươi truyền đạo cho bọn hắn sao? Vì sao đều bị Bạch Cẩm đuổi đi rồi?"

Đa Bảo cung kính nói: "Bạch Cẩm sư đệ đi vào nói một trận với đệ tử, cương quyết muốn dẫn tất cả bọn hắn đi, nói muốn cho bọn hắn đi làm thẻ bài chứng minh thân phận, đệ tử liền tin."

Thông Thiên nhìn xuống đạo cung trống rỗng phía dưới, hữu khí vô lực nói: "Đi đi! Tất cả đều trở về đi, hôm nay không giảng đạo."

Toàn bộ đệ tử của Tiệt giáo đều đứng dậy, cung kính chắp tay hành lễ nói: "Đệ tử cáo lui!" Sau đó quay người rời khỏi Bích Du Cung.

Bên trong đại điện trống rỗng, Thông Thiên càng nghĩ càng cảm thấy không thoải mái, phất tay lên, một mặt kính hiện ra trước mặt, bên trong mặt kính chính là thân ảnh của Bạch Cẩm, mặt đầy bụi đất đi lại giữa hoang sơn dã lĩnh, trên người còn có vết máu, rõ ràng là vừa mới đánh nhau.

Thông Thiên giơ ngón tay lên khẽ động vài cái.

Đột nhiên có một thanh âm vang lên từ bên ngoài: "Vô Đương cầu kiến sư phụ!"

Thông Thiên thu ngón tay lại, nói: "Vào đi!"

Vô Đương bước vào từ môn hộ của đại điện, ngước mắt nhìn lên hình ảnh đang lơ lửng trên không trung, chắp tay hành lễ nói: "Bái kiến sư phụ!"

"Ngươi tới để cầu tình cho Bạch Cẩm?"

Vô Đương đứng lên, vừa cười vừa nói: "Không thể nói là cầu tình, sư phụ còn chưa nổi giận với tiểu sư đệ."

Thông Thiên nhìn bóng dáng trong mặt gương kia, hừ một tiếng nói: "Đúng là to gan, ngay cả đệ tử mà ta thu nhận cũng dám trục xuất, nghịch tử."

Vô Đương thánh mẫu nói: "Bạch Cẩm sư đệ cũng là vì lo nghĩ cho sư phụ, theo đệ tử hiểu thì việc người thu nhận nhiều đệ tử cùng một lúc như vậy quả thực có chút không ổn."

"Vậy sao ngươi không nói?"

Vô Đương thánh mẫu khẽ cười nói: "Thánh tâm của sư phụ chiếu sáng khắp thiên địa, người làm như vậy ắt hẳn là có nguyên nhân, chúng ta ngu dốt 'ếch ngồi đáy giếng' không nhìn thấy thiên địa, không dám nhiều lời."

Thông Thiên thở dài một hơi, ung dung nói: "Các ngươi đều rất thông minh, chỉ có Bạch Cẩm là một tên đại ngốc tử."

Những đệ tử này đều nhìn ra việc hắn thu nhận nhiều đệ tử ngoại môn cùng một lúc như vậy là không ổn nhưng cũng chỉ có Bạch Cẩm là người duy nhất dám phản bác lại, trong lòng hắn vừa tức giận lại vừa có chút vui mừng nhưng đồng thời cũng lo lắng cho Bạch Cẩm. Nếu hắn cứ ngay thẳng, không biết biến hóa như thế, sợ rằng về sau sẽ chịu thiệt thòi lớn.

Bên trong Kính Tượng bỗng vang lên tiếng hát.

"Hài tử bỏ nhà lưu lạc bên ngoài

Không có y phục đẹp cũng không có đan dược tốt

Một lòng tiến về mộng viễn phương trên đường Vu Yêu từng mảnh từng mảnh

Trong lòng chảy nước mắt trên mặt thấm mồ hồi.

Hài tử rời nhà ban đêm khó ngủ

Nhớ tới phương xa, sư phụ lệ rơi

Mùa xuân trăm hoa đua nở mùa thu lá vàng rụng

Mùa đông tuyết rơi, người đừng cảm lạnh

..."

Thông Thiên giáo chủ và Vô Đương đều ngẩng đầu nhìn lên kính tượng. Ở bên trong, Bạch Cẩm vừa đi vừa ngâm nga một khúc hát nhỏ.

Vô Đương thánh mẫu sắc mặt cổ quái, cười hỏi: "Sư phụ, hay gọi Bạch Cẩm sư đệ trở về đi! Bên ngoài quá nguy hiểm, trông sư đệ rất đáng thương."

Trong lúc nhất thời, Thông Thiên vừa bực mình lại vừa buồn cười, tức giận nói: "Cứ để cho hắn chạy, không phải là rất giỏi sao? Còn học thói bỏ nhà ra đi, ngược lại ta muốn xem thử một chút, xem hắn có thể chạy đến lúc nào? Khi nào hắn nếm đủ đau khổ thì sẽ tự trở về."

"Vô Đương!"

"Có đệ tử!"

"Đạo trường của Bạch Cẩm gọi là Bạch Cung đúng không?"

"Vâng!"

Thông Thiên ra lệnh một tiếng, nói: "Giúp ta sửa lại một chút, Bạch Cung đổi thành Điểu Sào."

Vô Đương thánh mẫu bất đắc dĩ nói: "Sư phụ, điều này không tốt lắm đâu! Đường đường là đệ tử của Thánh Nhân, sao đạo cung lại gọi là Điểu…Điểu Sào."

"Có gì không tốt? Hắn vốn là một con chim nhỏ."

Thông Thiên giáo chủ phất tay, một cái thiệp bay ra rồi lơ lửng trước mặt Vô Đương thánh mẫu, thúc giục nói: "Nhanh đi!"

Vô Đương Thánh Mẫu bất đắc dĩ đáp: "Vâng!" Nàng dùng hai tay cung kính tiếp nhận Pháp Thiếp rồi đi ra bên ngoài.

Vô Đương thánh mẫu rời khỏi Kim Ngao Đảo, sau đó đạp mây cưỡi gió bay ra bên ngoài, xuyên qua mặt biển yên tĩnh tới Tam Quang Tiên Đảo ở phía Nam rồi hạ xuống một đám mây, hù dọa một đám hải âu.

Vô Đương thánh mẫu đạp trên thảm cỏ thơm xanh um tùm, cất bước đi đến đạo cung rồi lấy Pháp Thiếp ra, Pháp Thiếp hóa thành một đạo tiên quang bắn ra, lướt qua trận pháp và phòng ngự của đạo cung, trực tiếp khắc trên môn hộ của đạo cung. Hai phù tự 'Bạch Cung' biến mất, thay vào đó là hai phù tự 'Điểu Sào' mới tinh.

Vô Đương thánh mẫu lắc đầu, bất đắc dĩ cười, Điểu Sào thì Điểu Sào! Được sư phụ tự mình ban tên, ngươi vẫn là nhất, sau đó nàng quay người phiêu nhiên rời khỏi.

Hành tẩu trong núi rừng, Bạch Cẩm hắt xì liên tục mấy cái, hắn sờ sờ mũi rồi tiếp tục đi về phía trước, không biết phương hướng mà lão Long Vương chỉ điểm đúng hay không, tại sao lâu như vậy rồi mà hắn còn chưa tới được Nhân tộc?

Một đôi cánh chim trắng nõn nhô ra từ phía sau, hai cánh chấn động rồi cả người phóng lên thẳng lên trời, hóa thành một đạo lưu quang xuyên thẳng đi với tốc độ cực nhanh, mọi thứ xung quanh đều hư hóa, thân ảnh ẩn trong lưu quang xuyên qua giữa hư không, khuấy động lên vân vụ lôi đình mà bất cứ nơi nào hắn đi qua.

Đây chính là tốc độ chi đạo mà hắn lĩnh ngộ được khi nghe Phục Hi đánh đàn ở Bất Chu Sơn trước đó, tốc độ là truy phong trục nguyệt, tâm tình tự do tự tại, truy đuổi lôi và lực lượng thiểm điện, cất chứa thiên địa mênh mông vào trong ý chí.

Chương 148: Gặp lại Hậu thổ

Nửa tháng sau, Bạch Cẩm đi tới phía Nam của Bất Chu Sơn, hành tẩu tới từng bộ lạc của Nhân tộc, quan sát sự phát triển của Nhân tộc.

Ngày đêm dài đằng đẵng ở hồng hoang ảnh hưởng rất lớn tới Nhân tộc, đặc biệt là khi màn đêm buông xuống, dã thú hoành hành, trong đêm tối dài đằng đẵng, bất kể là đi săn hay sưởi ấm thì đều là một vấn đề vô cùng lớn. Cho dù Nhân tộc có Tiên nhân, dùng Tiên lực của bản thân chiếu sáng cho từng bộ lạc nhưng vẫn chỉ như hạt cát trong sa mạc.

Vào chạng vạng tối trong một ngày nọ, trước khi Bạch Cẩm lại đi tới một bộ lạc khác thì đột nhiên hắn dừng chân lại, đôi mắt lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc, ngay cạnh bộ lạc phía trước vậy mà lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc, nàng mặc một chiếc váy màu vàng, xinh đẹp thanh tú đứng dưới một gốc cây đại thụ.

Bạch Cẩm vội vàng bước nhanh lên phía trước cung kính chắp tay thi lễ, mừng rỡ nói: "Bái kiến Hậu Thổ Tổ Vu nương nương."

"Xuỵt! Đừng nói gì cả, coi chừng quấy nhiễu đên bọn chúng."

Bạch Cẩm liền thẳng người dậy rồi đứng bên cạnh Hậu Thổ, hắn nghi hoặc mà nhìn về phía bên trong bộ lạc. Quấy nhiễu thứ gì cơ? Lẽ nào Hậu Thổ Tổ Vu đang săn thú ư?

Không phải chứ! Với sức mạnh của Hậu Thổ Tổ Vu, cả hồng hoang cũng không có tới hai mươi đối thủ, càng không thể xuất hiện ở đây được.

Đợi một lát sau, Bạch Cẩm nhỏ giọng hỏi: "Nương nương, người đang đợi gì vậy?"

"Nó tới rồi!"

Thanh âm trầm thấp của Hậu Thổ Tổ Vu vừa dứt, trên không trung có một đóa hắc vân bay đến che lấp đi ánh sáng của mặt trăng.

Ô!

Ô!

Ô!

….

Từ trong núi rừng truyền ra từng đợt âm thanh gào khóc thảm thiết thê lương như có như không khiến người ta cảm thấy không rét mà run.

Từng đạo hắc khí lao ra từ trong núi rừng đánh thẳng về phía bộ lạc nhân tộc, bên trong đạo hắc khí ấy lóe lên một con mắt màu xanh biếc âm u.

"Oan hồn nho nhỏ mà lá gan cũng lớn thật đấy!" Từ phía bộ lạc vang lên một tiếng quát chói tai.

Từ trong bộ lạc một người có thân hình cường tráng khoác trên mình một bộ da thú từng bước từng bước đi ra, long hành hổ bộ, pháp lực chấn động tản ra đầy mạnh mẽ.

Một đám đại hán tay cầm giáo nhảy ra từ trong bộ lạc trông giống như những pho tượng khổng lồ nện ầm ầm vào ranh giới của bộ lạc, trong phút chốc những tảng đá văng lên tung toé.

"Giết!"

Tất cả đại hán đồng thanh hét lên một tiếng thật lớn, khí huyết hoá thành sóng lửa hình thành một bức tường lửa nối nhau không ngớt vây quanh bảo vệ bộ lạc ở bên trong. Vô số bóng đen đang lao tới bên rìa bộ tộc liền gào thét thê thảm mà quay đầu bỏ chạy, những con chạy chậm đều bị biến thành những làn khói đen phiêu tán dưới xung kích của khí huyết.

Nơi núi rừng xa xa, một đạo bóng mờ to lớn chậm rãi hiện lên, đạo bóng mờ kia vươn một cái xúc tua ra, trông cứ như một gốc cây đại thụ đang lay động trong màn đêm.

Trên bầu trời, vị đại hán mặc đồ da thú lập tức chuyển động. Ầm ầm! Trên không trung, một trận sóng khí khuấy động giết thẳng tới bóng đen khổng lồ kia.

Không có đại hán mặc da thú, vô số bóng đen trong núi rừng lại tuôn ra, không sợ hãi hơi nóng của khí huyết nữa mà gào thét mà lao thẳng về phía bộ lạc Nhân tộc. Trận chiến giữa người và quỷ xảy ra ngay trước nơi ở của bộ lạc, tiếng giết chóc chấn động thiên địa.

Ở rặng núi phía xa, đại hán mặc da thú đang quyết đấu với quỷ vương, đất đá văng tung tóe, cây cối đổ rạp.

Trên bầu trời đêm, một thanh trượng gỗ bất thình lình phá không mà lao đến, im hơi lặng tiếng xẹt qua thân ảnh to lớn của quỷ vương, quỷ vương rú lên thảm thiết rồi vỡ tan tành, trượng gỗ phịch một tiếng đập mạnh xuống đất.

Đại hán mặc da thú vội vàng hạ xuống, nửa quỳ trước cây trượng gỗ, cảm kích mà thốt lên: "Cảm tạ Vu tộc đại nhân!" Hắn dùng hai tay nhổ cây trượng gỗ lên rồi cầm nó trên tay.

Ma vương thất thủ, tất cả những âm hồn vây trước bộ lạc đều hóa thành một cỗ khói đen chạy trốn tứ phía, ẩn vào trong rừng núi.

Tất cả đại hán của Nhân tộc cùng kích động giơ cao giáo dài trong tay phấn khích mà gầm lên: "Aaaaa…!

Dưới gốc cây đằng xa, Hậu Thổ cười nói: "Nhân tộc vốn có tiềm năng rất lớn. Bọn hắn đã xem trận chiến của Vu tộc, xem dã thú tàn sát, sau đó tìm tòi học hỏi và phát triển ra một phương pháp chiến đấu phù hợp với Nhân tộc, bọn hắn đặt tên nó là Võ, cũng giống như Vu tộc, bọn bắn không tu luyện thiên đạo hay luyện khí mà chỉ tu luyện bản thân."

Bạch Cẩm đánh giá Nhân tộc, nói: "Con đường võ thuật không cầu sự trường sinh mà chỉ cầu sự sinh tồn. Đó là một môn kỹ năng chiến đấu.

Lẽ nào nương nương tới đây là để xem nhân tộc biểu diễn võ công sao?"

Hậu Thổ vươn tay một cái, đột nhiên một bóng đen xuất hiện, bị Hậu Thổ nắm chặt trong tay. Nó kêu lên 'ô ô' ra sức giãy dụa, quả thực là một cái âm hồn.

Hậu Thổ cảm khái mà nói: "Khi còn sống, nó là một thợ săn của Nhân tộc, nó đã vẫn lacn vì bảo vệ bộ lạc nhưng sau khi chết đi ba hồn bảy vía lại biến thành thứ này. lúc đầu vẫn còn có linh trí, quyến luyến mà ở lại loanh quanh bộ tộc. Sau đó, hắn ngày càng trở nên hung dữ hơn và bắt đầu tấn công rồi giết chết những Nhân tộc mà hắn đã nói là phải bảo vệ trước khi chết, thậm chí là cả những người thân của hắn. Nó đã trở thành một chủng tộc hoàn toàn mới, nó căm hận hết thảy các sinh vật sống, từ đây xưng là quỷ."

Chương 149: Bạch Cẩm bỏ nhà đi trốn theo Nữ Oa tới Vu tộc

Bạch Cẩm nhìn quỷ hồn dữ tợn trong tay Hậu Thổ, trong lòng dấy lên một giác ngộ rõ ràng, Hậu Thổ nương nương đã bắt đầu tìm tòi khám phá ra chuyện luân hồi, ngoài mặt hắn không chút để ý mà cười nói: "Nương nương, tiểu quỷ này bị sao vậy? Ta thấy nó yếu lắm rồi đấy!"

"Chớ có coi thường bọn chúng, bởi vì thiên địa càng trở nên hoàn thiện hơn, những sinh linh mới sinh ra thì bình thường, sau khi chết đi toàn bộ đều hoá thành quỷ dữ. Giờ đây, Quỷ tộc càng ngày càng mở rộng ở hồng hoang, thậm chí một số nơi tăm tối đã hoàn toàn biến thành yêu ma quỷ quái. Có thể dự đoán rằng, nếu cứ để quỷ tộc tiếp tục khuếch trương mở rộng thì một ngày nào đó Quỷ tộc sẽ trở thành một chủng tộc cường đại rải rác khắp hồng hoang, thậm chí còn là chủng tộc đông đảo và khốc liệt nhất."

"Nương nương, chẳng lẽ trước đây không có quỷ tộc sao?" Bạch Cẩm tò mò hỏi.

"Xưa nay vạn vật sinh linh, trời sinh nguyên thần, cho dù nguyên thần có ngã xuống thì cũng có thể tu luyện thành thần thể, sao có thể có quỷ tồn tại được? Cũng chính là vì thiên địa vạn vật trở lại bình thường, sau khi chết đi ba hồn bảy vía mới biến thành Quỷ tộc."

"Ba hồn bảy vía này từ đâu mà đến?"

"Vạn vật sinh ra, trời đất sinh linh."

Bạch Cẩm lắc đầu không nói nên lời: "Thiên địa này cũng quá hào phóng rồi, vạn vật sinh ra thì đều trao hồn, vạn vật ngã xuống rồi thu lại quỷ hồn không phải là được rồi sao, lại còn trao hồn lại một lần nữa, tuần hoàn lợi dụng, phòng ngừa lãng phí."

Sắc mặt Hậu Thổ thay đổi, trong đầu lóe lên một tia chấn động, cả người thoáng chốc đứng ngây ra tại chỗ, trong đầu không ngừng vang lên một câu quanh quẩn: 'thu hồi quỷ hồn, tuần hoàn lợi dụng'.

Thấy Hậu Thổ lâm vào trầm tư, Bạch Cẩm đứng bên cạnh cũng bất động. Ta không nói gì hết, cũng không biết cái gì hết.

Sáng sớm tinh mơ, mặt trời hừng đông.

Hậu Thổ tỉnh dậy sau cơn trầm tư, trong lòng dâng lên một loại cảm giác khẩn trương, trong đầu giống như có thứ gì đó sắp sửa chui ra vậy nhưng thông tin quan trọng nhất lại bị khuyết thiếu, không thể rõ ràng, vô cùng khó chịu.

Bạch Cẩm hỏi: "Nương nương, người có sao không?"

Hậu Thổ chậm rãi thở dài một hơi, gương mặt lộ ra vẻ tiếc nuối nói: "Thời cơ chưa đến! Bạch Cẩm, ngươi có rảnh không?"

Bạch Cẩm gật đầu lia lịa nói: "Có đó! Hiện tại ta chính là đang bỏ nhà đi trốn đó, nương nương có điều gì cứ việc phân phó?"

"Bỏ nhà đi trốn?" Hậu Thổ không nhịn nổi kinh ngạc mà nhìn về phía Bạch Cẩm.

Bạch Cẩm gật gật đầu, u ám mà nói: "Ta vừa mới đắc tội tới sư phụ, sau đó liền tìm đường bỏ chạy."

Hậu Thổ cười ha hả rồi nói: "Thầy trò các ngươi cũng thật thú vị. Đi thôi! Đi theo ta! "

“Vâng!” Bạch Cẩm đi theo Hậu Thổ hành tẩu trên thiên địa hồng hoang làm tuỳ tùng dọc đường.

Trong khoảng thời gian này, bọn hắn gặp được rất nhiều bộ lạc Vu tộc và bộ lạc Nhân tộc, mỗi lần tiến vào vào một bộ lạc Vu tộc thì bộ lạc Vu tộc đó sẽ dùng lễ nghi cao nhất để chiêu đãi bọn bắn. Trên đường đi, bọn hắn ăn uống du ngoạn, nghiễm nhiên trở thành đầu lưỡi của hồng hoang.

Một buổi hoàng hôn của nửa tháng sau, trong bộ lạc Nghệ Vu, Bạch Cẩm ngồi vây quanh lửa trại cùng mấy vị đại vu. Một đám người cả nam lẫn nữ của Vu tộc ca múa chung quanh đống lửa trại rực cháy, cả quảng trường của bộ lạc rộn ràng tiếng cười nói vui vẻ.

Một đại vu vỗ vai Bạch Cẩm, cười ha ha nói: "Huynh đệ, rất cảm ơn ngươi đã đưa Tổ Vu đại nhân đến đây, ngươi là bằng hữu của Tổ Vu đại nhân thì cũng là huynh đệ của Vu tộc chúng ta.”

Mấy đại vu còn lại cũng đồng loạt kêu lên: "Đúng vậy!”

"Tuy Bạch Cẩm huynh đệ là Yêu tộc nhưng ta rất thích."

"Sau này Bạch Cẩm huynh đệ có gặp chuyện gì ở hồng hoang thì cứ nói ra tên của Quyền Phong Đại Vu ta đây, chắc chắn không có tên Vu tộc nào dám làm khó ngươi."

"Tên Quyền Phong ngươi có là cái thá gì? Muốn báo tên thì phải báo ra danh hiệu Tả Thiên Đại Vu của ta ấy.”

"Của ta!"

"Của ta!"

“Phải là ta mới đúng!

Những người còn lại cười to rồi tranh cãi lộn xộn.

Bạch Cẩm bưng cái bát lớn lên, cười nói: "Xin mời các vị huynh đệ, Bạch Cẩm là kẻ khù khờ, không biết nói chuyện! Có gì cần nói đều ở trong rượu rồi, tình cảm sâu sắc, một ngụm uống cạn!”

“Ha ha, Bạch Cẩm huynh đệ thật sảng khoái!”

“Cùng uống, cùng uống!

...

Tất cả đại vu đều bưng chiếc bát lớn lên uống một hơi.

Bầu không khí đang nhộn nhịp lại đột nhiên yên tĩnh, đám người tách ra hai bên nhường chỗ cho hai thân ảnh đi vào.

Một nam tử dáng người khôi ngô vạm vỡ, tóc dài xõa tung hai bên vai, sắc mặt nghiêm túc mang theo áp lực khủng khiếp.

Đi bên cạnh hắn là một nữ tử tuyệt đẹp, nàng mỉm cười nhè nhẹ nhưng lại toát ra khí chất trong trẻo lạnh lùng cự người ngàn dặm.

Mấy đại vu đồng loạt buông bát rượu rồi đứng dậy kêu lên: "Lão đại!”

"Tộc trưởng."

"Đại tẩu."

...

Bạch Cẩm cũng đứng dậy làm lễ.

Toàn bộ quảng trường bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Nam tử khôi ngô vung tay lên, cười ha ha nói: "Mọi người đứng sững ra đó làm gì? Tiếp tục uống, tiếp tục khiêu vũ đi."

Tiếng nhạc cao vút tiếp tục vang lên, tất cả Vu tộc lại nhảy múa trên quảng trường, khắp nơi rộn lên tiếng cười nói vui vẻ.